Với 3.100 điểm tích lũy, Hoàng Nam lần đầu vào top 15 bảng thứ bậc đơn thế giới. Đây được xem là bước tiến thần tốc của tay vợt cựu số một tennis Việt Nam, người mới thi đấu pickleball chuyên nghiệp được hơn một năm.
Từ khi chuyển sang thi đấu pickleball đầu năm 2025, Hoàng Nam hai lần vô địch ở nội dung đơn nam trong khuôn khổ hệ thống PPA Asia Tour. Vào tháng 12/2025, Hoàng Nam từng lên ngôi khi hạ Jack Wong tại giải PPA Tour Asia ở Hàng Châu (Trung Quốc).
Sự tiến bộ của Hoàng Nam trong môn pickleball không quá bất ngờ, khi anh sở hữu bộ chân, cảm giác bóng và phản xạ ở đẳng cấp cao. Khi từ tennis chuyển sang pickleball, những yếu tố này trở thành vũ khí lợi hại của tay vợt số một Việt Nam, người được đánh giá chuyên nghiệp bậc nhất trong tập luyện cũng như thi đấu.
Hoàng Nam đứng ngay sau Ben Johns, huyền thoại sở hữu bộ sưu tập danh hiệu PPA Tour đồ sộ và có tới 21 lần sưu tập đủ Triple Crown – vô địch ở cả ba nội dung đơn nam, đôi nam và đôi nam nữ trong cùng một sự kiện.
Ở giải PPA Tour Asia tại Hà Nội tuần qua, Ben Johns không đánh đơn nên không cải thiện được số điểm 3.587. Tay vợt 27 tuổi không đánh đơn ở các tour châu Á và rất ít ở Mỹ, nên rớt xuống thứ 13. Lần gần nhất ở đánh đơn ở giải Mesa Cup tháng 2/2026, Johns vào chung kết và thua số một thế giới Christopher Haworth 0-2.
Ben Johns vẫn giữ vị trí số một thế giới ở nội dung đôi nam và đôi nam nữ. Tại Hà Nội, Johns vô địch đôi nam cùng Gabe Tardio và đăng quang ở nội dung đôi nam nữ cùng Anna Leigh Waters.
Ở nội dung đơn, bại tướng của Hoàng Nam ở chung kết là Trương Vinh Hiển cũng thăng tiến trên bảng điểm cập nhật, vươn lên vị trí thứ 17 với 2.500 điểm. Phúc Huỳnh, với việc rút khỏi PPA Hanoi Cup, rớt xuống vị trí thứ 20.
Vy Anh
Nguồn: https://vnexpress.net/ly-hoang-nam-ap-sat-ben-johns-tren-bang-thu-bac-ppa-tour-5060552.html

"Nhất Lã, nhị Triệu, tam Điển Vi; tứ Quan, ngũ Mã, lục Trương Phi" là câu thành ngữ tóm gọn, xếp hạng 6 mãnh tướng đứng đầu thời Tam Quốc về võ lực, sức mạnh.
Câu thành ngữ này được thừa nhận rộng rãi trong giới sử gia Trung Quốc khi luận bàn về võ lực của các danh tướng thời Tam Quốc, nhưng đồng thời cũng để lại tranh cãi không bao giờ dứt.
Thứ tự được mô tả kể trên bao gồm: 1.Lã Bố, 2.Triệu Vân, 3.Điển Vi, 4.Quan Vũ, 5.Mã Siêu, 6.Trương Phi.
Hai câu trên thật ra chỉ là phiên bản rút gọn trong một danh sách xếp hạng gồm tổng cộng 24 mãnh tướng mạnh nhất thời Tam Quốc.
Phiên bản đầy đủ như sau: 1.Lã Bố, 2.Triệu Vân, 3.Điển Vi, 4.Quan Vũ, 5.Mã Siêu, 6.Trương Phi, 7.Hứa Chử, 8.Hoàng Trung, 9.Tôn Sách, 10.Thái Sử Từ, 11.Hạ Hầu Đôn, 12.Hạ Hầu Uyên, 13.Trương Liêu, 14.Trương Cáp, 15.Từ Hoảng, 16.Bàng Đức, 17.Cam Ninh, 18.Chu Thái, 19.Ngụy Diên, 20.Trương Tú, 21.Văn Xú, 22.Nhan Lương, 23.Đặng Ngải và 24.Khương Duy.
