Lịch sử không thiếu những màn đụng độ đáng nhớ giữa Messi với các CLB Anh. Trong đó, Arsenal là đại diện xứ sương mù mà thủ quân Argentina có duyên phá lưới nhiều nhất, với 9 lần. Một trong số đó là đêm Camp Nou đầu tháng 4/2010, với cú poker khép lại hành trình của “Pháo thủ” ở tứ kết Champions League.
Sau trận đấu, HLV của Arsenal lúc đó Arsene Wenger đã ví Messi như một nhân vật bước ra từ trò chơi điện tử PlayStation, với khả năng thổi phép màu vào quả bóng. “Cậu ấy có thể trừng phạt mọi sai lầm mà bạn mắc phải”, cựu HLV người Pháp thừa nhận ngày ấy.
Suốt 15 năm với 35 trận đấu, Messi đã sút tung lưới các đại diện nước Anh tới 27 lần. Vậy mà, phải đến kỳ World Cup hè này, Messi mới chuẩn bị có lần đầu chạm trán đội tuyển Anh.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực tế này. Lần gần nhất Anh đối đầu Argentina là trận giao hữu tại Geneva, Thụy Sĩ vào tháng 11/2005. Khi đó Messi ở tuổi thiếu niên đang phải thụ án treo giò. Anh nhận thẻ đỏ chỉ 47 giây sau khi vào sân trong trận ra mắt ĐTQG ba tháng trước đó.
Ngày 17/8/2005, trong trận giao hữu trước Hungary, HLV Argentina bấy giờ là Jose Pekerman tung Messi vào sân từ ghế dự bị ở phút 63. Cầu thủ 18 tuổi năm ấy có pha đi bóng lắt léo quen thuộc, và trong nỗ lực thoát khỏi pha kéo áo từ Vilmos Vanczak, cánh tay của anh vung trúng cằm đối thủ. Quyết định của trọng tài là một chiếc thẻ đỏ đối với Messi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh không thể góp mặt trong trận giao hữu, nơi Argentina thắng 3-2.
Argentina và Anh từng viết nên những trận cầu sử thi tại các kỳ World Cup, nổi tiếng nhất là năm 1986, cùng các năm 1966, 1998 và 2002. Song hai thế lực này chưa từng tái đấu, kể từ sau quả phạt đền của David Beckham mang về thắng lợi tối thiểu cho thầy trò Sven-Goran Eriksson ở vòng bảng World Cup 2002 trên sân Sapporo Dome (Nhật Bản).
Messi từng chơi cho Argentina ở thị trấn Romford thuộc đông London trong một trận giao hữu với đội U21 West Ham, diễn ra trước trận biểu diễn giữa Argentina và Croatia ở sân Upton Park năm 2014. Anh cũng từng có mặt ở sân Wembley trong màu áo “La Albiceleste”, nhưng đấy là trận tranh Siêu cúp Finalissima 2022 với Italy.
Một lý do quan trọng là sự thay đổi của lịch thi đấu cấp ĐTQG, với các trận vòng loại những giải lớn ở khu vực châu Âu ngày càng tăng, nhất là từ sau sự ra đời của UEFA Nations League – biến các trận giao hữu thành một giải nội bộ. Song song đó, Argentina thường có xu hướng ưu tiên các trận ở khu vực Nam Mỹ hoặc các trận giao hữu mang lại lợi ích tài chính lớn hơn ở Trung Đông và Bắc Mỹ.
Năm 2023, CEO của LĐBĐ Anh (FA) là Mark Bullingham từng khẳng định chi phí để tổ chức một trận giao hữu có sự góp mặt của Messi không phải là rào cản quá lớn. Tuy nhiên, mức giá này phải nói là vô cùng đắt đỏ, đặc biệt từ sau chức vô địch World Cup 2022 của Argentina.
Tháng 11/2025, một trong những tờ nhật báo lâu đời và nhiều người đọc nhất Argentina La Nacion tiết lộ rằng từ sau khi đăng quang ở Qatar, mọi trận giao hữu của thầy trò Lionel Scaloni đều tuân theo một chỉ thị từ LĐBĐ nước này (AFA): thể thao là thứ yếu, làm kinh tế mới là ưu tiên. Nghĩa là về bản chất, nếu muốn, AFA vẫn có thể sắp xếp các trận giao hữu trước những đối thủ “hạng A” cho ĐTQG, chỉ là họ hướng đến mục đích khác.
