Khác với nhiều người tiền nhiệm, De la Fuente gắn bó lâu năm với Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha (RFEF). Ông gia nhập RFEF từ 2013, dẫn dắt các đội U19, U21 và Olympic trước khi tiếp quản đội tuyển quốc gia.
Tháng 5/2013, ông được bổ nhiệm dẫn dắt U19 Tây Ban Nha và giúp đội vô địch U19 châu Âu năm 2015 tại Hy Lạp, khi thắng Nga 2-0 ở chung kết.
De la Fuente trở thành HLV U21 Tây Ban Nha từ năm 2018, sau khi Albert Celades từ chức. Ông tiếp tục gặt hái thành công khi cùng Tây Ban Nha thắng Italy 3-2 ở trận tranh HC vàng Đại hội Thể thao Địa Trung Hải Tarragona 2018 rồi thắng Đức 2-1 ở chung kết U21 châu Âu năm 2019.
De la Fuente sau đó dẫn dắt Tây Ban Nha dự Olympic Tokyo 2020, giải đấu bị lùi lịch một năm. Đại diện châu Âu vào chung kết nhưng thua 1-2 trước Brazil.
Sau khi Tây Ban Nha bị Morocco loại ở vòng 1/8 World Cup 2022 dưới thời Luis Enrique, De la Fuente được bổ nhiệm làm HLV trưởng trong bối cảnh vấp phải không ít hoài nghi. Tuy nhiên, những danh hiệu liên tiếp cùng triết lý xây dựng tập thể gắn kết thay vì chỉ tập hợp các ngôi sao đã giúp ông chứng minh lựa chọn của RFEF là đúng đắn.
De la Fuente giúp Tây Ban Nha lần đầu vô địch UEFA Nations League năm 2023, khi thắng Croatia 5-4 trong loạt đá luân lưu ở chung kết tại Rotterdam. Sau đó, Tây Ban Nha tiếp tục đăng quang Euro 2024 khi hạ Anh 2-1 ở chung kết trên đất Đức. Đoàn quân dưới trướng De la Fuente có hành trình vô địch hoàn hảo, khi phá kỷ lục ghi bàn và trở thành đội đầu tiên toàn thắng trong một kỳ Euro.
Năm 2025, De la Fuente tiếp tục đưa Tây Ban Nha vào chung kết Nations League. Tại đây, họ hòa Bồ Đào Nha 2-2 qua 120 phút, rồi thua 3-5 trong loạt luân lưu.
Tổng cộng, De la Fuente đoạt năm danh hiệu qua các cấp độ đội tuyển Tây Ban Nha – thành tích không HLV nào chạm tới. Giờ đây, nhà cầm quân 65 tuổi hướng tới danh hiệu thứ sáu, khi cùng Tây Ban Nha gặp Argentina ở chung kết World Cup 2026 ngày 19/7. Nếu thắng, ông sẽ tái lập thành tích của Vicente del Bosque, HLV từng giúp Tây Ban Nha giành một chức vô địch World Cup (năm 2010) và một Euro (2012).
Một trong những yếu tố tạo nên thành công của De la Fuente là sự am hiểu sâu sắc hệ thống bóng đá Tây Ban Nha. Trước khi dẫn dắt ĐTQG, ông có gần một thập kỷ làm việc ở các đội trẻ của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha, từ U19, U21 đến Olympic. Nhờ đó, nhiều học trò từng vô địch châu Âu cấp U21 dưới thời ông như Mikel Merino, Dani Olmo, Mikel Oyarzabal, Fabian Ruiz hay Unai Simon tiếp tục trở thành trụ cột ở đội tuyển quốc gia.
De la Fuente nhiều lần khẳng định ông đặt niềm tin vào những cầu thủ trưởng thành từ hệ thống đào tạo của bóng đá Tây Ban Nha. Theo ông, đó không phải lựa chọn mang tính hình thức mà xuất phát từ niềm tin vào quá trình phát triển của các cầu thủ, cũng như sự thấu hiểu văn hóa đội tuyển và triết lý chơi bóng chung.
Về chuyên môn, Tây Ban Nha dưới thời De la Fuente vẫn duy trì lối chơi kiểm soát bóng, nhưng thực dụng và trực diện hơn so với giai đoạn trước. Đội bóng sử dụng trung phong cắm thường xuyên hơn, tăng các pha tạt bóng vào vòng cấm và khai thác đa dạng các phương án tấn công, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào những đường chuyền ngắn.
