Không cần nhìn vào số liệu thống kê cụ thể cũng có thể biết Ngoại hạng Anh là giải VĐQG có nhiều cầu thủ nhất tại World Cup này. Nhưng càng vào sâu, ảnh hưởng của giải Ngoại hạng càng trở nên rõ ràng. Có đến 42 cầu thủ của giải này còn đang thi đấu, trong màu áo 4 đội mạnh nhất tại World Cup (các đội đã vào bán kết thì dù thua vẫn sẽ đá thêm một trận). Quân số tràn ngập, nhưng cần lưu ý: các cầu thủ phòng ngự ở giải Ngoại hạng Anh gây ảnh hưởng đến World Cup nhiều hơn các cầu thủ tấn công. Kẻ thắng, người bại trong trận bán kết đầu tiên (Porro ấn định tỷ số cho Tây Ban Nha (TBN), Digne khiến Pháp phải chịu phạt đền) đều là hậu vệ.
Có đến 94,9% tổng số phút thi đấu của các cầu thủ phòng ngự trong đội tuyển Anh thuộc về các cầu thủ đang chơi bóng ở giải Ngoại hạng. Đấy là thời lượng cao gần gấp đôi so với số phút thi đấu của các cầu thủ tấn công ở giải Ngoại hạng trong đội tuyển Anh (54,6%). Ở cả 3 đội mạnh còn lại là TBN, Pháp, Argentina, cầu thủ của giải Ngoại hạng cũng đều chiếm gần một nửa số phút thi đấu (từ 43,1 đến 46,8%). Các thủ môn Emiliano Martinez (Argentina), Jordan Pickford (Anh) và các hậu vệ Cristian Romero, Lisandro Martinez (Argentina), Ezri Konsa, John Stones, Marc Guehi, Nico O’Reilly (Anh), Pedro Porro, Marc Cucurella (TBN), William Saliba, Lucas Digne (Pháp) đều chơi ở Ngoại hạng Anh (tính đến cuối mùa bóng vừa qua) và đã đá chính trong trận đấu gần đây nhất ở ĐTQG của họ tại World Cup.
Ngược lại, khi nhìn vào các hàng công thì cầu thủ thuộc giải Ngoại hạng Anh vừa ít, vừa hầu như không có đóng góp đáng kể nào cho các “đại gia”. Nói về khả năng tấn công của Anh là phải nói ngay đến Harry Kane (Bayern Munich) và Jude Bellingham (Real Madrid). Ngay cả tiền đạo Anh Marcus Rashford tuy thuộc biên chế M.U nhưng cũng khoác áo Barcelona trong mùa vừa qua. TBN và Argentina đều không có tiền đạo nào ở giải Ngoại hạng. Pháp có Rayan Cherki và Jean-Philippe Mateta nhưng rất ít khi sử dụng (họ chỉ chiếm 1,3% thời lượng ra sân của hàng công đội Pháp).
Số liệu thú vị: đây là lần đầu tiên trong lịch sử Real Madrid không có cầu thủ nào được gọi vào đội tuyển TBN dự World Cup. Nhưng Real Madrid lại chính là CLB đang đóng góp số bàn thắng nhiều nhất tại World Cup này. Họ có Kylian Mbappe (Pháp) và Jude Bellingham (Anh), chưa kể Vinicius Junior (Brazil) ở các vòng trước. Đứng ngay sau Real Madrid (của giải La Liga) với 19 bàn ở World Cup là nhà vô địch Champions League PSG của (giải Ligue 1) với 13 bàn, chia đều cho rất nhiều cầu thủ: Ousmane Dembele, Bradley Barcola, Desire Doue (Pháp), Achraf Hakimi (Ma Rốc), Nuno Mendes, Joao Neves (Bồ Đào Nha), Fabian Ruiz (TBN), Ibrahim Mbaye (Senegal). Ngay sau PSG là Bayern Munich (giải Bundesliga) – CLB có nhiều bàn thắng thứ ba tại World Cup này, với 12 bàn chia cho Harry Kane (Anh), Ismael Saibari (Ma Rốc), Luis Diaz (Colombia), Nathaniel Brown và Jamal Musiala (Đức).
