Tiền đạo Folarin Balogun của đội tuyển Mỹ tưởng như sẽ vắng mặt ở trận gặp Bỉ ở vòng 1/8 sau khi nhận thẻ đỏ trong chiến thắng trước Bosnia-Herzegovina ở vòng 1/16 World Cup 2026. Tuy nhiên, FIFA đã bất ngờ can thiệp, giúp chân sút của tuyển Mỹ đủ điều kiện ra sân dù trước đó đã được xác nhận phải nhận án treo giò.
Động thái thay đổi lập trường đột ngột này từ cơ quan quyền lực cao nhất của bóng đá thế giới đã khiến Liên đoàn Bóng đá Bỉ (RBFA) bày tỏ sự “vô cùng ngạc nhiên” và quyết liệt phản đối.
Liên đoàn Bóng đá Bỉ (RBFA) đã chính thức gửi đơn kháng cáo lên FIFA. Dựa trên Điều 27 của Quy tắc Kỷ luật, phía Bỉ khẳng định quyết định từ cơ quan quản lý bóng đá thế giới là “trái ngược hoàn toàn” với các quy định hiện hành của giải đấu.
Hiện tại, quyền kháng cáo của Bỉ đã được chấp thuận; cả RBFA và Liên đoàn Bóng đá Mỹ đều được yêu cầu nộp hồ sơ giải trình trước 19h hôm nay (ngày 6/7, theo giờ Việt Nam). Sự thiếu minh bạch khi FIFA không công khai quyết định xem xét lại vụ việc đã làm dấy lên làn sóng bức xúc trong nội bộ phía Bỉ.
Nhằm đảm bảo tính khách quan và ngăn ngừa xung đột lợi ích, FIFA đã chỉ định một thành viên thuộc Ủy ban Phúc thẩm, người không trực thuộc bất kỳ liên đoàn thành viên nào của UEFA hay CONCACAF, trực tiếp thụ lý vụ việc. Dù các bên được yêu cầu nộp hồ sơ kháng cáo đúng thời hạn và phán quyết cuối cùng có khả năng được ban bố trước giờ bóng lăn, FIFA đến nay vẫn chưa đưa ra bất kỳ cam kết chắc chắn nào cho phía Bỉ về thời điểm đưa ra kết luận.
Việc FIFA liên tiếp thay đổi lập trường trong giai đoạn nhạy cảm này là diễn biến hết sức bất thường. Ban đầu, Balogun phải nhận án treo giò một trận, áp dụng luôn cho trận đấu tiếp theo của Mỹ, nhưng FIFA sau đó đã đột ngột đình chỉ án phạt này mà không đưa ra lý do cụ thể.
Hiện vẫn chưa rõ bước kháng cáo của phía Bỉ chỉ mang tính thủ tục thuần túy, hay thực sự có đủ sức nặng để xoay chuyển cục diện nhân sự trước thềm trận đấu loại trực tiếp mang tính sống còn tại World Cup.
Trước đó, tờ The Athletic đưa tin Bỉ đã yêu cầu được giải thích đầy đủ lý do dỡ bỏ án treo giò đối với Balogun, kèm theo báo cáo từ cơ quan trọng tài của FIFA. Tuy nhiên, Ủy ban Kỷ luật của FIFA hoàn toàn có thể từ chối chia sẻ các căn cứ của mình. Hiện FIFA vẫn chưa đưa ra bình luận chính thức.
Trận đấu vòng 1/8 giữa đội tuyển Mỹ và Bỉ sẽ bắt đầu lúc 7h ngày 7/7 (giờ Việt Nam) tại sân vận động Lumen Field, Seattle (Mỹ), và hiện tại, Balogun vẫn được phép ra sân.
Trong cuộc họp báo trước thềm trận đấu, huấn luyện viên trưởng tuyển Bỉ, Rudi Garcia, đã châm biếm về tình huống hy hữu này khi đặt câu hỏi liệu đây có phải là một ‘trò đùa Cá tháng Tư’ hay không. Ông đồng thời bày tỏ sự quan ngại sâu sắc về tính liêm chính của FIFA trước những hoài nghi từ dư luận:
“Liên đoàn Bóng đá Bỉ không chỉ đang bảo vệ quyền lợi của riêng đội tuyển, mà còn là bảo vệ tinh thần thể thao, đạo đức và sự liêm chính của bóng đá thế giới. Theo tôi nhớ, việc này chưa xảy ra trong lịch sử World Cup.
