“Bạn phải ngã cho khéo, vì sớm muộn gì điều đó cũng xảy ra trên sân cỏ”, Tommy Paul nói trong một buổi họp báo tại Queen’s Club, giải đấu sân cỏ chuẩn bị cho Wimbledon.
Không tay vợt nào muốn ngã, càng không ai ra sân và muốn thử độ êm của mặt cỏ. Nhưng nếu chuyện ấy gần như không thể tránh, ngã cũng cần được chuẩn bị như mọi kỹ năng khác trong môn thể thao này.
Những diễn biến tại Wimbledon năm nay cho thấy Paul không nói quá. Ở Grand Slam sân cỏ, chuyện các tay vợt trượt chân, may mắn đứng dậy hoặc đau đớn rời sân, là hình ảnh quen thuộc chẳng kém dâu tây ăn kèm kem. Cỏ vốn là mặt sân trơn nhất trong tennis. Và ở những ngày đầu của Wimbledon, khi mặt cỏ còn mới, dày và xanh mướt, rủi ro với những cái bóng áo trắng đang di chuyển nhanh càng lớn hơn.
Ngay ngày khai màn, ĐKVĐ Jannik Sinner ngã hai lần khá nặng trong trận thắng Miomir Kecmanovic. Tình huống thứ hai đặc biệt đáng lo khi đầu gối của tay vợt Italy có thể gặp vấn đề nghiêm trọng. May cho Sinner, anh thoát nạn. Khi hai chân mất trụ, anh kịp bật người lên để hông hấp thụ phần lớn va chạm thay vì để đầu gối chịu lực.
“Sân cỏ là như vậy”, Sinner nói sau trận. “Đặc biệt ở một vài trận đầu, khi cỏ còn rất mới, bạn sẽ trượt nhiều hơn một chút. Chúng tôi đã chuẩn bị nhiều bài tập trước giải vì biết những tình huống này có thể xảy ra. Điều quan trọng nhất là gạt nỗi lo đó sang một bên và tiếp tục di chuyển như bình thường. Nếu bạn quá sợ, mọi thứ sẽ chậm lại”.
Không phải ai cũng may như Sinner. Maja Chwalinska, á quân Roland Garros 2026, trượt chân và dính chấn thương mắt cá phải ở vòng một trước Mananchaya Sawangkaew của Thái Lan trên sân số 12. Điều đáng tiếc hơn là tai nạn xảy ra khi Chwalinska đang có match-point. Cô phải gọi chăm sóc y tế, nhưng cũng không thể chơi đủ tốt trong phần còn lại. Từ chỗ dẫn 6-2, 5-2, tay vợt Ba Lan cuối cùng thua ngược sau ba set. Chwalinska thừa nhận không có nhiều kinh nghiệm chơi trên sân cỏ, và hiểu rằng những cú trượt kiểu đó có thể xảy ra.
Trong những ngày đầu giải, Camilo Ugo Carabelli và Denis Shapovalov đều phải bỏ cuộc do gặp chấn thương vì trượt ngã. Alexander Zverev, nhà vô địch Roland Garros, cũng trượt ngã cuối sân, nhưng kịp đứng dậy. Coco Gauff gặp tình huống tương tự trong loạt tie-break set quyết định ở trận thắng Solana Sierra tại vòng hai. Zverev và Gauff sau đó đi thẳng một mạch đến bán kết đơn nam và đơn nữ.
Ngã trên sân cỏ là việc làm đầy rủi ro. Một tay vợt có chấn thương hay không nhiều khi phụ thuộc vào may mắn thuần túy. Nhưng ý thức về cách giảm lực va chạm, cũng như tâm lý không sợ ngã, có thể là yếu tố then chốt nếu muốn tiến sâu ở All England Club.
