World Cup năm nay chứng kiến một trong những thay đổi lớn, khi FIFA áp dụng thời gian nghỉ uống nước (hydration break) kéo dài 3 phút mỗi hiệp. Quy định này ra đời với mục đích bảo vệ sức khỏe cầu thủ, giúp họ được tiếp nước đầy đủ.
Tuy nhiên, nó còn mang đến lợi ích khác về mặt thương mại. Các nhà đài phát sóng World Cup đã tận dụng quãng thời gian này để phát quảng cáo, với những mức giá rất cao.
Theo ESPN, đài FOX Sports của Mỹ đưa ra mức giá cho mỗi quảng cáo dài 30 giây là 200.000 – 300.000 USD (5,2 – 7,8 tỉ đồng). Ở những trận đấu về cuối, con số này vượt lên đến 750.000 USD (hơn 19 tỉ đồng).
Nhờ đó, số tiền quảng cáo FOX Sports thu được chỉ từ giờ nghỉ uống nước lên đến 250 triệu USD (hơn 6.500 tỉ đồng).
Từ thành công của FOX Sports, giờ nghỉ uống nước hoàn toàn có thể trở thành xu thế của bóng đá trong tương lai.
David Levy, chuyên gia về marketing trong lĩnh vực thể thao, chia sẻ: “Sẽ rất khó để đảo ngược mọi thứ khi mà giờ nghỉ uống nước đã cho thấy hiệu quả từ đống tiền mà nó mang lại. Và nếu nó không xảy ra thì sẽ có một cái gì đó khác thay thế”.
Các chuyên gia dự đoán bóng đá châu Âu cũng sẽ bắt chước cách làm của Mỹ. Tuy nhiên, việc áp dụng ngay lập tức sau World Cup 2026 sẽ không phải chuyện đơn giản.
Trong đó yếu tố trải nghiệm người xem sẽ là rào cản lớn. Để các CĐV lâu năm tại các giải đấu lớn như Premier League, La Liga, Champions League… chấp nhận xem quảng cáo giữa trận là bài toán không dễ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chiến thắng 2-1 trên sân Etihad ở vòng 33 giúp Man City rút ngắn cách biệt với Arsenal xuống còn ba điểm, đồng thời vẫn còn một trận chưa đấu. Kết quả mang tính bước ngoặt trong cuộc đua song mã, khi đội bóng của HLV Pep Guardiola nắm quyền tự quyết. Tuy nhiên, cách họ ăn mừng sau trận lại trở thành chủ đề gây tranh cãi.
Ngay sau tiếng còi mãn cuộc, các cầu thủ Man City thể hiện cảm xúc mạnh. Thủ môn Gianluigi Donnarumma lao lên khán đài chia vui cùng người hâm mộ, trong khi toàn đội đi quanh sân tri ân khán giả. Trên khán đài, một biểu ngữ "Hoảng loạn trên đường phố London" mang tính khiêu khích Arsenal được giương cao, càng làm bầu không khí thêm phần sôi động.
Nhưng theo Rooney, tất cả hành động đó là quá sớm.
"Chiến thắng của Man City quan trọng, không có gì phải bàn cãi. Nhưng cách họ ăn mừng có phần thái quá", cựu tiền đạo của Man Utd nhận xét trên chương trình Match of the Day. "Mùa giải vẫn còn 6 trận với Man City. Mọi thứ chưa kết thúc. Việc ăn mừng sớm có thể quay lại gây bất lợi cho họ".
Rooney cho rằng những phản ứng cảm xúc như vậy có thể trở thành động lực cho đối thủ trực tiếp. Do Arsenal vẫn đang dẫn đầu, bất kỳ chi tiết nào cũng có thể bị khai thác để tạo thêm quyết tâm. "Khi một đội bóng cảm thấy bị coi thường hoặc bị khiêu khích, họ có xu hướng phản ứng mạnh hơn", Rooney nói thêm. "Arsenal có thể dùng điều đó làm nhiên liệu cho phần còn lại của mùa giải".
Thực tế, thất bại tại Etihad chưa làm thay đổi cục diện một cách quyết định. Arsenal vẫn giữ lợi thế ba điểm và lịch đấu được đánh giá dễ thở hơn trong năm vòng cuối. Đội bóng của HLV Mikel Arteta sẽ lần lượt gặp những đối thủ không quá mạnh như Newcastle, Fulham hay Burnley, xen kẽ chuyến làm khách trước West Ham và Crystal Palace.
