Chùa Shitenno-ji ở Osaka là một trong những công trình Phật giáo quan trọng nhất Nhật Bản, xây dựng từ thế kỷ thứ 6. Công trình gắn liền với doanh nghiệp xây dựng Kongo Gumi, thành lập năm 578. Sau gần 1.450 năm, Kongo Gumi vẫn hoạt động và là doanh nghiệp lâu đời nhất thế giới.
Nhật Bản cũng sở hữu nhiều công ty có tuổi đời hàng thế kỷ. Khách sạn Nishiyama Onsen Keiunkan tại Yamanashi mở cửa từ năm 705. Phòng trà Tsuen Tea ở Kyoto phục vụ từ năm 1160.
Theo giáo sư Toshio Goto, Đại học Kinh tế Nhật Bản, nước này có hơn 52.000 doanh nghiệp trên 100 tuổi. Trong đó, 1.938 đơn vị tồn tại hơn 500 năm và 21 doanh nghiệp hoạt động trên 1.000 năm. Một nghiên cứu của Ngân hàng Hàn Quốc trên 5.586 doanh nghiệp có tuổi đời hơn 200 năm cho thấy 56% số này nằm tại Nhật Bản. Con số này vượt xa tuổi thọ trung bình (dưới 18 năm) của 500 công ty lớn nhất niêm yết trên sàn chứng khoán Mỹ (nhóm S&P 500).
Nhóm doanh nghiệp có lịch sử trên 100 năm tại Nhật được gọi là shinise, ám chỉ các giá trị được tích lũy qua nhiều thế hệ. Đa số shinise thuộc sở hữu gia đình. Bà Masako Eguchi-Bacon, Giám đốc công ty tư vấn đầu tư Oceanbridge Management (trụ sở tại Anh), cho biết khái niệm gia đình có ảnh hưởng đến doanh nghiệp Nhật Bản ở mọi quy mô.
Trong văn hóa quản trị, khái niệm ie (mái ấm) đóng vai trò duy trì tên tuổi dòng tộc. Theo tư duy này, các quyết định tập trung vào việc giữ gìn giá trị cốt lõi thay vì mục tiêu ngắn hạn. Sự ổn định và tính kế thừa được đặt lên trên lợi nhuận. Nhiều công ty duy trì dự trữ tiền mặt đủ để vận hành trong hai năm không cần doanh thu. Tầm nhìn dài hạn giúp các shinise đi qua thiên tai, chiến tranh và dịch bệnh.
Từ quy mô nhỏ, nhiều công ty phát triển thành tập đoàn lớn. Nintendo thành lập năm 1889, ban đầu sản xuất bài chơi. Suntory khởi đầu từ cửa hàng rượu tại Osaka năm 1899. Các doanh nghiệp này duy trì sự cân bằng giữa tính thận trọng và linh hoạt. Họ thay đổi để phù hợp thời đại nhưng mở rộng trong khuôn khổ cốt lõi ban đầu.
Thách thức của các doanh nghiệp truyền thống hiện nay là thiếu người kế nhiệm. Để giải quyết, nhiều gia đình nhận con nuôi tiếp quản sự nghiệp. Mô hình này xuất hiện tại các tập đoàn như Panasonic, Toyota. Tại Suzuki, ông Osamu Suzuki là thế hệ con nuôi thứ tư liên tiếp kế thừa vị trí lãnh đạo.
Truyền thống ưu tiên nam giới tiếp quản cũng đang thay đổi. Bà Masako cho biết vai trò này dần được trao cho phụ nữ. Tuy nhiên, bài toán kế thừa khó khăn hơn trong bối cảnh già hóa dân số, khi 10% người Nhật trên 80 tuổi. Việc tìm kiếm nhân sự phù hợp trở nên nan giải.
Bù lại, thái độ của thế hệ trẻ có sự chuyển biến. Thay vì chịu áp lực đi theo lộ trình định sẵn, họ chủ động hơn khi lựa chọn tiếp quản. Hiện, tư duy khởi nghiệp được lồng ghép vào mô hình gia đình, giúp thế hệ sau duy trì gia sản.
Một thành phố nắm giữ Kỷ lục Guinness Thế giới về lượng nắng nhiều nhất trên trái đất, và người dân địa phương phải chịu đựng khí hậu sa mạc nóng như thiêu đốt với nhiệt độ vượt quá 50 độ C.