Paul là một tay vợt giỏi trên sân cỏ. Anh vô địch Queen’s Club năm 2024 và vào chung kết năm nay, trước khi thua Francisco Cerundolo. Sau đó, Cerundolo bị loại ngay vòng một Wimbledon. Chuyên gia Gill Gross cho rằng độ trơn của mặt cỏ là một phần nguyên nhân. Ở Queen’s Club, nội dung nam diễn ra sau nội dung nữ, nên mặt cỏ đã giảm chất lượng tự nhiên hơn khá nhiều, với biểu hiện rõ nhất là bóng nảy cao hơn. Điều này hợp với cú thuận tay của Cerundolo so với những pha bóng thấp và trượt trên mặt cỏ mới tại Wimbledon.
Jessica Pegula, hạt giống số bốn đơn nữ, chọn cách tiếp cận đơn giản hơn: cố gắng đừng ngã. Trước Wimbledon, cô đùa rằng có lẽ phải hỏi Tommy Paul cách ngã. Pegula biết lời khuyên phổ biến là đừng chống tay xuống, vì nhiều người bị đau cổ tay theo cách đó. Nhưng cô cũng thú nhận không rõ Paul làm thế nào, có lăn người kiểu phim hành động không.
Paul không lăn nhào kiểu điện ảnh, nhưng anh có chiến lược rõ ràng. Theo Paul, điều nguy hiểm nhất là đầu gối quặp vào trong khi ngã, chẳng hạn một nhịp tách chân quá mạnh khiến một bên gối sụp xuống. Đó là kiểu ngã khiến tay vợt sợ nhất. Lý tưởng hơn là ngã với hai chân trượt ra ngoài, cơ thể rơi xuống theo hướng ít xoắn vặn, và quan trọng là tránh đổ lực lên cổ tay.
Taylor Fritz, người vào bán kết Wimbledon 2025 và là hạt giống số sáu năm nay, nói anh thường tránh được chấn thương trên sân cỏ nhờ cơ thể “cực kỳ linh hoạt”. Tại Eastbourne Mở rộng – một giải khởi động khác trước Wimbledon, Fritz cho biết anh thường chủ động được cơ thể lúc ngã. Nhiều tay vợt khi ngã thường bị bàn chân trượt ra, đầu gối gập xuống gây tổn thương gối hoặc hông. Còn với Fritz, các pha ngã nhìn chung không quá tệ.
Tuy nhiên, Fritz không phải miễn nhiễm nỗi sợ. Anh nói về những khu vực trên sân khiến bản thân ngại di chuyển, trong đó lo ngại việc bàn chân bất ngờ trượt khỏi thân người. Đó là động tác dễ gây nguy hiểm. Dù thích Queen’s Club và đã dự nhiều năm, Fritz cảm thấy mình chưa bao giờ chơi một trận thật hay. Đó là một phần lý do anh đổi lịch năm nay, chọn đến Halle ở Đức thay vì London.
Ben Shelton, đi tới tứ kết Wimbledon năm ngoái nhưng thua Otto Virtanen ngay vòng một Wimbledon 2026, cho rằng yếu tố quan trọng để tránh một cú ngã xấu là học cách giảm tốc. Với Shelton, sân cỏ lấy đi một phần sự bùng nổ và sức mạnh thể lực của tay vợt. Nếu cơ thể mất kiểm soát, di chuyển quá nhanh, việc phanh lại trở nên rất khó.
“Bạn phải biết kiểm soát cơ thể”, Shelton nói. “Bạn cần học cách di chuyển với nhịp chậm hơn một chút và kiểm soát hơn”.
Shelton tự nhận ngã khá ổn, dù cũng trượt và vấp cũng nhiều. Tay vợt Mỹ không thuộc nhóm thích trượt khắp mặt sân, mà đang học cách dùng thêm bước di chuyển nhỏ và đọc độ nảy bóng tốt hơn. Shelton ước có thể trượt như một số đồng nghiệp, nhưng nếu cố làm điều đó thường xuyên, anh có lẽ sẽ chấn thương nặng.
Ngã đúng cách ngày càng quan trọng khi nhiều tay vợt mang kiểu di chuyển từ sân đất nện và sân cứng sang sân cỏ. Novak Djokovic, siêu sao sở hữu 7 danh hiệu Wimbledon, là một trong những người đầu tiên làm điều đó ở đẳng cấp cao nhất. Sinner, nhà vô địch năm ngoái, cũng thường xuyên trượt trên cỏ. Hai siêu sao này sẽ gặp nhau ở bán kết Wimbledon hôm nay 10/7.
