Tôi đọc nhiều bài viết trên diễn dàn này về các vấn đề liên quan đến văn hóa, thói quen (tiêu cực) thường gặp trên bàn tiệc như gắp thức ăn cho nhau, nhiều người cùng ngoáy đũa vào nồi lẩu hay nói chuyện to tiếng khi mồm còn thức ăn…
Riêng tôi lại gặp trường hợp “khó đỡ” hơn. Tôi dự đám cưới với vai trò là thợ nhiếp ảnh, vì thế, chủ nhà mời tôi ngồi vào bàn tiệc cuối cùng nên khi ấy, rất nhiều người xung quanh đã chếnh choáng hơi men.
Bàn tiệc của tôi ngồi lúc nào cũng có hai, ba người nghiêng ngả đứng xung quanh để mời rượu, gắp thức ăn, ép ăn. Do đứng không còn vững, họ lại tì vào vai, dựa vào người đang ngồi khiến thực khách có muốn gắp món gì đó cũng rất khó khăn.
Nhưng khó chịu nhất là mùi cơ thể của họ tỏa ra giữa không khí nóng nực khi họ với tay chồm vào bàn. Tư thế đo khiến người ngồi lãnh đủ, chưa kể hơi men, được phà thẳng vào mặt thực khách.
Trời ơi, thật kinh khủng. Họ mời rượu tới tấp, có khi chúng tôi (hầu hết trong bàn) chưa ăn xong miếng thức ăn thì họ đã “cưa” xong 50% ly rượu, phần còn lại đã đặt trước mặt và hối thúc chúng tôi uống ly rượu nổi đầy váng dầu mỡ.
Thật khủng khiếp. Thấy khó chịu quá, có người trong bàn kéo ghế, khéo léo mời ngồi nhưng những người đó nhất định từ chối.
Tôi thấy có nhiều ý kiến cho là “phải hòa nhập” hay “khó quá thì đùng đi tiệc”… Theo tôi, cái gì quá mức bình thường là bất thường nên mọi người có hiếu khách thì nên nhìn thái độ của khách, nhất là trong việc ăn uống.
Chỉ cần một câu nói, hành động gây ra tâm lý ghê rợn thì bữa tiệc đó trở thành sự tra tấn.
Tin Gốc: Vnexpress

Đến Huế du lịch những ngày này, quả đúng với câu nói vui "cả nước đang ở Huế" theo trend của các bạn trẻ trên TikTok, Facebook... Huế từ lâu được biết đến là vùng đất di sản với quần thể lăng tẩm triều Nguyễn, Đại Nội và nét văn hóa trầm mặc đặc trưng. Mỗi năm, nơi đây đón hàng triệu lượt du khách trong và ngoài nước đến tham quan. Dịp nghỉ lễ giỗ Tổ năm nay cũng chứng kiến lượng du khách rất lớn chọn Huế làm điểm dừng chân.
Tuy nhiên, bên cạnh vẻ đẹp cổ kính, tình trạng chèo kéo khách du lịch tại các điểm tham quan nổi tiếng như Đại Nội, lăng Khải Định, lăng Minh Mạng, lăng Tự Đức... vẫn là vấn đề gây ảnh hưởng không nhỏ đến hình ảnh du lịch cố đô.
Tại khu vực cổng vào Đại Nội Huế, đường Lê Huân, cửa Ngăn hay tuyến đường 23/8 thường xuất hiện tình trạng một số người bán hàng rong, "cò mồi" dịch vụ, lái xích lô tự phát liên tục bám theo khách để mời chào mua hàng, thuê xe hoặc sử dụng dịch vụ. Không ít trường hợp khách vừa xuống xe đã bị nhiều người vây quanh mời mọc khiến du khách cảm thấy khó chịu, mất thiện cảm ngay từ những phút đầu tiên.
>> Đĩa tôm sú Phú Quốc 6 con giá 300.000 đồng đắt hay rẻ?
Là người dân Huế nhưng tôi thấy rất bức xúc khi trình trạng các xe ôm, xích lô, cò dịch vụ... đeo bám khách để chèo kéo. Một ví dụ cụ thể là trước khu vực Đại Nội, có người chèo kéo khách bằng cách khuyên du khách không cần mua vé vào tham quan, chỉ đứng ngoài cổng Ngọ Môn chụp hình là đủ, sau đó dẫn dụ khách sang mua đồ lưu niệm hoặc thuê dịch vụ khác.
Hành vi này không chỉ làm ảnh hưởng đến doanh thu du lịch chính thống mà còn tạo hình ảnh thiếu văn minh tại điểm di sản quốc gia đặc biệt. Đáng lo ngại hơn, đã có trường hợp các nhóm "cò mồi" tranh giành khách dẫn đến xô xát, mất an ninh trật tự. Cơ quan chức năng TP Huế từng phải rà soát, lập danh sách nhiều đối tượng hoạt động "cò mồi" quanh các điểm du lịch nhưng dường như đến nay vẫn chưa xử lý được dứt điểm.