Bàn thắng do các cầu thủ đang thi đấu cho giải Ngoại hạng Anh ghi ở World Cup 2026 thật ra không ít. Nhưng đấy chẳng qua là vì giải này có quá nhiều cầu thủ tham dự World Cup. Tính theo từng CLB thì mãi đến vị trí số 4 mới thấy Arsenal xuất hiện (có 9 bàn). Ở vị trí số 6, các cầu thủ M.U chỉ ghi bàn ngang với… CLB Mỹ Inter Miami (nhưng cầu thủ Miami có số đường chuyền thành bàn nhiều hơn). Thua về “chất lượng”, nhưng giải Ngoại hạng Anh vẫn dẫn đầu về “số lượng”, với 6 đại diện xuất hiện trong tốp 10 CLB có cầu thủ ghi bàn nhiều nhất ở World Cup này. Ở vị trí số 10, Manchester City có 7 bàn thắng tại World Cup – tất cả đều là của Erling Haaland ghi cho đội Na Uy.
Chỉ một tháng sau khi World Cup 2026 kết thúc (rạng sáng 20.7, theo giờ VN), giải Ngoại hạng Anh mùa bóng 2026-2027 sẽ khai diễn (ngày 21.8). Tình trạng có đến 42 cầu thủ còn đang thi đấu ở World Cup trở thành nỗi lo, hoặc gánh nặng cho các CLB ở giải Ngoại hạng. Ngay lúc này, rất nhiều CLB đã bắt đầu chuẩn bị cho mùa bóng mới rồi, nhưng việc này hẳn nhiên là không hoàn hảo. FIFA buộc các CLB phải cho cầu thủ nghỉ ngơi ít nhất 3 tuần sau trận đấu cuối cùng của họ tại World Cup. Nhiều cầu thủ, như Amadou Onana (Bỉ, Aston Villa) hoặc Manuel Ugarte (Uruguay, M.U) đã chấn thương nặng tại World Cup, sẽ phải nghỉ lâu dài. Nguy cơ suy giảm thể lực trong mùa bóng tới cũng rất đáng kể.
Mọi chiến thắng của Argentina từ vòng bảng đến trước trận chung kết đều có dấu ấn của Messi với 8 bàn và 4 kiến tạo. Cú đúp kiến tạo trong trận gặp Anh, hay đường chuyền cho Romero và pha dứt điểm cận thành trong trận gặp Ai Cập đều là những màn trình diễn kinh điển giúp Argentina lội ngược dòng thành công ở thế hiểm nghèo. Thế nhưng trong trận chung kết rạng sáng qua, Messi thiên tài cỡ nào cũng không thể xoay chuyển cục diện khi bị kiểm soát hoàn toàn. Tây Ban Nha (TBN) vừa duy trì tỷ lệ kiểm soát bóng tốt vừa tiếp tục gây ấn tượng với khả năng kiểm soát thế trận.
TBN bắt Argentina phải chơi theo cách của mình, khiến những Allister, Enzo, De Paul phải chạy đuổi bóng đến mệt nhoài. Và nếu có lỡ chuyền hỏng và mất bóng thì nhờ khả năng giữ cự ly đội hình tốt, tốc độ chuyển đổi nhanh đã giúp Rodri và đồng đội rất nhanh lấy lại được bóng, chống mọi đường phản công của Argentina, đồng thời cô lập M10, phong tỏa và ngăn chặn tất cả đường chuyền có thể hướng đến vị trí của Messi. Những lần Messi chạm bóng đều trong thế quay lưng, bị áp sát mọi hướng xung quanh. Anh chỉ có thể chuyền về chứ không có cơ hội chuyển hướng bóng lên tuyến trên và không thể thực hiện được những quả tạt với độ chính xác cao. Anh chỉ có một cú sút không trúng đích, không có đường chuyền quyết định nào. Anh đã cố vẫy vùng, cố thoát ra cái lưới mà người TBN giăng sẵn, nhưng không thể tạo ra bất cứ dấu ấn nào. Phép màu và tài năng cá nhân của anh đã không thể vượt qua được hệ thống toàn diện của TBN.
TBN không chỉ khóa chặt Messi, không cho Argentina dứt điểm một lần nào trong 90 phút, mà còn phong tỏa mọi đường lên bóng hay cơ hội phản công của đối phương. Mỗi khi Argentina phá được lớp pressing đầu tiên, Rodri thường xuất hiện đúng vị trí để thu hồi bóng hai. Các trung vệ TBN cũng không lùi quá sâu, nhờ đó khoảng cách giữa hàng thủ và tuyến giữa luôn được giữ ở mức hẹp.
