Theo India today, cảnh sát cho biết, 3 thành viên trong một gia đình đã thiệt mạng và 2 người khác, trong đó có một bé gái 12 tuổi, bị thương sau khi một chiếc xe tải chở xi măng mất kiểm soát do nổ lốp và đâm vào ngôi nhà ở huyện Mirzapur, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ, hôm 15/7.
Theo cảnh sát, chiếc xe tải đang di chuyển từ Varanasi đến Sonbhadra thì một trong những chiếc lốp xe bị nổ vào khoảng 3h, khiến tài xế mất lái.
Chiếc xe lao ra khỏi đường và đâm vào một ngôi nhà nơi có nhiều người đang ngủ. Cú va chạm đã đè trúng những người đang ngủ bên trong ngôi nhà.
Các nạn nhân được xác định là Rajaram (47 tuổi), Sukhiya (70 tuổi) và Chandtara (45 tuổi), những người đã tử vong tại chỗ.
2 người bị thương đã được đưa ngay đến Trung tâm Chấn thương Varanasi để điều trị.
Cảnh sát, với sự hỗ trợ của cần cẩu, đã di chuyển chiếc xe tải ra khỏi ngôi nhà bị hư hại trước khi tạm giữ phương tiện này.
Một cuộc điều tra đã được tiến hành để xác định chính xác các tình tiết dẫn đến vụ tai nạn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Tranh cãi mẹ cứu con trước bỏ lại cụ bà khi nhà sắp sập hút triệu lượt xem

Mới đây, mạng xã hội chia sẻ đoạn video ghi lại cảnh một căn nhà đột nhiên rung lắc mạnh do động đất. Trong khoảnh khắc nguy cấp, người phụ nữ vội vàng bế con tháo chạy ra ngoài sau đó mới quay lại đón bà cụ trong nhà.
Bên dưới video, nhiều người để lại bình luận tranh cãi nên cứu em bé hay người già trước trong tình huống này.
Tài khoản Claudine nêu ý kiến: "Tôi đồng tình với cách xử lý này. Tôi đã lớn tuổi và không thể sống nổi nếu con cháu gặp nạn".
Còn tài khoản Yogendran bày tỏ: "Những nhân vật trong video đều phản ứng theo bản năng trước tình huống xảy ra đột ngột. Đó là tất cả những gì họ có thể làm. May mắn là cả em bé và cụ bà đều được cứu".
Ở góc nhìn khác, một số người cho rằng nên cứu người già trước, vì họ không thể nhanh nhẹn bằng người trẻ.
Được biết, đây là đoạn video được anh Jonard Abrasado (sống ở Philippines) trích xuất từ camera an ninh rồi đăng tải lên trang cá nhân hôm 12/6 thu hút gần 3 triệu lượt xem. Trận động đất xảy ra tại Mindanao cách đây 2 tuần.
Theo tờ SCMP, trong bài đăng trên trang cá nhân, Jonard Abrasado cho biết, thời điểm xảy ra động đất, anh không ở nhà. Chàng trai sợ mọi người bị mắc kẹt hoặc chấn thương dưới đống đổ nát.
"Cháu thật sự xin lỗi bà. Nếu có mặt ở đó, cháu sẽ đưa bà ra ngoài ngay lập tức. May mà Davi (tên người phụ nữ trong video) kịp thời quay lại đón bà", anh bày tỏ.
Trận động đất mạnh 7,8 độ ở ngoài khơi Mindanao (Philippines) hôm 8/6 khiến ít nhất 61 người thiệt mạng, 40 người mất tích ở Philippines đã nâng đáy biển lên tới 2m, làm lộ ra các rạn san hô và gây hại cho sinh vật biển.
Sự dịch chuyển của rãnh Cotabato đã đẩy một phần đường bờ biển của các tỉnh Sarangani và Davao Occidental lên phía trên, làm lộ ra phần đáy biển vốn ban đầu bị ngập nước. Mức độ nâng được lập bản đồ là khoảng 2m, theo Viện Địa chấn và Núi lửa Philippines.
