“Tất cả những gì tôi làm là đề nghị xem xét lại vì tôi nghĩ đó không phải hành động phạm lỗi”, Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm nay nói với các phóng viên tại Phòng Bầu dục, đề cập đến thông tin Nhà Trắng đã đề nghị FIFA đình chỉ án treo giò đối với tiền đạo Folarin Balogun, 25 tuổi, chân sút hàng đầu của tuyển Mỹ ở World Cup năm nay.
Balogun đã nhận thẻ đỏ vì đạp vào cổ chân đối thủ trong trận thắng Bosnia & Herzegovina ở vòng 1/16 hôm 1/7, đồng nghĩa phải nghỉ một trận theo quy định. Tuy nhiên, ngày 5/7, Ủy ban kỷ luật FIFA thông báo đình chỉ án phạt, cho phép Balogun được ra sân ở trận gặp Bỉ trên sân Lumen Field, Washington, hôm nay.
Theo Tổng thống Trump, tình huống Balogun bị thẻ đỏ chỉ là pha va chạm bình thường giữa hai cầu thủ. Ông đồng thời đặt câu hỏi về tính khách quan của trọng tài khi đưa ra quyết định thổi phạt.
“Tôi đã xem tình huống đó. Đấy không phải phạm lỗi”, ông nói. “Thậm chí còn không đáng bị thổi phạt. Đó là hai cầu thủ đang chạy hết tốc lực rồi vô tình va chạm nhau”.
Tổng thống Mỹ cho rằng FIFA đã đưa ra “quyết định thực sự sáng suốt” khi đình chỉ án phạt với Balogun. “Tôi nghĩ quyết định của trọng tài quá tồi tệ”, ông nói.
Tuy nhiên, ông Trump khẳng định “không thể ra lệnh” cho FIFA và ông “không bảo họ phải làm gì”.
Trong thông báo đình chỉ án phạt với tiền đạo Balogun, FIFA viện dẫn Điều 27 của Bộ luật Kỷ luật, theo đó việc thi hành án treo giò được tạm hoãn trong thời gian thử thách một năm. Nếu Balogun tái phạm với hành vi có tính chất tương tự trong thời gian này, án phạt sẽ được kích hoạt trở lại, đồng thời cầu thủ vẫn phải chịu các hình thức kỷ luật bổ sung nếu có.
Sau thông báo từ FIFA, Tổng thống Trump đã đăng trên mạng xã hội Truth Social cảm ơn tổ chức này “vì đã làm điều đúng đắn và đảo ngược một bất công lớn”.
Truyền thông Mỹ sau đó đưa tin ông Trump đã gọi điện cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino hôm 2/7 để đề nghị xem xét lại án treo giò dành cho tiền đạo đã ghi ba bàn tại World Cup 2026.
Quyết định của FIFA đã vấp làn sóng chỉ trích gay gắt của người hâm mộ bóng đá toàn cầu. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) hôm nay ra thông cáo phản đối quyết định của FIFA về trường hợp Balogun.
UEFA cho rằng FIFA đã vượt quá giới hạn khi can thiệp vào một quy định vốn mang tính bắt buộc. “Các quyết định của FIFA ngày 5/7 về việc hoãn án treo giò tự động một trận của Folarin Balogun đã vượt qua lằn ranh đỏ”, thông cáo có đoạn.
FIFA từ chối bình luận về ảnh hưởng từ Nhà Trắng với quyết định của mình, đồng thời khẳng định Ủy ban Kỷ luật là cơ quan độc lập.
Tin Gốc: Vnexpress

Chỉ vài ngày trước, Burnham đã giành chiến thắng trong một cuộc bầu cử bổ sung quan trọng tại Makerfield, vùng tây bắc Anh, sự kiện được tổ chức với mục đích duy nhất là giúp ông có thể tranh cử vị trí lãnh đạo Công đảng với tư cách nghị sĩ đương nhiệm nhằm thách thức vị trí của Thủ tướng Starmer.
