Tôi đã thực sự muốn bỏ chồng, cảm xúc khi nghĩ đến việc không sống cùng chồng nó khiến đầu óc tôi vô cùng dễ chịu. Suốt 7 năm qua, tôi nhiều lần căng thẳng, thậm chí còn run sợ mỗi khi chồng không vừa ý, mặt anh ta hằm hằm, chiến tranh lạnh. Mỗi khi anh ta chiến tranh lạnh, ngắn nhất là một tuần, dài nữa là hai tháng, lý do có thể bữa đó tôi nấu món anh ta không thích ăn, hoặc tôi nói câu nào đó chồng không vừa lòng.
Lý do chủ yếu, mạnh mẽ nhất là thường liên quan đến bố mẹ chồng. Ví dụ cách đây 3 năm, khi tôi vô tình nói có một số tiền được coi là lớn cho anh ta biết. Anh ta liền kể cho bố mẹ, sau đó ông bà thường xuyên gọi điện ướm và nhắc chuyện mua nhà để đầu tư. Tôi chỉ vâng dạ rồi đùng một cái họ nói tìm được nhà và đã cọc rồi, tôi góp tiền vào, còn nhà thì bố mẹ chồng quản lý cho thuê, còn ai đứng tên thì họ chưa từng nhắc đến. Tôi không đồng ý. Thứ nhất vị trí nhà, họ không bàn bạc với tôi. Thứ hai là nhà của hai vợ chồng, tôi muốn quản lý. Tiền bạc minh bạch và dùng vào sinh hoạt gia đình nhỏ chứ tôi không có ý định vơ vét làm của riêng. Tiền bố mẹ chồng góp vào thì tôi muốn như kiểu vay mượn trả lãi vì họ nói họ cho mượn mà.
Suy cho cùng, tôi không thích chung đụng với bố mẹ chồng, thích độc lập vì trước đó cũng xảy ra nhiều mâu thuẫn và họ chửi tôi những câu rất khó nghe như: “Mày nhà quê lấy con tao được hộ khẩu thành phố”. Hoặc như khi con được 15 tháng, tôi vừa kẹp con vào lòng vừa bưng bát cơm, chồng chửi “sống tầm gửi nó quen”.
Thực sự trước giờ ăn học đàng hoàng, từ thời sinh viên đã tự làm thêm kiếm tiền, lúc nào tôi chẳng có tiền, ngày xưa thì vài trăm triệu đồng, bây giờ là vài tỷ đồng. Thế nhưng lúc đó tôi không nói ai biết cả, vì ở nhà chăm con, cơm nước phục vụ chồng, ngoài ra không dùng gì tới tiền, chồng chi mỗi ngày 200 nghìn đồng đi chợ, tôi tự mở ngăn kéo cửa hàng lấy tiền đi chợ và không bao giờ lấy hơn. Chỉ mới về ở với nhau được 19 tháng bao gồm thời gian chửa đẻ, nuôi con nhỏ, vậy mà tôi bị chửi ăn bám. Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc, sau đó cũng vẫn ở tiếp.
Rồi tới lần tiếp nữa, khi vụ mua nhà kia không được, gia đình họ tự mua và chồng tôi để bố mẹ chồng đứng tên cái nhà đó. Lần đấy anh ta chiến tranh lạnh hai tháng với tôi và đi tìm gái gọi. Hàng ngày khi anh ta đóng cửa hàng, sẽ đi tới 12h đêm mới về, còn tôi ôm con về ngoại cho khuây khỏa. Thời gian đó tôi theo dõi điện thoại, thấy chồng tìm gái, anh ta thừa nhận, cũng không xin lỗi. Bố mẹ chồng nói anh ta tìm gái là bình thường vì đã chán tôi, tôi làm cho anh ta chán. Bố chồng còn đổ tội ngược lại cho tôi, rằng có chắc là tôi về quê không đi tìm trai không. Nghe tới đó tôi chẳng nói gì nữa.
Sau lần đó tôi vẫn ở lại, chưa ly hôn, có lẽ ở lâu trong cái khổ nên quen rồi. Còn lần này, anh ta nói mua vé đi du lịch. Tôi hỏi chồng đồng ý không nếu tôi mua vé cho mẹ tôi đi cùng (bố tôi mất rồi). Tôi lấy chồng xa, từ lúc bố mất tôi luôn cảm thấy tiếc và xót xa khi bố mẹ nuôi mình lớn, rồi đi lấy chồng xa nên chưa báo hiếu được gì. Anh ta lúc đầu đồng ý, sau đó nhắn tôi là cho cả bố mẹ chồng đi nữa, tôi không đồng ý vì hai bên sui gia không thân thiết, bố mẹ chồng buôn bán còn mẹ tôi là nông dân.
