Đội trưởng tuyển Argentina bước vào World Cup 2026 với dấu hỏi rất lớn về yếu tố thể trạng. Thật vậy, Messi đã 39 tuổi, vừa hồi phục tình trạng quá tải gân khoeo trái và phải tham dự kỳ World Cup dài nhất, nhiều trận nhất trong lịch sử.
Và những gì người hâm mộ được chứng kiến một tháng qua là một cuộc chiến chống lại mọi định kiến về thể trạng của cầu thủ. Hết trận này qua trận khác, làng bóng đá phải ngỡ ngàng khi Messi chơi bền bỉ đến phút 90, thậm chí là phút 120 của trận đấu.
Messi đã chơi 6 trận tại World Cup 2026. Ở trận gặp Jordan, Messi vào sân từ phút 60, tức chỉ chơi 30 phút cuối trận. Nhưng anh lại đá trọn vẹn 2 trận đấu Argentina phải trải qua hiệp phụ, tức bù thêm 60 phút.
Như vậy Messi đã đá gần như tron vẹn 6 trận đấu ở giải – với 530 phút thi đấu gói gọn trong vỏn vẹn 24 ngày. Tức cứ trung bình 4 ngày Messi lại đá 1 trận, mỗi trận góp gần 2 pha lập công (bàn thắng/kiến tạo).
Sự bền bỉ đáng ngạc nhiên của Messi trở thành chủ đề thú vị với giới khoa học thể thao. Trước giải, Inter Miami từng xác nhận Messi bị quá tải gân khoeo trái do mỏi cơ, khiến nguy cơ suy giảm khả năng tăng tốc và tái phát chấn thương càng đáng lưu ý.
Nhưng ngày qua ngày, các đối thủ “chờ mỏi mắt” vẫn chưa thấy Messi chấn thương, thậm chí là suy giảm thể lực. Câu trả lời hợp lý đầu tiên cho sự bền bỉ này là điều mà làng bóng đá thường hay trêu chọc đội trưởng tuyển Argentina: đi bộ.
Theo Opta, chỉ có vỏn vẹn 2 trường hợp có cầu thủ đi bộ nhiều hơn 5km trong 1 trận đấu. Thứ nhất, đó là Messi ở trận gặp Cape Verde – đi bộ 5,2km. Thứ hai, là Messi trận gặp Thụy Sĩ – đi bộ 5,3km.
Dữ liệu vận động cho thấy Messi đang sử dụng năng lượng theo một cách hiệu quả rất riêng biệt. Theo số liệu FIFA được báo AS tổng hợp sau 5 lần ra sân đầu tiên ở World Cup 2026, Messi di chuyển 35,87km, trung bình 6,88km mỗi trận.
Trong đó, bình quân 4,41km được thực hiện ở tốc độ “đi bộ”. Messi chỉ có khoảng 23 pha chạy nhanh mỗi trận và tổng quãng đường đạt tốc độ cao mới là 631m. Riêng trận gặp Ai Cập, anh di chuyển 8,28km; trước Áo là 7,9km.
Hai trận đầu vòng bảng cho thấy khoảng 62% quãng đường của Messi nằm trong vùng vận tốc 0-7km/h, được FIFA xếp là hoạt động cường độ thấp.
Cách vận động này phù hợp với phân tích thể chất mà Trung tâm huấn luyện FIFA từng thực hiện ở World Cup 2022.
Theo đó, số lần Messi chạy ở vận tốc trung bình (15-20km/h) và cường độ cao (trên 20km/h) đều thấp hơn mức trung bình của tiền đạo.
Ngược lại, hoạt động dưới 7km/h cao hơn rõ rệt. FIFA kết luận Messi rất chọn lọc thời điểm tăng tốc để duy trì độ sắc bén về kỹ thuật và chiến thuật; khoảng 70% các pha chạy trung bình hoặc cường độ cao của anh được thực hiện khi đang có bóng.
Chuyên gia Lorenzo Calonge của El Pais phân tích trong bóng đá, tăng tốc, phanh gấp và đổi hướng tạo lượng tải cơ học lớn hơn chạy đều.
Khi giảm tốc, cơ phải co lệch tâm, tức vừa tạo lực vừa bị kéo dài. Hoạt động này dễ gây tổn thương vi thể, đau cơ và mệt mỏi thần kinh – cơ.
