Ngày 6.7, Phó thủ tướng Thường trực Chính phủ Phạm Gia Túc dẫn đầu đoàn công tác làm việc với Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh về tình hình phát triển kinh tế – xã hội, công tác phát triển nhà ở xã hội và việc thực hiện Nghị quyết số 57-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Quyết, Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh, cho biết trong nỗ lực để tiếp tục đạt mục tiêu tăng trưởng 2 con số, Tây Ninh kiến nghị Trung ương quan tâm tháo gỡ các điểm nghẽn hạ tầng giao thông liên kết vùng. Trong đó, 2 dự án giao thông là trục kết nối Long An – Tân Ninh và tuyến ĐT.827E (quốc lộ 50B hay trục động lực TP.HCM – Tây Ninh – Đồng Tháp) mang tính chiến lược, mở cửa giao thương liên vùng đang rất cần những quyết sách linh hoạt về dòng vốn từ Trung ương.
Cụ thể, sau khi sắp xếp và hợp nhất đơn vị hành chính, không gian phát triển của Tây Ninh được mở rộng đáng kể. Tuy nhiên, địa phương cũng phải đối mặt với một thách thức địa lý là khoảng cách từ phường Long An (nơi đặt trụ sở chính mới của các cơ quan trong hệ thống chính trị tỉnh) đến phường Tân Ninh (trung tâm cũ của tỉnh Tây Ninh) lên tới khoảng 120 km. Trong khi đó, hạ tầng giao thông kết nối hiện hữu giữa 2 khu vực này chủ yếu có quy mô nhỏ hẹp và đã xuống cấp nghiêm trọng, làm ảnh hưởng trực tiếp đến việc đi lại của người dân, công chức cũng như các hoạt động sản xuất, kinh doanh.
Để giải quyết rào cản này, dự án trục kết nối Long An – Tân Ninh đã được Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo ưu tiên đầu tư tại Thông báo số 713/TB-VPCP ngày 22.12.2025. Dự án có tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 20.676 tỉ đồng trong giai đoạn 2026 – 2030.
Để dự án sớm được triển khai, tỉnh Tây Ninh kiến nghị Chính phủ chỉ đạo Bộ Tài chính xem xét bố trí nguồn vốn hỗ trợ khoảng 12.900 tỉ đồng từ ngân sách Trung ương để giải phóng mặt bằng, tỉnh sẽ đối ứng phần xây lắp còn lại. Trục kết nối huyết mạch này khi hoàn thành không chỉ rút ngắn khoảng cách địa lý giữa 2 trung tâm hành chính của tỉnh mà còn tạo ra một hành lang đô thị, công nghiệp và dịch vụ hoàn toàn mới.
Ngoài ra, việc triển khai tại dự án ĐT.827 (quốc lộ 50B) đang đối mặt với viễn cảnh “đường chờ cầu” vì nguồn vốn vay ODA đối với 3 cầu trên tuyến (bắc qua sông Cần Giuộc, sông Vàm Cỏ Đông và sông Vàm Cỏ Tây) bị nghẽn. Bởi lẽ, trong khi tỉnh đang dồn sức để thi công phần đường và giải phóng mặt bằng thì dòng vốn ODA đầu tư khoảng hơn 4.797 tỉ đồng cho 3 cầu lại bị “nghẽn”. Trước tình cảnh này, Tây Ninh kiến nghị trong trường hợp nguồn vốn ODA tiếp tục bế tắc kéo dài, Chính phủ cho phép điều chỉnh nguồn vốn thực hiện dự án sang nguồn ngân sách Trung ương trong nước kết hợp với ngân sách tỉnh.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, Phó thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc ghi nhận và đánh giá cao những kết quả ấn tượng mà địa phương đã đạt được sau cuộc sáp nhập lịch sử. Điểm sáng lớn nhất của tỉnh là sự chủ động, nhanh chóng ổn định tổ chức bộ máy chính quyền địa phương 2 cấp và nỗ lực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế (GRDP) đạt mức 2 con số (10,12%) ngay trong 6 tháng đầu năm 2026, đưa Tây Ninh vươn lên dẫn đầu khu vực phía nam.
Để duy trì tốc độ tăng trưởng dài hơi, Phó thủ tướng đề nghị Tây Ninh tiếp tục bám sát kịch bản điều hành, đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công để tạo động lực dẫn dắt kinh tế. Đặc biệt, trong thu hút đầu tư, tỉnh cần chọn lọc kỹ lưỡng, ưu tiên các dự án thuộc ngành công nghệ cao, công nghệ sạch và có giá trị gia tăng lớn.