Đối với cư dân Yuma, ánh nắng mặt trời gay gắt, ngột ngạt gần như hiện diện suốt năm. Thành phố này năm ở bang Arizona, Hoa Kỳ, nắm giữ danh hiệu "Thành phố nhiều nắng nhất" trên trái đất, với ít nhất 91% thời gian nắng mỗi năm, tức 4.055 giờ trong tổng số 4.456 giờ. Để so sánh, Vương quốc Anh chỉ có vỏn vẹn 1.648,5 giờ nắng vào năm ngoái.
Ở Yuma, mỗi ngày trôi qua với một chu kỳ lặp lại, cư dân thức dậy, kéo rèm cửa và ngay lập tức được đón chào bởi ánh nắng mặt trời rực rỡ trên nền trời xanh trong vắt, không một gợn mây.
Michiel Stavast, một hướng dẫn viên du lịch tại Arizona, cho biết: "Sống ở nơi như sa mạc đồng nghĩa với việc ban ngày nóng đến mức bạn gần như không thể ra ngoài. Người dân chủ yếu ở trong nhà và chỉ sinh hoạt vào buổi tối, khi trời dịu mát".
Không chỉ ban ngày, nhiệt độ ban đêm tại Yuma cũng duy trì ở mức cao, khiến việc nghỉ ngơi trở nên khó khăn.
"Cảm giác nhiệt độ bên ngoài còn cao hơn nhiệt độ cơ thể thực sự rất khó chịu. Bạn buộc phải dành nhiều thời gian ở nơi có điều hòa nhiệt độ", anh chia sẻ thêm.
Trong khi đó, lượng mưa trung bình mỗi năm tại đây chỉ khoảng 89mm, một trong những mức thấp nhất thế giới. Điều này đồng nghĩa với việc gần như không có sự thay đổi rõ rệt giữa các mùa trong năm.
Vì Yuma nằm cạnh đường cao tốc liên bang 8, nên nhiều du khách ngang qua trên đường đi về phía Đông hoặc phía Tây và dừng lại tham quan trong thời gian ngắn. Yuma cũng đón rất nhiều "chim tuyết", những người đi từ phía bắc lạnh giá đến phía nam ấm áp để tránh những tháng mùa đông tê tái. Những du khách này đến Yuma đặc biệt vì thời tiết ấm áp và là nơi có nhiều nắng nhất trên trái đất.
Dù vậy, chính khí hậu khô ráo và mùa đông ôn hòa lại mang đến lợi thế lớn cho nông nghiệp. Yuma hiện là một trong những khu vực sản xuất rau lá xanh hàng đầu nước Mỹ. Có năm, nơi đây cung cấp tới 90% lượng rau xà lách tiêu thụ trên toàn quốc.
Để có mùa bội thu, người dân địa phương phải tìm cách đối phó với nhiệt độ nắng nóng. Họ thường bắt đầu làm việc từ 4h sáng. Khi nhiệt độ tăng cao, việc thu hoạch rau sẽ diễn ra vào ban đêm.
Tuy nhiên, danh tiếng của thành phố không chỉ dừng lại ở nông sản, du khách có thể trải nghiệm lịch sử miền Viễn Tây đích thực tại Công viên Lịch sử nhà tù lãnh thổ Yuma – một nhà tù được xây dựng từ năm 1876 và đóng cửa vào năm 1909.
Ngày nay, nó hoạt động như một công viên tiểu bang, là điểm đến du lịch nổi tiếng và thậm chí còn xuất hiện trong các bộ phim Hollywood.
Hôm 1/4, Văn phòng Cảnh sát trưởng quận Gila, bang Arizona cho biết đã xác định được tung tích của Christina Marie Plante. Người phụ nữ này từng là tâm điểm của cuộc tìm kiếm quy mô lớn sau khi biến mất không dấu vết tại thị trấn Star Valley vào tháng 5/1994.
Khi đó, Christina 13 tuổi, tóc vàng, mắt xanh, được báo cáo mất tích trên đường đến chuồng ngựa gần nhà. Giới chức nhận định vụ việc có nhiều dấu hiệu khả nghi và nghiêng về giả thuyết nạn nhân bị bắt cóc. Hình ảnh cô bé được đưa vào cơ sở dữ liệu trẻ em mất tích quốc gia, cùng tờ rơi rải khắp liên bang.
Tuy nhiên, ngày 3/4, cơ quan chức năng xác nhận Christina tự bỏ trốn để bắt đầu cuộc sống mới. Nhờ sự hỗ trợ của các kỹ thuật điều tra hiện đại, cảnh sát đã tìm ra nơi ở của cô.