Tuy nhiên, ông Burnham còn chưa kịp nhậm chức nghị sĩ thì Thủ tướng Starmer ngày 22/6 tuyên bố từ chức dưới áp lực ngày càng đè nặng trong nội bộ đảng. Burnham sau đó xác nhận sẽ ra tranh cử vị trí người đứng đầu chính phủ.
Ông Starmer năm 2024 giành chiến thắng áp đảo trước đối thủ Rishi Sunak của đảng Bảo thủ, đưa Công đảng trở lại nắm quyền sau hơn một thập kỷ, với kỳ vọng mang lại sự ổn định cho chính trường Anh sau nhiều hỗn loạn.
Nhưng chưa đầy hai năm sau, uy tín của ông Starmer sụp đổ, trong khi tỷ lệ tín nhiệm đối với đảng cánh hữu dân túy Reform UK và đảng Xanh cánh tả dân túy đang tăng vọt trong các cuộc thăm dò dư luận.
Các đồng minh cho biết chỉ ông Burnham mới có thể ngăn chặn đà suy giảm của Công đảng trong các cuộc bầu cử, điều mà ông Starmer không thể làm được vì đã đánh mất tín nhiệm từ cử tri.
Và chiến thắng vang dội của Burnham tại Makerfield khi đánh bại hoàn toàn ứng viên từ đảng Reform UK chỉ vài tuần sau khi Công đảng thảm bại trong các cuộc bầu cử địa phương cũng đã tạo cho ông động lực rất lớn. Ngay cả cựu bộ trưởng y tế Wes Streeting, ứng viên tiềm năng khác cho vị trí lãnh đạo Công đảng, cũng đã lên tiếng ủng hộ ông hôm 22/6.
Điều này đồng nghĩa là tính đến trưa 22/6, ông Burnham là người duy nhất ra tranh cử vị trí lãnh đạo Công đảng.
"Khi cùng nhau bước tiếp, ưu tiên hàng đầu của chúng ta là phải đồng lòng đưa đất nước trở lại vị thế mà tất cả đều mong muốn", ông viết trên mạng xã hội.
Trong bài phát biểu từ chức, ông Starmer cho biết sẽ yêu cầu đảng của mình đưa ra lộ trình cụ thể cho quy trình bầu lãnh đạo mới với thời gian nhận đề cử từ ngày 9/7 và kéo dài cho đến khi nghị viện bước vào kỳ nghỉ hè sau đó một tuần.
Quy trình này kéo dài bao lâu sẽ tùy thuộc vào việc liệu có thêm ứng viên nào khác ra tranh cử vị trí lãnh đạo hay không.
'Mang lại thay đổi cho người dân'
Trong vài năm trở lại đây, ông Burnham đã âm thầm vươn lên thành một trong những chính trị gia được lòng dân nhất đất nước. Sức hút cá nhân lớn đến mức nó giúp ông khỏa lấp mọi điểm mâu thuẫn trong hình ảnh trước công chúng, tiêu biểu như việc ông luôn khẳng định mình là người ngoài cuộc đối với chính trường Anh, dù thực tế đã làm nghiên cứu viên tại nghị viện từ năm 24 tuổi, trở thành cố vấn đặc biệt năm 28 tuổi và lần đầu đắc cử nghị sĩ khi mới bước sang tuổi 31.
Trong suốt 16 năm ở nghị viện, ông từng phục vụ trong cả hai chính phủ của thủ tướng Tony Blair và Gordon Brown, rồi dần thăng tiến lên chức bộ trưởng y tế trước khi thất bại trong cuộc đua giành ghế lãnh đạo Công đảng vào các năm 2010 và 2015. Trong cuộc bầu cử lãnh đạo đảng năm 2015, ông đã để thua đậm trước Jeremy Corbyn, chính trị gia kỳ cựu mà chiến thắng của ông đã kéo toàn đảng đi theo hướng cánh tả.
Dù ban đầu ông Burnham tham gia nội các phe đối lập của ông Corbyn, việc đắc cử thị trưởng Manchester vào năm 2017 đã giúp ông đứng ngoài cuộc nội chiến bè phái làm xao nhãng Công đảng suốt giai đoạn ông Corbyn nắm quyền và cả thời gian ngắn sau đó.