Gần phân nửa danh sách kể trên là các tướng lĩnh của Tào Tháo, tức nước Ngụy, bao gồm Điển Vi, Hứa Chử, anh em Hạ Hầu, Trương Liêu, Trương Cáp, Từ Hoảng, Bàng Đức, Trương Tú, và cả Đặng Ngải.
Nước Thục có "ngũ hổ tướng", cùng Ngụy Điên và Khương Duy, trong khi nước Ngô có Tôn Sách, Thái Sử Từ, Cam Ninh và Chu Thái.
Nhan Lương và Văn Xú là tướng lĩnh của Viên Thiệu, đều tử trận ở giai đoạn trước khi hình thành thế lực Tam Quốc thực thụ. Và người đứng đầu là Lã Bố, cũng là một thế lực chư hầu trong giai đoạn tiền Tam Quốc.
Cuộc tranh cãi "ai mạnh nhất" tồn tại qua mọi thời đại, mọi bộ tiểu thuyết có yếu tố võ thuật, cũng như võ đài ngày nay. Và dù được thừa nhận rộng rãi, bảng xếp hạng 24 cái tên kể trên để lại tranh cãi qua từng vị trí.
Ngay cả vị trí đứng đầu của Lã Bố cũng không thực sự thuyết phục, dù La Quán Trung nhiều lần khẳng định Lã Bố là người mạnh nhất, thông qua câu thành ngữ "Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố".
Điển tích "Tam anh chiến Lã Bố" ở Hổ Lao Quan từ lâu đã được giới sử gia Trung Quốc khẳng định là chi tiết hư cấu. Vì vậy khó có thể dùng thông tin Lã Bố từng đấu "1 chọi 2" với 2 người mạnh bậc nhất thời đó là Quan Vũ - Trương Phi để khẳng định Lã Phụng Tiên là người số 1.
Bỏ qua điển tích này, Lã Bố chưa từng hạ được võ tướng nổi danh nào. Nhưng mặt khác, Tam Quốc Diễn Nghĩa ghi chép việc Lã Bố từng thắng được Hạ Hầu Đôn sau 20 hiệp ở trận Bộc Dương, là cơ sở để khẳng định sức mạnh áp đảo của Lã Bố.
Việc xếp Triệu Vân ở vị trí thứ 2 và Điển Vi thứ 3 cũng gây nhiều tranh cãi. Triệu Vân - dù đã đánh bại vô số võ tướng, cũng không có chiến tích nào cho thấy sức mạnh nổi trội hơn Quan Vũ hay Trương Phi.
Cơ sở để xếp Điển Vi vào nhóm đầu rõ ràng hơn, bởi ông được xác nhận là võ tướng hộ vệ số 1 của Tào Tháo, sau khi Tào Tháo đã trở thành thế lực đứng đầu một phương.
Nhưng việc Điển Vi mất sớm (37 tuổi), hy sinh trong trận Uyển Thành cũng không cho ông nhiều cơ hội giao đấu với các danh tướng đương thời khác.
Nhóm dưới, bao gồm "tứ Quan ngũ Mã lục Trương Phi" tương đối thuyết phục nhất. Quan Vũ từng chứng tỏ võ lực của mình khi đánh bại Nhan Lương - tư liệu lịch sử được xác nhận. Hầu hết các tư liệu lịch sử cũng xác nhận Nhan Lương và Văn Xú là 2 võ tướng đứng đầu dưới trướng Viên Thiệu.
Ngoài ra, Quan Vũ còn từng đánh bại Hoàng Trung, người có võ lực được đánh giá rất cao dù đã lớn tuổi. Ở trận Hán Trung, Hoàng Trung đã đánh bại Hạ Hầu Uyên.
Trong khi đó, Trương Phi và Mã Siêu từng đơn đấu bất phân thắng bại ở Hà Manh. Đây cũng là thông tin được đưa ra trong Tam Quốc Diễn Nghĩa không bị giới sử gia phản bác.