Dù vậy, với tư cách là huấn luyện viên, tôi chọn cách tập trung tối đa cho đội bóng và kế hoạch chuyên môn. Đội hình xuất phát của phía Mỹ không còn là mối bận tâm; điều duy nhất tôi quan tâm lúc này là màn trình diễn trên sân, chiến thắng và tấm vé tiến vào tứ kết”.
Căng thẳng càng được đẩy lên cao khi tờ The Athletic tiết lộ Tổng thống Mỹ Donald Trump đã trực tiếp gọi điện cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino sau trận đấu ngày 2/7 để yêu cầu xem xét lại án phạt của Balogun. Ngay sau khi tin tức được công khai, ông Trump đã đăng tải trên mạng xã hội Truth Social: “Cảm ơn FIFA vì đã làm điều đúng đắn và đảo ngược một sự bất công lớn!”.
Vai trò của ông Trump trong việc hủy bỏ quyết định đình chỉ đang bị dư luận xem xét kỹ lưỡng. Về phía Balogun, anh là trụ cột quan trọng, đã đá chính hầu hết các trận của đội tuyển Mỹ, ghi hai bàn trong trận mở màn gặp Paraguay và ghi bàn trong hiệp một trận gặp Bosnia.
Huấn luyện viên Mauricio Pochettino của đội tuyển Mỹ đã lên tiếng bảo vệ quyết định của FIFA và khẳng định công lý đã được thực thi đối với tấm thẻ đỏ mà ông cho rằng “lẽ ra không bao giờ nên được rút ra”:
“Theo tôi, vấn đề này không có gì đáng để tranh cãi. Dù rất thấu hiểu quan điểm từ phía Bỉ cũng như góc nhìn của đồng nghiệp Rudi Garcia, tôi cho rằng mọi người đang cố gộp các vấn đề lại với nhau để tạo ra những thuyết âm mưu không có căn cứ. Trong trường hợp này, những suy đoán đó hoàn toàn sai lệch”.
Chiến lược gia người Argentina khẳng định chính tuyển Mỹ mới là bên chịu thiệt thòi: “Hãy nhìn vào thực tế, chúng tôi đã bị trừng phạt khi phải chơi thiếu người trong suốt 30 đến 35 phút ở một trận đấu loại trực tiếp tại World Cup. Liệu có ai dám nói rằng chúng tôi không phải chịu tổn thất? Đội bóng không hề nhận được bất kỳ đặc quyền nào từ sự việc này. Chúng tôi không phải nạn nhân, nhưng chắc chắn cũng không phải là ‘kẻ phản diện’ như cách dư luận đang thêu dệt”.
Khi “cơn sóng thần” dư luận đang tập trung chỉ trích Cristiano Ronaldo, Nhật Bản vẫn khiến tất cả phải nhắc tới mình bằng màn trình diễn hủy diệt Tunisia ở trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. “Samurai xanh” đã tạo nên chiến thắng cách biệt nhất của đội bóng trong lịch sử ở giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Sau trận đấu, HLV Herve Renard, người trước trận đấu đã tự tin có thể thay đổi Tunisia chỉ trong vài ngày, buộc phải thừa nhận: “Chúng tôi đã hy vọng vào phép màu nhưng thật không may, Tunisia đã thất bại quá đậm. Điều này phản ánh sự chênh lệch rất lớn về trình độ của hai đội bóng”.
Ở Monterrey (Mexico), dường như chỉ có một đội chơi bóng, đó là Nhật Bản. Tunisia gần như chỉ biết phòng ngự và chịu trận. Đội bóng Bắc Phi chỉ có 8 lần chạm bóng trong vòng cấm của Nhật Bản và không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Hệ số bàn thắng kỳ vọng của Tunisia chỉ là 0,1 (tức gần như không thể ghi bàn).
Nhật Bản đã làm được điều mà hiếm có đội bóng châu Á nào có thể làm ở World Cup, đó là kiểm soát bóng và bóp nghẹt đối thủ. Đây chính là minh chứng cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của đội bóng xứ mặt trời mọc. Trước nay, ngay cả khi chiến thắng, Nhật Bản hay hầu hết các đội bóng châu Á đều mang tâm lý kẻ chiếu dưới. Không dễ dàng chơi bóng theo kiểu “ông lớn” như vậy.
Tuy nhiên, ngay cả khi thiếu vắng ba ngôi sao lớn nhất là Kaoru Mitoma, Takumi Minamino (không dự World Cup) hay Takefusa Kubo (chấn thương), Nhật Bản vẫn trình diễn thứ bóng đá hủy diệt. Điều đó cho thấy HLV Hajime Moriyasu đã xây dựng một hệ thống để giành chiến thắng, chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào.
