Theo Dân trí, sáng 7/7, bà Đặng Thị Dung, Chủ tịch UBND xã Quan Thành (Nghệ An), cho biết cơ quan công an đang phong tỏa hiện trường để điều tra, xác minh về một xương sọ người vừa được phát hiện bên mương nước trên địa bàn.
Theo bà Dung, khoảng 17h ngày 6/7, một nhóm người dân tại xóm Nam Phượng Sơn (xã Xuân Thành cũ, nay là xã Quan Thành) trong lúc phát cỏ, dọn dẹp bờ mương nước ven đường bất ngờ phát hiện một xương sọ người.
Ngay sau khi phát hiện, người dân đã nhanh chóng trình báo sự việc lên Công an xã Quan Thành. Tiếp nhận tin báo, lực lượng công an xã đã khẩn trương có mặt để bảo vệ hiện trường, đồng thời báo cáo Công an tỉnh Nghệ An để tổ chức khám nghiệm, điều tra.
Thông tin thêm trên tờ Công lý, việc phát hiện sọ người nhanh chóng thu hút nhiều người dân địa phương đến khu vực hiện trường theo dõi.
Lực lượng chức năng đã tổ chức bảo vệ khu vực nhằm phục vụ quá trình khám nghiệm, tránh làm xáo trộn các dấu vết liên quan.
Theo lãnh đạo UBND xã Quan Thành, phần sọ người được phát hiện đã trong tình trạng phân hủy từ lâu, chỉ còn lại phần xương.
Hiện cơ quan công an đang tiếp tục thu thập tài liệu, xác minh danh tính cũng như làm rõ nguyên nhân và diễn biến vụ việc.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ngày 26/5, TAND Tp.HCM mở phiên tòa xét xử các bị cáo Lê Văn Lành (63 tuổi, ngụ Tp.HCM, cựu phóng viên của một tạp chí); Lê Gia Bảo (31 tuổi, con trai của bị cáo Lành) và Nguyễn Tuấn Anh (44 tuổi) về cùng tội Cưỡng đoạt tài sản.
Vào khoảng 12h30 ngày 22/4/2025, Nguyễn Tuấn Anh điều khiển xe máy chở Lê Gia Bảo lưu thông trên đường Võ Văn Kiệt. Khi đến trước nhà số 1220 đường Võ Văn Kiệt, phường Chợ Lớn, Tp.HCM, thì bị lực lượng CSGT đang làm nhiệm vụ ra hiệu dừng xe để kiểm tra và thông báo lỗi vi phạm.
Lúc này, Tuấn Anh và Bảo tự xưng là nhà báo, Bảo mở túi đeo chéo cho Tổ công tác thấy bên trong có máy quay phim và đưa ra giấy giới thiệu công tác có đóng dấu nhưng để trống tên người đi công tác, công văn của tạp chí nhưng không xuất trình được thẻ liên quan đến nghề báo.
Nghi vấn Tuấn Anh và Bảo giả danh phóng viên báo đài để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật nên Tổ công tác đưa về trụ sở Đội CSGT Chợ Lớn làm việc thì phát hiện trong điện thoại di động hiệu Apple Iphone 14 Pro Max của Bảo có lưu trữ một số thông tin liên quan việc chuyển tiền từ các tài khoản.
Bảo khai nhận là của một số cán bộ CSGT ở các địa phương chuyển cho Bảo hàng tháng để Bảo không tác nghiệp, quay phim tại vị trí các Tổ công tác làm nhiệm vụ.
Ngày 22/4/2025, Phòng CSGT Công an Tp.HCM, xác định hành vi của Nguyễn Tuấn Anh và Lê Gia Bảo có dấu hiệu phạm pháp hình sự giả danh nhà báo quay phim lực lượng CSGT khi đang làm nhiệm vụ nhằm mục đích cưỡng đoạt tài sản nên có Công văn chuyển tin báo đến Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM tiếp nhận xác minh, điều tra xử lý theo thẩm quyền.