Bỏ qua một lần pressing vì vậy không chỉ giúp Messi bớt chạy vài chục mét, mà còn tránh cả chuỗi tăng tốc, hãm người, xoay hướng và tranh chấp.
Trong lúc đi bộ, Messi không hoàn toàn nghỉ. Anh quan sát vị trí hậu vệ, tìm khoảng trống giữa các tuyến và chờ cấu trúc phòng ngự thay đổi.
Argentina cũng tổ chức đội hình để bảo vệ nguồn năng lượng ấy. Rodrigo De Paul, Enzo Fernandez, Alexis Mac Allister và tiền đạo đá cạnh Messi đảm nhận phần lớn nhiệm vụ pressing, thu hồi bóng và chạy xuyên tuyến.
Đó là lý do vì sao mỗi lần trả lời phỏng vấn, Messi đều nói lời cảm ơn sự hy sinh của các đồng đội. Không phải Messi quá khiêm tốn hay “thảo mai”, anh chỉ đang nói sự thật.
Về khoa học phục hồi, quản lý gân khoeo đặc biệt quan trọng. Một nghiên cứu năm 2024 cho thấy 72 giờ có thể chưa đủ để sức mạnh, các yếu tố liên quan đến nước rút và cấu trúc sợi cơ gân khoeo trở lại bình thường sau một trận bóng đá.
Vì vậy, giữa các trận, Messi cần được giảm khối lượng tập, duy trì vận động nhẹ và chỉ tiếp xúc có kiểm soát với các bài tăng tốc.
Dinh dưỡng cũng không thể thiếu, dù không có nguồn chính thức công bố thực đơn của Messi tại World Cup này.
Từ năm 2015, chuyên gia Giuliano Poser cho biết Messi đã giảm thực phẩm chế biến và thay bằng ngũ cốc, rau, cá và dầu ô liu. Đây chỉ là nền tảng ăn uống được công bố trong quá khứ, không phải thực đơn cụ thể năm 2026.
Argentina còn chọn một trung tâm huấn luyện tại Kansas City có phòng tập lớn, hồ thủy trị liệu, buồng mô phỏng độ cao và đội ngũ đầu bếp riêng. Những điều kiện này không tạo ra sức bền tức thời nhưng giúp cá nhân hóa việc ăn uống, tập luyện và phục hồi giữa các trận.
Và sau cùng là sự thoải mái tinh thần, với những bữa tiệc thịt nướng asado và những đồng đội thân thiết. Một “ông già” 39 tuổi cứ thế thoải mái phát tiết mọi tinh hoa trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp.
Mark Allen đã chia sẻ với Tuổi Trẻ Online câu chuyện hành trình luyện tập bền bỉ để trở thành nhà vô địch thế giới ba môn phối hợp.
* Cơ duyên nào đưa ông đến với Ironman?
- Vào năm 24 tuổi khi đang là một nhân viên văn phòng, tôi tình cờ xem một chương trình thể thao nói về môn ba môn phối hợp: chạy, đạp xe, bơi lội. Người dẫn chương trình mô tả những thử thách mà vận động viên phải vượt qua. Khi đó tôi đang ở độ tuổi sung sức nhưng hoàn toàn không tin những gì nói trên tivi.
Tôi nghĩ thật vô lý khi một người có thể bơi vài cây số, đạp xe hàng trăm cây số rồi tiếp tục chạy bộ chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi còn cho rằng nếu có thể hoàn thành thì cuộc thi chắc phải kéo dài nhiều ngày.
Tôi quyết định đăng ký tham gia một cuộc thi để tự chứng minh hoặc điều đó là không thể, hoặc chính mình có thể làm được.
* Quá trình tập luyện ban đầu diễn ra ra sao?
- Ban đầu tôi tập mỗi ngày, từ nhẹ rồi tăng dần cường độ. Có lúc tôi càng tin rằng suy nghĩ ban đầu của mình là đúng - rằng việc con người hoàn thành những thử thách như Ironman là điều không tưởng.
Nhưng tôi lại đặc biệt thích bơi lội. Mỗi ngày tôi cố gắng bơi xa hơn một chút. Dần dần, tôi nhận ra cơ thể mình thay đổi và có thể vượt qua những giới hạn trước đó.
Khi đạt được cột mốc tương đương các vận động viên Ironman, tôi bắt đầu tập thêm xe đạp rồi đến chạy bộ. Mỗi lần như vậy, tôi đều phát hiện mình có thể làm tốt hơn những gì từng nghĩ.