Trong khi phần lớn phe cánh tả của Công đảng rất bất bình với ông Starmer vì đã đưa đảng về phía trung dung và gạt ông Corbyn ra khỏi đảng, ông Burnham lại ít liên can đến giai đoạn này.
Trên cương vị thị trưởng Manchester, ông đã chứng tỏ được khả năng đối đầu với chính trường London qua những sự việc làm nổi bật hố sâu "chia rẽ Bắc - Nam" lâu đời trong nền chính trị Anh.
"Chia rẽ Bắc - Nam" là khái niệm được dùng để chỉ sự chênh lệch sâu sắc về kinh tế, văn hóa và chính trị giữa miền Nam nước Anh, đặc biệt là thủ đô London và khu vực Đông Nam, với miền Bắc nước Anh, nơi từng là "trái tim" công nghiệp của đất nước.
Sau quá trình phi công nghiệp hóa vào những năm 1980, trong khi miền Nam trở nên thịnh vượng nhờ dựa vào dịch vụ, tài chính, công nghệ và bất động sản, các khu vực ở miền Bắc, trong đó có Manchester, chịu cảnh suy thoái kéo dài, tỷ lệ thất nghiệp tăng cao, hệ thống giao thông công cộng phát triển kém hơn.
Công đảng được coi là bên đại diện cho miền Bắc, với nền tảng cử tri là công nhân ở các thành phố, thị trấn công nghiệp. Trong khi đó, nhóm cử tri chủ chốt của đảng Bảo thủ ở miền Nam là người dân vùng nông thôn và ngoại ô khá giả.
Trong nhiệm kỳ thị trưởng của mình, Burnham đã thúc đẩy kinh tế vùng Đại Manchester tăng trưởng mạnh mẽ, cải thiện mạng lưới giao thông công cộng và khởi động một chương trình xây dựng nhà ở quy mô lớn, điều đã giúp ông có biệt danh "Vua phương Bắc".
"Ông ấy có một khát vọng rất rõ ràng cho vùng Đại Manchester, từ thịnh vượng về kinh tế, bình đẳng xã hội, cho đến việc đảm bảo mọi người dân đều có thể sống một cuộc sống tốt đẹp tại đây", Phó thị trưởng Kate Green nói. "Ông ấy cũng tập trung rất nhiều vào những việc có thể tạo ra thay đổi thiết thực cho cuộc sống hàng ngày của người dân".
Tuy nhiên, một số cam kết trọng điểm khác của ông, như lời hứa đầy tham vọng về chấm dứt tình trạng vô gia cư ở Manchester vào năm 2020, đã không thể thành hiện thực. Các nhà phê bình cho rằng phần lớn nền tảng cho những thành tựu lớn mà Burnham có được thực chất đã được chuẩn bị sẵn từ trước khi ông lên nắm quyền.
Dù vậy, với tư cách gương mặt đại diện cho quá trình hồi sinh rực rỡ của Manchester, ông Burnham đã tạo dựng được hình ảnh một lãnh đạo vùng mang phong cách thống đốc Mỹ.
Thách thức trong tương lai
Burnham đang đứng trước cơ hội lớn để trở thành thủ tướng, nhưng bất kỳ nền tảng chính sách nào mà ông đưa ra cũng sẽ phải đối mặt những rào cản về ngân sách và chính trị như người tiền nhiệm Starmer từng gặp. Chính phủ Anh hiện không còn nhiều ngân sách để chi tiêu, trong khi bối cảnh chính trị đất nước ngày càng trở nên chia rẽ sâu sắc.
Nếu quá ngả sang cánh hữu trong các vấn đề như nhập cư, ông Burnham có nguy cơ mất đi tệp cử tri tiến bộ, có học thức tại các thành phố đang nghiêng về đảng Xanh theo xu hướng dân túy cánh tả. Ngược lại, nếu quá ngả sang cánh tả, ông lại dễ đánh mất lòng tin của tầng lớp lao động truyền thống.
Trong suốt chiến dịch tranh cử, ông Burnham đã khéo léo né tránh những điểm nhạy cảm này để đưa lập trường của mình đến gần hơn với nhóm cử tri thuộc tầng lớp lao động ở Makerfield.
