Mới đây, đoạn video ghi lại khoảnh khắc bé trai hoảng hốt, cầu cứu người lớn khi em gái bị rơi xuống bể cá thu hút nhiều lượt tương tác. Dưới đoạn video, nhiều ý kiến dành lời khen cho phản ứng nhanh nhạy của cậu bé, giúp em gái không bị đuối nước.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, chị Nguyễn Thị Đình (trú tại xã Quản Bạ, tỉnh Tuyên Quang) xác nhận, hai đứa trẻ xuất hiện trong đoạn video là con của vợ chồng chị. Sự việc xảy ra hôm 11/7.
Theo chị Đình, thời điểm đó, hai con theo bố sang nhà họ hàng để lấy một số đồ đạc.
Trong lúc người lớn mải làm việc, bé Hoàng Anh (4 tuổi) và em gái là Minh Thư (2 tuổi) chơi gần bể cá có độ sâu khoảng 2,6m ở góc sân. Không may, Minh Thư trượt chân, rơi xuống bể.
Toàn bộ diễn biến sự việc diễn ra trong khoảng 10 giây. Bị rơi xuống bể chứa đầy nước, bé gái hoảng loạn, liên tục vùng vẫy, cố ngoi lên thở.
“Phát hiện em gái gặp nguy hiểm, Hoàng Anh lập tức hét lớn, chạy nhanh vào nhà gọi bố: “Cứu, cứu”. Nghe tiếng con trai, chồng tôi vội lao ra, kịp thời kéo bé Minh Thư lên khỏi bể. Đó thực sự là tình huống khiến cả gia đình thót tim. Mỗi lần nhắc lại, tôi rất sợ”, chị nói.
Theo chị Đình, Hoàng Anh ngoan ngoãn, biết nghe lời bố mẹ. Bé sớm bộc lộ tố chất thông minh, thích đặt câu hỏi về thế giới xung quanh.
Hàng ngày, khi theo dõi các video dạy kỹ năng sống, chị Đình đều cho hai con xem cùng, giúp các bé biết cách xử trí khi gặp nguy hiểm.
“Tôi luôn dặn dò con, lúc gặp tình huống nguy hiểm phải báo ngay cho bố mẹ hoặc người lớn. Trong sự việc vừa qua, nếu không có Hoàng Anh, có lẽ Minh Thư sẽ bị đuối nước”, chị Đình bày tỏ.
Sau sự việc, người phụ nữ dự định cho Hoàng Anh, Minh Thư học bơi, trang bị kỹ năng xử trí khi bị rơi xuống nước. Vợ chồng sẽ chú ý giám sát các con trong mùa hè kỹ lưỡng hơn.
Cần dạy trẻ kỹ năng nhận biết sự cố
Anh Phạm Quốc Việt, Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, cho rằng một trong những kỹ năng quan trọng cần đào tạo cho trẻ là kỹ năng nhận biết sự cố. Đây là bước đầu tiên và cốt lõi để xử lý bất kỳ tình huống nguy hiểm nào, từ đuối nước, tai nạn giao thông đến hỏa hoạn.
Theo anh Việt, trẻ cần được dạy nhận diện được tình huống nguy hiểm để không rơi vào các tình huống đó và biết cách kêu cứu khi gặp sự cố.
Ví dụ, khi thấy bạn bè chới với, vùng vẫy dưới nước, trẻ cần hiểu rằng đó không phải là đang bơi mà là dấu hiệu của đuối nước. Việc nhận biết này giúp trẻ phản ứng kịp thời, chẳng hạn như kêu gọi sự trợ giúp của người khác bằng cách hét lớn nhiều lần.
“Ngay cả người lớn đôi khi cũng không nhận ra sự cố. Nếu không nhận biết được sự cố, chúng ta không thể xử lý đúng cách”, anh Việt nhấn mạnh.
Theo Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, bước tiếp theo là xử lý sự cố một cách an toàn và hiệu quả.
Anh Việt chia sẻ 3 khía cạnh quan trọng trong trường hợp sơ cứu người đuối nước:
Đầu tiên là sử dụng công cụ phù hợp: Khi gặp tình huống đuối nước, việc sử dụng công cụ như dây thừng hay cây sào là cách tiếp cận phổ biến, hiệu quả. Người cứu hộ cần biết cách chọn và sử dụng các công cụ này để hỗ trợ nạn nhân mà không gây nguy hiểm cho bản thân.
Hai là tiếp cận nạn nhân an toàn: Nếu không có công cụ hỗ trợ và buộc phải xuống nước, người cứu hộ cần biết bơi và học cách tiếp cận an toàn để tránh trở thành nạn nhân thứ hai.