Đến gần cuối 90 phút, TBN có 22 lần chạm bóng trong vùng cấm đối phương, còn Argentina chỉ có một. Giai đoạn đầu trận đấu, TBN đá chậm, phá lối chơi của Argentina. Họ chuyền bóng an toàn, đôi lúc quá chậm và thiếu những pha tăng tốc cần thiết ở 1/3 cuối sân. Nhưng ở hiệp 2, đến cuối trận khi Pedri, Ferran Torres, Nico Williams và Mikel Merino lần lượt được tung vào sân, TBN bắt đầu chơi nhanh hơn. Pha phối hợp hoàn hảo của Williams và Torres đã tạo ra bước ngoặt của trận đấu. Argentina từng ngược dòng trước đội Anh nhờ dồn đội hình lên, tấn công điên cuồng, tạo sức ép và đặt Messi vào khu vực có thể quyết định trận đấu. Nhưng trước TBN, họ không thể tái hiện điều đó bởi đối thủ giữ bóng tốt hơn, có cấu trúc chặt hơn và không tự lùi xuống bảo vệ tỷ số.
TBN khiến đối thủ không thể chơi bóng, nhưng chính Argentina cũng tự bó hẹp khả năng của chính mình bằng niềm tin vào lối chơi phòng ngự thụ động và chờ đợi vào tài năng của Messi. Nên khi phép màu của thiên tài không xuất hiện, Argentina không còn bài để chơi và thất bại là hoàn toàn xứng đáng. Đúng là có phần đáng tiếc cho Messi, có thể đây là lần cuối cùng anh chơi tại World Cup, nhưng thất bại này lại hoàn toàn chính xác với năng lực và sự lựa chọn cách chơi của Argentina. Chúc mừng chức vô địch một cách hoàn mỹ của TBN để khép lại một kỳ World Cup thực sự trọn vẹn.
"Chỉ có nỗi đau, thế thôi", HLV Arteta trả lời phỏng vấn nhanh sau trận với báo Pháp L’Équipe. "Khi bạn đã ở rất gần đích đến trong giải đấu này, lại phải nhận thất bại trên chấm luân lưu ở sân chơi cấp CLB lớn nhất, cảm giác lúc này thực sự là như vậy. Bản thân chúng tôi đã ở quá gần chiếc cúp. Thật khó để chấp nhận kết quả này, cảm giác vô cùng nghiệt ngã".
Trận chung kết tại sân Puskas ngày 30/5 chứng kiến Arsenal mở tỷ số ngay từ phút thứ 6, với pha băng xuống sút từ góc hẹp của Kai Havertz. Đến phút 65, Ousmane Demeble gỡ hòa 1-1 cho PSG từ chấm penalty, sau pha phạm lỗi của Cristhian Mosquera đối với Khvicha Kvaratskhelia.
Kết quả này được duy trì qua hai hiệp chính và phụ khiến trận chung kết Champions League 2025-2026 cần đến loạt sút luân lưu. Và tại đây, PSG thắng 4-3 để bảo vệ thành công ngôi vương, còn Arsenal lỡ cơ hội lần đầu vô địch trong lịch sử 140 năm của CLB.
Dù vậy, Arteta vẫn tự hào về các học trò, với hành trình đã trải qua trong cả mùa giải giữa muôn vàn khó khăn. "Các cầu thủ đã mang lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui và được dẫn dắt họ là một vinh dự, họ chiến đấu hết mình vì màu áo Arsenal và đã cống hiến tất cả. Đây mới là lần thứ hai trong lịch sử chúng tôi góp mặt ở một trận chung kết. Chúng tôi cần nhìn nhận lại những thành quả của cả mùa giải, nhưng ngay vào lúc này, không ai có thể xoa dịu được nỗi đau này", HLV sinh năm 1982 nói.
Ông cũng cho biết tập thể Arsenal sẽ nỗ lực làm lại từ đầu ở mùa giải tới và trước mắt, toàn đội sẽ phải vượt qua nỗi đau thua chung kết, sau đó đứng dậy và tiếp tục làm việc. Arteta dành lời chúc mừng đến PSG và đồng nghiệp Luis Enrique – người mà ông miêu tả là HLV xuất sắc nhất thế giới.
Nhà cầm quân người Tây Ban Nha khép lại cuộc phỏng vấn với L’Équipe bằng việc cho biết ông sẽ dành vài ngày bên gia đình, trước khi tiếp tục bắt tay chuẩn bị cho mùa bóng 2026-2027. "Chúng tôi cần phải tiếp tục tham vọng, quyết đoán và sáng suốt trong các quyết định", ông khẳng định.