Nhóm vị trí từ hạng 9 đến 24 không để lại nhiều tranh cãi, với sự xuất hiện của các võ tướng đứng đầu nước Ngụy như Trương Liêu, Trương Cáp, Từ Hoảng, anh em Hạ Hầu hay Tôn Sách, Thái Sử Từ, Cam Ninh của Ngô.
Trên Baijiahao có nhiều bài viết cho biết người khởi nguồn cho danh sách này chính là Hứa Chử - xếp thứ 7 trong danh sách 24 người kể trên.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Hứa Chử là người hiếm hoi đã giao đấu với cả 6 vị võ tướng mạnh nhất thời đó, bao gồm cả lần giao tranh 20 hiệp với Lã Bố ở trận Phổ Dương và không phải nhận thất bại.
Vì thế có thuyết cho rằng Hứa Chử đã để lại thông tin về những lần giao tranh của mình với thế hệ con cháu, từ đó tạo ra bảng xếp hạng nổi tiếng nói trên.
Nhưng dù thông tin này là có thật đi nữa, cuộc tranh luận về sức mạnh của các võ tướng huyên thoại thời Tam Quốc sẽ không bao giờ ngã ngũ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đây là một cặp đấu vốn mang tính chất giao hữu suốt thời gian dài trước khi trở thành cuộc đối đầu sinh tử vì những danh hiệu lớn. Theo trang thông tin chuyên sâu về lịch sử bóng đá Pháp Chroniques Bleues, hai đội đã gặp nhau tổng cộng 38 lần. Trong đó, trận đầu tiên diễn ra vào năm 1922, khi Pháp thua đậm 0-4.
Cán cân hiện nghiêng về phía Tây Ban Nha với 18 thắng, trong khi Pháp thắng 13 lần và còn lại là 7 trận hòa. Nhưng vượt lên trên những con số đơn thuần là các kỷ niệm, được chia làm hai giai đoạn hoàn toàn tách biệt.
Giai đoạn Pháp trên cơ
Chưa từng chạm trán nhau tại một giải đấu chính thức nào trước đó, Pháp và Tây Ban Nha có trận quyết chiến đầu tiên ở chung kết Euro 1984. Thời điểm ấy, "Les Bleus" được đánh giá cửa trên, trong khi "La Roja" là một hiện tượng đầy bất ngờ.
Ở lượt cuối vòng loại Euro 1984, Tây Ban Nha buộc phải thắng Malta với cách biệt tận... 11 bàn, mới có thể lách qua khe cửa hẹp để đến vòng chung kết. Để rồi cuối cùng, thầy trò Miguel Munoz thắng... 12-1 trong một trận cầu đến nay vẫn gây tranh cãi và nhiều bí ẩn.
Ở vòng bảng, họ thắng sát nút Tây Đức 1-0 ở phút 90, qua đó loại chính đối thủ để cùng Bồ Đào Nha vào bán kết (thời ấy giải đấu chỉ có 8 đội tuyển), trước khi đánh bại Đan Mạch trên chấm luân lưu ở bán kết.
Nhưng ở chung kết, thủ thành Luis Arconada lóng ngóng bắt trượt cú sút phạt của Michel Platini, mở toang cánh cửa đưa Pháp đến danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử, trước khi Bruno Bellone ấn định chiến thắng 2-0.
Khúc khải hoàn này, dù nhọc nhằn hơn dự kiến, vẫn phản ánh rõ cách biệt trình độ giữa hai nền bóng đá thời đó. Bất chấp những vinh quang ở cúp châu Âu của Real Madrid, Tây Ban Nha ngày ấy vừa trải qua một giai đoạn tăm tối: vắng mặt tại các kỳ World Cup 1954, 1958, 1970, 1974 và bị loại ngay từ vòng bảng các năm 1962, 1966, 1978.
Trong suốt một thời gian dài, "Les Bleus" luôn cho thấy thế thống trị trước người hàng xóm, khi thắng 6 trong 8 cuộc đối đầu tiếp theo, chỉ để hòa một trận ở vòng bảng Euro 1996 và thua một trận giao hữu năm 2001. Trong số các thắng lợi ấy, có hai chương đáng nhớ.
Ở tứ kết Euro 2000, dù Pedro Munitis từng gieo nên một trong những trận đấu vất vả nhất sự nghiệp cho Lilian Thuram, nhưng nhờ pha sút phạt đền lên trời của Raul Gonzalez ở phút 89, Pháp vẫn thắng 2-1 và thẳng tiến đến chức vô địch.