Về vấn đề nhập cư, ông chọn lập trường gần gũi hơn với chính phủ đương nhiệm khi ủng hộ kế hoạch chấm dứt tư cách tị nạn vĩnh viễn của Bộ trưởng Nội vụ Shabana Mahmood, đồng thời rút lại lời kêu gọi trước đây về việc cho phép người nhập cư chưa có tư cách cư trú ổn định được hưởng phúc lợi.
Tương tự, sau một vài biến động trên thị trường tài chính, ông cũng bớt khắt khe hơn với các quy tắc tài khóa, những quy định tự trói buộc khiến chính phủ không thể chi tiêu vượt mức vay nợ. Về vấn đề Brexit, ông đã tìm cách giảm nhẹ những phát biểu hồi tháng 9/2025 của mình rằng muốn thấy Anh tái gia nhập Liên minh châu Âu (EU) khi ông còn sống.
Dù vậy, sự nghiệp của Burnham phần lớn vẫn chỉ xoay quanh các vấn đề quốc nội như giao thông, nhà ở và phát triển kinh tế. Khi còn làm thị trưởng, ông hiếm khi phải đưa ra lập trường đối ngoại chi tiết hay bận tâm đến chuyện quốc phòng và an ninh quốc gia. Rõ ràng, quản lý một thành phố và chèo lái một đất nước là hai việc hoàn toàn khác nhau.
"Ông ấy từng là một thị trưởng rất thành công của vùng Đại Manchester, nhưng đây là một bước tiến khổng lồ," Jon Tonge, giáo sư chính trị tại Đại học Liverpool, nhận định. "Việc này giống như bước thẳng từ một giải đấu nhỏ lên sân chơi lớn vậy".
Đối với những người ủng hộ Burnham trong Công đảng, những khoảng trống kinh nghiệm đó không quan trọng bằng thứ mà họ coi là thế mạnh lớn nhất của ông: Khả năng kết nối lại với nhóm cử tri mà họ từng rất chật vật để giữ chân.
Các nhà phê bình lại cho rằng dù sở hữu tài năng chính trị đến đâu, ông cũng sẽ phải gánh vác lại nhiều thách thức vốn từng làm suy yếu chính phủ của ông Starmer và khiến cử tri bất bình trên diện rộng, như một nền kinh tế đang trì trệ.
Giáo sư Tonge cảnh báo không nên quá lạc quan vào mức độ nổi tiếng của Burnham bởi việc ông thăng tiến không nhất thiết đồng nghĩa với việc Công đảng đã lấy lại được vị thế trong lòng cử tri. "Dù vậy, Burnham vẫn có một lợi thế rõ ràng bởi ông ấy là một người rất khó để ghét", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Mỹ và Iran ngày 15/6 nhất trí về một thỏa thuận sơ bộ để chấm dứt xung đột ở vùng Vịnh, trước khi tiến hành lễ ký chính thức vào ngày 19/6 tại Geneva, Thụy Sĩ.
Diễn biến đánh dấu bước ngoặt sau gần 4 tháng xung đột làm rung chuyển Trung Đông và tác động sâu rộng tới kinh tế toàn cầu. Nội dung cụ thể của văn kiện chưa được công bố và hai bên vẫn cần tiếp tục đàm phán để đạt lệnh đình chiến lâu dài.
Thông tin ban đầu do Mỹ và Iran công bố cho thấy văn kiện mà hai bên sắp ký là bản ghi nhớ chung (MoU), không phải thỏa thuận hòa bình. Nội dung tài liệu gồm 14 điểm, trong đó có gia hạn lệnh ngừng bắn hồi tháng 4 thêm 60 ngày, mở lại eo biển Hormuz, tuyến hàng hải bị phong tỏa gần như hoàn toàn từ đầu chiến sự.
"MoU dài khoảng một trang rưỡi, là văn bản rất khái quát", Phó tổng thống Mỹ JD Vance cho biết trên CNN ngày 15/6.