Trận này chứng kiến một tình huống gây nhiều tranh cãi, ở phút 101 của hiệp phụ thứ nhất. Noni Madueke nỗ lực đi bóng vào cấm địa của PSG từ cánh phải, nhưng bị Mendes truy cản từ phía sau khiến cả hai cùng ngã xuống sân. Trọng tài chính Daniel Siebert cho rằng đó không phải là một pha phạm lỗi, và quyết định này không bị VAR bác bỏ.
Theo Arteta, đó là một quả phạt đền rõ ràng. "Trận đấu chứng kiến một quả phạt đền dành cho đối thủ, và sau đó là một tình huống mà theo tôi, chúng tôi xứng đáng được hưởng penalty", ông nói. "Đã có phạm lỗi của Mendes với Madueke. Dưới góc nhìn của tôi, đó rõ ràng là một quả penalty".
Ở một cuộc trả lời phỏng vấn khác trên kênh truyền hình Anh TNT Sports, Arteta giữ nguyên quan điểm: "Các bạn có thể dễ dàng nhận thấy đó là một quả penalty. Đặc biệt là nếu so sánh với những tình huống tương tự đã được thổi phạt ở mùa giải này. Đấy là một bước ngoặt quan trọng của trận đấu".
Theo báo Athletic, pha bóng này khó có thể thổi phạt penalty đối với PSG, bởi đã có tác động lực từ phía sau của hậu vệ cánh người Bồ Đào Nha, nhưng Madueke cũng đã chủ động khóa tay đối thủ, dẫn tới việc cả hai cùng mất thăng bằng.
Cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Graham Scott thì giải thích: "Tôi đã quan sát kỹ hành vi của Mendes trong suốt tình huống tranh chấp. Một số góc quay cho thấy anh ta đã phạm lỗi, nhưng số khác lại không. Trong khi hai cầu thủ đang khóa tay nhau, họ đều đang tranh giành không gian, và mọi va chạm nhìn chung vẫn nằm trong giới hạn cho phép".
"Một khi trọng tài chính - nhiều khả năng đã có sự tham khảo từ trợ lý trọng tài - quyết định cho trận đấu tiếp tục, cơ hội thổi phạt đền dành cho Arsenal coi như đã hết", vị cựu trọng tài người Anh nói thêm. "Bởi tôi không nghĩ có bất kỳ trọng tài VAR nào khi xem lại băng hình lại đề xuất đồng nghiệp của mình thay đổi quyết định. Đơn giản vì đây không phải một lỗi rõ ràng".
Mỹ đã chính thức vượt qua vòng bảng. Hà Lan và Canada tuy chưa chính thức, nhưng khả năng bị loại chỉ còn nằm trên lý thuyết. Điểm chung giữa các đội này là đều thành công một cách thuyết phục với những dấu ấn, cột mốc lịch sử riêng của mình. Không kể giải đấu trong thời kỳ sơ khai vào năm 1930 thì đây là lần đầu tiên đội Mỹ thắng liền 2 trận ở đấu trường World Cup (trước Paraguay và Úc). Canada lần đầu tiên có điểm khi tham dự World Cup (hòa Bosnia), và ngay sau điểm số lịch sử ấy là trận thắng đầu tiên với tỷ số 6-0 trước Qatar. Hà Lan thì gây tiếng vang với chiến thắng đậm đà 5-1 trước Thụy Điển. Điểm chung giữa các đội bóng đang bay bổng ấy là họ đều được dẫn dắt bởi HLV từng cầm quân ở Ngoại hạng Anh. Dẫn dắt Canada là Jesse Marsch, cựu HLV Leeds United. Với Mỹ là Mauricio Pochettino, cựu HLV Southampton, Tottenham, Chelsea. Dẫn dắt Hà Lan là Ronald Koeman, cựu HLV Southampton và Everton.
Ngoại hạng Anh là giải đấu có nhiều cựu HLV nhất đang cầm quân tại World Cup 2026. Ngoài 3 vị Koeman, Pochettino và Marsch vừa nêu còn có các HLV Carlo Ancelotti (Brazil), Marcelo Bielsa (Uruguay), Steve Clarke (Scotland), Julen Lopetegui (Qatar), Roberto Martinez (Bồ Đào Nha), Graham Potter (Thụy Điển), Ralf Rangnick (Áo), Thomas Tuchel (Anh). Tất cả là 11 vị. Mức độ thành công dĩ nhiên có khác nhau; nhưng tính đến thời điểm này chưa ai trong số các HLV vừa nêu chính thức bị loại.