Phó thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc cũng lưu ý Tây Ninh kiên quyết không thu hút đầu tư bằng mọi giá để bảo vệ môi trường và bảo đảm phát triển bền vững. Song song đó, tỉnh cần khai thác tối đa các lợi thế sẵn có để bứt phá thương mại, dịch vụ, kinh tế cửa khẩu, khoa học công nghệ và chuyển đổi số toàn diện.
Về tháo gỡ điểm nghẽn giao thông liên kết, Phó thủ tướng thống nhất cao về chủ trương sớm triển khai dự án đường Long An – Tân Ninh nhằm kết nối thông suốt 2 trung tâm hành chính cũ và mới của tỉnh. Phó thủ tướng giao Bộ Tài chính và Bộ Xây dựng khẩn trương nghiên cứu, hỗ trợ bố trí nguồn vốn kịp thời phục vụ công tác giải phóng mặt bằng, đồng thời nhấn mạnh việc bố trí nguồn vốn này cần được ưu tiên.
Đối với dự án ĐT.827.E, Phó thủ tướng yêu cầu các bộ, ngành liên quan chủ động đôn đốc, sớm hoàn thiện các thủ tục hiệp định vay vốn ODA từ Hàn Quốc (KEXIM) cho dự án 3 cầu trên tuyến ĐT.827E (quốc lộ 50B). Đồng thời tập trung tháo gỡ vướng mắc, bảo đảm khởi công dự án nâng cấp quốc lộ 62 theo đúng kế hoạch đề ra.
Phó thủ tướng Thường trực Chính phủ cũng yêu cầu hệ thống chính trị Tây Ninh phải dồn toàn bộ sự tập trung để triển khai đầy đủ, quyết liệt các phần việc đã được xác định rõ trong Nghị quyết đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ I. Ông nhấn mạnh ở thời điểm hiện tại, địa phương chưa cần thiết phải xin Trung ương cho điều chỉnh tăng giảm các chỉ tiêu này.
Phương án vừa được đơn vị tư vấn báo cáo Sở Xây dựng TP HCM. Cơ quan chuyên môn sẽ tiếp tục hoàn thiện đề án, lấy ý kiến các sở ngành, địa phương và người dân trước khi trình cấp có thẩm quyền xem xét.
Theo đề xuất, vùng phát thải thấp (LEZ) nằm trong phạm vi Vành đai 2, giới hạn bởi các tuyến Đỗ Mười - Lê Đức Anh - Lê Khả Phiêu (quốc lộ 1 cũ) - Nguyễn Văn Linh - cầu Phú Mỹ - Võ Chí Công - Nguyễn Thị Định - Đồng Văn Cống - Mai Chí Thọ - Võ Nguyên Giáp - Xa lộ Hà Nội. Đây cũng là khu vực TP HCM đang hạn chế xe tải trọng lớn và xe khách giường nằm vào nội đô theo khung giờ.
Đơn vị tư vấn cho biết khu vực bên trong Vành đai 2 có mật độ phương tiện lớn nhất thành phố, phát sinh lượng khí thải cao và thường xuyên ghi nhận nồng độ bụi mịn vượt ngưỡng. Khu vực này hiện có hơn 6,1 triệu dân, phát sinh trên 11,5 triệu lượt đi lại mỗi ngày. Mạng lưới giao thông công cộng tương đối phát triển cũng được xem là điều kiện thuận lợi để người dân chuyển sang các loại hình vận tải thay thế.
Lộ trình chuyển đổi theo từng nhóm phương tiện
Đề án đề xuất lùi một số mốc triển khai so với nghiên cứu trước nhằm tạo thêm thời gian cho người dân và doanh nghiệp chuyển đổi phương tiện.
Theo đó, xe buýt là nhóm áp dụng sớm nhất khi từ năm 2027 phải sử dụng điện hoặc năng lượng xanh trong vùng LEZ. Từ năm 2028, các loại taxi, xe hợp đồng, ôtô tải và ôtô cá nhân khi vào khu vực này phải đáp ứng tiêu chuẩn khí thải từ mức 4 hoặc mức 5 tùy loại phương tiện.
Đối với xe máy, từ năm 2029 phương tiện lưu thông trong vùng LEZ phải đạt chuẩn khí thải mức 4 trở lên.
Từ năm 2030, thành phố tiếp tục nâng tiêu chuẩn khí thải với các phương tiện còn sử dụng động cơ đốt trong, đồng thời đẩy nhanh chuyển đổi sang xe điện, năng lượng xanh và hybrid.
