Tôi 32 tuổi, vợ hơn tôi 4 tuổi, cưới được 8 năm, có một bé 4 tuổi. Vợ tôi làm sales online trong môi trường hầu hết là nhân viên nữ. Tôi làm trong môi trường toàn nam. Hai vợ chồng không áp lực kinh tế. Tôi rất thương yêu và “nghiện vợ”, rất thích gần gũi, thân mật, nắm tay, ôm hôn, ôm ấp vợ những lúc ngủ. Về chuyện chăn gối, nhu cầu tôi lại cao hơn, cứ hai ngày mà không có gì là tôi thấy thiếu, tính cách có vẻ khác đi một xíu (như kiểu cộc cằn hơn). Vợ lại khác, có vẻ ít nhu cầu tình dục hơn. Mỗi lần gần gũi tôi, vợ không cảm xúc, như kiểu làm cho xong việc. Mỗi tháng vợ chồng gần gũi chỉ 4-5 lần, có tháng đôi ba lần.
Nhiều lần tôi bảo sẽ đưa vợ đi khám sinh lý, vợ có vẻ ngại ngùng, không chịu đi. Sau nhiều lần thủ thỉ, vợ mới chịu tăng tần suất hai lần/tuần, duy trì được hơn tháng lại đâu vào đó. Tôi rất yêu thương vợ con, không có suy nghĩ khác và hoài nghi gì về vợ, chỉ nghĩ rằng có thể vợ lớn tuổi hơn nên nhu cầu tình dục không còn sung mãn như mình. Mong quý bạn đọc góp ý để hai vợ chồng có thể tìm được điểm chung trong chuyện chăn gối gia đình. Chân thành cảm ơn.
Quốc Trường
Nguồn: https://vnexpress.net/co-phai-vi-hon-toi-4-tuoi-nen-vo-khong-hao-hung-chuyen-chan-goi-5060560.html

Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

↵
Không ít cuộc hôn nhân khi còn trẻ đầy mâu thuẫn, thậm chí là cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những tổn thương tích tụ theo thời gian, đến khi về già trở thành khoảng cách khó hàn gắn. Có người chọn buông bỏ, cũng có những trường hợp vẫn ở cạnh nhưng không còn quan tâm chăm sóc bạn đời, mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng như bài viết: Chồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày. Dưới đây là các câu chuyện do độc giả chia sẻ:
Vợ để tôi tự đi chợ nấu cơm khi bị gãy chân
Mỗi nhà một hoàn cảnh. Tôi thì vợ lấy hết không chừa một xu nhưng khi nằm viện, sốt cao, thậm chí lúc gãy chân vẫn phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự rửa bát. Vợ có mỗi nhiệm vụ về lột tiền rồi đi. Với vợ tôi, còn thở nghĩa là tự lo được. (docnhatvonhi404)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi. Một tuần trước, tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc tại công ty chuyên về truyền thông - marketing, nơi tôi đã gắn bó suốt một thời gian đủ dài để hiểu rõ từng nhịp vận hành, từng áp lực vô hình và cả những giấc mơ dang dở của chính mình. Quyết định ấy đến nhanh nhưng không hề dễ dàng, chỉ sau một tuần rời khỏi guồng quay quen thuộc, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một khoảng lặng đầy mâu thuẫn: nhẹ nhõm nhưng lo lắng, tự do nhưng bất an.
Ngày nộp đơn nghỉ việc, tôi đã thấy vui. Đó là một niềm vui rất thật, rất rõ ràng, giống như cảm giác được tháo bỏ một chiếc ba lô nặng sau khi đã mang nó suốt chặng đường dài. Tôi không còn phải thức khuya để chạy deadline, không còn giật mình khi điện thoại rung lúc nửa đêm, không còn cảm giác mỗi sáng thức dậy là một cuộc đua với thời gian. Tôi có thể uống cà phê chậm rãi, ngủ thêm một chút mà không lo trễ giờ họp, có thể dành thời gian chăm sóc bản thân..., những điều tưởng chừng đơn giản nhưng trước đây lại là xa xỉ.
Niềm vui ấy không kéo dài lâu, chỉ sau vài ngày, khi tôi bắt đầu đọc những bài viết về tình hình việc làm, về tỷ lệ thất nghiệp có dấu hiệu gia tăng, một cảm giác khác len lỏi vào tâm trí tôi, rất lo lắng. Tôi bắt đầu tự hỏi: liệu mình có quá vội vàng? Liệu quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, một độ tuổi mà nhiều người đang ổn định sự nghiệp, có phải là bước đi sai lầm? Những nỗi sợ bắt đầu hiện rõ hơn. Tôi sợ thất nghiệp kéo dài, sợ không tìm được công việc phù hợp, sợ phải làm trái ngành trái nghề, điều mà trước đây tôi luôn cố tránh. Tôi sợ mình tụt lại phía sau khi bạn bè cùng trang lứa vẫn đang tiến về phía trước. Những suy nghĩ ấy không ồn ào nhưng âm ỉ và dai dẳng. Tuy nhiên, nếu nhìn lại một cách công bằng, tôi biết quyết định nghỉ việc của mình không phải bốc đồng. Nó là kết quả của một quá trình tích tụ áp lực kéo dài.