Sáu năm sau, báo chí và người hâm mộ Tây Ban Nha ngạo nghễ tuyên bố sẽ "tiễn Zinedine Zidane giải nghệ". Thế nhưng, chính tiền vệ nhạc trưởng tài hoa ấy đã đạo diễn trận thắng 3-1 ở vòng 1/8 World Cup. Tây Ban Nha ôm hận ra về, dù Pháp cuối cùng gục ngã ở chung kết trên chấm luân lưu trước Italy trong ngày "Zizou" khép lại sự nghiệp với tấm thẻ đỏ.
Thời kỳ của Tây Ban Nha
Từ sau cột mốc ấy, đồ thị hình sin của hai nền bóng đá bước vào giai đoạn đảo chiều. Một thế hệ vàng ra đời, cộng với phong cách bóng đá tiki-taka, "La Roja" thống trị thế giới và giành thắng tới 7 trong 10 cuộc đối đầu tiếp theo trước kẻ thù cũ.
Những đòn trả thù ngọt ngào nhất đều diễn ra ở Euro. Đầu tiên là tại tứ kết năm 2012 với thắng lợi 2-0, trong một trận đấu mà HLV Laurent Blanc của Pháp quyết định gia cố hành lang phải đầy cực đoan khi xếp cả Mathieu Debuchy lẫn Anthony Reveillere đá chính.
Tiếp đó là ở bán kết năm 2024, bàn mở tỷ số sớm của Randal Kolo Muani chỉ như cơn gió thoảng qua. Tây Ban Nha được đánh thức và Pháp chấp nhận thua ngược 1-2 với dấu son là cú cứa lòng của Lamine Yamal. Trong cả hai kỳ Euro đó, đại diện bán đảo Iberia đều bước lên đỉnh châu Âu.
Xét trong khoảng 10 năm qua, hai đội mới gặp nhau bốn lần. Đầu tiên là trận thắng giao hữu 2-0 của Tây Ban Nha vào tháng 3/2017, thời kỳ của những thế hệ cũ đến từ cả hai đội tuyển. Dàn cầu thủ được ra sân hôm đó của Pháp thì ở World Cup 2026 chỉ còn Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Adrien Rabiot và N’Golo Kante. Tây Ban Nha thì chẳng còn ai.
Lần thứ hai là chung kết Nations League 2021, có lẽ cũng không mang nhiều giá trị tham chiếu, bởi đấy là giai đoạn chuyển giao của cả hai đội tuyển. Pháp vô địch sau chiến thắng 2-1 qua sơ đồ 3-4-1-2 được thiết kế riêng cho bộ ba Antoine Griezmann – Karim Benzema – Mbappe. Phong độ của Upamecano bấy giờ còn là dấu hỏi lớn, trong khi Jules Kounde vẫn đá trung vệ lệch. Giờ đây, hệ thống ấy đã đắp chiếu, nhường chỗ cho 4-2-3-1 và nhiều một thế hệ tài năng trẻ ở cả ba tuyến.
Bên kia chiến tuyến, dù Unai Simon, Aymeric Laporte, Rodri, Ferran Torres và Mikel Oyarzabal vẫn còn hiện diện trên đất Mỹ, nhưng ghế thuyền trưởng đã chuyển từ Luis Enrique sang Luis de la Fuente. Lối vận hành dựa trên cả ngàn đường chuyền nhưng thường bế tắc ở một phần ba cuối sân về sau cũng được giải quyết bởi sự trỗi lên của hai mũi khoan Nico Williams và Yamal.
Do đó, chính hai lần đụng độ gần nhất mới là hệ quy chiếu chính xác nhất làm thước đo trước thềm bán kết World Cup 2026. Có tới 9 cầu thủ Pháp ở bán kết Euro 2024 là nòng cốt và nhân tố đá chính của "Les Bleus" hiện thời.
Về phía Tây Ban Nha, dù có sự thay đổi nhân sự nhiều hơn một chút – nhất là ở hàng thủ, cộng với tính trực diện giảm đi sau chấn thương của Williams, nhưng triết lý cốt lõi vẫn là kiểm soát bóng, áp đặt nhịp chơi để tránh rơi vào thế phải phòng ngự khi không bóng.