Quá trình điều tra, Lê Gia Bảo và Nguyễn Tuấn Anh khai thường xuyên sử dụng xe mô tô lưu thông trên đường, cố tình tạo ra sai phạm để CSGT dừng phương tiện rồi ghi hình chuyển về cho Lê Văn Lành (cha ruột của Bảo).
Trên cơ sở lời khai của Tuấn Anh và Bảo, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM triệu tập làm việc với Lê Văn Lành ghi lời khai, điều tra xác minh làm rõ hành vi cưỡng đoạt tài sản.
Kết quả điều tra xác định, từ năm 2008, Lành là phóng viên của nhiều báo. Đến năm 2022, Lành là phóng viên của tạp chí N.. Do từng là phóng viên nên Lành biết cán bộ chiến sĩ CSGT khi thực hiện nhiệm vụ trên đường thường rất sợ bị quay phim chụp ảnh vì khi tác nghiệp họ thường mắc lỗi thiếu sót khi xử lý vi phạm nên Lành nảy sinh ý định quay phim chụp hình nhằm uy hiếp buộc họ đưa tiền để Lành trang trải các chi phí trong cuộc sống.
Thời gian đầu, Lành trực tiếp đi gặp các cán bộ, chiến sĩ CSGT để lẩy tiền và chỉ nhận bằng tiền mặt để tránh bị phát hiện. Tuy nhiên, về sau số lượng cán bộ, chiến sĩ CSGT bị Lành cưỡng đoạt tăng nhiều, một mình Lành không thể trực tiếp đi lấy tiền hết được. Đầu năm 2023, Lành đã rủ rê, lôi kéo thêm Lê Gia Bảo là con trai của Lành và Nguyễn Tuấn Anh là bạn bè xã hội của Lành tham gia phụ giúp Lành trong việc nhận tiền từ các CSGT hàng tháng bằng hình thức đưa tiền mặt hoặc chuyển khoản.
Đối với tiền nhận chuyển khoản, nội dung chuyển tiền thường ghi là Mua báo, chuyển tiền gạo, tiền mua báo, chuyển A Lành... để che dấu tránh bị phát hiện.
Ngoài ra, Lành còn chỉ đạo và hướng dẫn Lê Gia Bảo và Nguyễn Tuấn Anh về cách thức quay phim, ghi hình những thiếu sót, sai phạm của các Tổ tuần tra CSGT đang thực hiện nhiệm vụ trên đường.
Các đoạn phim mà Lê Gia Bảo và Nguyễn Tuấn Anh quay được sẽ đưa lại cho Lành để Lành trực tiếp liên lạc với các cán bộ là Tổ trưởng hoặc Chỉ huy các Đội CSGT để đe dọa, đặt vấn đề buộc phải đưa tiền tháng cho Lành thông qua Lê Gia Bảo hoặc Nguyễn Tuấn Anh.
Bằng chiêu thức nói trên, Lê Văn Lành và đồng phạm đã cưỡng đoạt hơn 1,5 tỷ đồng của 30 bị hại là các CSGT.
Số tiền cưỡng đoạt được, Lành chia cho Lê Gia Bảo khoảng 150 triệu đồng; Nguyễn Tuấn Anh 17 triệu đồng. Còn hơn 1,3 tỷ đồng còn lại, Lành sử dụng hết vào mục đích tiêu xài cá nhân và trả tiền sinh hoạt chung giữa Lành với Như (người sống như vợ chồng với Lành).
Tại tòa, bị cáo Lành thừa nhận mỗi tháng nhận của nhiều CSGT từ 5-7 triệu đồng. Nhưng theo Lành, trong số tiền này có nhiều khoản là tiền CSGT cho tiền xăng xe khi Lành đi làm chuyên đề về giao thông.