Có thể nói, Huế sở hữu tiềm năng du lịch rất lớn, nhưng để phát triển bền vững thì việc xử lý triệt để nạn chèo kéo khách là điều bắt buộc. Một điểm đến đẹp không chỉ nằm ở cảnh quan hay di sản, mà còn nằm ở cách ứng xử văn minh của con người. Khi du khách đến Huế và ra về với cảm giác thoải mái, được tôn trọng, đó mới là thành công thật sự của ngành du lịch cố đô.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều người xung quanh nghĩ công việc này ổn định, có tương lai, nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu cảm giác ngày càng mất tự tin với chính công việc mình đang làm.
Khả năng phân tích của tôi không tốt như người khác. Rất nhiều lúc tôi phải đứng xem nhân viên may mẫu thao tác xong mới có thể hiểu để viết lại quy trình.
Có những kiểu dáng từng làm qua, từng xuống chuyền xem rồi nhưng sau một thời gian lại quên cách làm. Điều đó khiến tôi luôn cảm thấy mình bị động và không đủ năng lực.
Công ty hiện tại đang muốn cho tôi đi công tác, học tập ở Trung Quốc hai tháng. Với nhiều người, đó chắc là một cơ hội rất tốt. Nhưng với tôi, nó giống một áp lực lớn hơn là niềm vui.
Tôi biết vấn đề cũng nằm ở bản thân mình. Tôi không phải người tâm lý vững vàng. Mỗi khi gặp áp lực hoặc thấy việc gì quá khó, tôi thường chùn bước trước. Tôi cũng không đủ chủ động trong công việc như người khác.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất là cảm giác bản thân đang phụ lòng những cơ hội mà cuộc đời mang đến. Tôi biết nhiều người muốn mà không có được cơ hội như tôi hiện tại. Nhưng càng gần ngày quyết định chuyện đi công tác, tôi càng mất ngủ, càng hoang mang.
Tôi muốn xin hoãn hoặc từ chối chuyến đi này vì cảm thấy kiến thức chuyên môn của mình chưa đủ vững, sợ không theo kịp, sợ học không hiệu quả. Nhưng tôi cũng sợ nếu nói ra thì sếp sẽ đánh giá không tốt về mình, thậm chí ảnh hưởng đến công việc sau này.
Có những đêm tôi trằn trọc không ngủ được chỉ vì nghĩ về chuyện đó. Tôi không biết mình đang hèn nhát, yếu đuối hay chỉ là thật sự không phù hợp với công việc hiện tại nữa.
Không biết có ai từng ở tuổi 30 mà cảm thấy bản thân vừa áp lực, vừa hoang mang, vừa không biết nên tiếp tục cố gắng giống tôi không?
Tin Gốc: Vnexpress

Thông tin về hàng loạt vụ lừa đảo liên quan "hợp đồng kỳ nghỉ" mà nạn nhân đa số là người lớn tuổi một lần nữa khiến cho không khí trong gia đình tôi "nóng" lại câu chuyện của mẹ tôi - nạn nhân của lừa đảo đa cấp.
Mẹ tôi khi ấy đã nghỉ hưu, lại có bệnh về thấp khớp nên ai chỉ chỗ nào thầy thuốc tốt, chữa trị giỏi là bà lại tìm đến. Một lần người hàng xóm giới thiệu dịch vụ massage dành cho người lớn tuổi không tốn tiền, có thể giúp điều trị thấp khớp, mẹ tôi liền tìm đến và được cô nhân viên tuổi còn khá trẻ massage, xoa bóp tay chân.
Điều đó khiến cho bà vui thích ngay ngày đầu tiên. Tiếp theo, mỗi tuần hai lần, bà lại đến điểm massage này và vì chung sống cùng nhà nên tôi để ý mỗi lần về, bà lại mang theo một thứ mua từ điểm massage "miễn phí".
Khi thì những viên đá vô tri được cho là chữa khỏi bệnh huyết áp, lúc lại là thảm đá với giá trên chục triệu đồng mà theo bà là nằm lên sẽ giảm đau xương khớp. Cứ như vậy, trong vài tháng liền, bà hết mua thứ nọ đến thứ kia mà giá cả đều kiểu trên trời, lại còn khoe được giám đốc nhãn hàng đến tận nơi gặp gỡ, trao đổi, tặng quà...
Nhận thấy dấu hiệu bất thường, tôi đã tìm cách can ngăn bà, nhưng bà bỏ ngoài tai những điều tôi khuyên nhủ, thậm chí thái độ bực tức thể hiện ra mặt mỗi lần tôi chỉ ra điều không hợp lý trong những lời mà bà được nghe, những thứ mà bà mua mang về nhà.
Sự căng thẳng trong mối quan hệ mẹ con lên đến đỉnh điểm khi tôi dùng những lời lẽ gay gắt để can ngăn. Và sau đó, tôi buộc phải tìm các tài liệu liên quan đến công ty lừa đảo đó, in thành một tập kèm theo một "tâm thư" bày tỏ thái độ quyết liệt của tôi trước việc biết rõ mẹ mình đang sa lầy vào một bẫy lừa "đa cấp" tinh vi.