Cả hai áp dụng kỹ thuật trượt rất hiệu quả, nhưng cũng khiến người xem không ít lần nhăn mặt. Sinner từng nói anh thường cần 3 hoặc 4 ngày tập luyện, tìm lại cảm giác để thấy thoải mái với việc trượt trên mặt cỏ.
“Tôi sẽ tiếp tục trượt trên sân cỏ”, Djokovic nói. “Nhưng tôi phải điều chỉnh vị trí đặt chân và bước di chuyển nhiều hơn để có chuyển động hiệu quả, vì trượt mỗi mặt sân lại khác nhau”.
Aryna Sabalenka, tay vợt nữ số một thế giới, cũng thuộc nhóm các tay vợt có khả năng trượt ở cuối sân. Tuy vậy, đại diện của Belarus vẫn thận trọng. Sau trận thắng để vào vòng ba Wimbledon, Sabalenka khẳng định chỉ một động tác sai cũng có thể khiến mắt cá bị lật. Vì thế, cô cố di chuyển chân nhanh nhất có thể để không cần phải trượt. Sabalenka sẽ giữ trọng tâm thấp, bước thật nhanh và đôi khi cảm thấy mình giống “một con mèo nhỏ” đang lao tới bóng.
Nhóm đối nghịch là những người chấp nhận bản thân sẽ ngã nhiều. Khi ấy, điều quan trọng không chỉ là tiếp đất ra sao, mà còn là đứng dậy thế nào. Frances Tiafoe, người vừa giành danh hiệu lớn nhất sự nghiệp trên sân cỏ Halle vài tuần trước, nói thẳng: “Rồi sẽ có lúc bạn phải trả giá”.
Tiafoe từng ngã nhiều, đến mức chấn thương nặng đến không thể dự Wimbledon vài mùa trước. Nhưng với tay vợt Mỹ, chuyện ấy cũng giống thời còn nhỏ: ngã xuống, phủi bụi rồi đứng dậy. Sau cùng, bạn vẫn đang thi đấu, nên không thể để một pha trượt hay một bước hụt làm mình chùn lại.
Madison Keys, nhà vô địch Eastbourne, cũng cho rằng điều tối kỵ là chống lại cú ngã. Theo cô, khi cố gồng người để tránh ngã hoặc ngăn cơ thể rơi xuống, mọi thứ thường sai hướng. Nếu sợ ngã, tốt nhất nên học cách ngã, vì điều đó khiến nỗi sợ nhỏ lại. Keys nói khi bước vào mùa sân cỏ, tay vợt nên hiểu rằng chuyện trượt ngã gần như không thể tránh. Nếu chấp nhận tâm lý ấy, đến lúc ngã thật, chỉ cần cuốn theo chuyển động, mọi chuyện thường ổn.
Đó cũng là nét riêng thú vị của Wimbledon. Trên mặt sân này, tay vợt không chỉ cần giao bóng hay, đánh cuối sân chắc, lên lưới tinh tế hay giữ cái đầu lạnh. Họ còn phải học cách sống chung với cảm giác mặt đất dưới chân có thể biến mất bất cứ lúc nào. Đôi khi, giữa một cú winner và một chấn thương, khoảng cách chỉ là một bước trượt.
Vì vậy, nghệ thuật ngã trên sân cỏ không phải chuyện phụ. Ngã đúng cách có thể là điều giữ một tay vợt ở lại giải đấu thêm một vòng đấu nữa. Thậm chí kỹ năng này có thể giúp họ mơ về Grand Slam sân cỏ đầu tiên, như Karolina Muchova – người sẽ đấu với Linda Noskova ở chung kết đơn nữ.
U.19 Việt Nam bước vào lượt trận thứ hai bảng A giải U.19 Đông Nam Á 2026, diễn ra lúc 16 giờ hôm nay (4.6) tại Indonesia.