Dù thừa nhận tội, nhưng bị cáo Lành cũng chống chế việc tới gặp lãnh đạo các đội giao thông là để bị cáo tặng sách, chứ chưa bao giờ đưa hình ảnh, đoạn phim để đe dọa CSGT. Về các hình ảnh, video mà Bảo và Tuấn Anh gửi, bị cáo dùng để làm tư liệu.
Hai đồng phạm của Lành là Gia Bảo và Tuấn Anh thừa nhận hành vi phạm tội và khai được Lành trả tiền công sau khi giúp Lành nhận tiền.
Sau một buổi xét xử, HĐXX nhận định hành vi của Lê Văn Lành, Lê Gia Bảo và Nguyễn Tuấn Anh là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp xâm phạm đến tài sản của người khác, gây ảnh hưởng xấu đến các hoạt động trong công tác quản lý an toàn giao thông đường bộ, làm mất trật tự an toàn xã hội nên cần phải được xử lý nghiêm khắc trước pháp luật để răn đe, giáo dục các bị cáo và phòng ngừa chung.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Stephen Griffiths, 40 tuổi, sống một mình trong căn hộ chung cư ở trung tâm khu đèn đỏ của Bradford. Trong mắt hàng xóm, Stephen là "kẻ lập dị" thường mặc áo khoác da màu đen dài đến đầu gối, vuốt tóc ngược, đeo kính râm bất kể thời tiết và dắt hai con thằn lằn cưng đi dạo bằng dây xích chó.
Vào sáng thứ hai ngày 24/5/2010, người quản lý khu chung cư tại Holmfield Court kiểm tra dữ liệu camera an ninh từ cuối tuần trước và nhìn thấy một phụ nữ hoảng sợ chạy khỏi căn hộ của Stephen, bị hắn chạy theo đánh bất tỉnh.
Stephen quay lại vài giây sau với một cây nỏ, bắn tên xuyên qua đầu người phụ nữ đang bất tỉnh, rồi kéo thi thể xuống hành lang. Khi nhận ra hệ thống an ninh của tòa nhà đã ghi lại toàn bộ sự việc, Stephen giơ ngón giữa thách thức về phía camera.
Người quản lý nhanh chóng báo cảnh sát. Stephen bị bắt vài giờ sau đó, nhưng đã kịp phân xác và mang đi phi tang.
Nạn nhân được xác định là Suzanne Blamires, gái bán dâm 36 tuổi, được trình báo mất tích ngày 21/5. Thi thể cô bị vứt xuống sông Aire gần chung cư, chỉ tìm thấy một phần vào ngày 25/5.
Sau khi bị bắt, Stephen nói với cảnh sát West Yorkshire: "Tôi đã giết rất nhiều người".
Khi đó, cảnh sát cũng đang điều tra vụ án của Susan Rushworth, 43 tuổi, mất tích vào ngày 22/6/2009 và Shelley Armitage, 31 tuổi, mất tích vào ngày 26/4/2010. Nhà chức trách tổ chức cuộc tìm kiếm quy mô lớn trên sông Aire, phát hiện mô người được xác định là của Shelley. Không có phần thi thể nào của Susan được tìm thấy.
Ngày 27/5/2010, Stephen bị buộc tội giết cả ba người phụ nữ, đều từng làm gái mại dâm ở Bradford.
Nỗi ám ảnh với sát nhân hàng loạt
Cha mẹ ly dị khi còn nhỏ, Stephen sống ở Wakefield với mẹ và hai em. Mẹ Stephen chắt chiu tiết kiệm để có đủ 9.000 bảng Anh tiền học phí mỗi năm cho con trai theo học trường Queen Elizabeth - ngôi trường cũ của kẻ giết người hàng loạt bằng axit John George Haigh. Điều đó rất có thể đã gây ấn tượng mạnh đối với Stephen thời niên thiếu, theo giáo sư tội phạm học David Wilson.