Ba là áp dụng kỹ thuật sơ cấp cứu: Sau khi đưa nạn nhân lên bờ, việc thực hiện sơ cấp cứu (như hồi sức tim phổi) là rất quan trọng. Nhiều người chỉ biết một phần kỹ thuật, biết ép tim nhưng không biết thổi ngạt, hoặc ép tim không đúng vị trí. Do đó, mỗi cá nhân cần trang bị cho mình những kiến thức sơ cứu cơ bản này.
Năm nguyên tắc vàng sơ cứu đuối nước
Bác sĩ Bệnh viện Nhi Trung ương gợi ý:
Bước 1: Gọi trợ giúp, cần nhanh chóng tìm sự trợ giúp của những người xung quanh khi thấy trẻ bị đuối nước bằng cách gọi to, gọi cấp cứu 115.
Bước 2: Nhanh chóng đưa trẻ ra khỏi nước bằng mọi cách. Có hai phương pháp là cứu đuối gián tiếp và cứu đuối trực tiếp.
– Cứu đuối gián tiếp: Sử dụng các dụng cụ sẵn có (phao, dây, gậy, quần áo, các vật có thể nổi trên nước…) để cứu người đuối nước khi còn đang tỉnh. Tùy theo tình hình mà chọn phương án phù hợp, an toàn và hiệu quả.
– Cứu đuối trực tiếp: Phương pháp này dành cho đối tượng cứu hộ chuyên nghiệp, được đào tạo có đủ sức khỏe và năng lực ở thời điểm thực hiện hoặc đối tượng không chuyên có kỹ năng bơi và cứu đuối. Người cứu xuống nước, bơi đến đưa nạn nhân lên bờ.
Bước 3: Kiểm tra xem trẻ có thở và tỉnh không
Khi trẻ được đưa lên bờ, ngay lập tức xem trẻ có thở không bằng cách nhìn xem lồng ngực của trẻ có di động không.
Đặt tai của mình lên gần miệng và mũi trẻ xem có cảm thấy không khí thở ra không (thở ngáp được xem là không thở). Trong khi kiểm tra hơi thở, người cứu cũng có thể lay gọi để xem đứa trẻ có phản ứng không.
Bước 4: Nếu trẻ không thở, hãy bắt đầu hồi sức tim, phổi (CPR) ngay:
– Đặt trẻ nằm ngửa trên nền cứng.
– Nếu nghi ngờ chấn thương cổ, hãy di chuyển trẻ trẻ bằng cách di chuyển toàn bộ cơ thể (đầu, cổ, cột sống và hông) với nhau, giữ cho tất cả chúng thẳng hàng; không ngửa đầu nâng cằm, chỉ cần ấn góc hàm.
– Nếu không nghi ngờ chấn thương cổ, giữ đầu trẻ ngửa ra sau và nâng cằm để thông đường thở (kỹ thuật ngửa đầu – nâng cằm).
– Tiến hành hồi sức tim, phổi (CPR) cho trẻ bằng cách:
Thổi ngạt: Với trẻ nhỏ, đặt miệng của bạn trên cả mũi và miệng của trẻ để thổi ngạt được kín. Với trẻ lớn hơn, một tay ép cánh mũi và đưa miệng của bạn thổi vào miệng của trẻ. Thổi chậm, đều trong 1- 2 giây và ngực sẽ phồng lên, thổi ngạt 5 nhịp thở đầu tiên.
Ép tim ngoài lồng ngực: Ngay sau thổi ngạt 5 nhịp đầu tiên, tiến hành ép tim ngoài lồng ngực. Sử dụng một tay đặt vuông góc với lồng ngực, (trẻ lớn/người lớn có thể dùng hai tay).
Vị trí ép tim: 1/2 dưới xương ức, ấn xuống ngực sâu khoảng 1/3 -1/2 lồng ngực theo đường kính trước sau. Tốc độ ép tim 100-120 lần/phút. Những lần tiếp theo tiếp tục thực hiện theo chu kỳ 30 lần ép tim/2 lần thổi ngạt.
Tiếp tục ép tim và thổi ngạt liên tục (cả trong quá trình vận chuyển cấp cứu) cho tới khi trẻ tự thở lại được, hồng hào trở lại.
Bước 5: Sau khi nạn nhân tỉnh cần đặt nạn nhân ở tư thế an toàn: Nằm nghiêng, kê cao gối hai bên vai, nới rộng quần áo để phòng tránh trẻ bị ngạt thở trở lại. Lau khô người, thay quần áo và ủ ấm bé sau đó nhanh chóng đưa trẻ đến cơ sở y tế gần nhất.