Sau lượt trận đầu tiên, U.19 Việt Nam và U.19 Indonesia cùng song hành trên ngôi đầu với 3 điểm và hiệu số +3. Thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi thắng 3-0 trước U.19 Timor Leste nhờ cú hat-trick của Công Hậu, trong khi U.19 Indonesia cũng hạ U.19 Myanmar với tỷ số tương tự.
Trong chiến thắng đậm trước U.19 Timor Leste, nhưng học trò HLV Yukata Ikeuchi đã bộc lộ cả ưu lẫn nhược điểm.
Trước tiên, điều đáng khen của U.19 Việt là lối chơi tấn công tinh gọn, tập trung vào chất lượng đường chuyền hơn là số lượng. Các cầu thủ có nhiều đường chuyền trực diện, xuyên tuyến, đủ sức tạo nguy hiểm chỉ sau 3, 4 nhịp chạm bóng. Tốc độ triển khai bóng và cường độ pressing đã giúp đội áp đảo toàn diện trước đối thủ "đổ bê tông".
Còn về nhược điểm, U.19 Việt Nam vẫn chưa chắt chiu tốt cơ hội. Ngoài 3 bàn thắng của Công Hậu, đội bóng của HLV Ikeuchi còn tạo ra rất nhiều tình huống nguy hiểm, trong đó có tình huống chạm bóng chỉ còn cách cầu môn vài mét của Duy Khang, song vẫn không thành bàn.
So với Timor Leste, bóng đá trẻ Myanmar đáng gờm hơn. Dù thua 0-3 trước U.19 Indonesia trong ngày ra quân, nhưng U.19 Myanmar đã chống trả kiên cường khi tranh chấp rát, pressing liên tục trên toàn mặt sân.
U.19 Việt Nam cần chuẩn bị nền tảng thể lực tốt để "cày ải" dưới nắng nóng, vốn U.19 Myanmar quen thuộc hơn do tập luyện, thi đấu quanh năm dưới điều kiện thời tiết này. Nhiều khả năng tạo ra thế trận áp đảo, nhưng chỉ khi chắt chiu tốt cơ hội, U.19 Việt Nam mới có cơ hội lấy trọn 3 điểm để gây áp lực lên U.19 Indonesia (đội thi đấu sau, lúc 20 giờ cùng ngày) và tiến gần hơn vòng bán kết.
Trong lần đầu ra mắt khán giả quê nhà tại tổ hợp Caja Magica ở Madrid năm nay, Jodar có thể tự hài lòng với những gì đã làm được. Đối đầu tay vợt đồng trang lứa Joao Fonseca - sao mai được kỳ vọng nhất của quần vợt nam hơn một năm qua, Jodar đã thắng sau ba set trong tiếng reo hò của khán giả tại sân Manolo Santana.
Trên hành trình ấy, Jodar gửi tới làng banh nỉ một thông điệp rõ ràng: hình mẫu truyền thống của tay vợt nam Tây Ban Nha, gắn liền với hình ảnh bền bỉ có phần lam lũ bằng các cuộc đấu kéo dài bất tận trên sân đất nện, có lẽ đang thực sự đi vào dĩ vãng.
Rafael Nadal, ông vua sân đất nện, là người đầu tiên bắt đầu phá vỡ khuôn mẫu đó bằng những thay đổi trong lối chơi. Carlos Alcaraz gần như đọc lời tiễn biệt cho định kiến ấy suốt 5 năm qua. Jaume Munar, người bước vào mùa 2025 với phong cách chủ động tấn công hơn, cũng góp phần thúc đẩy xu hướng mới.
Và Jodar giờ như người được chọn để viết "giấy khai tử" cho quan niệm cũ kỹ đó. Tại Roland Garros, tay vợt 19 tuổi tiếp tục chứng minh điều ấy. Ngay lần đầu dự giải, Jodar đã tiến một mạch vào tứ kết bằng lối đánh giàu sức mạnh.