Đó là lý do Argentina từng chấp nhận làm khách cách thủ đô Buenos Aires tới 7.800 km, trong trận giao hữu với Angola ngày 14/11 năm ngoái. Truyền thông Argentina từng khẳng định Angola đã chi tới 12 triệu USD để tổ chức trận đấu đó. AFA “bỏ túi” một nửa, và sau khi trừ đi chi phí hậu cần thì còn khoảng 3 triệu USD.
Thống kê cho thấy, từ sau khi lên ngôi năm 2022 cho đến trước World Cup 2026, Argentina đã chơi 15 trận mang tính biểu diễn để kiếm tiền. Trong chuỗi ấy, họ có bốn dịp chơi trên sân nhà. Phần còn lại là hai lần đến châu Á, một lần đến châu Phi và tám lần đến Mỹ. Tất cả các đối thủ thì chỉ hai là thuộc top 30 FIFA, còn lại đều từ 50 đến 157.
Báo Anh The Times cho hay AFA đã trở thành một trong những tổ chức có giá trị thương mại cao nhất thế giới, thu về hơn 80 triệu USD mỗi năm từ tài trợ và tính phí từ 3 đến 4 triệu USD cho mỗi trận đấu. Mặc dù các hợp đồng này không ghi rõ điều khoản phụ thu riêng cho Messi, nhưng các đối thủ luôn phải trả một mức phí phụ trội nếu muốn có sự góp mặt trên sân của anh.
Các tài liệu pháp lý được đệ trình tại Miami, Mỹ hồi tháng 3 vừa qua đã cho thấy sự tồn tại của những điều khoản đó. Một công ty môi giới đã kiện cả Messi lẫn AFA vì vi phạm hợp đồng trong thương vụ trị giá 7 triệu USD cho các trận đấu biểu diễn với Venezuela và Puerto Rico. Đơn kiện cáo buộc rằng theo thỏa thuận, Messi phải ra sân ít nhất 30 phút, nhưng anh đã bỏ lỡ trận gặp Venezuela vì phải về thi đấu một trận quan trọng cho Inter Miami ngay ngày hôm sau.
Vụ kiện vẫn đang tiếp diễn nhưng phía AFA khẳng định họ “không làm gì sai”, đồng thời tuyên bố thêm: “Chúng tôi đã cam kết mọi nghĩa vụ trong hợp đồng, gồm cả việc đưa ĐTQG ra sân trong hai trận giao hữu vào tháng 10 năm ngoái”.
Tuần trước, truyền thông Mỹ đưa tin Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đang vào cuộc điều tra AFA vì nghi ngờ gian lận và rửa tiền. Báo Miami Herald cho biết vụ việc bắt nguồn từ “hàng trăm triệu USD giao dịch ngân hàng có liên quan đến Mỹ”, dẫn lời hai nguồn tin từ cơ quan thực thi pháp luật nắm rõ diễn biến về cuộc điều tra tại Washington và Miami.
Miami Herald cũng dẫn lại thông tin từ La Nacion – tờ báo đầu tiên phanh phui vụ việc, gồm cả cáo buộc AFA đã chuyển hơn 300 triệu USD vào các tài khoản ngân hàng và công ty ở nam Florida cùng một số nơi khác. Đặc biệt, cuộc điều tra của FBI tập trung vào mối quan hệ giữa AFA với một công ty có trụ sở tại Florida, đơn vị chịu trách nhiệm xử lý các thỏa thuận thương mại quốc tế của họ.
Những diễn biến phức tạp của các vụ việc này tất nhiên không phải nguyên nhân chính cho việc tại sao bao lâu nay số phận lại khéo né để Messi và Anh cứ “ngoảnh mặt” nhau. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, những kết quả của các cặp đấu tứ kết World Cup 2026 ở Miami và Kansas City vừa qua cuối cùng cũng sẽ chấm dứt những năm tháng chờ đợi.