Sự tổng hòa ấy chính là kịch bản của lần chạm trán gần nhất vào tháng 6/2025 ở bán kết Nations League, nơi mang đến màn thư hùng điên rồ. Tây Ban Nha từng dẫn trước 4-0 rồi 5-1, nhưng rốt cuộc chỉ có thể đi tiếp bằng chiến thắng nghẹt thở 5-4.
Khi đó, Didier Deschamps đã bắt đầu cuộc cách mạng cho "Les Bleus" với sơ đồ 4-2-3-1 và trao vai trò nhạc trưởng cho Michael Olise. Ngoại trừ bộ tứ vệ, bộ khung còn lại của Pháp giống như trận gặp Morocco mới đây. Tuy nhiên, cách vận hành lúc ấy chưa được "khoác" lên mình cường độ pressing tuyến đầu như ở World Cup này, và hàng thủ thì liên tục mắc những sai lầm cá nhân.
Rodri của Tây Ban Nha lúc ấy đang phải dưỡng thương dây chằng ACL. Họ đã chấp nhận đánh đổi khả năng kiểm soát để đổi lấy sự sắc bén trong các pha hãm thành. Trận đấu đó đã chứng minh tính hiệu quả của phương án này.
Hơn một năm đã trôi đi từ sau trận cầu chứng kiến 9 bàn thắng ấy, cán cân có vẻ đang dần "hồi quy về mức trung bình". Một thời điểm thích hợp để hai người hàng xóm phân cách nhau bởi dãy Pyrenees làm nên cuộc đọ sức ở bán kết World Cup 2026.
Tin Gốc: Vnexpress

Luis Suarez, của Uruguay, từng "gieo sầu" cho Ghana ở World Cup 2010. Khi đó, ở hiệp phụ thứ hai, thời điểm tỷ số đang là 1-1, Luis Suarez dùng tay cản cú đánh đầu của trung vệ Vorsah ngay trên vạch vôi và nhận thẻ đỏ. Trên chấm 11m, Asamoah Gyan sút dội xà còn Suarez ăn mừng cuồng nhiệt ngoài đường biên. Trận đấu được đưa đến loạt đá luân lưu, và Uruguay đã thắng 4-2.
Lần này đến lượt Luis Suarez của Colombia. Anh chỉ là phương án dự phòng, nhưng nhanh chóng để lại dấu ấn sau khi thay thế Jhon Cordoba vì chấn thương ngay phút 8.
Tiền đạo vào sân thay người Luis Suarez "tả xung hữu đột" bên cánh phải rồi tạt vào vòng cấm. Luis Diaz băng cắt không thể đánh đầu, nhưng bóng đến vị trí của Jhon Arias ở phía sau. Cầu thủ này dứt điểm chéo góc gọn gàng đưa bóng vào lưới Ghana.
Marvin Senaya nằm sân với dấu hiệu căng cơ đùi sau (hamstring). Theo The New York Times, Senaya chấn thương không hề nhẹ và khả năng góp mặt tại phần còn lại của giải đấu cũng bị đặt dấu hỏi lớn, nếu Ghana đi tiếp.
Ngay sau đó, Ghana buộc phải thay người. Marvin Senaya rời sân, nhường chỗ cho Alidu Seidu. Như vậy, chỉ trong ít phút đầu tiên, cả hai đội đều phải thay đổi người bất đắc dĩ, khiến thế trận sớm bị xáo trộn đáng kể.
Sau tình huống tranh chấp và kéo rách áo Opoku, Jhon Cordoba nằm sân đau đớn và nhận sự chăm sóc y tế. Cầu thủ này không thể tiếp tục thi đấu và được thay bằng Luis Suarez - tiền đạo ghi 28 bàn cho Sporting qua 32 trận tại giải VĐQG Bồ Đào Nha mùa 2025-2026.
Một pha dứt điểm đầy uy lực của Thomas Partey vừa đưa bóng đi sạt cột dọc khung thành Colombia trong ngày anh trở lại đội hình xuất phát. Tình huống này cho thấy Ghana có thể không chủ trương chơi phòng ngự lùi sâu như dự đoán.