Minh chứng rõ nhất cho lối chơi của Nhật Bản chính là bàn thắng thứ ba. Ayase Ueda chỉ mất một nhịp chạm bóng đã loại bỏ hàng thủ Tunisia để cho Junya Ito thoát xuống ghi bàn. Đó là pha phối hợp chỉ xuất hiện ở những nền bóng đá ở trình độ cao ở châu Âu.
Trong quá khứ, bóng đá Nhật Bản chỉ thành công trong… truyện tranh. Họ đã tạo ra nhiều bộ truyện vẽ nên viễn cảnh như mơ khi “Samurai xanh” vô địch World Cup như Tsubasa. Thế nhưng, giờ đây, họ đang thực sự bước ra từ truyện tranh, với giấc mơ “hoàn toàn có thể thành sự thật”.
Biết bao thế hệ cầu thủ Nhật Bản đã lớn lên với những giấc mơ vô địch World Cup. Ý chí, khát khao của họ cùng những chiến lược đúng đắn của những người làm bóng đá Nhật Bản đã góp phần tạo nên thành công của hôm nay. Ở thế hệ đầu tiên tham dự World Cup 1998, HLV Takeshi Okada đã triệu tập toàn bộ cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở trong nước.
Sau đó, HLV Troussier xuất hiện với những kế hoạch cải tổ điên rồ. Chiến lược gia người Pháp dẫn dắt Nhật Bản ở World Cup 2002 với đội hình bắt đầu cuộc “viễn chinh” xuất ngoại. Thời điểm ấy, có 4 cầu thủ “Samurai xanh” chơi bóng ở nước ngoài. Nhưng chỉ có duy nhất Hidetoshi Nakata là đặt dấu ấn.
Hơn 20 năm sau những ngày ấy, Nhật Bản đã biến thành “đội bóng châu Âu” thực thụ. Chỉ có hai gương mặt trong đội hình tham dự World Cup 2026 thi đấu ở trong nước. Thậm chí, nếu Mitoma hay Minamino không vắng mặt, đội bóng xứ mặt trời mọc hoàn toàn có thể triệu tập đội hình gồm 100% cầu thủ thi đấu ở châu Âu.
Việc xuất ngoại không chỉ giúp các cầu thủ phát triển sự nghiệp mà vô hình chung, nó còn giúp các cầu thủ Nhật Bản “ngấm” tư duy chơi bóng hiện đại của châu Âu. Vì lẽ đó, đội tuyển Nhật Bản mang hình hài đội bóng châu Á nhưng lại có tư duy chơi bóng ở châu Âu hiện đại.
Gần đây, cuốn truyện tranh Blue Lock đã trở thành hiện tượng ở Nhật Bản. Nội dung cuốn truyện ấy kể về câu chuyện “siêu tưởng” khi tập hợp đội bóng gồm 11 tiền đạo trên sân, để tạo nên đội hình “quái vật”. Dù mang tính hư cấu nhưng Blue Lock phản ánh khát vọng xây dựng một đội tuyển có tư duy tấn công mạnh mẽ.
Màn trình diễn của Nhật Bản ở World Cup 2026 đang mang dáng dấp đó. Trong số 6 bàn thắng của Nhật Bản, có 1 bàn được ghi bởi hậu vệ, 2 bàn từ tiền vệ, 2 bàn từ trung phong, 1 bàn từ cầu thủ chạy cánh. Trong đó, người ghi nhiều bàn nhất của Nhật Bản là Daichi Kamada (2 bàn) vốn là tiền vệ trung tâm.
Vào tháng trước, tác giả cuốn truyện tranh Blue Lock, Muneyuki Kaneshiro, chia sẻ: “Chúng tôi đang chờ đợi màn trình diễn đầy tham vọng, với những con người sẵn sàng đặt mục tiêu vô địch World Cup”. Trước giải đấu, HLV Hajime Moriyasu cũng không ngần ngại đặt mục tiêu lên ngôi ở đấu trường số một hành tinh.
Điều đó cho thấy Nhật Bản không còn hài lòng với cái mác “ngựa ô”. Họ sẵn sàng đóng vai “kẻ chinh phục”. Ngay cả khi không thể lên ngôi ở World Cup 2026 nhưng đó hoàn toàn có thể là nền móng cho thành công của “Samurai xanh” trong tương lai.
HLV Kim Sang-sik đón tin vui, khi hàng loạt tiền đạo của đội tuyển Việt Nam đang đạt phong độ cực cao ở V-League, nổi bật có Nguyễn Đình Bắc và Nguyễn Trần Việt Cường.