Đối với thế giới, đây là diễn biến tích cực, bởi eo biển Hormuz là tuyến đường vận chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu. Iran đã siết kiểm soát Hormuz từ khi xung đột bùng phát cuối tháng 2. Việc tàu bè tiếp tục được lưu thông qua eo biển sẽ giúp các nền kinh tế giảm bớt áp lực từ giá nhiên liệu và chi phí vận tải tăng cao.
Tuy nhiên, Jeremy Bowen, biên tập viên về Trung Đông của BBC, cho hay MoU hiện chủ yếu tập trung vào chấm dứt giao tranh, thay vì giải quyết các nguyên nhân sâu xa của cuộc khủng hoảng. Những nội dung gai góc như chương trình hạt nhân, tên lửa của Iran, số phận kho uranium đã làm giàu sẽ chỉ được hai bên đàm phán trong vòng 60 ngày tiếp đó.
Dù Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố đây là một thắng lợi lớn, Bowen cho rằng thỏa thuận đã cho thấy khoảng cách giữa thành công quân sự và kết quả chính trị.
Khi phát động chiến dịch Cơn thịnh nộ Kinh hoàng tấn công quy mô lớn vào Iran ngày 28/2, ông Trump đã đặt mục tiêu thay đổi chế độ ở nước này, xóa sổ năng lực quân sự cũng như chương trình hạt nhân của Tehran, thay đổi cục diện địa chính trị của Trung Đông. Hơn ba tháng sau, ngay cả khi hai bên đạt thỏa thuận, Mỹ chưa đạt được những mục tiêu cốt lõi nhất trong số đó.
Vấn đề hạt nhân được coi là điểm bất đồng lớn nhất giữa hai bên. Mỹ từng nhiều lần yêu cầu Iran chấm dứt hoạt động làm giàu uranium và dỡ bỏ các cơ sở hạt nhân quan trọng. Tehran bác bỏ, cho rằng làm giàu uranium vì mục đích hòa bình là quyền chủ quyền không thể từ bỏ. Mâu thuẫn này từng khiến các vòng đàm phán trước đó sụp đổ.
Khi Mỹ và Israel bắt đầu chiến dịch Cơn thịnh nộ Kinh hoàng, nhiều dự báo cho rằng sức ép quân sự mà Washington tạo ra có thể buộc Tehran chấp nhận những điều kiện mà nước này từng từ chối trên bàn đàm phán. Tuy nhiên, diễn biến thực tế cho thấy việc đạt được các mục tiêu chính trị phức tạp khó khăn hơn nhiều so với việc giành ưu thế trên chiến trường.
"Mỹ và Israel từng tin rằng chiến dịch sẽ tạo ra bước ngoặt quyết định đối với Iran. Nhưng thay vì khiến chính quyền Iran sụp đổ hoặc thay đổi lập trường, cuộc chiến lại đưa các bên trở về điểm ban đầu là bàn đàm phán", Bowen, người từng là phóng viên chiến trường dày dặn kinh nghiệm về Trung Đông, nói.
Ông cho rằng Mỹ cùng Israel đã đánh giá không đúng về khả năng chống chịu của Iran và đang phải đối mặt với những chi phí đáng kể khi cuộc xung đột kéo dài hơn mức 6 tuần mà ông Trump từng đề ra.
Các cuộc tấn công liên tục trong ba tháng qua đã khiến Mỹ, Israel tiêu tốn lượng lớn đạn dược, trong khi những đợt tập kích đáp trả của Iran khiến Mỹ và các đồng minh khai hỏa phần lớn kho tên lửa đánh chặn. Hoạt động thương mại toàn cầu bị ảnh hưởng khi eo biển Hormuz tê liệt, đẩy giá năng lượng biến động mạnh. Nhiều quốc gia Trung Đông là đồng minh của Washington hứng chịu tác động kinh tế và an ninh từ cuộc xung đột.
Iran cũng hứng chịu tổn thất nặng nề, khi loạt lãnh đạo cấp cao, chỉ huy quân sự bị hạ sát, nhiều căn cứ và khí tài bị phá hủy. Ông Trump tuyên bố "hải quân Iran đã bị xóa sổ" và quân đội nước này "không còn gì", nhưng lực lượng vũ trang Iran vẫn tiếp tục phóng tên lửa, UAV đáp trả mỗi khi bị tấn công, trong khi các lãnh đạo nước này khẳng định sẵn sàng "đánh đến cùng".