Hành trình đó của Jodar không suôn sẻ, và đôi lúc anh cũng nhận được may mắn. Gần nhất ở vòng bốn, Jodar bị đồng hương, vốn là bạn thân, Pablo Carreno Busta áp đảo. Tay vợt kỳ cựu mang đậm phong cách Tây Ban Nha truyền thống, liên tục dùng kinh nghiệm, sự tinh quái và những cú đánh bất ngờ để điều trái bóng khắp mặt sân. Tay vợt 34 tuổi thắng hai set đầu với cách chơi như một người thầy chỉ dạy cho học trò.
Nhưng rồi, vai của Carreno Busta gặp vấn đề. Sức mạnh trong những cú giao bóng giảm rõ rệt, còn cú trái tay không còn đủ uy lực. Jodar lập tức tận dụng cơ hội, kéo dài tình huống cho tới khi pha bóng thực sự thuận lợi mới dứt điểm. Thành quả cho Jodar là màn ngược dòng thắng 4-6, 4-6, 6-1, 6-2, 6-2.
Đó là trận thắng năm set thứ hai liên tiếp của Jodar. Trước đó ở vòng ba, anh vượt qua Alex Michelsen bằng sự kết hợp giữa hỏa lực từ cú thuận tay cuối sân và nền tảng thể lực vượt trội trong giai đoạn cuối trận.
Không phải đến bây giờ Jodar mới được chú ý. Tay vợt tuổi teen này gây tiếng vang từ cuối năm ngoái khi thắng Learner Tien. Khi đó, Jodar vẫn là ngôi sao của đội quần vợt Đại học Virginia. Nhưng kể cả vướng chuyện sách vở, anh vẫn giành ba danh hiệu ATP Challenger trong năm, đủ để đến Next Gen Finals.
Ngay trước mùa giải 2026, Jodar thông báo chuyển hẳn sang thi đấu chuyên nghiệp. Kể từ đó, tay vợt người Madrid không hề ngoái đầu nhìn lại. Jodar vượt qua vòng loại Australia Mở rộng rồi thắng trận chính thức đầu tiên tại Grand Slam sau năm set. Tay vợt 19 tuổi tiếp tục thắng hai trận vòng chính ở Miami Mở rộng, trước khi giành danh hiệu ATP Tour đầu tiên trong sự nghiệp tại Marrakech, Morocco hồi đầu tháng Tư.
Trở về sân đất nện quê nhà, Jodar lần đầu vào tứ kết một giải Masters 1000 bằng chuỗi bốn trận thắng liên tiếp, trong đó có chiến thắng trước tay vợt số tám thế giới Alex de Minaur ở vòng hai. Sau đó, anh đánh bại Fonseca rồi vượt qua Vit Kopriva, để gặp số một thế giới Jannik Sinner ở tứ kết. Khi ấy, Sinner đang sở hữu chuỗi 20 trận thắng liên tiếp.
"Tôi có cảm giác đây sẽ không phải lần duy nhất chúng tôi gặp nhau", Sinner nói về Jodar ở Madrid. "Một tay vợt rất thú vị. Tài năng cực lớn".
Jodar vẫn còn là "viên ngọc thô". Anh chơi quyết liệt với tốc độ cao, đến mức đã chuẩn bị giao bóng trong lúc các cô cậu bé nhặt bóng còn chưa kịp trở lại vị trí. Trong trận gặp Fonseca, trọng tài nhiều lần phải nhắc Jodar chậm lại, chờ mọi thứ ổn định. Tay vợt Tây Ban Nha cũng liên tục dang tay phản ứng và sẵn sàng tranh luận.
"Rất khó khăn", Jodar nói sau khi hạ Fonseca ở Madrid. "Những trận đấu như thế này thường được quyết định bởi những chi tiết rất nhỏ, ranh giới thắng thua rất mong manh. Tôi nghĩ mình đã xử lý tốt các tình huống đó và cố gắng chơi đúng theo lối đánh của bản thân".