Ở chiều ngược lại, Man City phải đối mặt với lịch trình dày và phức tạp hơn, gồm các chuyến làm khách trước Everton và Bournemouth. Ngoài ra, họ còn trận đá bù với Crystal Palace. Vì thế, hãng thống kê Opta dự đoán Arsenal vẫn còn 73% khả năng vô địch.
Rooney tin rằng chính sự khác biệt này sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc đua. "Tôi nghĩ Arsenal có cơ hội thắng tất cả các trận còn lại", ông nhận định. "Trong khi đó, lịch của Man City khó hơn. Everton có thể khiến họ mất điểm".
Dù vậy, chính Rooney thừa nhận ông để cảm xúc chi phối nhận định. Cựu đội trưởng Man Utd không muốn Man City đăng quang, vì hai đội là kình địch cùng thành phố. "Tôi muốn Arsenal vô địch. Tôi không muốn Man City làm được điều đó", ông nói thẳng.
Ở phía Arsenal, thất bại tại Etihad không khiến họ đánh mất niềm tin. HLV Mikel Arteta khẳng định các học trò của ông vẫn tin vào khả năng đăng quang, thậm chí còn quyết tâm hơn sau trận thua. HLV người Tây Ban Nha tin rằng sự khác biệt giữa hai đội ở trận hôm 19/4 chỉ nằm ở những khoảnh khắc trong hai cấm địa, thay vì thế trận tổng thể.
Thông điệp đó phần nào cho thấy Arsenal chưa hề suy sụp. Sau ba mùa liên tiếp về nhì, họ đang đứng trước cơ hội lớn để chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài 22 năm. Do đó, yếu tố tâm lý có thể đóng vai trò quyết định.
Tin Gốc: Vnexpress

"Đội tuyển Nhật Bản muốn vô địch World Cup. Chúng tôi chưa từng làm được, nhưng sẽ làm được nếu đồng lòng. Mục tiêu của toàn đội là thắng từng trận một", HLV Hajime Moriyasu chia sẻ trước thềm World Cup. Đây là lần hiếm hoi chiến lược gia kiệm lời và khiêm nhường xứ mặt trời mọc nói về hai chữ "vô địch". Trong khi các ứng viên khác vẫn thận trọng, tuyên bố giành ngôi cao lại đến từ đội tuyển chưa từng vượt qua vòng 16 đội, trong bối cảnh vắng ngôi sao sáng giá Kaoru Mitoma vì chấn thương.
Tuy nhiên, cách đội tuyển Nhật Bản ứng xử với Mitoma lý giải vì sao thầy trò ông Moriyasu tự tin hướng tới ngai vàng. Tiền vệ của Brighton (Anh) vẫn chụp ảnh tập thể cùng đội trước thềm World Cup. Mitoma sẽ luôn đồng hành cùng đội, dù khỏe mạnh hay chấn thương. Đó là nhuệ khí "đồng lòng" mà HLV Moriyasu nhắc đến.
Bóng đá Nhật Bản đã trải qua gần một thập niên thay đổi chóng mặt. 10 năm trước, niềm tự hào của "Samurai áo xanh" ở châu Âu chỉ dừng lại ở một số gương mặt đơn lẻ, như Yuto Nagatomo (Inter Milan), Makoto Hasebe (VfL Wolfsburg), Shinji Kagawa (Manchester United) hay Shinji Okazaki (Leicester City). Còn hôm nay, cả đội hình Nhật Bản đang chơi bóng tại lục địa già. Tại Mỹ, ông Moriyasu sẽ mang đến lực lượng pha trộn kinh nghiệm của Nagatomo, Ritsu Doan, Wataru Endo, kết hợp với những gương mặt lần đầu đá World Cup nhưng có thừa động lực.
Nhật Bản lấy sức mạnh tập thể làm nền móng phát triển. Các cá nhân dù ưu tú cũng chỉ là một mắt xích trong hệ thống vận hành lối chơi. Sự khoa học, đồng đều từ triển khai bóng, pressing đến tổ chức tấn công của Nhật Bản được xây dựng từ bóng đá học đường cấp tiểu học, cùng các học viện cộng đồng, lò đào tạo chuyên nghiệp. Các cầu thủ lớn lên trong nền văn hóa đậm đặc tính tỉ mỉ, cống hiến và kỷ luật, rồi đưa chất liệu cuộc sống vào bóng đá từ khi còn chập chững trên đôi chân trần. Nhật Bản định vị được "ADN chơi bóng" gắn kết, thứ vốn xa xỉ ở cấp đội tuyển quốc gia.