Kết quả cuối cùng cho thấy sức mạnh quân sự có thể tạo ra áp lực, nhưng không nhất thiết mang lại những nhượng bộ chính trị như mong muốn, theo Bowen.
Một khía cạnh khác cũng thu hút sự chú ý là quan hệ giữa Washington và Tel Aviv trong giai đoạn cuối cuộc chiến. Trong những tuần gần đây, truyền thông Mỹ và Israel liên tục đưa tin về các bất đồng giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Benjamin Netanyahu liên quan đến cách thức kết thúc cuộc chiến.
Ngay trước thời điểm đạt được thỏa thuận, Israel vẫn tiến hành các cuộc không kích tại Lebanon. Sau đó, giới chức Israel tiếp tục khẳng định nước này sẽ duy trì hiện diện quân sự tại một số khu vực ở Lebanon, Syria và Gaza.
Theo Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (CFR), Iran coi việc chấm dứt xung đột tại Lebanon là một phần không thể tách rời của bất kỳ thỏa thuận nào với Mỹ. Trong khi đó, Israel xem chiến dịch chống Hezbollah là mục tiêu riêng và không tham gia trực tiếp vào các cuộc đàm phán về bản ghi nhớ giữa Washington và Tehran.
Ngay cả khi thông tin về thỏa thuận Mỹ - Iran được công bố, Israel vẫn tiến hành không kích khu vực Beirut ngày 14/6. Tổng thống Trump đã chỉ trích quyết định này của Thủ tướng Netanyahu, vì cho rằng nó đe dọa tiến trình đạt được thỏa thuận.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Katz tuyên bố quân đội nước này sẽ không rút khỏi những khu vực đang kiểm soát tại Lebanon, đồng thời khẳng định Israel sẽ đáp trả mạnh mẽ nếu Iran có hành động mà họ coi là gây hấn. Bộ trưởng An ninh Quốc gia Itamar Ben Gvir cũng nhấn mạnh rằng "thỏa thuận của ông Trump không ràng buộc chúng tôi".
Theo Elisa Ewers, chuyên gia nghiên cứu Trung Đông tại CFR, việc buộc Israel chấm dứt chiến dịch chống Hezbollah là nhiệm vụ rất khó khăn, đòi hỏi quyết tâm chính trị rất lớn, trong bối cảnh nước này đang chuẩn bị cho các cuộc bầu cử và Washington vẫn tiếp tục thương lượng với Tehran về những vấn đề còn tồn tại.
Bà cho rằng sẽ cần "thời gian và cam kết chính trị đáng kể, bao gồm cả từ Washington" để duy trì cam kết ngừng bắn giữa Israel và Lebanon.
Những diễn biến này cho thấy ngay cả khi thỏa thuận Mỹ - Iran giúp giảm nguy cơ đối đầu trực tiếp, Washington vẫn phải đối mặt với nhiều thách thức trong việc duy trì ổn định khu vực và thúc đẩy các cuộc đàm phán tiếp theo.
Nhiều quốc gia coi việc Mỹ - Iran đạt được thỏa thuận là diễn biến tích cực. Trong tuyên bố chung, Pháp, Anh, Đức và Italy gọi đây là "bước đột phá ngoại giao" và là "cơ hội để khôi phục ổn định khu vực cũng như ổn định kinh tế toàn cầu". Trung Quốc cũng hoan nghênh thỏa thuận và kêu gọi các bên tiếp tục giải quyết bất đồng thông qua đối thoại. Tuy nhiên, phản ứng của các nước Trung Đông, bên chịu ảnh hưởng trực tiếp của cuộc xung đột, lại thận trọng hơn.
"MoU là khuôn khổ để hướng đến một thỏa thuận", Dania Thafer, giám đốc điều hành Diễn đàn vùng Vịnh Quốc tế, trụ sở Mỹ, nói với Washington Post. "Bước đi này rất nghiêm túc, nhưng vẫn còn nhiều biến số khó lường".