Theo lộ trình đề xuất, đến năm 2035 hầu hết phương tiện hoạt động trong vùng LEZ phải sử dụng điện hoặc năng lượng xanh. Riêng mục tiêu trên phạm vi toàn thành phố là hoàn tất chuyển đổi vào năm 2040.
Nhiều chính sách hỗ trợ
Để thúc đẩy lộ trình chuyển đổi, đề án đề xuất nhiều chính sách hỗ trợ theo từng khu vực.
Tại Côn Đảo, cá nhân và hộ gia đình được hỗ trợ tối đa khoảng 20 triệu đồng khi chuyển đổi xe máy và gần 53 triệu đồng với ôtô dưới 9 chỗ. Taxi và xe hợp đồng dưới 9 chỗ được hỗ trợ tối đa gần 80 triệu đồng mỗi xe. Xe tải, ôtô khách và xe hợp đồng từ 10 chỗ trở lên được hỗ trợ từ khoảng 97 triệu đến 155 triệu đồng một xe.
Tại khu vực Cần Giờ, người dân được đề xuất hỗ trợ lệ phí trước bạ, đăng ký và cấp biển số khi chuyển đổi phương tiện, với mức tối đa khoảng 1,77 triệu đồng cho xe máy và 14 triệu đồng cho ôtô dưới 9 chỗ. Doanh nghiệp vận tải được hỗ trợ từ 10 đến 14 triệu đồng mỗi xe.
Đối với vùng LEZ, người dân chuyển đổi xe máy được hỗ trợ lệ phí trước bạ, phí đăng ký và cấp biển số, tương đương khoảng 1,77 triệu đồng mỗi xe. Ôtô điện hoặc sử dụng năng lượng xanh được hỗ trợ khoảng 14 triệu đồng, trong khi xe hybrid sạc ngoài được hỗ trợ khoảng 7 triệu đồng.
Hộ nghèo, cận nghèo trên toàn địa bàn thành phố được đề xuất hỗ trợ tối đa 20 triệu đồng mỗi xe máy đối với hộ nghèo và 14 triệu đồng với hộ cận nghèo. Shipper được hỗ trợ lệ phí trước bạ, chi phí đăng ký và cấp biển số, khoảng 5 triệu đồng mỗi xe.
Song song với các chính sách hỗ trợ, TP HCM dự kiến đầu tư hạ tầng phục vụ giao thông xanh. Theo đề xuất, vùng LEZ sẽ được bố trí hơn 3.300 trụ sạc nhanh và 8.900 tủ đổi pin; Côn Đảo có 56 trụ sạc và 200 tủ đổi pin; khu vực Cần Giờ có 462 trụ sạc và 710 tủ đổi pin. Các địa bàn còn lại của thành phố dự kiến được đầu tư hơn 14.500 trụ sạc và gần 23.800 tủ đổi pin.
Hiện TP HCM có hơn 14 triệu dân, trên một triệu ôtô và hơn 11 triệu xe máy, chưa kể lượng lớn phương tiện từ các địa phương khác. Theo thống kê trong đề án, giao thông đường bộ chiếm khoảng 88% lượng bụi mịn phát sinh từ hoạt động giao thông. Thành phố kỳ vọng việc triển khai vùng phát thải thấp sẽ góp phần giảm ô nhiễm không khí và hạn chế ùn tắc giao thông.
Nội dung nêu trên thể hiện trong thông báo kết luận, chỉ đạo của Phó chủ tịch UBND TP.Hà Nội Trương Việt Dũng tại cuộc họp nghe báo cáo về Đề án "Xử lý úng ngập khu vực nội thành Hà Nội, giai đoạn 2026 - 2030".
Theo thông báo, Phó chủ tịch UBND TP.Hà Nội Trương Việt Dũng yêu cầu đề án này không được dừng ở mức "đề xuất giải pháp" mà phải chuyển thành kế hoạch hành động cụ thể.
Trong đó, từng lưu vực phải có mục tiêu rõ ràng, như: giảm bao nhiêu điểm ngập, giảm chiều sâu ngập bao nhiêu, giảm thời gian ngập bao nhiêu, công trình nào tạo hiệu quả, thời hạn nào hoàn thành và ai chịu trách nhiệm; đồng thời từng dự án xử lý úng ngập phải có tiến độ cụ thể.
Đối với nhóm giải pháp công trình - xương sống của hệ thống thoát nước, lãnh đạo Hà Nội lưu ý lưu vực Tô Lịch hiện có 16 điểm ngập thường xuyên. Do đó, mục tiêu là từng bước giảm chiều sâu ngập xuống còn không quá 0,2 m tại các điểm trọng yếu và giảm thời gian ngập xuống không quá 15 - 30 phút đối với trận mưa trong ngưỡng thiết kế.