8 năm trước, Nhật Bản từng dẫn 2-0 trước Bỉ (vòng 16 đội World Cup 2018) nhưng thua ngược 2-3 bởi tinh thần "võ sĩ đạo" sai thời điểm. Học trò ông Akira Nishino tràn lên, dù có thể đá chậm để bảo toàn thành quả. Tâm lý Nhật Bản bị ảnh hưởng sau những chỉ trích, liên quan đến cách chơi "phản bóng đá" trong trận thua 0-1 trước Ba Lan ở vòng bảng (cố tình câu giờ dù thua để giữ cách biệt thua chỉ 1 bàn, nhằm bảo toàn vé đi tiếp).
Bài học trên đất Nga dạy cho "Samurai áo xanh" hiểu rằng thực dụng hay ngây thơ quá mức cũng dẫn đến hậu quả. Đội tuyển Nhật Bản cần cân bằng, chắt lọc từ kinh nghiệm thực chiến mà cầu thủ phải học ở nơi khắc nghiệt nhất: châu Âu.
4 năm sau, Nhật Bản thắng Đức và Tây Ban Nha ở World Cup 2022 để dẫn đầu "bảng tử thần". Dù thua Croatia ở vòng 16 đội, nhưng HLV Moriyasu thấy cơ hội vươn tầm đã đến gần khi Nhật Bản ngày càng đá giống một đội châu Âu, từ thể chất, sức chiến đấu đến độ lì. Phần lớn đội hình "Samurai áo xanh" đã sang lục địa già chơi bóng. Dù ở giải hạng nhất hay nhì, ở Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha hay Bỉ, Thổ Nhĩ Kỳ, cầu thủ Nhật Bản đều để lại ấn tượng nhờ tinh thần cầu tiến, như Mitoma là ví dụ.
Thấm nhuần chất Âu, nhưng Nhật Bản vẫn giữ tinh thần rất Á: nhuệ khí "một Nhật Bản", với sự kết dính và kỷ luật tuyệt đối. Đoàn quân của HLV Moriyasu đã thắng Anh, Scotland, Canada, Đức… trên mặt trận giao hữu. Dù đá thật rất khác đá thử, nhưng từng trận thắng lại là từng mảnh ghép trên tấm giáp chiến binh, mà Nhật Bản đã sẵn sàng mang tới ngày hội bóng đá thế giới. Nhật Bản nằm ở bảng F cùng Hà Lan, Thụy Điển và Tunisia; trận ra quân sẽ gặp Hà Lan ngày 14.6 tại Texas (Mỹ).
Tin Gốc: Thanh Niên

Cầu thủ sút hỏng luân lưu đầu tiên trong lịch sử World Cup là một hậu vệ: Uli Stielike (Đức). Tính đến trước World Cup này, Stielike còn là cầu thủ Đức duy nhất từng sút hỏng luân lưu 11 m ở đấu trường World Cup. Dù sao đi nữa, Đức vẫn thắng Pháp ở trận bán kết World Cup 1982 - trận đấu đầu tiên trong lịch sử World Cup có màn sút luân lưu, nhờ Maxime Bossis (Pháp) sút hỏng quả 11 m cuối cùng. Bossis cũng là một hậu vệ.
Đến World Cup này thì lần đầu tiên đội tuyển Đức phải nếm mùi thất bại trong loạt sút 11 m luân lưu, chấm dứt luôn truyền thống hào hùng. Cầu thủ sút hỏng quả quyết định chính là hậu vệ Jonathan Tah. Ngoài Tah, còn có 5 hậu vệ khác sút hỏng 11 m luân lưu tại World Cup này: Lucas Herrington, Harry Souttar (Úc); Manuel Akanji (Thụy Sĩ); Fabian Balbuena (Paraguay); Davinson Sanchez (Colombia). Trong 11 quả luân lưu mà các hậu vệ thực hiện tại World Cup này, chỉ có 5 quả vào lưới (45,4%).