Theo Brian Rasmussen, trợ lý HLV đội nam Đại học Virginia, việc trung thành đi theo con đường riêng là yếu tố cốt lõi tạo nên thành công của Jodar. Ông tin phẩm chất đó được thừa hưởng từ cha tay vợt này, cũng tên Rafael Jodar, một HLV bóng rổ nữ, kiêm chuyên gia vật lý trị liệu và cũng là HLV quần vợt, phần lớn tự học. Chính người cha này đã dẫn dắt con trai từ vị trí ngoài top 700 thế giới, cách đây một năm, tiến sát tới top 40.
Jodar chưa bao giờ có ý định tiếp nối mẫu hình tay vợt Tây Ban Nha truyền thống. Anh có thể phòng ngự, có thể chạy khắp sân để cứu bóng, nhưng bản năng đầu tiên luôn là tấn công với vị trí đứng ôm sân, nhằm cố gắng buộc đối thủ không kịp đáp trả. "Rafa khiêm tốn đến mức cậu ấy sẵn sàng học hỏi từ bất kỳ ai", Rasmussen, người từng đồng hành cùng Jodar tại Australia hồi tháng 1/2026, nhận xét. "Bất cứ điều gì tôi yêu cầu trong lúc tập luyện, cậu ấy đều làm với cường độ tối đa. Rất khiêm tốn và khát khao".
Rasmussen và HLV trưởng Andres Pedroso của Đại học Virginia biết đến Jodar hồi 2023, khoảng một năm trước khi anh bùng nổ với chức vô địch Mỹ Mở rộng trẻ 2024. Khi đó, Jodar thậm chí còn nằm ngoài top 100 trẻ thế giới. Tuy nhiên, Rasmussen và Pedroso bị thuyết phục bởi tinh thần làm việc và khả năng hòa nhập tập thể của anh trong chuyến đi tới Mỹ tuyển sinh.
Tháng 11/2023, Đại học Virginia công bố việc chiêu mộ Jodar trên mạng xã hội. Người xuất hiện cùng anh trong bài đăng hôm đó không ai khác ngoài Fonseca.
Mùa hè 2024, Jodar có giai đoạn tập huấn tại Virginia, thi đấu tốt ở một giải tại Maryland, rồi tới New York và vô địch Grand Slam trẻ tại Mỹ. Với số đông tay vợt, đó thường là thời điểm bỏ qua con đường đại học và chuyển hẳn sang chuyên nghiệp. Fonseca đã làm như vậy và chưa từng khoác áo Virginia.
Jodar thì không. Chàng trai này gia nhập đội vào tháng 1/2025, đạt thành tích 19 thắng, 3 thua, được bầu chọn vào đội hình xuất sắc mùa giải và nhận danh hiệu Tân binh hay nhất năm của toàn bộ hệ thống thể thao học đường Mỹ. Không chỉ vậy, Jodar còn góp mặt trong danh sách sinh viên học tập xuất sắc của trường và được Hiệp hội Quần vợt Liên trường Mỹ vinh danh là vận động viên - học giả tiêu biểu.
Rời giảng đường, Jodar tiếp đà thăng tiến trên sân quần. Những chiến thắng ở hệ thống ATP Challenger ngày càng nhiều, và cũng đến lúc Jodar bước vào những giải đấu khó hơn. "Được chạm trán với nhiều đối thủ đẳng cấp cao giúp tôi nâng tầm bản thân", Jodar nói sau khi thắng Alex de Minaur 6-3, 6-1 tại Madrid. "Khi đối đầu với những tay vợt như vậy, những người giỏi nhất thế giới, trình độ của bạn sẽ tăng lên rất nhiều".
Tại Madrid, trình độ của Sinner là quá cao. Bản thân Jodar cũng thán phục: "Mọi cú đánh của anh ấy đều rất hoàn thiện. Đó là điều khiến Jannik khác biệt".