Stephen bỏ học năm 16 tuổi. Một năm sau, hắn bị kết án 3 năm giam giữ tại trại cải tạo dành cho thanh thiếu niên vì dùng dao đâm một nhân viên siêu thị.
Stephen được chẩn đoán là "kẻ tâm thần phân liệt tàn bạo" và điều trị tại bệnh viện an ninh cao Rampton. Hắn từng nói với các nhân viên quản chế rằng tin chắc mình sẽ trở thành một kẻ giết người trong tương lai, báo cáo tâm thần mô tả hắn có "sự ám ảnh về việc giết người - đặc biệt là giết nhiều người".
Năm 1992, Stephen bị kết án hai năm tù vì dí dao vào cổ một cô gái vị thành niên mà không rõ lý do.
Sau khi ra tù, Stephen tiếp tục việc học tại trường Cao đẳng Bradford và lấy bằng cử nhân tâm lý học tại Đại học Leeds.
Thời điểm bị bắt, Stephen đã dành 6 năm theo học chương trình tiến sĩ bán thời gian tại Đại học Bradford, tập trung nghiên cứu các mô hình tội phạm trong thành phố vào thế kỷ 19, đang làm luận án so sánh các kỹ thuật giết người ở thế kỷ 19 và hiện đại.
Căn hộ ở tầng ba của Stephen có những kệ tủ chất đầy hàng trăm bộ phim kinh dị, sách về những kẻ giết người hàng loạt, cùng với một chiếc nỏ và những thanh kiếm samurai trưng bày trong phòng khách. Hắn nói "chỉ thích những thứ này".
Trên các trang mạng xã hội, Stephen tạo dựng một hình tượng kỳ quặc, tự xưng là "Ven Pariah" và "kẻ ghét loài người mang lòng thù hận lên thiên đường". Một trang web do hắn lập ra chứa đầy hình ảnh về nỏ và ảnh của 50 kẻ giết người hàng loạt.
Những hành vi thất thường và thái độ hung hăng của Stephen đối với một số cư dân nữ trong tòa nhà đã dẫn đến nhiều lời phàn nàn. Ban quản lý tòa nhà bắt đầu thu thập thông tin để chuyển cho cảnh sát, đồng thời tăng cường hệ thống camera giám sát trong khu vực.
Với tiền án bạo lực và sự quan tâm rõ rệt đến những kẻ giết người hàng loạt, Stephen đã nằm trong tầm ngắm của cảnh sát địa phương nhiều năm nay. Nhà chức trách từng tịch thu một số vũ khí của hắn không lâu trước đó, nhưng họ không ngờ rằng Stephen ấp ủ biến những đam mê rùng rợn thành hiện thực.
Kẻ sát nhân thèm khát danh tiếng
Trong lần xuất hiện đầu tiên tại tòa, khi được hỏi danh tính, Stephen gãi đầu và tuyên bố một cách ngạo mạn: "Kẻ ăn thịt người dùng nỏ". Gia đình các nạn nhân kinh hãi, còn một nhân viên tòa án thì lẩm bẩm: "Hắn thực sự nói vậy sao?".
Một gái mại dâm quen biết Stephen nhiều năm nói không thể tin đó lại là cùng một người. Cô kể rằng Stephen "như anh trai", cho cô ăn, giặt quần áo và cưu mang khi cô không còn nơi nào để đi. Hoàn toàn khác xa với hình ảnh "kẻ ăn thịt người dùng nỏ".
Giáo sư Wilson nhận xét Stephen "khao khát danh vọng, thậm chí là tai tiếng". Hắn không chịu được việc mình bị lu mờ bởi kẻ sát nhân khác trên truyền thông.
Trên tòa, công tố viên cho biết Stephen sở hữu "các đoạn video và hình ảnh gây sốc", có bằng chứng cho thấy Shelley và Susan bị chảy máu trong căn hộ của hắn.
