Theo News Corp Australia (một trong những tập đoàn truyền thông đa phương tiện lớn nhất Australia), một nữ du khách có tên Stephanie đã có trải nghiệm nhớ đời khi đi du lịch một mình.
Kết thúc chuyến đi châu Âu cùng bạn bè, cô gái 36 tuổi đến từ Australia, muốn một mình tới đảo Sicily ở Italia để tìm hiểu chương trình bán nhà với giá 1 euro (hơn 31.000 đồng) một căn.
Đó là những căn nhà bỏ hoang hoặc xuống cấp nghiêm trọng trên đảo, được chính quyền địa phương rao bán với mức giá tượng trưng.
Ngoài ra, cô gái muốn trải nghiệm thêm môn lướt ván diều ở Lo Stagnone, khu vực gần thành phố Marsala, vốn nổi tiếng với điều kiện gió và mặt nước lý tưởng cho bộ môn này.
Tuy nhiên, theo lời kể của Stephanie, chuyến đi nhanh chóng trở thành cơn ác mộng khi cô gặp 2 người đàn ông có ý định xấu.
Trong thời gian lưu trú ở Lo Stagnone, nữ du khách người Australia quen với nhóm người có chung đam mê với bộ môn lướt ván diều. Khi cả nhóm rủ nhau chuyển sang một quán bar khác, cô tin tưởng những người xung quanh và lên xe của một người đàn ông lạ mặt trong nhóm. Người này là khách nước ngoài, hiện sống tại địa phương.
Tuy nhiên, chỉ ít phút sau, Stephanie nhận ra chiếc xe không còn chạy theo hướng của cả nhóm. Sau khi xe đi được khoảng 400m, người đàn ông bất ngờ tăng tốc khiến cô thấy bất an.
Dù cô gái liên tục cầu xin, người đàn ông vẫn nhấn ga trên những con đường nhỏ ở Sicily. Cố giữ bình tĩnh, cô tranh thủ gửi vị trí của mình cho huấn luyện viên lướt ván diều bằng điện thoại.
Thời điểm đó, trên xe chỉ có cô, người cầm lái và một người đàn ông khác ngồi ở ghế phụ phía trước. Lắng tai nghe cuộc trò chuyện giữa họ, cô phát hiện thấy những điều bất ổn.
Sau khi chạy được khoảng 11km, chiếc xe tiến vào một khuôn viên có cổng và đi thẳng vào bên trong. Đến lúc này, Stephanie tin rằng cô không thể tiếp tục chờ người khác đến giúp.
Khi xe vừa dừng lại, cô phát hiện cửa xe không bị khóa nên vội vàng mở rồi lao thẳng ra ngoài. Cô chạy nhanh hết sức có thể tới khi tìm được một khu vực để ẩn nấp mới dừng lại xem có ai đuổi theo hay không.
Thoát khỏi chiếc xe, Stephanie tin rằng mình đã an toàn và chỉ còn cách khách sạn một quãng ngắn.
Tuy nhiên, cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc.
Theo lời Stephanie, một người đàn ông khác sau đó đề nghị chở cô về. Tin rằng mình đã thoát nạn, cô lại lên xe. Thế nhưng, trên đường đi, người này bất ngờ rẽ vào một con hẻm vắng.
Khi dừng xe ở con hẻm, người đàn ông lấy điện thoại của cô và gõ lên màn hình với nội dung: “Cô sẽ cho tôi thứ gì để đền đáp việc được tôi chở về nhà”.
Một lần nữa, Stephanie thấy lạnh toát sống lưng. Cô kiểm tra cửa xe và cũng thấy không bị khóa. Nữ du khách Australia vội vàng mở cửa rồi chạy thẳng về phía vườn nho gần đó.
Sau khi thoát khỏi người đàn ông thứ hai, Stephanie quyết định đi bộ về khách sạn. Đến thời điểm đó, cô không còn dám tin bất kỳ ai.
Mỗi khi nhìn thấy ánh đèn pha của ô tô từ xa, Stephanie đều tìm chỗ ẩn nấp, nhất quyết không mạo hiểm lên bất kỳ chiếc xe nào hay nhận lời giúp đỡ từ người lạ.
Trên đường trở về, cô dừng lại tại một số máy bán hàng tự động để mua nước uống. Stephanie cho biết, cô cố tình thực hiện các giao dịch này để lưu lại dấu vết về vị trí của mình, phòng trường hợp điều tồi tệ xảy ra trước khi cô kịp trở về nơi lưu trú.