Nếu Iran không thể kiềm chế Hezbollah tung đòn tấn công vào Israel, trong khi Mỹ không ngăn được Tel Aviv đáp trả, xung đột một lần nữa có nguy cơ bùng lên, xô đổ mọi nỗ lực đàm phán, đẩy tình hình khu vực tiếp tục rơi vào bế tắc.
"Nếu cuộc chiến kéo dài, Mỹ có thể không đạt được mục tiêu của mình, trong khi Iran vẫn trụ vững, nhưng cũng không thể thay đổi trật tự khu vực theo hướng có lợi cho họ", bà Thafer nói.
Steven Cook, chuyên gia nghiên cứu Trung Đông tại CFR, cảnh báo rằng kỳ vọng thỏa thuận hiện nay sẽ nhanh chóng dẫn tới hòa bình lâu dài có thể là quá sớm.
"Chúng ta từng ở trong tình huống này trước đây chỉ để rồi nhận ra các bên không thể thu hẹp những khác biệt còn lại. Các cuộc đàm phán về những vấn đề tồn đọng, đặc biệt là chương trình hạt nhân của Iran, sẽ kéo dài và khó khăn", ông Cook nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Khi được hỏi liệu Trung Quốc có can dự vào tiến trình hòa giải hay không, Tổng thống Trump ngày 8.4 trả lời: "Tôi nghe nói là có", đồng thời cho rằng Trung Quốc đã góp phần thuyết phục và đưa Tehran trở lại bàn đàm phán.
Ông chủ Nhà Trắng dự kiến sẽ thăm Bắc Kinh vào giữa tháng 5 để gặp Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, trong khuôn khổ hội nghị thượng đỉnh được đánh giá là quan trọng giữa 2 cường quốc, theo AFP.
Trung Quốc là đối tác thân thiết của Iran và cũng là khách hàng lớn mua dầu của nước này, phần lớn được vận chuyển qua eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược đang chịu tác động lớn từ xung đột ở Trung Đông.
Cũng trong ngày 8.4, Trung Quốc hoan nghênh thỏa thuận ngừng bắn giữa Iran - Mỹ, song không xác nhận việc trực tiếp tham gia đàm phán hòa giải. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mao Ninh cho biết nước này "đã và đang kêu gọi các bên đối thoại và ngừng bắn", đồng thời khẳng định sẽ tiếp tục đóng vai trò xây dựng trong nỗ lực thúc đẩy hòa bình.
Theo bà Mao, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã tiến hành 26 cuộc điện đàm với các đối tác liên quan, trong khi Đặc phái viên Trung Đông của Trung Quốc cũng liên tục di chuyển trong khu vực để vận động ủng hộ sáng kiến hòa bình 5 điểm do Trung Quốc và Pakistan đề xuất.
Kế hoạch này bao gồm chấm dứt ngay lập tức các hành động thù địch, sớm khởi động đàm phán, bảo vệ các mục tiêu dân sự, đảm bảo an toàn hàng hải qua eo biển Hormuz và tôn trọng Hiến chương Liên Hiệp Quốc, theo ABC News.
Về phần mình, phát biểu tại Bắc Kinh ngày 8.4, Đại sứ Iran tại Trung Quốc Abdolreza Rahmani Fazli bày tỏ kỳ vọng Bắc Kinh có thể đóng vai trò bảo đảm an ninh cho tiến trình hòa bình khu vực. Tuy nhiên, ông cũng cảnh báo Iran sẽ có "phản ứng mạnh mẽ" nếu Mỹ "phản bội lòng tin".
"Chúng tôi hy vọng các bên khác nhau có thể đảm bảo rằng Mỹ sẽ không tái khởi động tấn công, chúng tôi hy vọng Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, các cường quốc như Trung Quốc và Nga, cũng như các nước trung gian hòa giải như Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ sẽ cùng nhau hợp tác để đảm bảo hòa bình trong khu vực", theo South China Morning Post dẫn lời ông Fazli.
Ông Fazli cho biết Iran đã duy trì đối thoại và hợp tác chặt chẽ với các nước thân thiện, đặc biệt là Trung Quốc.