Theo Wilson, rõ ràng Stephen đã đọc cuốn sách Hunting for Evil của ông, viết về Steve Wright - kẻ giết 5 gái bán dâm ở Ipswich, và đã áp dụng phương thức tương tự Steve, đó là dìm hai nạn nhân xuống nước để tiêu hủy bằng chứng ADN. Ông nói thêm: "Tôi chưa từng gặp trường hợp nào một sinh viên tội phạm học lại muốn trở thành tội phạm".
Ngày 21/12/2010, Stephen nhận tội trong cả ba vụ giết người và bị tuyên án tù chung thân không được ân xá.
Thẩm phán tuyên bố Stephen phải bị giam giữ suốt đời vì đã gây ra "những vụ giết người quá tàn bạo và ghê rợn", nói thêm rằng lời nhận tội của hắn "không hề mang chút hối hận nào".
Trong thời gian ở tù, Stephen nhiều lần cố tự tử. Năm 2011, hắn tuyệt thực 120 ngày, tránh tiếp xúc với người khác.
Khi bị bắt và thẩm vấn vào năm 2010, Stephen khai với cảnh sát rằng đã giết tổng cộng 5 gái mại dâm ở Bradford, cho thấy có thêm hai nạn nhân nữa chưa được xác định. Tuy nhiên, sau khi bị kết tội ba vụ giết người trong năm đó, hắn từ chối nói chuyện tiếp với cảnh sát.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuối thập niên 1980, thành phố cảng New Bedford ở bang Massachusetts đối mặt với nhiều vấn đề xã hội như nghèo đói, ma túy và hoạt động mại dâm trên đường phố.
Trong khu vực này có một nhóm phụ nữ sống trong hoàn cảnh đặc biệt dễ tổn thương. Nhiều người vật lộn với nghiện ma túy, một số hành nghề mại dâm để có tiền duy trì cuộc sống. Hoàn cảnh sống của họ khiến một số vụ mất tích ban đầu không được nhìn nhận như dấu hiệu của một chuỗi án mạng.
Năm 1988, chuỗi mất tích bất thường bắt đầu.
Trong khoảng thời gian từ tháng 3/1988 đến tháng 4/1989, 11 phụ nữ mất tích tại New Bedford. Chín người trong số họ sau đó được phát hiện đã chết, thi thể nằm rải rác tại các khu vực hẻo lánh gần đường cao tốc và vùng ngoại ô quanh thành phố. Hai người còn lại đến nay vẫn chưa được tìm thấy.
Ban đầu, những vụ việc này được điều tra riêng lẻ do các nạn nhân biến mất trong những hoàn cảnh khác nhau. Chỉ đến khi số lượng thi thể tăng lên, cảnh sát mới nhận ra những điểm tương đồng và đặt câu hỏi: Liệu họ có đang đối mặt với một kẻ giết người hàng loạt?
Những thi thể bên xa lộ
Một trong những nạn nhân khiến cảnh sát bắt đầu kết nối các vụ án là Nancy Paiva, bà mẹ 36 tuổi từng vật lộn với vấn đề nghiện ngập. Cô được nhìn thấy lần cuối khi rời một quán bar địa phương.
Ba tuần sau, thi thể Nancy được tìm thấy gần xa lộ Interstate 195 ở Dartmouth, Massachusetts.
Cảnh sát New Bedford nhận thấy vụ việc có những điểm tương đồng với các trường hợp phụ nữ mất tích khác trong khu vực. Những nạn nhân này có hoàn cảnh sống tương tự, thường xuất hiện tại cùng khu vực trên đường phố và biến mất trong khoảng thời gian gần nhau.
Sau Nancy, thêm nhiều thi thể khác lần lượt được phát hiện tại những nơi nhiều cây cối dọc các tuyến đường ở Freetown, Dartmouth, Westport và vùng phụ cận New Bedford, một số trong tình trạng khỏa thân.