Trong cuôc họp báo ngày 22/6 trước trận Anh - Ghana, HLV Tuchel thừa nhận rất quan tâm Tây Ban Nha, vì thành tích giành một World Cup và ba Euro từ năm 2008. Ông cũng cho rằng khi đạt phong độ tốt, Tây Ban Nha luôn là ứng cử viên sáng giá ở bất kỳ giải đấu nào.
"Tây Ban Nha sẽ tiến rất xa. Nếu muốn vô địch, đến một lúc nào đó bạn phải đánh bại họ", Tuchel nói.
HLV tuyển Anh cũng thừa nhận chưa xem nhiều trận World Cup do bận huấn luyện. Nhưng với Tây Ban Nha, ông vẫn xem những điểm nổi bật trong trận đội tuyển này thắng Arab Saudi.
Tây Ban Nha từng vô địch ba giải đấu lớn liên tiếp gồm Euro 2008, 2012 và World Cup 2010. Năm 2024, đại diện xứ sở đấu bò trở lại đỉnh cao, khi thắng Anh của cựu HLV Gareth Southgate 2-1 trong trận chung kết Euro. Tuchel kế nhiệm Southgate ngay sau giải này.
Theo nhà cái Bet365, với tỷ lệ 4/1, Pháp hiện là ứng cử viên số một cho chức vô địch World Cup 2026. Tiếp theo gồm Tây Ban Nha với tỷ lệ 6/1, Anh 6,5/1, Argentina 7/1, Bồ Đào Nha 12/1, Đức 15/1, Brazil và Hà Lan 16/1.
Tây Ban Nha hòa Cape Verde 0-0 trong trận ra quân, nhưng lập tức đè bẹp Arab Saudi 4-0 để lấy lại vị thế. Họ đang dẫn đầu bảng H sau hai lượt, với bốn điểm, hơn Uruguay và Cape Verde hai điểm. Nếu thắng Uruguay ở lượt cuối, nhà ĐKVĐ châu Âu sẽ đi tiếp với tư cách nhất bảng.
Anh khởi đầu thuận lợi hơn khi thắng Croatia, đối thủ cạnh tranh trực tiếp ở bảng L, với tỷ số 4-2. Hôm nay 23/6, theo giờ Hà Nội, thầy trò Tuchel sẽ gặp Ghana ở trận thứ hai. Nếu cùng đứng nhất bảng L và H, Anh và Tây Ban Nha chỉ có thể gặp nhau trong trận chung kết.
Tuchel từng vô địch Champions League với Chelsea, đăng quang ở Bundesliga với Bayern và hai lần lên ngôi tại Ligue 1 với PSG. Năm 2021, ông giành giải HLV hay nhất của FIFA cũng như UEFA.
Dưới sự dẫn dắt của Tuchel, Anh thắng cả 9 trận tại các giải chính thức, gồm 8 trận vòng loại và một trận VCK World Cup 2026. Trong 6 trận giao hữu, "Tam Sư" thắng ba, hòa một và thua hai. CĐV Anh đang kỳ vọng Tuchel đem lại chức vô địch thế giới sau 60 năm chờ đợi, hoặc ít nhất vào bán kết như cựu HLV Southgate năm 2018.
Rạng sáng 20/5, loạt trận cuối cùng ở hai bảng A và B ở giải U17 châu Phi đã diễn ra. Ở bảng A, U17 Morocco đã giành chiến thắng với tỷ số 2-1 trước U17 Ai Cập. Còn U17 Ethiopia giành chiến thắng 1-0 trước U17 Tunisia.
Với kết quả này, hai đội U17 Morocco và U17 Ai Cập xếp hai vị trí dẫn đầu và giành vé tham dự World Cup U17. U17 Ethiopia xếp thứ ba bảng đấu và sẽ tham dự trận tranh vé vớt với đội xếp thứ ba bảng C.
Trong khi đó, ở bảng B, hai đội U17 Bờ Biển Ngà (7 điểm) và U17 Cameroon (6 điểm) đã giành quyền đi tiếp và có vé tham dự World Cup. Trong khi đó, U17 Uganda xếp thứ ba bảng đấu và thi đấu trận tranh vé vớt với đội xếp thứ ba bảng D.
