Đứng trước ngưỡng cửa đại học, bao nỗi lo đè nặng cậu học trò mồ côi cha mẹ, khốn khó.
Ngày 1.7 vừa qua, trong khi bạn bè háo hức tra điểm thi tốt nghiệp cùng gia đình, tại một xí nghiệp về điện tử ở Bàu Bàng, Bình Dương cũ (nay là TP.HCM), cậu học trò Lê Trí Thành (cựu học sinh lớp 12T2 Trường THPT Dầu Tiếng) lặng lẽ xin quản lý cho nghỉ vài phút để kịp xem kết quả chặng đường 12 năm học của mình.
Kết quả dù không được như kỳ vọng nhưng cũng khả quan để Thành có thể thực hiện ước mơ học ngành kỹ thuật ô tô của Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM.
Xem kết quả xong, chưa kịp nghĩ ngợi thêm gì, cậu học trò ấy lại quay về với guồng quay công việc vì kế sinh nhai và cũng vì ước mơ học đại học ở phía trước.
Ngày thi tốt nghiệp THPT vừa kết thúc, tôi phải đến gặp Thành ngay, vì sau hôm đó, cậu học trò phải khăn gói đi làm công nhân. Em không dám cho bản thân một ngày nghỉ ngơi. Vì chậm một ngày, em sợ mất đi cơ hội kiếm thêm một ít tiền dành dụm cho chặng đường học đại học phía trước. Dẫu biết rằng một ngày lương công nhân ít ỏi, chẳng thấm được gì so với kinh phí quá lớn khi vào giảng đường, nhưng em vẫn cố gắng, vẫn nỗ lực như để níu giữ những tia hy vọng nhỏ nhoi; nhỏ đến mức tưởng chừng như vô vọng.
Trong căn nhà tình thương nằm khuất sau những cánh rừng cao su bạt ngàn ở ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM (H.Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương cũ), bên cạnh bàn thờ của ba mẹ, Thành kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời đầy thử thách của mình.
Thành bắt đầu câu chuyện từ những tháng ngày tuổi thơ, khi ấy ba mẹ Thành đều làm công nhân, cuộc sống dẫu khó khăn nhưng em được sống trọn trong tình yêu thương của cả ba lẫn mẹ. Năm Thành 3 tuổi, ba lâm bệnh nặng và qua đời. Cuộc đời nhiều sóng gió của cậu học trò cũng bắt đầu từ đó.
Sau khi chồng mất, mẹ Thành đi cạo mủ cao su thuê, được khoảng 5 năm, thấy không đủ để nuôi con ăn học, mẹ dẫn Thành đến Tây Ninh thuê trọ và đi làm công nhân cho công ty về giày thể thao.
Những ngày đi làm, mẹ Thành đã phải thường xuyên tăng ca vì muốn có thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Cũng chính vì thế, sức khỏe bà ngày càng bị ảnh hưởng nhưng lại giấu không cho Thành biết. Bữa cơm hằng ngày mẹ vẫn nấu đầy đủ để con có đủ sức đi học, còn phần mình, mẹ Thành chỉ ăn cơm với nước tương. Ngày đó, mẹ luôn nói với Thành rằng chỉ thích ăn như vậy, nhưng sau này, cậu học trò mới biết vì mẹ bệnh nên ăn không ngon miệng, và cũng vì muốn tiết kiệm một khoản tiền cho con nếu chẳng may mình có chuyện gì bất trắc.
Và rồi những ngày đau thương không lối thoát cũng đã đến với 2 mẹ con. Mẹ Thành trở bệnh nặng, được đưa đi bệnh viện và phát hiện bị u não. Sau hơn một năm chống chọi với bệnh tật, tháng 4.2024, mẹ Thành ra đi mãi mãi để lại cậu học trò bơ vơ chóng chọi với cuộc đời.
“Ngồi trên xe cấp cứu về nhà, em cứ gọi “mẹ ơi, mẹ ơi” nhưng không còn được nghe tiếng mẹ đáp lại. Em gào khóc”, Thành nhớ lại giây phút tuyệt vọng nhất cuộc đời, cũng là lần đầu tiên em đã khóc nhiều đến như vậy sau bao năm cố rắn rỏi để cùng mẹ vượt bão giông.