Đình Bắc đã giải cơn hạn (đi kèm vận rủi) bàn thắng kéo dài suốt 14 trận V-League từ đầu mùa, bằng phong độ vô cùng ấn tượng. Chân sút sinh năm 2004 ghi 7 bàn trong 4 trận gần nhất, với cú đúp vào lưới Đà Nẵng, hattrick trước SLNA, cùng pha lập công vào lưới PVF-CAND và CLB Công an TP.HCM.
Trong đó, 3 bàn thắng của Đình Bắc vào lưới SLNA đã chứng minh tài năng trẻ của CLB CAHN dần trưởng thành và hoàn thiện lối chơi. Hai bàn đầu đều đến từ những pha chạy chỗ khôn ngoan, chọn vị trí hợp lý để dứt điểm cận thành, trong khi bàn thứ ba đến từ chấm phạt đền.
Ở các trận gặp CLB Đà Nẵng hay CLB Công an TP.HCM, Đình Bắc cũng ghi bàn nhờ bản năng "sát thủ", khi chạy chỗ khéo léo và dứt điểm đơn giản. Không còn những pha rê dắt tốn bóng và không hiệu quả như giai đoạn đầu, dưới bàn tay huấn luyện của Alexandre Polking, mọi lựa chọn xử lý của Đình Bắc trở nên gọn gàng, tối giản và hiệu quả hơn. Trong hệ thống tấn công vốn dĩ mạnh toàn diện với những chân chuyền như Quang Hải, Leo Artur hay Stefan Mauk, Đình Bắc được hỗ trợ hiệu quả.
Tiền đạo 22 tuổi không cần "làm tất ăn cả" từ tạo đột biến đến ghi bàn như ở U.23 Việt Nam, mà chỉ cần phối hợp tốt, chuyền nhanh và tư duy khoảng trống để tìm cơ hội ra chân.
Cái ôm cảm ơn dành cho người thầy cũ Văn Sỹ Sơn cũng cho thấy phiên bản "lúa chín lúa cúi đầu" của Đình Bắc. Khi cái ngông đặc trưng của tuổi trẻ đã lùi lại phía sau, Đình Bắc sẵn sàng trở thành chân sút hàng đầu của CLB CAHN, rồi mang phong độ ấy bước lên đội tuyển Việt Nam chuẩn bị cho AFF Cup 2026.
Cùng với Đình Bắc, Việt Cường cũng bùng nổ với 3 bàn trong 2 trận gần nhất, nâng tổng bàn thắng từ đầu giải lên 6 bàn. Ấn tượng nhất phải kể đến pha độc diễn ghi bàn vào lưới Hà Nội, với cú rê bóng qua... nửa chiều dài sân, vượt qua vòng vây 3 hậu vệ chủ nhà rồi sút tung lưới Văn Chuẩn.
Việt Cường đã vượt qua nỗi buồn bỏ lỡ cơ hội ở trận gặp Malaysia để hoàn thiện bản thân. Ở tuổi 26, Việt Cường đang đạt độ chín sự nghiệp. Anh rê bóng ổn, chịu khó chạy chỗ, tì đè và di chuyển rộng. Khả năng sẵn sàng "chịu đòn", đấu tay đôi trực diện với trung vệ đối thủ của Việt Cường cũng hình thành nên một trung phong tiềm năng.
Chiều cao 1,8 m của Việt Cường hay 1,79 m của Đình Bắc cũng củng cố nên một thế hệ chân sút nội toàn diện, đủ sức khuấy đảo sân chơi Đông Nam Á.
Thành bại của đội tuyển Việt Nam tại AFF Cup 2026 vẫn sẽ phụ thuộc vào hàng công, nơi HLV Kim Sang-sik cần người "chia lửa" với trung phong Nguyễn Xuân Son.
Tại AFF Cup cách đây 2 năm, màn thể hiện xuất sắc của Xuân Son với 7 bàn sau 5 trận đã kéo "con tàu" đội tuyển Việt Nam leo một mạch lên đỉnh vinh quang. Thế nhưng, tại AFF Cup tới, Xuân Son có thể bị đối thủ chăm sóc kỹ càng.
Nhất là khi, những đối thủ tiềm tàng như Thái Lan, Indonesia, Philippines sẵn sàng tân trang những trung vệ mang dòng máu ngoại (ngoại binh nhập tịch hoặc con lai) để bủa vây trung phong của Nam Định.