* Hành trình trở thành nhà vô địch thế giới có dễ dàng?
- Không hề. Tôi kiên trì tập luyện trong nhiều năm rồi đăng ký thi đấu tại Giải Ironman thế giới ở Hawaii (Mỹ). Tôi tham dự tổng cộng 7 lần mới trở thành nhà vô địch thế giới.
Suốt 6 lần trước đó tôi đều nhận thất bại rất đau đớn vì thiếu kỹ năng thi đấu đỉnh cao. Sau chuỗi thất bại đó, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ trở thành nhà vô địch thế giới và tự nhủ nên quên mục tiêu ấy đi.
Tuy nhiên khát khao khám phá giới hạn bản thân - xem mình có thể nhanh hơn, bền bỉ hơn đến đâu - khiến tôi tiếp tục thi đấu. Đến lần thứ 7, tôi đã vô địch thế giới. Khi ấy là năm 1989, tôi 31 tuổi.
* Theo ông, điều gì quan trọng nhất để trở thành một Ironman?
- Có ba yếu tố rất quan trọng. Thứ nhất là phải được tập luyện bài bản, có kỷ luật và được hướng dẫn bởi những người có chuyên môn để biết cách bơi, chạy, đạp xe đúng kỹ thuật.
Thứ hai là cần có cộng đồng, có những người đồng hành để cùng tập luyện, chia sẻ kinh nghiệm và hỗ trợ nhau phát triển.
Sau khi có hai điều đó thì mỗi người cần thêm sự kiên nhẫn. Quá trình tập luyện phải theo lộ trình, tăng dần cự ly và cường độ. Bạn phải chấp nhận thất bại, chấp nhận có lúc bị loại để cải thiện bản thân và tiến xa hơn.
* Ông kết thúc sự nghiệp thi đấu đỉnh cao lúc nào?
- Sự nghiệp thi đấu đỉnh cao của tôi chỉ kéo dài khoảng 15 năm. Tôi thi đấu Ironman lần cuối vào năm 1995. Khi đó tôi vẫn khỏe, vẫn đủ khả năng cạnh tranh nhưng cảm nhận rõ cơ thể đã bắt đầu thay đổi.
Tôi từng chứng kiến nhiều vận động viên vì quá đam mê mà đẩy cơ thể vượt quá giới hạn, đến khi lớn tuổi phải chịu nhiều di chứng. Tôi không muốn điều đó xảy ra với mình nên quyết định dừng lại đúng lúc.
May mắn là ở lần cuối cùng ấy, tôi vẫn giành chiến thắng và trở thành nhà vô địch thế giới Ironman lần thứ sáu.
* Cuộc sống của ông hiện tại ra sao?
- Sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu, tôi chuyển sang làm huấn luyện viên, hướng dẫn và chia sẻ kinh nghiệm cho các vận động viên đỉnh cao. Tôi cũng tham gia diễn thuyết, xuất hiện tại nhiều giải đấu để truyền cảm hứng cho cộng đồng.
Năm nay tôi 68 tuổi và vẫn cảm thấy rất ổn. Tôi nghĩ mình đã chọn dừng lại đủ sớm trước khi tuổi tác và những chấn thương dài hạn xuất hiện.
Mỗi ngày tôi vẫn dành khoảng một tiếng để vận động như đi bộ, chạy bộ hoặc đạp xe. Ngoài ra tôi còn rất thích lướt sóng. Tôi vẫn khỏe mạnh và tận hưởng cuộc sống.
* Ông đánh giá thế nào về đường đua Ironman tại Đà Nẵng?
- Mỗi cuộc đua đều có những tiêu chuẩn riêng do ban tổ chức đặt ra. Tuy nhiên những gì có ở Đà Nẵng đã vượt tiêu chuẩn, cao hơn nhiều nơi khác và hơn cả những gì các vận động viên quốc tế mong đợi.
Các quan chức bóng đá Iran đã không tham dự cuộc họp của FIFA tại Canada, tương tự là Đại hội AFC lần thứ 36, với lý do được họ mô tả là vì "hành vi không phù hợp" của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Vụ việc này tiếp tục làm dấy lên nhiều đồn đoán có liên quan đến việc đội tuyển Iran sẽ gặp trở ngại lớn một khi đến Mỹ thi đấu World Cup, dự kiến vào ngày 10.6 tới đây, trước 5 ngày khi thi đấu trận đầu tiên. Trong đó, khả năng phát sinh về vấn đề thị thực có thể ảnh hưởng đến việc đi lại của đoàn đại biểu và cả đội tuyển Iran khi tham dự đại hội của FIFA, AFC và tham gia World Cup.