Ngày 1/4, khi tàu Artemis II cất cánh từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy, khoang phi hành đoàn mang theo một thành viên đặc biệt: chú gấu bông "Rise". Đây là thiết bị báo hiệu trạng thái không trọng lực, giúp mọi người nhận biết họ đã thoát khỏi lực hút của Trái Đất.
Tác giả của "Rise" là Lucas Ye, một học sinh lớp 2, ở Mountain View, bang California. Sản phẩm của cậu đã vượt qua khoảng 2.600 bài dự thi từ hơn 50 quốc gia, trong cuộc thi do NASA và Freelancer tổ chức.
Thiết kế của Lucas Ye mang nhiều ý nghĩa biểu tượng, lấy cảm hứng từ bức ảnh lịch sử "Trái Đất mọc" (Earthrise) do phi hành gia William Anders chụp trong sứ mệnh Apollo 8 (tháng 12/1968). Linh vật có hình dáng một mặt trăng tròn đội chiếc mũ lưỡi trai in hình Trái Đất. Vành mũ thêu các ngôi sao, dải ngân hà và chòm sao Orion - đại diện cho sứ mệnh Artemis II. Ở phía sau, chú gấu bông mang biểu tượng dấu chân của Neil Armstrong trong sứ mệnh hạ cánh xuống Mặt Trăng năm 1969.
Đặc biệt, bên trong gấu bông Rise còn chứa một thẻ nhớ lưu tên của 5,6 triệu người trên toàn thế giới đã gửi đăng ký về NASA để cùng đồng hành trong chuyến đi này.
Christina Koch, một thành viên của Artemis II, cho biết phi hành đoàn lập tức bị ấn tượng bởi thông điệp của Rise. "Chú gấu này tái hiện lại bức ảnh truyền cảm hứng cho tất cả chúng tôi. Đó là lý do phi hành đoàn đã đưa Rise vào huy hiệu chính thức của sứ mệnh", bà Koch nói trong buổi ra mắt linh vật hồi tháng 3.
Việc mang theo một món đồ chơi nhồi bông để báo hiệu không trọng lực là truyền thống lâu đời của ngành hàng không vũ trụ, bắt nguồn từ sứ mệnh Vostok 1 của Yuri Gagarin năm 1961. Trong các sứ mệnh gần đây, phi hành gia từng mang theo chú chó Snoopy (Artemis I) hay Baby Yoda (SpaceX Crew-1).
Ngày 1/4 (2/4 giờ Hà Nội) tàu Orion được phóng thành công, đưa bốn phi hành gia lên quỹ đạo quanh Mặt Trăng trong sứ mệnh Artemis II - hành trình đưa con người đi xa Trái Đất nhất trong 54 năm qua. Sứ mệnh Artemis II dự kiến kéo dài 10 ngày. Tàu sẽ thực hiện chuyến bay ngang qua quỹ đạo Mặt Trăng và dự kiến hạ cánh xuống vùng biển ngoài khơi San Diego vào khoảng 17h ngày 10/4 (giờ Thái Bình Dương).
Là phần thưởng cho người chiến thắng, Lucas và gia đình đã được NASA mời đến Florida để tận mắt chứng kiến khoảnh khắc tên lửa cất cánh đưa "đứa con tinh thần" của mình bay vào không gian.
Ngày 16/6, Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam (Đà Nẵng) xác nhận, đơn vị này đang điều trị cho 43 trường hợp nghi ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì.
Theo bệnh viện, từ ngày 13 đến 15/6, đơn vị tiếp nhận 21 bệnh nhân có các triệu chứng đau bụng, tiêu chảy, sốt, nôn ói. Từ tối 15 đến sáng 16/6, bệnh viện tiếp tục tiếp nhận thêm 22 trường hợp, nâng tổng số ca nhập viện nghi ngộ độc lên 43 người.
Qua khai thác dịch tễ, các bệnh nhân cho biết trước đó ăn bánh mì thịt chả tại một cơ sở ở phường Điện Bàn vào ngày 13/6. Ca đầu tiên khởi phát triệu chứng và nhập viện khoảng 20h cùng ngày.
Trong số 43 bệnh nhân, có 22 trường hợp đang điều trị tại Khoa Nhi; các trường hợp còn lại được theo dõi, điều trị tại Khoa Truyền nhiễm, Nội Tiêu hóa và Cấp cứu với các triệu chứng đau bụng, sốt cao, tiêu chảy.