Câu chuyện nói lên uy tín và đẳng cấp chuyên môn của các HLV từng làm việc ở Ngoại hạng Anh. Nhưng đấy không hẳn là uy tín của bóng đá Anh. Trong số các HLV vừa nêu, thì Graham Potter là HLV người Anh duy nhất. Ngoài Potter, World Cup 2026 chỉ có một HLV khác người Anh, nhưng chưa bao giờ làm việc ở giải Ngoại hạng, đó là Darren Bazeley của tuyển New Zealand. Số HLV người Anh tại World Cup này (2) ít hơn cả số HLV người Ý (3) dù đội tuyển Ý không được góp mặt. Bóng đá Anh giờ đã cạn kiệt HLV đến nỗi phải thuê thầy ngoại tại World Cup 2026, đó là HLV người Đức Thomas Tuchel.
Có 17 đội bóng dùng HLV trong nước tại World Cup này. Các ứng cử viên vô địch như Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Đức, Hà Lan đều dùng HLV bản xứ. Ngược lại, nếu như chức vô địch World Cup 2026 thuộc về Brazil, Bồ Đào Nha hoặc Anh thì đấy sẽ là cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên có một đội bóng vô địch World Cup dưới sự dẫn dắt của HLV nước ngoài. Tất nhiên còn rất nhiều đội khác dùng HLV nước ngoài, nhưng đấy đều không phải là các đội có hy vọng tranh ngôi vô địch.
Argentina là nước cung cấp HLV nhiều nhất cho World Cup 2026, tổng cộng 6 người. Ngoài Lionel Scaloni đang dẫn dắt ĐKVĐ Argentina, còn có Pochettino (Mỹ), Marcelo Bielsa (Uruguay), Gustavo Alfaro (Paraguay), Sebastian Beccacece (Ecuador) và Nestor Lorenzo (Colombia). Tiếp theo là Pháp có 5 HLV: Didier Deschamps (Pháp), Rudi Garcia (Bỉ), Sabri Lamouchi (Tunisia), Sebastien Desabre (CHDC Congo), Sebastien Migne (Haiti).
Tính thêm cả Herve Renard thì có đến 6 HLV người Pháp tham dự World Cup 2026. Chỉ tính đến giữa loạt trận thứ 2 vòng bảng thì phân nửa trong số các HLV người Pháp đã chính thức bị loại. Đáng chú ý nhất là Tunisia - đội đầu tiên trong lịch sử World Cup sa thải HLV ngay sau trận đấu ra mắt. Renard thay chỗ Lamouchi. Dưới tay Renard, Tunisia lại thua trận thứ hai và chắc chắn bị loại. Đồng hương của Renard và Lamouchi là Migne cũng sớm bị loại cùng đội tuyển Haiti.
Tây Ban Nha, Đức, Ý là các nước tiếp theo có nhiều HLV tại World Cup này. Tây Ban Nha có 4 vị: Luis De La Fuente (Tây Ban Nha), Roberto Martinez (Bồ Đào Nha), Julen Lopetegui (Qatar), Thomas Christiansen (Panama, HLV này có quốc tịch kép Tây Ban Nha, Đan Mạch). Đức có Julian Nagelsmann (Đức), Thomas Tuchel (Anh), Ralf Rangnick (Áo). Ý có Carlo Ancelotti (Brazil), Vincenzo Montella (Thổ Nhĩ Kỳ), Fabio Cannavaro (Uzbekistan).
Theo truyền thống, lương HLV ĐTQG Argentina thường không quá cao. Dù đã đưa được Argentina lên ngôi vô địch World Cup 2022, HLV Lionel Scaloni chỉ lĩnh mức lương 2,3 triệu euro/năm, đứng thứ 14 trong bảng xếp hạng về lương HLV tại World Cup 2026. Vị trí này thấp hơn cả HLV Qatar (Lopetegui lĩnh 2,4 triệu euro/năm) và thua xa HLV Uzbekistan (Cannavaro lĩnh 4 triệu euro/năm, xếp hạng 5). Bốn vị lĩnh lương cao nhất là Ancelotti (Brazil, 10 triệu euro/năm), Julian Nagelsmann (Đức, 7 triệu), Pochettino (Mỹ, 6 triệu), Thomas Tuchel (Anh; 5,8 triệu).