Vẫn biết sút hỏng quả 11 m luân lưu là chuyện thường tình. Nhưng sút hỏng nhiều hơn sút vào thì đấy là tỷ lệ khó lòng chấp nhận. Vả lại cách sút bóng của các hậu vệ nói lên vấn đề. Không ai dám bàn về tính chuyên nghiệp của Jonathan Tah hoặc Manuel Akanji. Họ đều là những cầu thủ có đẳng cấp. Nhưng bạn hãy xem lại cú sút của Tah khiến Đức về nước, khi anh sút như… phá bóng. Trong 6 quả luân lưu hỏng ăn của các hậu vệ vừa nêu, có đến 5 quả mà thủ môn đối phương thậm chí không cần làm việc. Không ít người thực sự ngạc nhiên khi Akanji bước lên sút 11 m cho đội Thụy Sĩ. Và khi anh sút bóng lên trời, cũng không ít người có ngay cảm nhận: sút vào mới lạ. Đây đã là lần thứ 3 liên tiếp anh sút hỏng quả 11 m luân lưu trong các trận đấu quan trọng. Chính anh nhìn nhận: "Tôi sẽ không bao giờ sút 11 m nữa".
Nhìn lại lịch sử EURO và World Cup, tỷ lệ sút thành công quả 11 m luân lưu của hậu vệ luôn thấp hơn so với tiền vệ và tiền đạo. Riêng tại World Cup này thì tỷ lệ sút thành công 45,4% vừa nêu là đáng báo động: các HLV phải nghĩ lại thật kỹ trước khi quyết định danh sách cầu thủ sút bóng cho đội mình.
Theo một công trình nghiên cứu, cách "xếp tài" tốt nhất là cho cầu thủ đáng tin cậy nhất sút quả đầu tiên và cầu thủ đáng tin cậy thứ hai đá quả cuối cùng. Đấy là đá luân lưu 11 m. Sút 11 m trong trận đấu thì quá đơn giản khi dĩ nhiên phải là cầu thủ tốt nhất.
Rất lạ khi ngay cả các siêu sao đình đám nhất tại World Cup này cũng đều đá hỏng quả 11 m của họ - ngay trong trận đấu chứ chưa nói đến màn đá luân lưu. Cả hai siêu sao rực rỡ nhất là Lionel Messi (Argentina) và Kylian Mbappe (Pháp) đều sút hỏng, riêng Messi sút hỏng đến 2 quả phạt đền. Harry Kane (Anh) cũng đã sút hỏng, nhưng được sút lại và thành công. Đây là kỳ World Cup có tỷ lệ sút hỏng phạt đền trong trận nhiều thứ nhì, kể từ khi có số liệu thống kê vào năm 1966. Còn nếu tính cả những loạt sút luân lưu thì đây là kỳ World Cup có tỷ lệ sút 11 m thành công kém nhất xưa nay (65%).
Quả phạt đền của Kane vào lưới Croatia ở vòng bảng là đề tài lớn liên quan đến việc đá 11 m hiện nay. Ban đầu, Kane chạy đà "trúc trắc" (thay đổi tốc độ). Thủ môn Dominik Livakovic đỡ bóng thành công, nhưng phạm quy khi di chuyển sớm. Kane được đá lại. Anh thay đổi cách sút: chạy đà nhanh, sút mạnh và thành công. Cách chạy đá "trúc trắc" có vẻ như đang phá sản tại World Cup này, với tỷ lệ sút thành công chỉ là 53%. Mbappe và Messi đều thuộc nhóm này. Các cầu thủ chạy đà bình thường sút thành công 71% - cao hơn đến gấp rưỡi so với kiểu chạy đà cầu kỳ.
Trên nguyên tắc, cách chạy đà "trúc trắc" dễ dẫn dụ thủ môn phải đổ người sớm, hoặc như trong trường hợp Kane khiến thủ môn sớm di chuyển chân (phạm quy). Đấy là trào lưu đã phát triển mạnh trong nhiều năm qua. Bây giờ, thủ môn chủ động đánh lừa ngược lại: vờ ngã sang bên này nhưng sẽ bắt bóng ở bên kia. Có thủ môn đánh lừa liên tục khiến cầu thủ sút bóng phải bối rối, sút luôn ra ngoài (như Akanji đã thừa nhận).
Tin Gốc: Thanh Niên