Như vậy, tính tới thời điểm sáng 20/5, châu Phi đã xác định 5 suất tham dự World Cup là U17 Tanzania, U17 Morocco, U17 Ai Cập, U17 Bờ Biển Ngà, U17 Cameroon. Đêm nay, loạt trận cuối ở bảng C và D sẽ diễn ra. Ba suất trực tiếp còn lại sẽ được xác định. Loạt trận tranh vé vớt giữa các đội xếp thứ ba ở các bảng đấu sẽ diễn ra vào ngày 23/5.
Theo công bố của FIFA, lễ bốc thăm giải World Cup U17 sẽ diễn ra vào ngày 21/5 tại Zurich (Thụy Sĩ). Tới thời điểm đó, U17 Việt Nam sẽ xác định được đối thủ của mình.
World Cup U17 2026 diễn ra từ ngày 19/11 đến ngày 13/12 ở Qatar với 48 đội tham dự. Kể từ năm ngoái, FIFA đã biến giải đấu này trở thành giải thường niên, để thúc đẩy bóng đá trẻ phát triển trên toàn thế giới.
Tính tới thời điểm này, FIFA đã xác định được 43 đội bóng tham dự. Châu Phi đã xác định 5 suất là U17 Tanzania, U17 Morocco, U17 Ai Cập, U17 Bờ Biển Ngà, U17 Cameroon. Châu Á xác định 9 suất là U17 Qatar (chủ nhà), U17 Saudi Arabia, U17 Tajikistan, U17 Australia, U17 Uzbekistan, U17 Nhật Bản, U17 Trung Quốc, U17 Hàn Quốc và U17 Việt Nam.
Châu Âu có 11 cái tên tham dự World Cup gồm Tây Ban Nha, Bỉ, Montenegro, Croatia, Đan Mạch, Pháp, Hy Lạp, Italy, Ireland, Romania, Serbia. 7 đội tuyển Nam Mỹ góp mặt gồm Brazil, Argentina, Uruguay, Colombia, Ecuador, Chile, Venezuela.
Khu vực CONCACAF (Bắc Trung Mỹ và Caribe) xác định xong 8 đại diện tham dự là Mỹ, Mexico, Costa Rica, Honduras, Panama, Jamaica, Cuba, Haiti. Khu vực châu Đại Dương có 3 đội tuyển tham dự là New Zealand, New Caledonia, Fiji.
Nhiều khả năng, U17 Việt Nam sẽ nằm ở nhóm hạt giống số 4. Vì vậy, “Những chiến binh sao vàng” có khả năng đụng độ với những đội bóng hàng đầu thế giới như Brazil, Argentina, Tây Ban Nha, Pháp.
Ở giải đấu năm ngoái, U17 Indonesia nằm chung bảng với U17 Brazil, U17 Zambia, U17 Honduras. Đội bóng xứ vạn đảo đã hứng chịu thất bại 0-4 trước U17 Brazil nhưng họ cũng đi vào lịch sử khi giành chiến thắng đầu tiên ở World Cup khi đánh bại U17 Honduras với tỷ số 2-1.
Căn cứ vào mùa bóng 2025 - 2026 ở Champions League và 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu, người ta xác định 3 chân sút đáng gờm nhất trước thềm World Cup 2026 là Harry Kane (Anh), Kylian Mbappe (Pháp) và Erling Haaland (Na Uy).
Một mặt, giới hâm mộ chờ đợi cuộc so tài hấp dẫn giữa 3 cỗ máy ghi bàn vừa nêu. Mặt khác, giới quan sát ngờ vực: Liệu Kane sẽ bước vào World Cup với tình trạng kiệt sức, sau nỗ lực ghi 61 bàn trong 55 trận cho Bayern Munich? Gần 100 năm trôi qua (từ sau Dixie Dean ở mùa bóng 1927 - 1928) mới có một cầu thủ Anh vượt qua cột mốc ghi 60 bàn trong một mùa bóng. Phải chăng, Kane đã dốc hết toàn bộ sức lực vào thành tích ấy?