Cũng thật may mắn là mẹ tôi dần nhận ra điều tôi nói là đúng, bà đọc những tài liệu tôi đưa và rồi chấp nhận dừng lại. Có điều, sau này bà mới thổ lộ rằng, trước khi dừng kịp thời, bà cũng đã mất hơn trăm triệu cho công ty "lừa đảo". Một bài học cay đắng mà đến giờ mỗi khi nhắc lại bà cũng vẫn còn cảm thấy có phần xấu hổ vì đã không nghe tôi khuyên ngay từ đầu.
Mẹ tôi - cũng như rất nhiều người lớn tuổi khác đã và đang là những "con mồi" rất dễ bị các đối tượng lừa đảo cho vào tròng. Từ câu chuyện của mẹ đến các vụ việc liên quan đến "hợp đồng kỳ nghỉ" cho thấy bọn lừa đảo luôn đánh vào tâm lý yếu đuối của người già.
Chúng nhắm vào những người có bệnh, những người già cô đơn, đóng vai những đứa trẻ yêu thương người già như cha mẹ rồi rỉ tai những câu chuyện về thuốc chữa bệnh, về những món hàng đặc biệt chỉ được bán cho những khách hàng đặc biệt "như ông, như bà" mà nếu muốn mua cũng không có ngoài thị trường. Hoặc là những phần lợi nhuận tưởng chừng như dễ dàng có được thông qua các "hợp đồng kỳ nghỉ"...
Tôi cũng đã từng xem một cuộc livestream của con gái một nạn nhân của "hợp đồng kỳ nghỉ" đi đòi lại tiền cho mẹ. Cô ấy cũng bất lực khi thừa nhận rằng cô không thuyết phục được mẹ, khuyên nhủ kiểu gì mẹ cũng không nghe. Và tôi rất hiểu cảm giác bất lực của cô ấy. Tôi cũng đã từng trong hoàn cảnh như vậy.
Trong xã hội hiện nay, rất nhiều người lớn tuổi sống cùng con cháu, nhưng cũng không ít người sống riêng vợ chồng già với nhau. Điều khiến tôi trăn trở không chỉ là những đồng tiền đã mất, mà là sự cô đơn, lòng thương cảm của nhiều người lớn tuổi đã bị những kẻ lừa đảo lợi dụng.
Nghĩ lại mới thấy, điều mẹ tôi tìm đến không chỉ là những viên thuốc hay chiếc thảm đá. Thứ bà nhận được mỗi tuần là những lời hỏi han, sự săn sóc rất chi là "tận tình, chu đáo" và cảm giác mình được quan tâm. Những thứ ấy vốn không có giá, nhưng lại trở thành chiếc "chìa khóa" để những kẻ lừa đảo mở cánh cửa niềm tin của mẹ tôi. Và rồi, điều mất đi không chỉ là tiền mà còn là cảm giác day dứt vì đã quá tin vào những người chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu.
Làm sao có thể bảo vệ họ trước những cú lừa bạc triệu, bạc tỉ khi ngoài kia, các đối tượng lừa đảo hoạt động ngày càng tinh vi, bài bản, có hệ thống, tạo nên những vòng tròn khép kín khiến cho người bị "đưa vào tròng" không còn lối thoát.
Thực tế qua nhiều vụ việc cho thấy, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sự tỉnh táo của người già. Bởi càng lớn tuổi, con người càng dễ tin vào những điều tử tế, càng cần được lắng nghe, được quan tâm và càng khó cưỡng lại những lời hỏi han ngọt ngào, vốn luôn nằm sẵn trong "kịch bản" của những kẻ lừa đảo. Và trước những kịch bản được chuẩn bị kỹ lưỡng đó cùng những lời lẽ đánh trúng tâm lý, khả năng tự bảo vệ của nhiều người lớn tuổi thực sự rất mong manh.
Sau câu chuyện của mẹ mình, tôi nhận ra rằng, người già hiếm khi tự kể với con cháu về những cuộc gọi, những buổi gặp hay những món đồ họ vừa mua. Họ sợ bị cho là cả tin, sợ bị la mắng hoặc đơn giản nghĩ rằng đó chỉ là chuyện nhỏ.
Nếu trong mỗi gia đình có thói quen trò chuyện nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn và cùng nhau chia sẻ những câu chuyện lừa đảo đang diễn ra, có lẽ sẽ có thêm nhiều người được kéo ra khỏi chiếc bẫy trước khi quá muộn. Sự quan tâm của con cháu không phải là làm thay tất cả, mà là dành thời gian để người già vẫn cảm thấy mình được lắng nghe và tôn trọng.
Có lẽ từ hôm nay, thay vì chỉ hỏi bố mẹ đã ăn cơm chưa, chúng ta nên hỏi thêm một câu nữa: "Dạo này có ai gọi điện rủ bố mẹ đầu tư hay mua gì không?", hoặc đơn giản là câu nhắc nhở "đừng vội tin những cuộc gọi lạ liên quan đến tiền bạc, đầu tư, quà tặng hay chữa bệnh"... Biết đâu chỉ một câu hỏi rất bình thường ấy hay những lời nhắc đơn giản như vậy lại giúp giữ được số tiền tích cóp của cả một đời người.
Tin Gốc: Vnexpress