Cuối cùng, cô cũng trở về khách sạn an toàn. Tuy nhiên, cú sốc tâm lý vẫn đeo bám. “Tôi đã khóc suốt cả ngày hôm sau. Khi gặp lại nhóm bạn chơi ván diều và kể toàn bộ sự việc, mọi người đều bàng hoàng”, cô nói.
Sự việc khiến Stephanie bị ám ảnh và thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về việc đi du lịch một mình. Sau một thời gian suy nghĩ, cô quyết định chia sẻ câu chuyện để cảnh báo những ai có ý định đi chơi một mình, đặc biệt là phụ nữ.
Năm ngoái, theo IQAir của Thụy Sĩ, chất lượng không khí ở thành phố Loni tệ nhất thế giới.
Khói thải từ các nhà máy, khí thải giao thông và bụi từ các công trình xây dựng tạo ra một hỗn hợp độc hại khiến việc hít thở trở thành thử thách đối với 700.000 cư dân.
"Ngay cả việc thở cũng khó khăn ở đây", Manoj Kumar, 45 tuổi, tài xế xe điện ba bánh, người đã sống ở Loni cả đời, nói với CNN.
Trong khi cư dân Mohammad Mohmin Khan cho biết, ô nhiễm quá nặng đến nỗi anh luôn phải đeo khẩu trang dày cộm mỗi khi bước ra những con đường trải nhựa kém chất lượng của thành phố.
"Khói bụi ở đây 24/7. Bất kể bạn đi đâu", anh nói.
Để xác định danh sách các thành phố ô nhiễm nhất, IQ Air đã xem xét bụi mịn PM2.5, một trong những chất ô nhiễm nhỏ nhất nhưng nguy hiểm nhất.
Năm ngoái, nồng độ PM2.5 trung bình ở Loni là 112,5, theo IQ Air - gấp 22 lần giới hạn an toàn của Tổ chức Y tế Thế giới.
Khi hít phải, các hạt bụi PM2.5 sẽ đi sâu vào mô phổi, có thể xâm nhập vào máu, và có liên quan đến bệnh hen suyễn, bệnh tim và phổi, ung thư và các bệnh hô hấp khác, cũng như suy giảm nhận thức ở trẻ em.
Bác sĩ Anil Singh, người điều hành một phòng khám ở Loni, cho biết số lượng bệnh nhân mắc các vấn đề về hô hấp mà ông đã khám tăng lên trong 5 năm qua.
"Tôi đặc biệt thấy nhiều trẻ em đến khám ở độ tuổi rất nhỏ với các triệu chứng hen suyễn giai đoạn đầu. Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng, tiếp xúc với môi trường là một trong những yếu tố hàng đầu", bác sĩ nhấn mạnh.
Theo IQ Air, ba trong số năm thành phố ô nhiễm nhất thế giới năm ngoái nằm ở Ấn Độ, với Delhi một lần nữa trở thành thủ đô ô nhiễm nhất thế giới.
Khí thải từ phương tiện giao thông và công nghiệp, đốt rơm rạ và bụi xây dựng là những nguồn gây ô nhiễm chính ở quốc gia 1,4 tỉ dân này, theo IQ Air.
Từ tháng 12 đến tháng 1, Loni và các thành phố khác ở miền bắc Ấn Độ thường xuyên phải đối mặt với sự gia tăng nghiêm trọng về ô nhiễm trong những tháng mùa đông lạnh và khô.
Không khí độc hại bị mắc kẹt gần mặt đất do hiện tượng nghịch đảo nhiệt độ, trong đó một lớp không khí lạnh, đặc hoạt động như một cái nắp và ngăn không cho chất ô nhiễm bốc lên.
Tháng tư năm ngoái, một cơn bão bụi nghiêm trọng quét qua Delhi đã bổ sung thêm chất ô nhiễm vào không khí ở Loni, khiến nó trở nên độc hại hơn, đặc biệt là đối với những cư dân lớn tuổi và nhỏ tuổi nhất.
Ấn Độ đã khởi động Chương trình Không khí Sạch vào năm 2019, đưa ra các chiến lược trên khắp 24 tiểu bang và vùng lãnh thổ liên bang để giảm nồng độ bụi mịn xuống 40% vào năm 2025 - 2026 nhưng dường như kết quả của xa vời. Bằng chứng nằm ở danh sách bên dưới.
Theo đó, Thụy Sĩ triển khai hệ thống nhập/xuất cảnh (EES) từ 1.4. Công dân các nước thứ ba nhập cảnh, xuất cảnh khu vực Schengen qua các sân bay của Thụy Sĩ sẽ được yêu cầu thu thập dữ liệu sinh trắc học ảnh chụp và vân tay.