Đội tuyển Việt Nam cần nhân tố giỏi để "chia lửa" với Xuân Son. Đỗ Hoàng Hên đã xuất hiện và tỏa sáng với 1 kiến tạo vào lưới Malaysia. Hoàng Hên mang tới sự đột biến và chất nghệ sĩ cho tuyến giữa vốn "thừa thợ thiếu thầy" của đội tuyển Việt Nam trước đây, nhờ nhãn quan và cữ chân của cầu thủ từng ăn tập tại La Masia (Barcelona). Còn trên hàng tiền đạo, Đình Bắc và Việt Cường cũng tiến bộ từng ngày để giảm sức ép đặt lên vai đàn anh.
Khi đã tìm được nguồn ghi bàn dự phòng, HLV Kim Sang-sik có thể biến hóa đội tuyển Việt Nam thành khối rubik đa diện. Sức ép của đương kim vô địch hiển nhiên lớn, khi đối thủ nghiên cứu đội bóng của ông Kim nhiều hơn. Song nếu vượt qua được, đội tuyển Việt Nam sẽ tiến lên đẳng cấp mới.
Tuyển Anh với dàn sao “tỉ đô” chắc chắn được đánh giá cao nhất và sáng cửa giành ngôi đầu bảng L World Cup 2026.
“Dưới bàn tay của HLV Thomas Tuchel, tuyển Anh thực sự lột xác với chiến thuật rõ ràng. Không còn là những cá nhân rời rạc, 'tam sư' hiện tại vận hành theo sơ đồ 4-2-3-1 biến ảo", tờ The Guardian nhận định.
Điểm nhấn trong hệ thống của Tuchel là việc đẩy hai hậu vệ cánh Nico O'Reilly và Reece James vào trung lộ khi kiểm soát bóng, nhằm tạo ra sự áp đảo quân số ở tuyến giữa. Điều này cho phép Declan Rice dâng cao gây áp lực, còn Jude Bellingham tự do khai thác các khoảng trống để ghi bàn.
Tuy nhiên, "gót chân Achilles" của người Anh cũng đã lộ diện trong các trận giao hữu tháng 3 vừa qua. Thất bại trước Nhật Bản và trận hòa nhọc nhằn trước Uruguay cho thấy tuyển Anh đang quá phụ thuộc vào Harry Kane.
Khi thủ quân của Bayern Munich vắng mặt, hàng công của "tam sư" lập tức trở nên vô hại. HLV Tuchel thừa nhận hệ thống của ông cần một tiền đạo như Kane để vận hành trơn tru.
Tại bảng L, sức mạnh của Anh là không bàn cãi, nhưng nếu Kane gặp vấn đề về thể lực, ngôi đầu bảng của họ hoàn toàn có thể bị lung lay.
Croatia có lẽ là cái tên khiến người hâm mộ tuyển Anh e ngại nhất. Trận mở màn vào rạng sáng 18-6 (giờ Việt Nam) giữa hai đội sẽ là màn tái hiện trận bán kết World Cup 2018.
Luka Modric ở tuổi 40 vẫn là linh hồn trong lối chơi của đại diện bán đảo Balkan. Dưới sự dẫn dắt của HLV Zlatko Dalic, tuyển Croatia vẫn giữ được sự lì lợm và bản lĩnh ở những sân chơi lớn.
Dù đội hình gồm nhiều cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp, kinh nghiệm và bản lĩnh của nhà á quân thế giới luôn đủ sức khiến bất kỳ ông lớn nào cũng phải e dè.
Trong khi đó, Ghana hành quân đến Bắc Mỹ với một diện mạo đầy bất ổn. Sau thất bại thảm hại trước Áo và Đức, HLV Otto Addo bị sa thải, nhường chỗ cho chiến lược gia lão luyện là Carlos Queiroz.
Việc thiếu vắng ngôi sao số 1 Mohammed Kudus vì chấn thương khiến Ghana đối mặt với bài toán cực khó để hiện thực hóa mục tiêu vào tứ kết.
Ngược lại, Panama dù bị đánh giá thấp nhất nhưng lại tiềm ẩn nhiều biến số. Những kết quả khả quan trước Nam Phi gần đây cho thấy họ sẵn sàng đóng vai kẻ ngáng đường khó chịu.
Với đẳng cấp vượt trội, Anh và Croatia được dự đoán sẽ dắt tay nhau vào vòng knock-out. Tuy nhiên, ngôi đầu bảng sẽ là cuộc cạnh tranh khốc liệt, nơi bản lĩnh của các ngôi sao hai đội sẽ định đoạt tất cả.