Hầu như kỳ World Cup nào cũng có tình trạng các siêu sao được chờ xem nhiều nhất gây thất vọng lớn với nguyên nhân chính là kiệt sức. Đây là năm thứ 3 liên tiếp cả Kane lẫn Haaland và Mbappe đều không được nghỉ hè. Chưa ai quên hình ảnh mang tính biểu tượng của Zinedine Zidane trong mùa hè 2002. Vì sức cùng lực kiệt, Zidane ngã sấp mặt - theo đúng nghĩa đen - dù chẳng hề tranh chấp với ai. ĐKVĐ Pháp, với Zidane là linh hồn của đội, bị loại ngay sau vòng bảng ở kỳ World Cup ấy.
Kỳ này khác hẳn. World Cup 2026 có lẽ là kỳ World Cup duy nhất trong kỷ nguyên hiện đại mà các chân sút nổi tiếng nhất trước giải đều lập tức tỏ rõ phong độ, đáp ứng được kỳ vọng, ít ra là tính đến thời điểm này. Kane, Mbappe, Haaland đều ghi ngay 2 bàn trong loạt trận đầu tiên. Và tất cả vẫn phải xếp sau Lionel Messi, với cú hat-trick tuyệt vời cho Argentina.
Sở dĩ Messi không được đưa vào danh sách siêu sao để giới chuyên môn bàn luận về nguy cơ kiệt sức, là vì anh đã xa lánh trận địa đỉnh cao tại châu Âu từ nhiều năm nay. Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha cũng vậy. Bây giờ, ngoài Ronaldo mờ nhạt, cả 4 siêu sao lớn nhất giải là Messi, Kane, Haaland, Mbappe đều đang sáng chói. Cuộc đua giành chức vua phá lưới giữa họ vừa hấp dẫn, vừa có ý nghĩa quyết định cuộc đua giành chức vô địch của đội mình.
Suốt 40 năm qua, chưa bao giờ đấu trường World Cup được chứng kiến nhiều hơn 2 cú hat-trick trong một giải đấu. Bây giờ, đã có 2 cú hat-trick xuất hiện chỉ trong loạt trận đầu tiên. Ngoài Messi còn có Jonathan David lập hat-trick cho đội chủ nhà Canada.
Trong 4 kỳ World Cup gần đây nhất (64 trận mỗi giải), số cầu thủ ghi được 2 bàn trở lên trong một trận đấu lần lượt là 19 người (năm 2022), 13 (2018), 16 (2014), 11 (2010). Bây giờ, đã có 15 cầu thủ làm được như thế chỉ trong 36 trận đầu tiên - nhiều hơn tổng số thành tích lập cú đúp hoặc hat-trick trong toàn giải của 2 kỳ World Cup 2018, 2010 và gần bằng con số ấy ở 2 kỳ còn lại.
Tất cả cho thấy: Cuộc đua giành chức vua phá lưới năm nay không chỉ hấp dẫn bởi phong độ tốt của các chân sút đáng chú ý nhất, mà còn hào hứng bởi chính các ngôi sao lớn đang có quá nhiều đối thủ cạnh tranh. Một mặt, đấy sẽ là đề tài hấp dẫn để giới hâm mộ chờ xem, khi các cây làm bàn trực tiếp đối đầu với nhau. Mặt khác, cuộc đua giành chức vua phá lưới tại World Cup này sẽ lại kích hoạt một cuộc đua quan trọng khác, ngay khi World Cup khép lại. Đó là cuộc đua giữa các CLB khổng lồ, trong việc giành lấy chữ ký của các ngôi sao mới: Johan Manzambi (Thụy Sĩ), Folarin Balogun (Mỹ), Elijah Just (New Zealand), Yasin Ayari (Thụy Điển)…
Ngay lúc này, dẫn đầu giải vua phá lưới là một cái tên rất lạ: Deniz Undav (Đức). Nếu số bàn thắng chung cuộc bằng nhau thì FIFA sẽ xét đến 2 chỉ số phụ để trao giải, là số đường chuyền thành bàn (nhiều) và số phút thi đấu (ít). Undav đang có 3 bàn như David và Messi, nhưng anh còn dẫn đầu trong cả hai chỉ số phụ (có 2 pha kiến tạo và chỉ mới thi đấu 56 phút).