Rãnh này nằm cách bờ biển phía nam Mindanao chỉ khoảng 50km, là nơi thường xảy ra các hoạt động địa chấn, bao gồm hàng nghìn trận động đất hầu hết là nhỏ được ghi nhận vào tháng 1.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
'Trời bù' cho người khuyết tật nhiều năng khiếu, hãy giúp sản phẩm của họ ra thị trường

Khi tham gia sản xuất sản phẩm thủ công tại Doanh nghiệp xã hội Chạm Vào Xanh và được khuyến khích đưa sản phẩm ra thị trường, chị bắt đầu có thu nhập và dần xây dựng sự tự tin.
Việc có thể đóng góp vào kinh tế gia đình giúp chị chuyển từ vị thế phụ thuộc sang một người có vai trò, có tiếng nói. Sự chủ động về tài chính cũng mở ra những thay đổi rõ rệt trong cách chị tham gia vào đời sống xã hội.
"Trời cho" nhiều năng khiếu tạo ra sản phẩm đẹp
Người khuyết tật ở Việt Nam không thiếu năng lực lao động. Điều họ thiếu là cơ hội để tham gia vào thị trường một cách phù hợp và bền vững.
Một sản phẩm thủ công nhỏ có thể không thay đổi nền kinh tế, nhưng có thể thay đổi cuộc đời của một con người. Khi nghệ thuật trở thành sinh kế, nó mở ra một cách nhìn khác về hòa nhập cho người khuyết tật.
Dù các chính sách hỗ trợ đã có những bước tiến nhất định, một khoảng trống lớn vẫn tồn tại: làm thế nào để người khuyết tật có thể sống bằng chính năng lực của mình, thay vì phụ thuộc vào trợ cấp hoặc gia đình.
Thực tế cho thấy nhiều chương trình đào tạo nghề hiện nay chưa gắn với nhu cầu thị trường. Người học có kỹ năng nhưng không có đầu ra ổn định. Việc làm, nếu có, thường thu nhập thấp và thiếu bền vững. Vấn đề không nằm ở khả năng của người khuyết tật, mà ở cách xã hội thiết kế cơ hội cho họ.
Một hướng tiếp cận khác đang dần được chứng minh trong thực tế: sử dụng nghệ thuật và lao động sáng tạo như một con đường tạo sinh kế.
Câu chuyện này không phải là cá biệt. Tại Việt Nam, một số doanh nghiệp xã hội như Chạm Vào Xanh, Vụn Arts hay Kym Viet đang cho thấy một hướng đi khả thi: khi có tổ chức phù hợp làm cầu nối, kỹ năng sáng tạo của người khuyết tật có thể trở thành sản phẩm có giá trị trên thị trường.
Những mô hình này đặt ra một cách nhìn khác: nghệ thuật không chỉ là công cụ trị liệu, mà có thể trở thành một ngành kinh tế vi mô nếu được tổ chức đúng cách.
Tại Nhật Bản, hướng tiếp cận này đã được phát triển từ sớm. Các sản phẩm do người khuyết tật tạo ra được thiết kế, đóng gói và phân phối như hàng hóa thực thụ, với sự tham gia của cả khu vực công và tư. Điều này cho thấy khi có cơ chế phù hợp, lao động sáng tạo của người khuyết tật hoàn toàn có thể trở thành một phần của nền kinh tế.
Việt Nam vẫn thiếu những cơ chế để đưa sản phẩm của người khuyết tật ra thị trường một cách bền vững. Nhiều mô hình hiện nay hoạt động trong điều kiện hạn chế, phụ thuộc vào nguồn lực ngắn hạn và chưa có sự kết nối thị trường mang tính hệ thống.
Đáng chú ý, các doanh nghiệp xã hội - dù đóng vai trò cầu nối quan trọng - vẫn chưa tiếp cận được các chính sách ưu đãi tương xứng. Việc tìm kiếm đầu ra cho sản phẩm phần lớn dựa vào nỗ lực cá nhân và các mối quan hệ của người quản lý, thay vì được hỗ trợ bởi các cơ chế kết nối chính thức. Điều này khiến nhiều mô hình hiệu quả khó mở rộng, và những giải pháp đã được kiểm chứng khó trở thành quy mô lớn.
Nếu coi đây là một hướng đi nghiêm túc, chính sách cần có những điều chỉnh tương ứng.