Trên sân BC Place ở Vancouver, Ai Cập được đánh giá cao hơn nhờ bộ đôi Salah và Omar Marmoush dẫn dắt hàng công, đồng thời nhận được sự cổ vũ lớn từ khán giả. Tuy nhiên, những tiếng reo hò bị dập tắt ở phút 15 với khoảnh khắc phòng ngự lơ là. Tim Payne treo bóng từ quả phạt góc vào vòng cấm cho Finn Surman đánh đầu mở tỷ số.
Đây là lần thứ ba New Zealand ghi bàn dẫn trước tại World Cup 2026. Trước đó, họ hai lần làm được, nhưng đều bị Iran gỡ hòa. Kịch bản ấy lặp lại trước Ai Cập, thậm chí còn tệ hơn.
Sau giờ nghỉ, Ai Cập gia tăng sức ép, rồi gỡ hòa ở phút 59. Từ biên phải, Mohmade Hany tạt như đặt cho Mostafa Zico đánh đầu căng sát vạch 5m50 không cho Max Crocombe cơ hội cản phá. Đến phút 67, Salah thoải mái dẫn bóng ở trung lộ, rồi ban bật một chạm với Zico trước khi dứt điểm trong vòng cấm đưa Ai Cập vượt lên.
New Zealand cố gắng thay đổi bằng những nhân tố mới nhưng không hiệu quả. Ngược lại, hàng thủ thường xuyên bị báo động bởi các pha phản công. Phút 82, Salah kiếm về quả phạt góc ở biên trái, rồi tự mình treo bóng đến cột gần cho tiền đạo vào sân thay người Trezeguet đánh đầu ấn định chiến thắng 3-1.
Đây là chiến thắng đầu tiên của Ai Cập sau 4 lần dự World Cup, với 5 trận thua và ba hòa. Ai Cập cũng trở thành đội châu Phi thứ tư giành chiến thắng ở kỳ giải này, sau Morocco, Bờ Biển Ngà, và Ghana.
Kết quả 3-1 trước New Zealand còn giúp Ai Cập sáng cửa vào vòng 1/16 khi dẫn đầu bảng G với 4 điểm. Xếp sau là Iran và Bỉ với hai điểm ít hơn, còn New Zealand có 1 điểm.
Ở lượt cuối vào ngày 27/6, Ai Cập chạm trán Iran, còn New Zealand đấu Bỉ.
Đây là hai cái tên gây ra nhiều bất ngờ đến lúc này, do họ không được đánh giá cao. Bao Phương Vinh khởi đầu giải vô địch châu Á năm nay với phong độ không quá cao. Tại vòng bảng, anh chỉ thắng 1, thua 2 và chật vật đi tiếp nhờ chỉ số phụ.
Tuy nhiên tại vòng 16, Bao Phương Vinh đã chơi cực hay để lội ngược dòng ngoạn mục trước đương kim vô địch, đồng thời là tay cơ số 1 thế giới Cho Myung Woo. Đến tứ kết, anh đánh bại Son Jun Hyuk, để rồi tiếp tục vượt qua đàn anh Trần Thanh Lực ở bán kết.
Trong khi đó Kim Haeng Jik cũng chỉ có thành tích thắng 1, hòa 1 và thua 1 ở vòng bảng. Nhưng cũng như Bao Phương Vinh, tay cơ Hàn Quốc gây bất ngờ tại vòng 16 khi vượt qua Trần Quyết Chiến.
Sau đó anh tiếp tục vượt qua Nguyễn Đình Quốc và Lee Beom Yeol. Trước giải, không ai nghĩ 2 cái tên này sẽ góp mặt trong trận chung kết, bởi Cho Myung Woo hay Trần Quyết Chiến, hoặc thậm chí là Trần Thanh Lực mới là những người được đánh giá cao.
Nhưng với những gì đã thể hiện thì họ hoàn toàn xứng đáng, đặc biệt là khi đã loại các ứng viên nặng ký ở vòng 16.
Trong trận chung kết, Kim Haeng Jik được đánh giá cao hơn vì anh đang đứng hạng 16 thế giới. Trong khi đó Bao Phương Vinh đứng hạng 20. Dù vậy, cơ thủ Việt Nam lại có được lợi thế sân nhà và sự cổ vũ nồng hậu trên khán đài.
Và với việc lội ngược dòng không tưởng trước Cho Myung Woo, Bao Phương Vinh có quyền tự tin hướng đến chức vô địch châu Á đầu tiên trong sự nghiệp.
Trận chung kết sẽ diễn ra lúc 17h tại Nhà thi đấu Hồ Xuân Hương.