"Đối với mưa cực đoan vượt thiết kế, phải có phương án cảnh báo, phân luồng giao thông, vận hành bơm và hồ điều hòa chủ động", thông báo nêu rõ.
Đặc biệt, phải nghiên cứu xây dựng các bể ngầm điều tiết tại những khu vực có không gian công cộng, sân trường, công viên, bãi đỗ xe, quảng trường, nhất là tại các tiểu lưu vực có mật độ dân cư cao, cống hiện hữu khó mở rộng.
Về nội dung này, lãnh đạo Hà Nội giao Sở Xây dựng phối hợp Sở GD-ĐT, Sở QH-KT, UBND các phường, xã rà soát quỹ đất, lựa chọn tối thiểu 10 vị trí thí điểm, xác định dung tích, phương án thu gom nước mưa, phương án xả chậm vào hệ thống cống sau mưa, biện pháp bảo đảm an toàn, vệ sinh, phòng chống muỗi, quản lý vận hành.
Cạnh đó, trong năm 2026, Sở Xây dựng Hà Nội chủ trì rà soát các tuyến phố, vỉa hè, bãi đỗ xe, quảng trường, sân công cộng có thể cải tạo bề mặt ít thấm thành bề mặt thấm nước. Mục tiêu là lựa chọn một số tuyến phố nội thành để thí điểm bê tông rỗng, gạch thấm, gạch có khe trồng cỏ, dải thấm lọc.
Đối với giải pháp phi công trình - chuyển từ "chống ngập" sang "sống chung và làm chủ nước mưa", thông báo thể hiện từ ngày 1.9, khi kiểm tra cấp phép xây dựng, cấp phép cải tạo, các địa phương phải kiểm soát cao độ nền, không cho phép tùy tiện nâng nền cao hơn cốt quy hoạch đường.
Đồng thời, không cho phép san lấp ao hồ, kênh mương, rãnh thoát nước hoặc làm thay đổi hướng thoát nước hiện hữu. Đến cuối năm 2027, phải có chuyển biến rõ trong quản lý cao độ nền ở các khu vực hay ngập…
Đối với giải pháp thoát nước bền vững - từ đô thị bê tông hóa sang "thành phố bọt biển", lãnh đạo TP.Hà Nội đánh giá đề án đã tiếp cận đúng khi đưa vào giải pháp SUDS (hệ thống thoát nước đô thị bền vững) và Sponge City (thành phố bọt biển).
Theo lãnh đạo TP.Hà Nội, chống ngập hiện đại không phải chỉ làm cống to hơn, bơm mạnh hơn. Nếu toàn bộ đô thị bị bê tông hóa, mọi giọt mưa đều chảy ngay xuống cống, thì cống nào cũng quá tải. Do đó, phải làm cho đô thị biết thấm, biết giữ, biết chậm xả nước…
Từ năm 2021, Hà Nội chính thức vận hành bể ngầm chống ngập chứa khoảng 2.000 m3 dưới sân trường Trường THCS Lý Thường Kiệt (P.Văn. Miếu - Quốc Tử Giám).
Đến tháng 2 vừa qua, Hà Nội tiếp tục đầu tư khẩn cấp thêm 2 bể ngầm, trong đó bể ngầm ở quảng trường chợ Hàng Da (P.Hoàn Kiếm) có công suất chứa nước hơn 2.500 m3, và dốc cầu Đuống (Gia Lâm) có dung tích khoảng 1.800 m3.
Ngày còn trẻ, vừa vào chiến trường Nam bộ tôi đã chuẩn bị cho mình tư thế và cách làm việc của một nhà báo. Tôi vẫn làm thơ nhưng chưa công bố và rất ít người biết tôi có làm thơ.