Ngày đưa mẹ trở về, căn nhà vách đất cũ của ngoại ở quê (ấp Định Phước) đã xuống cấp trầm trọng. Thành kể khi ấy do nhà vách đất nên mưa, ngập và sập; 4 vách còn có 2 vách, một vách phía trước, và bên hông dựng tạm bằng mấy tấm tôn.
Sau đám tang khoảng nửa năm, Hội Phụ nữ của xã vận động nhà hảo tâm xây cho Thành căn nhà tình thương. Căn nhà giờ đây đã kiên cố hơn, nhưng lại trống trải vô cùng. Mỗi ngày, sau giờ học, Thành thui thủi một mình lo hương khói cho ba mẹ.
Ông Vũ Duy Thanh, Trưởng ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM, xót xa khi nhắc đến cậu học trò mồ côi Lê Trí Thành. Ông Thanh nói: “Hoàn cảnh của Thành đặc biệt khó khăn. Lúc mẹ Thành mất, căn nhà hư hỏng nặng còn không có chỗ để quan tài. Năm rồi xã vận động các nhà hảo tâm xây dựng được căn nhà tình thương. Ban lãnh đạo có phân công Chi hội Phụ nữ đỡ đầu để lo cho Thành ở bậc phổ thông, nhưng đến đại học, chính quyền địa phương mong sao các nhà hảo tâm có thể hỗ trợ để Thành sớm mở được con đường tương lai”.
Nỗi đau mất mẹ cùng những bất định về tương lai đã có lúc khiến Thành muốn dừng lại. “Khi đó em tính nghỉ học, vì nghĩ không còn khả năng để học tiếp. Nhưng cậu Tư và mọi người động viên vì giờ bỏ ngang thì mai mốt làm công nhân sẽ rất vất vả. Hơn nữa, nhớ đến mẹ, em càng không thể bỏ cuộc. Mẹ từng nói: giờ mẹ đã vất vả rồi, ráng lo cho con học đến nơi đến chốn, mai mốt về nuôi lại mẹ. Nhưng chưa kịp nuôi thì mẹ đã mất…”, Thành kể, ánh mắt hiện rõ những nỗi đau mà lâu nay em cố giấu thật sâu để gắng gượng bước tiếp.
Sự kỳ vọng của mẹ ngày nào là động lực để Thành không từ bỏ. Từ đó, cứ nghỉ hè là em lại đi làm thêm để có tiền trang trải cuộc sống. Bên cạnh đó, nhờ những khoản hỗ trợ học phí và học bổng dành cho học sinh khó khăn từ nhà trường, Thành cũng đã vượt qua những năm tháng THPT.
Hiện nay, Thành nuôi ước mơ vào giảng đường đại học, nhưng chưa một khoảnh khắc nào là em ngừng lo cho chặng đường phía trước.
Tìm hiểu về học phí đại học, Thành biết điều đó là quá sức với mình nhưng em vẫn không bỏ cuộc. Vì hơn ai hết, Thành biết rằng chặng đường 12 năm học đã qua không hề dễ dàng. Để đi đến được ngày hôm nay mẹ đã đổi bằng cả những đêm tăng ca triền miên dẫn đến kiệt sức, và cả những giọt nước mắt khổ đau nhưng cố nuốt ngược vào trong để không gục ngã của bản thân.
Thành sẽ không bỏ cuộc, nhưng cuộc đời này liệu có một lần nữa thử thách em? Câu hỏi cứ day dứt trong tôi khi rời khỏi căn nhà tình thương của em để đi về. Trên con đường tối mịt mùng vì mây đen kéo đến trong những tán rừng cao su bạt ngàn, tôi nghĩ về chặng đường cậu học trò Lê Trí Thành đã đi suốt mười mấy năm qua. Trên những con đường rừng cao su ấy, dẫu trời có không âm u, tia nắng dường như cũng không lọt được đến mặt người; và giờ đây, 13 tiếng đồng hồ mỗi ngày cặm cụi tăng ca trong xí nghiệp cũng không thấy được ánh sáng mặt trời, nhưng em vẫn đang nỗ lực để đi tìm một tia sáng cho tương lai của mình.
Em mơ về giảng đường đại học, dẫu rằng sẽ có thể đứt gánh bất cứ lúc nào khi chặng đường gập ghềnh phía trước vẫn chỉ mình em bước đi.