Các trường hợp được miễn thu thập sinh trắc học được quy định tại Điều 20 của Bộ luật Biên giới Schengen và chi tiết tại Phụ lục VII của Bộ luật này. Ngoài ra, phía Thụy Sĩ cũng cho biết trong bối cảnh các cuộc thảo luận đang diễn ra ở cấp Liên minh châu Âu, người mang hộ chiếu ngoại giao và công vụ được miễn thu thập dữ liệu sinh trắc học cho đến khi có thông báo mới.
Đối với Vương quốc Anh, hệ thống quản lý xuất nhập cảnh của nước này có một số thay đổi nhằm hướng tới hệ thống số hóa hoàn toàn. Cụ thể, Anh ngừng sử dụng thị thực giấy đối với thị thực nhập cảnh ngắn hạn; Chính thức triển khai việc tạo lập và sử dụng tài khoản UKVI;
Chính phủ nước này cũng bắt đầu áp dụng xác thực số về miễn kiểm soát nhập cảnh. Đồng thời, cập nhật quá trình số hóa đối với Giấy phép đi lại điện tử (ETA) và Xác nhận quyền được nhập cảnh Vương quốc Anh (CoE).
UKVI là một tài khoản trực tuyến trên trang web của Chính phủ Anh (GOV.UK), đóng vai trò là "ví điện tử" chứa hồ sơ nhập cư của du khách. Du khách sẽ đăng nhập vào đây để xem thời hạn visa (eVisa); sử dụng hộ chiếu kết nối với evisa; cập nhật chi tiết hộ chiếu trên tài khoản UKVI; chứng minh quyền làm việc hoặc thuê nhà tại Anh (bằng cách tạo Share Code); cập nhật thông tin hộ chiếu mới hoặc số điện thoại...
Nếu người Việt Nam có nhu cầu đi Anh đang chuẩn bị xin visa hoặc đã có visa, cần lưu ý: Đầu tiên, khi có kết quả visa, du khách sẽ nhận được email hướng dẫn tạo tài khoản UKVI. Bạn cần dùng số hộ chiếu hoặc số hồ sơ (UAN/GWF) để đăng ký.
Tiếp đến là cập nhật hộ chiếu - đây là lỗi nhiều người mắc nhất. Vì eVisa liên kết trực tiếp với số hộ chiếu trong tài khoản, nếu mọi người đổi hộ chiếu mới mà không cập nhật vào tài khoản UKVI thì sẽ không thể lên máy bay hoặc bị kẹt ở cửa khẩu vì hệ thống không khớp thông tin.
Trường hợp đi xin việc hay thuê nhà bên Anh, bạn chỉ cần đăng nhập tài khoản, tạo một mã (Share Code) rồi bấm gửi. Cơ quan chức năng sẽ check trên hệ thống, không cần "soi" thẻ BRP vật lý như trước.
17h chiều, giữa tiếng xe cộ và dòng người tấp nập trên phố Hàng Gai (phường Hoàn Kiếm, Hà Nội), một mùi bơ thơm ngậy liên tục tỏa ra từ lò nướng bánh mì của một tiệm bánh nhỏ khiến không ít du khách quốc tế ngoái nhìn.
Tò mò khi nhìn thấy đám đông đứng chờ kéo dài dọc vỉa hè, chị Hadar (SN 2000, du khách Israel) quyết định nhập vào dòng người để đợi mua bánh.
“Tôi chỉ đi ngang qua thôi, nhưng vì thấy có nhiều người xếp hàng nên tôi lại hiếu kỳ muốn thử. Tôi nghĩ nếu ai cũng kiên nhẫn đợi như vậy thì món này chắc phải đặc biệt lắm”, chị chia sẻ.
Sau khi thưởng thức chiếc bánh vừa ra lò, chị Hadar cho biết đã hiểu vì sao tiệm bánh này luôn đông khách. Theo nữ du khách, ngoài hương vị, điều gây ấn tượng còn là không khí nhộn nhịp khi mọi người vừa ăn bánh vừa trò chuyện ngay trên vỉa hè phố cổ.
“Tôi thích cảm giác vừa dạo phố vừa cầm chiếc bánh nóng như thế này. Nó khiến trải nghiệm ở Hà Nội trở nên thú vị hơn”, chị nói thêm.
Ít ai biết rằng, món bánh đang tạo nên cơn sốt trên phố Hàng Gai thực chất có nguồn gốc từ Malaysia, được biết đến rộng rãi với tên gọi PappaRoti.
Với lớp vỏ phủ cà phê thơm giòn cùng phần ruột mềm xốp, món bánh nhanh chóng trở thành hiện tượng ẩm thực toàn cầu và du nhập vào Việt Nam từ những năm 2010.