Bằng ngược lại, cơ quan tôi và Đài Giải phóng, Đài Tiếng nói Việt Nam thì đều biết tôi làm báo, và là nhà báo không đến nỗi nào. Tôi chuyên viết về binh vận cho hai đài. Còn nhớ, bài viết đầu tiên của tôi ở chiến khu R là về số phận đau khổ của một sĩ quan cấp úy trong quân đội Sài Gòn. Bài viết khi gửi qua Đài Giải phóng đã được thủ trưởng bên ấy khen ngợi và cho phát ngay. Với tôi, thế là đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng tôi vào chiến trường không phải để ở mãi trên chiến khu, tôi kiên quyết xin đi thẳng xuống chiến trường đồng bằng. Tới tháng 9.1972, tôi được thỏa nguyện, được đi xuống chiến trường Nam lộ bốn Cai Lậy Mỹ Tho. Đi bộ trên núi rừng Trường Sơn mất 4 tháng, giờ lại được đi xuồng và lội nước qua Đồng Tháp Mười mất 1 tháng rưỡi. Gian khổ mà vui. Ở Cai Lậy, tôi được biên chế vào đội công tác, bám sát chiến trường, và quan trọng hơn, là bám sát nhân dân vùng ven và trong các khu dồn. Thường anh em đội công tác chúng tôi gặp dân vào ban đêm, đến từng nhà, vào tận trong khu dồn để gặp bà con mình đang bị "nhốt" trong đó.
Có đêm, tôi tới thăm một bác nông dân đã trên 70 tuổi. Bác mời tôi ngồi ngoài sân, dưới trang thờ, hỏi tôi từ miền Bắc vào đây, tôi đã được học tập thế nào ngoài đó. Tôi thưa với bác là tôi đã tốt nghiệp đại học, vào chiến trường Nam bộ để làm báo, bà con ở đây gọi là làm nhật trình. Bác rất vui, mời tôi uống rượu. Cũng là rượu đế thôi, nhưng rượu của bác rất ngon và để trong bình sứ cổ có vòi để rót. Hai chén hạt mít, hai bác cháu ngồi đối ẩm.
Bác là một lão nông từ thời mở đất, có học chữ Nho nên bác nói nửa Nôm nửa Hán. Là nông dân xưa có học, bác mặc quần lá tọa, áo bà ba trắng, búi tóc củ hành, đúng hình ảnh một thí sinh ngày xưa đi thi Hương, thi Hội. Bác chậm rãi kể tôi nghe về thời mở đất, về cách làm nông ở Nam bộ, về khói đốt đồng, về những buổi săn chuột ngoài đồng, bắt lươn trong hang. Về cách bắt cá bằng tay không dưới rạch, về những món ăn đạm bạc nhưng rất ngon lành của người nông dân Nam bộ như canh chua bông so đũa, cá linh nấu bông điên điển, chuột đồng nướng lu…
Tôi nghe mê mải những câu chuyện hết sức thú vị của bác, và sau này, những câu chuyện ấy đều vào những trường ca của tôi. Nhưng trước hết là vào những bài báo của tôi, giúp tất cả đậm màu sắc Nam bộ.
Viết báo, với tôi không chỉ là viết về những sự kiện, mà chủ yếu viết về con người trong những sự kiện ấy, viết về những khác biệt ở từng địa phương, về người nông dân Nam bộ có những cá tính gì, cách sống của họ ra sao. Những bài báo như thế rất gần với tản văn, và tôi tin người nghe qua đài sẽ cảm thấy thú vị khi biết thêm những vùng đất mới, những con người mình chưa gặp nhưng rất thân quen.
Suốt dọc dài Tổ quốc, mỗi vùng miền đều có những tính cách riêng, nếu chúng ta khai thác được thì qua những bài báo, đất nước cũng hiện ra với nhiều sắc màu. Ai cho tôi những màu sắc ấy, những hình ảnh rất đẹp ấy? Chính là Nhân dân.
Khi ta gặp những người dân bình thường, "nhỏ bé" và nghe họ kể chuyện, nghe họ tâm tình, ta bỗng thấy mình như người học trò may mắn tiếp thu được những gì độc đáo nhất, thú vị nhất, đáng ghi nhớ nhất. Bấy giờ, những bài báo của ta không chỉ có sức nặng của tư tưởng hay của chính luận, mà còn có những màu sắc lung linh, đi vào lòng bạn đọc, bạn nghe đài một cách vừa tự nhiên vừa ấm áp.
Tất cả những điều ấy, tôi có được là nhờ người thầy lớn nhất: Nhân dân của tôi.
Tôi làm báo và làm thơ song song, thời gian gần như nhau, khoảng hơn nửa thế kỷ rồi. Từ trước cho tới bây giờ, tôi viết báo để nuôi thơ, vì thơ không mang lại tiền bạc. Còn báo thì nếu được đăng sẽ mang về nhuận bút, dù rất khiêm tốn. Một anh bạn làm báo nói với tôi, đó là tiền lương thiện nhất mà mình kiếm được.
Thì mình đâu có biết kiếm tiền không lương thiện là thế nào, đời mình có lừa ai đâu?! Khi Nhân dân đã là người thầy lớn nhất của mình thì sự lương thiện đã trở thành bản chất, cứ thế mà sống thôi.