Đại úy Jamie Garrett, người trực tiếp thụ lý hồ sơ, cho biết sau khi trò chuyện với Christina, cảnh sát xác định nguyên nhân sâu xa là do cô bé ngày đó không hạnh phúc với gia đình. Cô chủ động bỏ đi và sống cùng một người họ hàng xa.
"Đó là chuyện của quá khứ, một cuộc đời cũ. Tôi đã có gia đình riêng và không bận tâm chuyện ngày xưa", Plante giải thích với cảnh sát. Người phụ nữ thừa nhận đã sử dụng danh tính giả hơn 30 năm qua và từ chối chia sẻ thêm về đời tư.
Theo luật pháp Mỹ, vụ việc sẽ không dẫn đến cáo buộc hình sự nào. Thời điểm năm 1994, Christina mới 13 tuổi. Việc một trẻ vị thành niên tự bỏ nhà đi không bị coi là tội phạm. Christina sống dưới danh tính giả nhưng không có yếu tố lừa đảo nên cũng không bị truy cứu trách nhiệm.
Hiện tại, hồ sơ vụ án đã được khép lại. Nhà chức trách quyết định giữ kín mọi thông tin về Christina nhằm bảo vệ quyền riêng tư.
Tối chủ nhật, chị Thu Hoàng, 33 tuổi, ở phường Bàn Cờ bày hàng chục loại ốc vào rổ nhựa để hai con gái Lina (9 tuổi) và Nina (4 tuổi) tự chọn.
Trong bếp, chị giới thiệu cho các con các món ốc hương, sò điệp, nghêu, hàu, ốc mỡ. Bên cạnh là các loại gia vị, bơ tỏi, mỡ hành để hai con tự chọn cách chế biến. Người mẹ còn chuẩn bị các hộp nhựa cùng nước ngọt có ga, bài trí giống một quán ăn vỉa hè.
Chị Hoàng vào vai người bán, làm theo yêu cầu gọi món của các con. Video ghi lại cảnh chơi đồ hàng trong bếp của ba mẹ con thu hút hơn 4 triệu lượt xem trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự thích thú với ý tưởng đưa "không khí vỉa hè" vào gian bếp gia đình của Thu Hoàng.
Chị Hoàng làm chủ một phòng khám nha khoa, thẩm mỹ. Chị cho biết Lina và Nina thích các món cá viên chiên, hủ tiếu. Do lịch học dày và công việc của mẹ thường từ sáng đến 21h mới về nhà, các bé ít có thời gian đi ăn ngoài. Vì vậy, chị quyết định tự làm các món con thích vào cuối tuần để thay đổi không khí.
Đầu tháng 5, chị chi 800.000 đồng mua một tủ kính nhỏ tái hiện quầy hủ tiếu gõ. Tô, đũa và muỗng được tận dụng từ đồ có sẵn. Chị hầm xương làm nước dùng, bày rau giá ra rổ, đặt chanh ớt lên đĩa nhỏ giống xe hủ tiếu đường phố. Chi phí nguyên liệu cho mỗi lần làm tốn khoảng 1,5 đến 2 triệu đồng.
Tiếp nối thành công của quầy hủ tiếp, chị làm thêm quầy cá viên chiên với thực đơn 20 loại xiên như tôm, cua, bò, sò điệp, xúc xích và đậu bắp. Các loại xiên được chiên vàng, ăn kèm tương ớt, dưa leo. Người mẹ còn tìm mua vợt vớt cá viên giống của người bán hàng rong để tăng tính chân thực.
Chị cho biết việc nấu nướng tại nhà giúp kiểm soát vấn đề vệ sinh thực phẩm. Trong các món, quầy ốc tốn nhiều công sức nhất do chị phải đi ba khu chợ mới gom đủ hàu, sò điệp, tôm. Sau đó, chị sắm hàng chục chiếc chén nhựa nhỏ, vỉ nướng sắt và lò than để tạo mùi khói đặc trưng.
Bà Huệ, 55 tuổi, (mẹ chị Hoàng) cho biết mô hình đồ hàng này giúp các cháu giảm thời gian dùng điện thoại, trò chuyện nhiều hơn với gia đình. Gia đình chị Hoàng cũng thường xuyên mời bạn bè đến chung vui trong những bữa ăn này.
"Cả gia đình muốn cùng nhau giữ lại kỷ niệm cho tuổi thơ của các con", chị Hoàng nói.