Dọc tuyến đường Võ Thị Sáu (P.Xuân Hòa, TP.HCM), sắc hoa kèn hồng bung nở tạo nên khung cảnh đầy thơ mộng giữa lòng đô thị, đã nhanh chóng thu hút đông đảo người dân, đặc biệt là giới trẻ rủ nhau tìm đến nơi đây để check-in, lưu giữ khoảnh khắc đẹp.
Ánh nắng ban mai chiếu trực tiếp lên loài hoa có màu hồng nhạt tựa như hoa anh đào, từng chùm trên đầu cành, tạo nên điểm nhấn nổi bật cho tuyến đường vốn tấp nập mỗi ngày.
Theo ghi nhận của người viết, khoảng sau 8 giờ sáng, khu vực này bắt đầu nhộn nhịp khi các bạn trẻ và nhiếp ảnh gia tập trung chụp ảnh. Hơn nữa, có bạn trẻ còn tạo dáng nhiều giờ liền ở đây để chụp ảnh cùng mùa hoa đang vào độ rực rỡ nhất.
Không ít bạn trẻ khi đi ngang qua tuyến đường hoa kèn hồng không khỏi thích thú, ghé lại cầm điện thoại ghi lại những cánh hoa rung nhẹ trong gió.
Biết đến địa điểm này qua mạng xã hội, Nguyễn Hoàng Nhớ, sinh viên Trường ĐH Văn Lang TP.HCM, đã tìm đến để không bỏ lỡ khoảng thời gian hoa đang rực rỡ. "Mấy năm trước mình cũng biết có hoa kèn hồng nhưng chưa có thời gian đi chụp. Năm nay thấy mọi người chia sẻ nhiều nên mình tranh thủ đến ngay", Nhớ nói.
Đang đứng tạo dáng chụp hình cùng bạn bè, Lê Hoài Ân, sinh viên Trường ĐH Sài Gòn TP.HCM, cho biết mình đi cùng với bạn đến chụp ảnh sau khi thấy nhiều video về hoa kèn hồng trên TikTok.
"Tụi mình là sinh viên năm cuối, sắp tốt nghiệp nên cũng muốn có một buổi gặp mặt để lưu lại kỷ niệm cùng nhau. Mình thích nhất là lúc hoa bay theo gió, nhìn rất đẹp và lãng mạn", Ân nói.
Trong khi đó, Vũ Trần Anh Đức, học sinh Trường THPT Nguyễn Thị Diệu, cho biết sau khi xem hình ảnh hoa kèn hồng trên mạng xã hội, đã nhờ mẹ chở đến chụp ảnh. "Em muốn lưu lại kỷ niệm cùng giấy khen của mình vì lâu rồi mới có dịp quay lại đây chụp hình", Đức chia sẻ.
Đức cho biết hai mẹ con đến từ khoảng 9 giờ sáng để tranh thủ ánh sáng đẹp. "Buổi sáng chụp hình sẽ đẹp hơn buổi chiều vì ánh nắng dịu và hoa lên màu rõ hơn", Đức bộc bạch.
Theo ghi nhận, từ khi World Cup 2026 khởi tranh, các dãy trọ trở nên đông người, bầu không khí cũng huyên náo hơn so với thường ngày. Tuy nhiên, bên cạnh sự nhộn nhịp cũng kéo theo hàng loạt những bất cập về an ninh trật tự, khiến nhiều người không khỏi lăn tăn lo lắng.
Nguyễn Thị Thanh Thảo (ngụ đường Đỗ Xuân Hợp, P.Phước Long, TP.HCM) cho biết: "Dạo gần đây, khu trọ mình ở thường có nhiều người đến tụ tập xem bóng đá. Có nhiều hôm 2 - 3 giờ sáng mình vẫn nghe tiếng hô lớn nên cũng khá ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mình".
Nguyễn Minh Tú (ngụ đường Tây Thạnh, P.Tây Thạnh, TP.HCM) nói: "Vì đặc thù lịch thi đấu World Cup năm nay chủ yếu diễn ra vào buổi sáng nên những sáng cuối tuần thường rất đông người tụ tập xem bóng đá và ăn uống. Vì thế, mình cũng thêm cảnh giác và để ý đến đồ đạc cá nhân nhiều hơn".