Trước hết, cần xây dựng cơ chế ưu đãi rõ ràng hơn cho các doanh nghiệp xã hội trong lĩnh vực này, đặc biệt về thuế và tiếp cận tài chính, nhằm khuyến khích các mô hình tạo tác động dài hạn.
Thứ hai, cần phát triển các chương trình kết nối thị trường mang tính hệ thống, trong đó Nhà nước đóng vai trò trung gian, giúp đưa sản phẩm của người khuyết tật vào các chuỗi giá trị hiện có, bao gồm cả mua sắm công.
Thứ ba, giáo dục nghề cần mở rộng theo hướng linh hoạt hơn, đưa nghệ thuật ứng dụng và sáng tạo vào như một lựa chọn thực chất, thay vì chỉ giới hạn trong một số ngành nghề truyền thống.
Xóa bỏ rào cản cho người khuyết tật không chỉ là cải thiện hạ tầng, mà là thiết kế lại cách họ tham gia vào đời sống kinh tế - xã hội. Khi cơ hội được tổ chức đúng cách, người khuyết tật không cần được "hỗ trợ" để tồn tại, mà có thể tự tạo ra giá trị và khẳng định vị trí của mình.
Và trong hành trình đó, nghệ thuật - nếu được nhìn nhận đúng - có thể không chỉ thay đổi một cuộc đời, mà còn góp phần thay đổi cách xã hội vận hành.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Trao, truy tặng huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm cho hai học sinh cứu người đuối nước

Sáng 15-4, thừa ủy quyền của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, anh Hồ Phúc Hải - Phó bí thư thường trực Tỉnh Đoàn Nghệ An - đã tới thăm hỏi, trao tặng và truy tặng bằng khen, huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm cho hai bạn học sinh vì đã có hành động dũng cảm cứu người đuối nước.
Trước đó, ngày 10-4, em Võ Hoàng Thành - ngụ khối Tiên Động, phường Vinh Lộc, học sinh lớp 10D4, Trường THPT Nghi Lộc 3, Nghệ An - trong lúc đi dạo tại bãi biển Cửa Lò đã phát hiện ba người đang gặp nạn giữa khu vực có dòng nước xoáy.
Trước tình huống nguy cấp, Thành nhanh chóng mượn phao của người dân gần đó, rồi bơi ra ứng cứu.
Dù gió to, sóng lớn, nam sinh vẫn cố gắng tiếp cận được các nạn nhân và lần lượt đưa hai người vào bờ. Sau đó, Thành sơ cứu, giúp nạn nhân qua cơn nguy kịch trước khi đưa đi cấp cứu.
Trường hợp còn lại, do kiệt sức và dòng nước cuộn xiết, Thành không thể cứu được.
Cũng trong ngày 10-4, em Lê Thị Quỳnh C. - 17 tuổi, ngụ xóm 10, xã Nghi Lộc, học sinh lớp 11, Trường THPT Nguyễn Thức Tự, Nghệ An - cùng bạn đi dạo tại bãi biển Cửa Lò. Thời điểm này, một nam sinh 14 tuổi xuống tắm biển, không may bị sóng cuốn ra xa, chới với giữa dòng nước.
Phát hiện sự việc, C. bơi ra ứng cứu. Tuy nhiên nữ sinh sau đó kiệt sức, bị sóng cuốn ra xa rồi chìm dần.
Dù lực lượng cứu hộ đã tiếp cận, đưa cả hai vào bờ nhưng chỉ cứu được nam sinh, còn C. không qua khỏi.
Ân cần thăm hỏi, động viên và chia sẻ mất mát với gia đình, anh Hồ Phúc Hải khẳng định sự hy sinh quên mình của em C. và hành động dũng cảm của em Thành là những minh chứng ý nghĩa cho tinh thần nhân ái, trách nhiệm và bản lĩnh của tuổi trẻ Nghệ An.
Từ những câu chuyện này, Thường trực Tỉnh Đoàn Nghệ An mong muốn công tác giáo dục kỹ năng sống, đặc biệt là kỹ năng phòng, chống đuối nước cho thanh thiếu niên cần tiếp tục được quan tâm, đẩy mạnh hơn nữa, góp phần hạn chế những tai nạn đáng tiếc có thể xảy ra.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