Theo bác sĩ Nguyễn Hữu Trung - Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam, bệnh viện đang lấy mẫu của bệnh nhân để xét nghiệm. Hiện sức khỏe các bệnh nhân tạm ổn, chưa ghi nhận trường hợp nặng.
Liên quan đến vụ việc, cơ quan chức năng đang khẩn trương kiểm tra cơ sở kinh doanh bánh mì, truy xuất nguồn gốc nguyên liệu và làm rõ nguyên nhân khiến hàng chục người phải nhập viện sau bữa ăn.
Chùa Shitenno-ji ở Osaka là một trong những công trình Phật giáo quan trọng nhất Nhật Bản, xây dựng từ thế kỷ thứ 6. Công trình gắn liền với doanh nghiệp xây dựng Kongo Gumi, thành lập năm 578. Sau gần 1.450 năm, Kongo Gumi vẫn hoạt động và là doanh nghiệp lâu đời nhất thế giới.
Nhật Bản cũng sở hữu nhiều công ty có tuổi đời hàng thế kỷ. Khách sạn Nishiyama Onsen Keiunkan tại Yamanashi mở cửa từ năm 705. Phòng trà Tsuen Tea ở Kyoto phục vụ từ năm 1160.
Theo giáo sư Toshio Goto, Đại học Kinh tế Nhật Bản, nước này có hơn 52.000 doanh nghiệp trên 100 tuổi. Trong đó, 1.938 đơn vị tồn tại hơn 500 năm và 21 doanh nghiệp hoạt động trên 1.000 năm. Một nghiên cứu của Ngân hàng Hàn Quốc trên 5.586 doanh nghiệp có tuổi đời hơn 200 năm cho thấy 56% số này nằm tại Nhật Bản. Con số này vượt xa tuổi thọ trung bình (dưới 18 năm) của 500 công ty lớn nhất niêm yết trên sàn chứng khoán Mỹ (nhóm S&P 500).
Nhóm doanh nghiệp có lịch sử trên 100 năm tại Nhật được gọi là shinise, ám chỉ các giá trị được tích lũy qua nhiều thế hệ. Đa số shinise thuộc sở hữu gia đình. Bà Masako Eguchi-Bacon, Giám đốc công ty tư vấn đầu tư Oceanbridge Management (trụ sở tại Anh), cho biết khái niệm gia đình có ảnh hưởng đến doanh nghiệp Nhật Bản ở mọi quy mô.
Trong văn hóa quản trị, khái niệm ie (mái ấm) đóng vai trò duy trì tên tuổi dòng tộc. Theo tư duy này, các quyết định tập trung vào việc giữ gìn giá trị cốt lõi thay vì mục tiêu ngắn hạn. Sự ổn định và tính kế thừa được đặt lên trên lợi nhuận. Nhiều công ty duy trì dự trữ tiền mặt đủ để vận hành trong hai năm không cần doanh thu. Tầm nhìn dài hạn giúp các shinise đi qua thiên tai, chiến tranh và dịch bệnh.
Từ quy mô nhỏ, nhiều công ty phát triển thành tập đoàn lớn. Nintendo thành lập năm 1889, ban đầu sản xuất bài chơi. Suntory khởi đầu từ cửa hàng rượu tại Osaka năm 1899. Các doanh nghiệp này duy trì sự cân bằng giữa tính thận trọng và linh hoạt. Họ thay đổi để phù hợp thời đại nhưng mở rộng trong khuôn khổ cốt lõi ban đầu.
Thách thức của các doanh nghiệp truyền thống hiện nay là thiếu người kế nhiệm. Để giải quyết, nhiều gia đình nhận con nuôi tiếp quản sự nghiệp. Mô hình này xuất hiện tại các tập đoàn như Panasonic, Toyota. Tại Suzuki, ông Osamu Suzuki là thế hệ con nuôi thứ tư liên tiếp kế thừa vị trí lãnh đạo.
Truyền thống ưu tiên nam giới tiếp quản cũng đang thay đổi. Bà Masako cho biết vai trò này dần được trao cho phụ nữ. Tuy nhiên, bài toán kế thừa khó khăn hơn trong bối cảnh già hóa dân số, khi 10% người Nhật trên 80 tuổi. Việc tìm kiếm nhân sự phù hợp trở nên nan giải.
Bù lại, thái độ của thế hệ trẻ có sự chuyển biến. Thay vì chịu áp lực đi theo lộ trình định sẵn, họ chủ động hơn khi lựa chọn tiếp quản. Hiện, tư duy khởi nghiệp được lồng ghép vào mô hình gia đình, giúp thế hệ sau duy trì gia sản.