Vì nhiều thi thể nằm gần các tuyến giao thông, truyền thông gọi hung thủ chưa xác định là "New Bedford Highway Killer" - "Sát nhân xa lộ New Bedford".
Các nạn nhân có độ tuổi từ 19 đến 36, gặp vấn đề về nghiện ngập, bạo lực gia đình và hầu hết tham gia hoạt động mại dâm. Điều này khiến họ trở thành những mục tiêu không dễ gây chú ý. Một số gia đình chỉ nhận ra người thân mất tích sau nhiều ngày hoặc nhiều tuần.
Cuộc truy tìm hung thủ
Các điều tra viên phải đối mặt với một vụ án gần như không có nhân chứng trực tiếp, không ai biết chính xác cách hung thủ tiếp cận các nạn nhân, hắn quen biết họ hay chỉ lựa chọn ngẫu nhiên và có bao nhiêu vụ giết người thực sự liên quan đến cùng một kẻ.
Các thi thể được phát hiện ở nhiều địa điểm khác nhau, khiến việc tìm kiếm mô hình phạm tội khó khăn hơn. Một số nạn nhân bị phân hủy nghiêm trọng cũng khiến việc xác định nguyên nhân tử vong gặp nhiều hạn chế.
Suốt nhiều thập kỷ, cảnh sát đã xem xét nhiều hướng điều tra nhằm tìm ra hung thủ đứng sau chuỗi án mạng ở New Bedford.
Trong số các nghi phạm, người được nhắc đến nhiều nhất là Kenneth Ponte, luật sư địa phương có mối liên hệ với một số phụ nữ trong nhóm nạn nhân. Ông ta từng đại diện pháp lý cho một số người và có quan hệ cá nhân với một nạn nhân.
Ponte từng bị đại bồi thẩm đoàn truy tố liên quan đến cái chết của một nạn nhân, nhưng cáo buộc sau đó bị hủy bỏ vì các công tố viên không có đủ bằng chứng để tiếp tục đưa vụ án ra xét xử. Ông ta chưa từng bị kết tội liên quan đến chuỗi án mạng này.
Ponte qua đời tại nhà riêng vào năm 2010, ở tuổi 60.
Nghi phạm nổi bật thứ hai là Anthony DeGrazia, 29 tuổi, từng bị cáo buộc liên quan đến các vụ tấn công nhằm vào một số phụ nữ hành nghề mại dâm ở New Bedford. Anh ta bị điều tra trong chuỗi án mạng trên xa lộ nhưng chưa bao giờ bị buộc tội.
DeGrazia tự tử vào tháng 7/1991 trước khi bị đưa ra xét xử trong vụ án khác.
Với việc cả hai nghi phạm chính đều đã chết và không có bằng chứng mới nào, công tố viên Paul V. Buckley tuyên bố vụ sát hại 9 phụ nữ "có thể sẽ không bao giờ được giải quyết".
Nhiều năm qua, các điều tra viên từng nhiều lần xem xét lại bằng chứng vật chất còn lưu giữ để tìm kiếm manh mối nhờ công nghệ ADN hiện đại. Tuy nhiên đến nay, chưa có bằng chứng đủ mạnh để xác định danh tính hung thủ.
Hồ sơ điều tra còn bỏ ngỏ, nỗi đau của các gia đình nạn nhân vẫn kéo dài. Đối với họ, điều đau đớn nhất không chỉ là mất đi người thân, mà là không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.
Trong lịch sử tội phạm Mỹ, nhiều vụ án giết người hàng loạt cuối cùng được phá nhờ tiến bộ của khoa học pháp y hoặc sai lầm của hung thủ. Nhưng với vụ án "Sát nhân xa lộ New Bedford", hơn 30 năm trôi qua, danh tính kẻ đứng sau 9 cái chết vẫn chưa được xác định. Không ai biết hắn đã chết, đang thụ án vì một tội danh khác, hay vẫn sống ở đâu đó.
Tin Gốc: Vnexpress