Dù vậy, Jodar cũng ngày càng tiến gần hơn tới nhóm tinh hoa. Và tại Paris, trong bối cảnh Sinner đã bị loại, Jodar liên tục chứng minh vì sao bản thân trở nên khác biệt. Trận gặp hạt giống số hai Alexander Zverev ở tứ kết vào ngày mai 2/6 sẽ thực sự là lúc cái tên Jodar bước ra ánh sáng. Nếu anh thắng, người Tây Ban Nha sẽ lại mơ về viễn cảnh chàng trai trẻ 19 tuổi vô địch ngay lần đầu dự Roland Garros - như cách Nadal từng làm 21 năm trước.
Ngày 22.6 chứng kiến cột mốc đáng nhớ trong lịch sử bóng đá Ai Cập, khi Mohamed Salah cùng đồng đội đè bẹp New Zealand với tỷ số 3-1. Đây không thuần túy là kết quả để đại diện Bắc Phi vươn lên ngôi đầu bảng G với 4 điểm, mà còn đánh dấu lần đầu tiên sau 92 năm, Ai Cập thắng ở một VCK World Cup.
Bóng đá Ai Cập tồn tại một nghịch lý kéo dài cả thế kỷ. Đây là đội tuyển châu Phi đầu tiên hiện diện ở World Cup, với lần đầu tham dự vào năm 1934 tại Ý (kỳ World Cup thứ hai trong lịch sử). Ai Cập cũng vô địch châu Phi nhiều nhất với 7 lần, vào các năm 1957, 1959, 1986, 1998, 2006, 2008 và 2010, nhưng suốt giai đoạn đó, họ không vượt qua được vòng loại World Cup.
Suốt chiều dài lịch sử, Ai Cập chỉ có 4 lần dự World Cup, vào các năm 1934, 1950, 2018 và hiện tại là 2026. Tại World Cup 2018, Ai Cập toàn thua cả 3 trận trước Nga, Uruguay và Ả Rập Xê Út, đứng cuối bảng A. Tổng cộng, Ai Cập chơi 7 trận tại các VCK World Cup nhưng chưa từng thắng (2 hòa, 5 thua).
Ở trận ra quân với Bỉ, Ai Cập đã ở rất gần chiến thắng khi vươn lên dẫn bàn, nhưng bị gỡ hòa 1-1 sau khi Romelu Lukaku vào sân từ ghế dự bị. Khi đó, truyền thông quốc tế tiếc nuối, khi cho rằng Ai Cập tiếp tục phải chờ đợi chiến thắng đầu tiên sau 92 năm. Tuy nhiên, khi được gặp đội yếu nhất bảng như New Zealand vào hôm nay, Ai Cập đã không còn bỏ lỡ cơ hội.
Ai Cập khởi đầu trận đấu bằng... sai lầm ở hàng thủ trong khâu kèm người, dẫn đến bàn thua phút 39 sau pha dứt điểm của Finn Surman. Sang hiệp 2, đội bóng của HLV Hossam Hassan đẩy cao đội hình tìm bàn gỡ. Sức ép liên tục được đền đáp ở phút 52 khi Mohamed Salah để lại dấu ấn trong pha phối hợp dẫn đến bàn gỡ 1-1 của Mostafa Ziko.
Bàn gỡ giúp Ai Cập giải tỏa tâm lý và hoàn toàn làm chủ thế trận. Chỉ hơn 10 phút sau, đại diện Bắc Phi tiếp tục có bàn thắng thứ hai từ một tình huống tấn công biên sắc nét. Lần này, Salah là người điền tên lên bảng tỷ số.
Trong những phút còn lại, New Zealand buộc phải dâng cao đội hình tìm bàn gỡ. Tuy nhiên, điều đó lại mở ra khoảng trống cho các pha phản công của Ai Cập. Phút 84, "Những Pharaoh" tung đòn kết liễu với bàn thắng nâng tỷ số lên 3-1 của Trezeguet, dập tắt mọi hy vọng của đối thủ.
Với 4 điểm sau 2 trận, Ai Cập chỉ cần 1 điểm trước Iran ở trận cuối để chắc chắn vượt qua vòng bảng. Iran đã hòa New Zealand (2-2) ở trận mở màn, sau đó lại hòa 0-0 với Bỉ dù có hiệp 2 đá hơn người.