Trọng tài người Pháp Clement Turpin thổi còi bắt đầu trận cuối cùng vòng 1/16 World Cup 2026.
Turpin đã được FIFA công nhận từ năm 2010 và nằm trong nhóm trọng tài Elite của UEFA từ năm 2012. Năm 2016, ông được Liên đoàn Bóng đá Pháp vinh danh là trọng tài xuất sắc nhất năm. Cùng năm, ông bắt chính tại Euro 2016 tổ chức ở Pháp và là một trong năm trọng tài của UEFA tham dự môn bóng đá nam tại Olympic Rio 2016.
Sau đó, ông tiếp tục góp mặt ở nhiều giải đấu lớn, gồm U17 World Cup 2017 ở Ấn Độ, World Cup 2018 ở Nga, Euro 2024 rồi World Cup 2026.
Arrowhead, hiện được biết đến với tên gọi Kansas City trong khuôn khổ FIFA World Cup 2026, là sân vận động dành cho bóng bầu dục kiểu Mỹ nằm tại thành phố Kansas, bang Missouri, Mỹ. Đây là sân nhà của đội bóng bầu dục Kansas City Chiefs thuộc giải NFL. Ngoài bóng bầu dục Mỹ, sân cũng từng tổ chức một số trận bóng đá và các trận bóng bầu dục đại học của các đội khu vực.
Sân Arrowhead được xây dựng đồng thời với sân Kauffman nằm kế bên - sân nhà của đội bóng chày Kansas City Royals thuộc MLB. Hai công trình này cùng tạo thành khu phức hợp thể thao Truman Sports Complex.
Arrowhead đi vào hoạt động từ mùa giải NFL năm 1972 và hiện là sân vận động lâu đời nhất còn sử dụng tại khu vực AFC. Sân có sức chứa 76.416 chỗ ngồi, đứng thứ 25 về quy mô tại Mỹ và là sân NFL lớn thứ tư. Đây cũng là cơ sở thể thao có sức chứa lớn nhất bang Missouri. Một dự án cải tạo trị giá 375 triệu USD đã được hoàn tất vào năm 2010.
Từ tháng 3/2021, sân mang tên thương mại GEHA Field at Arrowhead Stadium sau khi đạt thỏa thuận tài trợ tên gọi. Hợp đồng này bắt đầu từ mùa giải 2021 và sẽ kéo dài đến tháng 1/2031, trùng với thời điểm hết hạn hợp đồng thuê của Chiefs và Royals với cơ quan quản lý Truman Sports Complex thuộc Jackson County.
Colombia: Vargas; Mojica, Lucumí, Sánchez, Muñoz; J. Arias, Lerma, Puerta; Díaz, Córdoba, Rodríguez
Colombia ra sân với sơ đồ 4-3-3 giàu tính tấn công. James Rodriguez và Luis Diaz là những nhân tố then chốt trong lối chơi của đội bóng Nam Mỹ, trong khi Gustavo Puerta cũng mang lại nhiều sự thú vị ở tuyến giữa.
Ghana: Ati-Zigi; Mensah, Opoku, Luckassen, Senaya; Partey, Sibo, Yirenkyi; Williams, Ayew, Semenyo
Ghana sở hữu những cầu thủ tấn công giàu chất lượng, có khả năng tạo đột biến từ những tình huống tưởng chừng không nguy hiểm. Inaki Williams và Antoine Semenyo là những nhân tố then chốt.
Cuộc đối đầu giữa Colombia và Ghana được dự báo là màn so kè giữa một bên giàu kỹ thuật và kiểm soát bóng, và một bên thiên về phòng ngự phản công.
Colombia có lợi thế về phong độ, lịch sử đối đầu và chiều sâu đội hình. Trong khi đó, Ghana đặt kỳ vọng vào sự kỷ luật chiến thuật và khả năng tận dụng cơ hội hiếm hoi để tạo bất ngờ.
Trận đấu tại Kansas City được dự báo sẽ căng thẳng và có thể chỉ được định đoạt bởi một khoảnh khắc tỏa sáng hoặc sai lầm nhỏ.
Đội thắng sẽ đi tiếp gặp Thụy Sĩ tại Vancouver ngày 7/7.
Tin Gốc: Vnexpress