Sau thời gian làm dâu, tôi nhận thấy bố mẹ chồng hay nói những câu phân biệt giàu nghèo, sang hèn nên không muốn mẹ mình buồn hoặc ngại ngùng, vì thế đi cùng rất không thoải mái. Nếu đi thì bố mẹ chồng đi chuyến sau, mỗi lần đi cùng với một bên bố mẹ thôi. Vậy là chồng mặt hằm hằm, chiến tranh lạnh, ngủ riêng, không ăn cơm tôi nấu. Tôi nấu hai lần chồng không ăn, lần thứ ba tôi nấu hai mẹ con ăn và coi chồng như vô hình. Sau đó tôi đặt vé cho mẹ đẻ, con tôi và tôi đi du lịch ở chỗ anh ta nói.
Tôi đang viết bài này khi ở khách sạn chỗ du lịch, thấy tâm trí thật thoải mái, dễ chịu khi thoát ra khỏi sự hằm hằm của chồng. Tôi nghĩ có lẽ nên quyết định môi trường sống cho mình. Trước đây tôi sợ con không có bố, sợ này kia, nhưng khi ở đây, không còn thấy anh ta, tôi được thoải mái là chính mình, không phải run sợ mỗi khi anh ta thở dài hoặc vùng vằng. Tôi nghĩ tại sao mình phải sợ ly hôn, mình có tiền thì có thể tự mua nhà được, lại có công việc và con cái, vậy là đủ với tôi rồi. Tôi sẽ cùng con đi du lịch, khám phá.
Khi nghĩ lại những lần chiến tranh lạnh, mâu thuẫn vợ chồng ở trên, cảm giác sợ con thiếu bố, sợ nhìn cảnh tết lễ gia đình khác đầy đủ bố mẹ cũng vơi đi, tôi thấy sự thoải mái trong tâm trí mình quan trọng hơn. Thực tế hai năm gần đây, khi xem lại ảnh gia đình, bản thân lướt qua thật nhanh và không muốn xem bức ảnh có chồng chụp chung, cũng không muốn trò chuyện nhiều, kể cả những lúc bình thường vợ chồng không mâu thuẫn. Sở thích ăn uống và mối quan tâm của chồng khác tôi, nên ngay cả khi nấu xong bữa cơm tôi cũng có thể dễ dàng bị buồn nếu chồng ăn ít hoặc ngầm chê món đó. Anh xem những thứ giải trí nhạt nhẽo, xem phim nóng.
Khi tôi bắt được thì anh ta nói để học hỏi, nhưng những video đó không bình thường tí nào, rất biến thái. Tôi cũng có nhu cầu cao nhưng lý trí của bản thân muốn tập trung vào những sở thích tích cực, những cái tốt đẹp. Người ta quan tâm cái gì thì sẽ bị nghiện cái đó, nên tôi dần dần thấy anh thật xa lạ với mình. Tóm lại, hiện tại tôi thấy thoải mái và không lấn cấn nếu quyết định ly hôn vì tính cách của chồng không thay đổi, nó sẽ lặp lại thường xuyên bất kể khi nào anh không vừa ý. Tôi không muốn tiếp tục bị ảnh hưởng tâm lý bởi anh nữa.
Tôi từng nghĩ mối tình đầu sẽ là ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ, không ngờ nó lại trở thành điều khiến tôi day dứt suốt nhiều năm. Chúng tôi quen nhau trong công việc. Nhà anh và nhà tôi cách nhau hơn 100 km. Anh chững chạc, điềm đạm và tử tế, sống nguyên tắc, không màu mè, không biết nói lời ngọt ngào nhưng luôn giữ lời hứa và đối xử chân thành với mọi người. Tuy nhiên, anh cũng là người khá bảo thủ và ít bộc lộ cảm xúc.
Gia đình tôi sống ở thành phố, còn anh xuất thân từ vùng quê. Anh làm việc tại cơ quan nhà nước ở Hà Nội nhưng chưa có nhà riêng, tôi thu nhập khá. Chính sự khác biệt về hoàn cảnh khiến bố mẹ tôi và người thân liên tục phản đối chuyện tình cảm này. Sau nhiều tháng chịu áp lực, tôi đành chủ động chấm dứt mối quan hệ vì không muốn gia đình phiền lòng.