Tại Đại hội AFC lần thứ 36, cơ quan bóng đá châu Á đã tặng quà lưu niệm cho 9 đội tuyển góp mặt ở vòng chung kết World Cup 2026, nhưng đại diện của Iran không có mặt để nhận.
Tổng thư ký AFC, ông Windsor Paul John bác bỏ các thông tin liên quan vụ việc này có thể gây ảnh hưởng suất dự World Cup của đội tuyển Iran. Ông khẳng định: "Họ sẽ có mặt để nhận quà khi họ đến và vào một thời điểm phù hợp. Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC".
Tại Đại hội FIFA và AFC, chủ đề liên quan việc đội tuyển Iran tham dự World Cup hay không, không được thảo luận tại các cuộc họp. Điều này khẳng định chắc chắn, suất dự của họ là đương nhiên và không phải là vấn đề để bàn luận.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino còn bày tỏ: "Chúng ta cần cho thế giới thấy rằng, chúng ta đoàn kết và chúng ta có thể cùng nhau đến từ khắp nơi trên thế giới trong một bầu không khí hòa bình để đoàn kết thế giới".
Trong những tuần gần đây, Liên đoàn Bóng đá Iran cũng đã vận động FIFA chuyển tất cả các trận đấu của họ đến Mexico, nhưng yêu cầu này đã không được chấp thuận. Tổng thống Mỹ Donald Trump trước đó đã nói rằng, Iran sẽ được phép tham gia World Cup nhưng đặt câu hỏi về tính phù hợp sự hiện diện của họ, do lo ngại về an ninh.
Tuy nhiên, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã có giọng điệu ôn hòa hơn, đảm bảo an toàn cho các cầu thủ đội tuyển Iran, nhân viên hỗ trợ và gia đình của họ, nhưng không đảm bảo sự nhập cảnh của những người khác bao gồm các quan chức, giới truyền thông và cả HLV cùng các thành viên ban huấn luyện.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. "Team Melli" (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.
Phía Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cho biết, sau khi xin ý kiến của Cục Thể dục thể thao, VFF sẽ cử thành phần U21 tham dự Asiad 20 năm 2026.
Thông thường, các đội bóng đá nam tham dự Asiad sẽ là các cầu thủ U23, có tăng cường thêm 3 cầu thủ ngoài 23 tuổi mỗi đội. Lần này, VFF sẽ cử đội U21 Việt Nam tham dự Asiad tại Nhật Bản.
Mục đích của việc này là chuẩn bị lực lượng cho SEA Games 34 năm 2027. Tại SEA Games lần thứ 34 diễn ra vào năm sau (độ tuổi quy định có cho các đội bóng đá nam tại SEA Games là U22).
Đồng thời, quan trọng hơn nữa, việc cử đội U21 Việt Nam tham dự Asiad năm nay, là nhằm chuẩn bị lực lượng để tham dự giải U23 châu Á 2028, giải đấu mang tính chất vòng loại Olympic 2028.
Bóng đá trẻ Việt Nam tiến bộ rất nhanh trong thời gian qua. Đội tuyển U23 Việt Nam đứng hạng 3 tại giải U23 châu Á 2026. Chúng ta muốn duy trì thành tích này ở kỳ giải kế tiếp. Nếu chúng ta lại giành hạng 3 tại giải U23 châu Á 2028, đội bóng của HLV Kim Sang Sik sẽ giành vé dự Olympic cùng năm.
Chính vì thế, VFF muốn chuẩn bị lực lượng cho bóng đá trẻ Việt Nam ngay từ bây giờ, hướng đến các mục tiêu quan trọng trong vòng 2 năm tới.
Ngoài ra, do Asiad 20 (từ ngày 19/9 đến 4/10) diễn ra gần trùng thời điểm với FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21/9 đến 6/10), nên nhiều khả năng các cầu thủ trong lứa tuổi 23 sẽ được gọi bổ sung cho đội tuyển quốc gia. Đấy chính là lý do mà việc cử đội U21 Việt Nam thay U23 Việt Nam dự Asiad 20 càng hợp lý.