Sau giai đoạn bứt phá ngắn ngủi với cú đúp chiến thắng ở vòng 12 và 13, CLB HAGL trở lại "mặt đất" với vỏn vẹn 1 điểm trong 4 trận gần nhất. Đã có những trận mà học trò HLV Lê Quang Trãi ở gần điểm số tối đa, như khi dẫn trước chủ nhà Đà Nẵng với tỷ số 3-2 đến những giây cuối cùng (vòng 16), hay mở tỷ số ở màn đón tiếp Ninh Bình (vòng 17). Thế nhưng, một trận đấu HAGL rơi chiến thắng, trong khi trận còn lại bị ngược dòng ở sân Pleiku. Sau 17 trận, HAGL có 15 điểm, đứng hạng 12, chỉ hơn PVF-CAND (áp chót) và Đà Nẵng (cuối bảng) 3 điểm.
Ngọn lửa tuổi trẻ cùng khát vọng trụ hạng đã mở lối cho HAGL chơi quật khởi. Tuy nhiên, những gì Trần Trung Kiên cùng đồng đội làm được chỉ dừng ở mức làm khó đối thủ. Để lấy 3 điểm, đội bóng phố núi còn khoảng cách xa. Ngoại trừ CLB Công an Hà Nội, các đối thủ của HAGL trong chuỗi trận đã qua thực ra chơi không hay hơn, nhưng thắng nhờ có những ngôi sao biết định đoạt khoảnh khắc. Đây là viễn cảnh đội chủ sân Pleiku lường trước, từ sau cuộc "chảy máu chất xám" ồ ạt từ cuối năm 2022. HAGL phải "liệu cơm gắp mắm" với đội hình non trẻ, chắt chiu từng trận đấu với tinh thần vòng đấu nào cũng là chung kết, để vớt vát hy vọng ở lại V-League.
Đang ở đoạn trũng phong độ, HAGL phải đương đầu chủ nhà Nam Định, đội đã thắng 4 trận liên tiếp từ khi HLV Vũ Hồng Việt tái xuất. Với tiềm lực mạnh, cộng với Nguyễn Xuân Son đã hoàn toàn trở lại, CLB Nam Định đang tái hiện những gì đã thể hiện trong hai mùa giải vô địch V-League 2023-2024 và 2024-2025. Mùa này, sân Thiên Trường không còn là điểm tựa khi Nam Định chỉ thắng 4/9 trận sân nhà gần nhất. Song, gặp đội đá sân khách trồi sụt như HAGL, chỉ cần Xuân Son giữ thước ngắm chuẩn chỉnh, 3 điểm khó thoát khỏi tay Nam Định.
Ở các trận còn lại, CLB Đà Nẵng phải làm khách trên "chảo lửa" Vinh, nơi SLNA đang bay cao ở V-League nhờ phong độ rực sáng. Sau khi cắt mạch toàn hòa và thua suốt 5 trận nhờ đánh bại CLB Hà Nội, Hải Phòng sẽ tiếp tục đá ở Lạch Tray để so tài CLB Công an TP.HCM, đội vừa thua đậm Thanh Hóa.
Trên sân nhà Hàng Đẫy tối 10.4, HLV Velizar Popov cùng Thể Công Viettel đã đánh bại đội khách Thanh Hóa (1-0) để tạm thu hẹp cách biệt với đội đầu bảng CLB Công an Hà Nội xuống còn 6 điểm.
Trước khi thắng tối thiểu bằng bàn thắng của Pedro Henrique (phút 73), đội bóng áo lính đã trải qua những phút "nghẹt thở". Thể Công Viettel bị trọng tài từ chối 2 bàn thắng, trong đó có 1 pha lập công của Wesley Nata và 1 bàn do thủ môn Y Êli Niê đấm bóng hụt. Trong cả hai tình huống, trọng tài Nguyễn Viết Duẩn đều xác định học trò ông Popov có lỗi trước khi bóng vào lưới. HLV Popov đã phản ứng quyết liệt ngoài đường biên tối 10.4 và phải nhận thẻ đỏ. Dẫu vậy, bản lĩnh vẫn giúp Thể Công Viettel thắng tối thiểu, qua đó thắp lại hy vọng đua vô địch mong manh.
Ở chiều ngược lại, đội bóng cũ Thanh Hóa của HLV Popov lỡ cơ hội gia tăng cách biệt với nhóm xuống hạng. Dù đã chơi kiên cường, nhưng ngày an toàn vẫn còn xa với đội bóng xứ Thanh.