Võ Thị Ngọc Linh (ngụ đường Tân Lập 2, P.Tăng Nhơn Phú, TP.HCM) chia sẻ về vấn đề tại không gian sinh hoạt chung của khu trọ, nhiều người vẫn còn bất cẩn, lơ là trong ý thức bảo vệ an ninh. "Dãy trọ mình ở không sử dụng khóa cổng bằng vân tay mà vẫn là ổ khóa thông thường. Để thuận tiện đi lại, đôi khi cửa ra vào chỉ được gạt chốt ngang, không bấm khóa. Điều này khiến mình cảm thấy khá lo trong thời điểm hiện tại", Linh cho biết.
Kỳ vọng sẽ có những biện pháp hiệu quả để đảm bảo an ninh trong phòng chống tội phạm tại dãy trọ, Phan Hồng Trâm (ngụ đường Đỗ Xuân Hợp, P.Phước Long, TP.HCM) cho rằng: "Chủ trọ nên tăng cường kiểm soát người ra vào khu trọ, thường xuyên kiểm tra hệ thống camera và nhắc nhở người dân trong khu trọ tự giác nâng cao ý thức gìn giữ an ninh chung".
Bên cạnh đó, việc kiểm soát thông tin cá nhân của những người ra vào khu trọ cũng cần được người quản lý trọ đặc biệt chú ý. "Để nâng cao tinh thần giữ gìn an ninh chung của nhiều người, cần lưu lại thông tin cá nhân của người lạ khi đến khu trọ nhằm tiện cho việc liên lạc và xử lý nếu có vấn đề xảy ra", Mai Hồng Phượng (ngụ đường số 9, P.Linh Xuân, TP.HCM) chia sẻ.
Trước thực trạng trên, nhằm đảm bảo mỗi người dân có thể tự trang bị đủ kiến thức, kỹ năng phòng ngừa tội phạm trong thời điểm nhạy cảm, trung úy Khổng Tường Đông Hậu, cán bộ tổ Phòng chống tội phạm, Công an P.An Khánh, cho biết mùa World Cup, các đối tượng cũng lợi dụng thời gian này để thực hiện các hành vi phạm tội, đặc biệt là trộm cắp tài sản, cá độ bóng đá, cờ bạc đặt cược bằng tiền.
Theo trung úy Hậu, việc nhận diện tội phạm hiện nay trở nên phức tạp hơn do các đối tượng áp dụng công nghệ vào việc đặt cược, như mở nhiều trang web cờ bạc. Trung úy Hậu nhấn mạnh: "Việc tham gia đặt cược trên các trang web này chính là hình thức đánh bạc, có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo điều 321 bộ luật Hình sự với hình phạt cao nhất lên đến 7 năm tù giam". Bên cạnh đó, việc tham gia đánh bạc cũng là con đường dễ dẫn đến các hành vi khác như trộm cắp, cướp giật tài sản…
Theo trung úy Hậu, để nâng cao công tác phòng chống tội phạm, cần sự tham gia hỗ trợ của người dân. Đặc biệt là những cá nhân là chủ, quản lý các dãy trọ, việc thường xuyên kiểm tra công tác an ninh tại khu trọ, tuyên truyền nhắc nhở dân cư xóm trọ về bảo vệ tài sản và bài trừ tệ nạn cần được đẩy mạnh và triển khai liên tục; đồng thời phối hợp trực tiếp với lực lượng chức năng để đảm bảo an ninh khu xóm và phòng chống tội phạm.
Đối với cư dân khu trọ, đặc biệt với sinh viên, trung úy Hậu khuyên: "Trong thời điểm này, sinh viên cần nâng cao cảnh giác và ý thức bảo vệ tài sản của bản thân. Trước khi ngủ, phải kiểm tra cửa và tài sản, hoặc khi đến những địa điểm công cộng, các tài sản có giá trị cao như xe, điện thoại, ví tiền… phải hết sức lưu ý. Đối với xe, phải gửi vào nơi có bảo vệ giữ gìn tài sản, với tài sản có giá trị phải đảm bảo luôn trong tầm mắt của mình, tránh sơ hở để kẻ gian lợi dụng thực hiện hành vi phạm tội".
Sau khi tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh, Đại học Cần Thơ, Huỳnh làm việc trong lĩnh vực nội dung và công nghệ. Năm 2021, dịch Covid-19 bùng phát, Huỳnh quyết định nghỉ việc về khởi nghiệp với mô hình homestay miệt vườn, với mong muốn vừa phát triển kinh tế, vừa góp phần quảng bá du lịch địa phương.