Ngành truyền thông - marketing vốn dĩ không phải là một công việc nhẹ nhàng. Đó là một lĩnh vực luôn vận động, đòi hỏi sự sáng tạo liên tục và khả năng thích nghi nhanh chóng. Điều khiến tôi kiệt sức không chỉ là tính chất công việc mà là cường độ của nó. Deadline dồn dập đến mức không còn ranh giới giữa ngày và đêm. Một chiến dịch chưa kịp kết thúc, chiến dịch khác đã bắt đầu; một bản kế hoạch vừa hoàn thành, chỉnh sửa đã nối tiếp. Tôi quen với chuyện làm việc đến khuya, quen với việc mang công việc về nhà, quen với việc ăn uống qua loa để kịp tiến độ. "Quen" không có nghĩa là "chịu đựng được mãi", có những ngày tôi cảm thấy mình như một chiếc máy, hoạt động liên tục nhưng không có thời gian để nạp lại năng lượng. Cơ thể mệt mỏi, tinh thần căng thẳng, nhưng tôi vẫn tiếp tục vì nghĩ đó là điều "bình thường" trong môi trường cạnh tranh.
Cho đến khi tôi nhận ra mình không còn cảm thấy hứng thú với công việc nữa. Những ý tưởng từng khiến tôi hào hứng giờ trở nên nặng nề. Những buổi họp từng là nơi trao đổi sáng tạo giờ chỉ còn là áp lực phải thể hiện. Tôi bắt đầu tự hỏi mình đang làm việc để sống, hay đang sống chỉ để làm việc? Quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, vì thế, không phải là trốn chạy. Đó là một cách để tự cứu lấy chính mình trước khi kiệt sức hoàn toàn.
Câu chuyện không dừng lại ở quyết định nghỉ việc. Điều quan trọng hơn là cách chúng ta đối diện với những gì xảy ra sau đó. Thực tế cho thấy, áp lực công việc và tình trạng kiệt sức (burnout) đang trở thành vấn đề phổ biến trong xã hội hiện đại, đặc biệt ở những ngành nghề đòi hỏi sáng tạo và tốc độ cao. Nhiều người trẻ rơi vào vòng xoáy "làm việc, căng thẳng, kiệt sức, nghỉ việc, lo lắng", rồi lại tiếp tục một vòng lặp tương tự ở công việc mới. Vậy đâu là giải pháp? Trước hết, cần nhìn nhận lại khái niệm "thành công". Trong nhiều năm, chúng ta được dạy rằng thành công gắn liền với sự thăng tiến, mức lương cao, vị trí ổn định. Nếu cái giá phải trả là sức khỏe thể chất và tinh thần, liệu đó có còn là thành công đúng nghĩa? Có lẽ đã đến lúc mỗi người cần định nghĩa lại thành công theo cách riêng của mình, một cách cân bằng hơn, bền vững hơn.
Thứ hai, việc nghỉ ngơi không nên bị xem là một sự yếu kém. Nghỉ việc để phục hồi không phải là thất bại mà là một bước lùi cần thiết để tiến xa hơn. Tuy nhiên, nghỉ ngơi cũng cần có kế hoạch. Thay vì để nỗi lo lắng chi phối, tôi hiểu rằng mình cần chủ động hơn: cập nhật kỹ năng, mở rộng cơ hội, thậm chí cân nhắc những hướng đi mới mà trước đây chưa từng nghĩ đến.
Thứ ba, xã hội và doanh nghiệp cũng cần thay đổi cách tiếp cận với người lao động. Một môi trường làm việc bền vững không chỉ dựa trên hiệu suất mà còn phải quan tâm đến sức khỏe và đời sống của nhân viên. Deadline là cần thiết nhưng không nên trở thành áp lực triền miên. Sự sáng tạo không thể nảy sinh trong một tâm trí kiệt quệ.
Sau một tuần nghỉ việc, tôi bắt đầu học cách chấp nhận những cảm xúc trái chiều của mình. Tôi không phủ nhận nỗi sợ, cũng không để nó kiểm soát hoàn toàn. Tôi cho phép mình nghỉ ngơi, đồng thời cũng lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Có thể tôi sẽ tiếp tục làm trong ngành marketing, cũng có thể sẽ thử một lĩnh vực mới. Điều quan trọng là tôi hiểu rõ hơn về giới hạn của bản thân và điều mình thực sự cần.
Tuổi 30 không phải là điểm kết thúc mà là một cột mốc để nhìn lại, điều chỉnh và lựa chọn lại con đường phù hợp hơn. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi không biết mình sẽ tìm được công việc mới trong bao lâu, thế nhưng có một điều tôi tin: việc dám dừng lại khi cần thiết là một dạng can đảm. Đôi khi, chính những khoảng lặng tưởng chừng đáng sợ lại giúp chúng ta hiểu rõ mình nhất. Nghỉ việc không phải là một dấu chấm hết, nó chỉ là một dấu phẩy, mở ra một câu chuyện mới với nhiều khả năng hơn, nếu chúng ta đủ bình tĩnh để viết tiếp.
Tin Gốc: Vnexpress