Không chỉ riêng Hadar, nhiều du khách quốc tế sau khi thử bánh cũng bày tỏ sự thích thú với hương vị đặc trưng của món ăn này.
Vừa quay lại Hà Nội sau chuyến đi chơi tại Sa Pa, chị Emma (SN 2004, du khách Đức) cho biết chị tìm đến quán nhờ lời giới thiệu từ những người bạn quen biết khi du lịch.
“Tôi chưa từng thử loại bánh nào có hương vị như thế này trước đây. Khi vừa cắn thử, tôi cảm nhận được lớp vỏ thơm lừng, còn bên trong thì mềm và nóng. Mùi thơm khá rõ và vị ngọt cũng vừa phải nên rất dễ ăn”, chị mô tả.
Nữ du khách còn cho biết gần như ngày nào cũng ghé mua bánh trong thời gian lưu trú tại Hà Nội. Dù đây là ngày cuối cùng ở Việt Nam, chị Emma vẫn chọn quay lại để tận hưởng hương vị mềm, xốp đặc trưng lần cuối trước khi về nước.
Bánh ra lò liên tục vẫn không kịp bán
Tiệm bánh với thâm niên hơn một thập kỷ này gần như chưa lúc nào vắng khách. Vào khung giờ cuối buổi chiều, khu vực trước quầy bánh luôn chật kín người đứng chờ. Những mẻ bánh mới liên tục được đưa ra khỏi lò, nhưng chỉ sau ít phút, khay bánh lại nhanh chóng hết sạch vì lượng mua quá lớn.
Vốn không quá xa lạ với loại bánh này vì ở quê nhà cũng có những cửa hàng tương tự, chị Sri (SN 1997, du khách Singapore) cho biết bản thân vẫn muốn trải nghiệm cảm giác đứng chờ giữa lòng phố cổ để tận hưởng trọn vẹn phong vị đường phố đặc trưng của thủ đô.
“Tôi từng ăn loại bánh này rồi nhưng vẫn muốn xem hương vị ở đây có gì khác biệt không. Điều hấp dẫn tôi chính là việc thực khách có thể quan sát mọi công đoạn làm bánh qua lớp kính của gian bếp mở. Cảm giác được nhận chiếc bánh tươi mới, nóng hổi ngay tại chỗ rất thú vị”, chị Sri hào hứng nhận xét.
Dù cho rằng bánh tại Singapore có phần đậm vị hơn, nữ du khách vẫn khẳng định sẽ giới thiệu địa chỉ này cho bạn bè khi ghé thăm Hà Nội. Theo chị, sức hút của chiếc bánh không chỉ nằm ở hương vị mà còn ở cảm giác được nhận tận tay khi bánh vừa nướng xong, lớp vỏ vẫn còn nóng và mùi bơ thơm lan rõ trên tay.
Tiệm mang đến thực đơn đa dạng với 4 vị bánh đồng giá 25.000 đồng, mức chi phí được đánh giá là khá hợp lý cho một món ăn nhẹ.
Nhưng do lượng khách quá đông nên nhiều vị thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy hàng”, phần lớn thực khách sẽ chọn hai vị truyền thống là bơ mặn và chocolate, cũng là những vị được gọi nhiều nhất tại quán.
Tò mò trước cảnh tượng khách đứng kín cả vỉa hè, phóng viên cũng trực tiếp xếp hàng để trải nghiệm. Mặc dù dòng người liên tục nối dài trước quầy bánh, tốc độ phục vụ lại khá nhanh nhờ nhân viên liên tục đưa các mẻ mới ra lò. Chỉ sau khoảng 7 phút chờ đợi, phần bánh đã được trao tận tay.
Lớp vỏ bên ngoài vẫn còn nóng hổi và tỏa rõ mùi bơ quyện cùng hương cà phê đặc trưng. Phần vỏ mỏng, hơi giòn nhẹ nhưng bên trong vẫn giữ được độ mềm và xốp. Vị ngọt của bánh ở mức vừa phải, không quá gắt nên khá dễ ăn, kể cả với những thực khách không quen dùng đồ ngọt.
Tuy nhiên, nếu chỉ thưởng thức đơn thuần, thực khách có thể cảm thấy hơi ngấy. Trải nghiệm sẽ trọn vẹn hơn nếu có đồ uống thanh mát đi kèm để cân bằng lại vị giác. Ngoài ra, việc thiếu không gian ngồi cũng là một hạn chế nhỏ cho những ai muốn nhâm nhi bánh một cách thong thả.