Khoảng nửa năm sau, trong công việc, tôi gặp lại anh. Anh nói vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của tôi qua bạn bè, nhớ từng điều nhỏ nhặt về tôi. Tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho anh vẫn còn nhiều. Chúng tôi quyết định cho nhau thêm cơ hội, dù cả hai chưa biết tương lai sẽ như nào. Lần này, tôi đưa anh về gặp bố mẹ với hy vọng mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn. Gia đình chỉ hỏi những điều rất thực tế: nếu cưới nhau thì sống ở đâu, bao giờ kết hôn, kế hoạch xây dựng cuộc sống như thế nào. Anh không phải người giỏi ăn nói, chỉ trả lời rằng không muốn hứa những điều mình chưa chắc thực hiện được. Câu trả lời của anh khiến bố mẹ tôi càng lo lắng, còn tôi mất niềm tin. Sau nhiều đắn đo, tôi lại một lần nữa quyết định kết thúc chuyện tình cảm với anh.
Một năm sau, tôi quen người mới. Anh ấy biết quan tâm, tinh tế và khéo léo hơn rất nhiều. Chúng tôi đã tính đến chuyện kết hôn. Thế nhưng, càng đến gần ngày phải đưa ra quyết định cho tương lai, tôi càng nhớ người cũ. Tôi nhận ra mình vẫn thường vô thức đem hai người ra so sánh. Người hiện tại mang lại cảm giác nhẹ nhàng, còn người cũ khiến tôi luôn tin tưởng bởi sự bản lĩnh và chân thành.
Cách đây không lâu, tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm người cũ. Chúng tôi trò chuyện rất lâu sau thời gian xa cách. Anh thừa nhận chưa từng quên tôi nhưng không có ý định quay lại với tôi. Anh chỉ bảo luôn mong tôi được hạnh phúc, nếu người hiện tại có thể mang lại cuộc sống bình yên thì anh sẽ thật lòng chúc phúc. Sau cuộc trò chuyện ấy, lòng tôi rối bời. Tôi không biết mình còn yêu anh không hay chỉ đang lưu luyến vì đó là mối tình đầu chưa có một cái kết trọn vẹn. Tôi cũng sợ nếu quay lại, những rào cản năm xưa vẫn chưa thể chấm dứt. Còn tiếp tục bước về phía trước, liệu sau này tôi có tiếc nuối vì đã buông tay người mình từng yêu nhất?
Có nên quay lại với tình cũ khi tình cảm vẫn còn, hay nên giữ những ký ức đẹp ở quá khứ và trân trọng người hiện tại?
Tôi 27 tuổi, lần đầu biết rung động, đang yêu một người hơn 5 tuổi qua sự giới thiệu của bạn bè. Chúng tôi cách nhau 200 km. Trong nửa năm yêu nhau, anh vào thăm tôi 3 lần. Tôi nhạy cảm nên thấy anh yêu tôi nhưng theo lý trí nhiều hơn. Tôi hỏi anh về quá khứ, anh bảo có hai mối tình nhưng không sâu đậm. Trước khi đến với tôi, anh cũng níu kéo mối tình thứ hai vài lần nhưng cô ấy nhất quyết từ chối rồi tránh không gặp anh. Trong những câu chuyện anh kể về mối tình thứ hai, tôi không tin hoàn toàn những điều anh nói nhưng vì yêu nên lại cho qua.
Rồi một lần anh nói dối tôi. Tôi phát hiện nhưng anh chối. Tôi bảo vậy anh cho tôi vào trang cá nhân xem sao. Tôi thấy anh chat với rất nhiều cô gái, nói lời yêu thương ngọt ngào. Có ai đó hỏi về tôi, anh đều bảo mới quen thôi, còn bảo xấu như thế làm sao là người anh yêu được. Tôi không thể tưởng tượng anh đối xử như thế với mình. Quan trọng tôi đọc được những đoạn chat của anh với hai cô người yêu cũ. Anh đều đã đi quá giới hạn với họ.
Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ với anh nên chủ động nói lời chia tay. Anh xin lỗi, hứa sẽ quan tâm và yêu tôi nhiều hơn. Tôi nhất định muốn chia tay nhưng sau một tuần anh liên tục xuất hiện, tôi đã mủi lòng, gặp anh. Tôi hỏi anh về các mối quan hệ cũ, anh lại lảng sang chuyện khác. Tôi nhất định hỏi cụ thể, hai đứa cãi nhau. Anh im lặng, không nhắn tin hay gọi điện gì. Tôi nghĩ anh muốn buông tay thật. Trong thâm tâm, tôi vẫn mong anh lại xin lỗi và níu kéo tôi.Một tháng trôi qua, tò mò nên tôi vào Facebook của anh xem, thấy anh đang trong mối quan hệ với một cô gái. Những hy vọng về việc quay lại với anh đã không còn, tôi khóc. Thời gian ngắn sau, tôi vẫn không quên được anh nên chủ động nhắn tin, bảo sẽ tha thứ và muốn anh quay lại. Anh trả lời tôi và hỏi thăm nhưng không hề có động thái gì về việc muốn hàn gắn với tôi. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau nhưng chỉ như những người bạn. Tôi muốn tha thứ cho anh nhưng nhiều lúc tim lại đau nhói khi nghĩ về những lời anh nói, về quá khứ của. Có khi nào tôi không thể quay lại với anh? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi lấy chồng sau 4 năm yêu. Trong thời gian yêu, chúng tôi hạnh phúc vì anh hiền lành, quan tâm tôi từng chút một. Cưới được nửa năm, tôi phát hiện anh dính vào cờ bạc, cá độ. Bao nhiêu tiền mừng cưới và vốn bố mẹ cho, anh lấy hết của tôi để mang đi cá độ. Điều đó khiến tôi suy sụp nhưng vì yêu, tôi vẫn ở bên, động viên anh làm lại.
Tôi giấu bố mẹ hai bên chuyện anh cờ bạc, vay mượn để cho anh làm lại, đến khi sinh tôi không có tiền để tiêu riêng. Tôi ở cùng gia đình chồng, bị đối xử tồi tệ và cay nghiệt. Từ khi tôi sinh đến ba tháng sau, chồng chỉ ở bên tôi có vài ngày rồi anh đi suốt. Có hôm tôi phải ăn cơm nguội vì không có thức ăn. Bố mẹ tôi có điều kiện nhưng tôi sợ xấu mặt chồng nên không dám nói ra.
Từ khi tôi sinh xong, anh vẫn cá độ bóng đá và nợ nhiều. Tôi đành nói thật với hai bên gia đình. Bố mẹ tôi thương anh nên đứng ra lo liệu và cho anh một khoản để trả nợ, còn gia đình chồng bỏ mặc, họ bảo anh tự làm thì tự chịu. Anh trai tôi xin cho anh vào làm ở một công ty của bạn, anh tiếp tục lừa tiền của nhiều người để cá độ. Vì còn yêu chồng, tôi lại tha thứ và tìm mọi cách để giúp anh trả nợ, mong anh sẽ tu tâm dưỡng tính, làm lại cuộc đời.
Do nợ nhiều nên xã hội đen truy lùng anh, đe dọa cả tôi. Tôi đi làm rồi nuôi con, hai mẹ con thiếu thốn đủ thứ, có những khi chẳng có gì ăn. Tôi ở trọ, may mắn có người hàng xóm chỗ trọ thương và thi thoảng cho đồ ăn, trông giúp con. Thi thoảng chồng tôi về nhưng tôi không còn niềm ti với anh. Đến nhẫn cưới anh cũng lừa tôi để bán lấy tiền. Tất cả những gì có thể lừa được, anh đều lừa tôi.Anh rất thương con, hiền lành, chẳng cáu con bao giờ, chỉ có điều anh không thể từ bỏ được cờ bạc. Tôi dần cạn tình yêu với anh, muốn chia tay nhưng tôi và anh đều không muốn con sống trong gia đình tan vỡ. Tôi phải gửi con cho ông bà nội để đi làm. Mỗi tuần tôi về thăm con một lần và mua sắm đồ cho con. Chồng cũ đi trốn nợ ở thành phố khác, hiếm khi về nhà.
Hiện tại tôi yêu một người khác, anh là trai tân. Ba mẹ anh cũng ủng hộ chuyện tình cảm của chúng tôi. Gia đình anh hạnh phúc và có nề nếp. Ba mẹ anh mong muốn tôi là con dâu. Vấn đề là bạn trai không biết tôi đã có con. Theo pháp luật, tôi chưa đăng ký kết hôn lần nào, chỉ tổ chức cưới với chồng rồi sau đó biết anh cờ bạc nên tôi không đăng ký. Chắc chắn tôi sẽ phải mang con mình về nuôi, không thể để con ở nhà ông bà nội của con mãi được. Tôi chưa biết sẽ nói với bạn trai như thế nào. Đối với tôi, con trai là tất cả, tôi yêu con vô cùng. Bạn trai đã có nhà riêng, hiền, mạnh mẽ, quyết đoán, chỉ có điều anh khá ích kỷ. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.