"Với tôi, du lịch không chỉ là đi đến những nơi mới, mà còn là hành trình kết nối với văn hóa và con người", Huỳnh chia sẻ. Từ đam mê trải nghiệm và sự nhạy bén với xu hướng du lịch xanh, Huỳnh ấp ủ đưa mô hình du lịch nông nghiệp về chính mảnh đất quê nhà. Đầu năm 2022, Homestay Mương Đình với diện tích hơn 4.000 m2 chính thức đi vào hoạt động tại xã Tân Hòa. Từ đó đến nay, mỗi năm nơi đây đón hơn 2.000 lượt khách, trong đó khoảng 90% là khách quốc tế.
Sức hấp dẫn của homestay nay là chính không gian miệt vườn thoáng đãng cùng những trải nghiệm đời sống bản địa chân thực. Buổi sáng, du khách dễ dàng bắt gặp hình ảnh quen thuộc của miền Tây: ghe xuồng bán hàng rong, tiếng rao bánh mì, xôi sáng, học sinh đến trường… Tất cả tạo nên một nhịp sống bình dị mà cuốn hút. Bên cạnh đó, khu vườn còn trồng nhiều loại cây ăn trái như xoài, vú sữa, chôm chôm, dừa, bưởi, dâu, sầu riêng… giúp du khách có thể thưởng thức trái cây theo mùa ngay tại chỗ.
Không dừng lại ở lưu trú, Huỳnh còn thiết kế nhiều hoạt động trải nghiệm: tham quan làng nghề, vườn trái cây, lò rượu truyền thống, làm bánh dân gian, đạp xe trên đường quê hay chèo xuồng len lỏi kênh rạch. Du khách cũng có thể ghé trang trại nuôi dê để tìm hiểu quy trình chăn nuôi, vắt sữa. Đây là những trải nghiệm "rất đời" nhưng lại mới mẻ đối với nhiều người.
Homestay được xây dựng theo hướng gần gũi thiên nhiên, với 14 phòng nghỉ, sức chứa hơn 40 khách, kết hợp giữa nhà gỗ và nhà tường, khu nhà hàng ven sông và không gian cây trái xanh mát. Toàn bộ khuôn viên được thiết kế theo lối mộc mạc, giữ trọn nét đặc trưng của miền Tây sông nước.
Năm 2022, Homestay Mương Đình được UBND tỉnh Hậu Giang (cũ) công nhận là sản phẩm OCOP 3 sao, thuộc nhóm "Dịch vụ du lịch cộng đồng và điểm du lịch". Đây không chỉ là dấu mốc quan trọng mà còn là động lực để mô hình phát triển bền vững.
Chia sẻ về hành trình khởi nghiệp, Huỳnh thẳng thắn nhìn nhận những khó khăn ban đầu. Tuy nhiên, sự đồng hành của chính quyền địa phương đã giúp cô từng bước hoàn thiện mô hình. "Khi tìm hiểu bộ tiêu chí OCOP, tôi nhận ra rất phù hợp với định hướng của mình nên quyết tâm theo đuổi. Quá trình làm luôn có sự hỗ trợ từ chính quyền, đó là điều khiến tôi rất trân trọng", Huỳnh nói.
Điểm đặc biệt của Homestay Mương Đình không nằm ở sự sang trọng, mà ở trải nghiệm "sống chậm" giữa thiên nhiên. Tại đây, du khách có thể rời xa nhịp sống đô thị ồn ào, hòa mình vào không gian xanh, tham gia các hoạt động tát mương bắt cá, trồng rau, chèo ghe… những điều tưởng chừng xa lạ nhưng lại là đời sống thường nhật của người dân miền Tây.
Chính những trải nghiệm mộc mạc ấy đã tạo nên sức hút riêng, giúp du khách không chỉ nghỉ dưỡng mà còn kết nối sâu sắc hơn với thiên nhiên, văn hóa và con người địa phương. Từ một dự án khởi nghiệp, mô hình homestayt miệt vườn của Huỳnh đang dần trở thành điểm sáng trong phát triển du lịch cộng đồng tại ĐBSCL - nơi những giá trị truyền thống được gìn giữ và lan tỏa theo cách tự nhiên, bền vững.