Nghiên cứu của Đại học Sydney (Australia) chỉ ra phụ nữ độc thân trên 45 tuổi, không có con là nhóm có khả năng cao nhất phải chăm sóc cha mẹ già hoặc người thân bệnh tật.
“Nhiều phụ nữ cho biết gia đình họ tồn tại một kỳ vọng: vì không vướng bận con cái, họ là người rảnh rỗi và linh hoạt nhất để hỗ trợ”, Phó giáo sư Myra Hamilton, trưởng nhóm nghiên cứu, nói.
Tuy nhiên, hệ lụy mà nhóm phụ nữ này phải đối mặt không chỉ là thời gian, mà còn là gánh nặng tài chính và áp lực tinh thần.
Định kiến “không vướng bận”
Bà Hamilton cho biết, việc mặc định người độc thân phải chăm sóc cha mẹ xuất phát từ hai định kiến: chăm sóc là việc của phụ nữ và không con sẽ rảnh rỗi hơn người đã lập gia đình. “Những phụ nữ này không trốn tránh trách nhiệm, họ muốn phụng dưỡng cha mẹ. Nhưng chính cảm giác bị áp đặt khiến họ không thoải mái”, chuyên gia nói.
Chuyên gia tư vấn tâm lý Judy Graham cho biết nhiều khách hàng của bà đang gánh vác việc chăm sóc cha mẹ một mình, hoặc đối mặt với các mối quan hệ anh chị em phức tạp. “Khách hàng thường kể về những câu nói trong gia đình kiểu như: Cô không có con, nên có thể tạm dừng công việc để đưa mẹ đi khám bệnh được không?”, bà Graham nói.
Theo bà, quan niệm này bắt nguồn từ tâm lý coi trọng việc sinh sản của xã hội. Họ phải đối mặt với căng thẳng tâm lý, thể chất và tài chính giống mọi người nhưng thường phải gánh chịu một mình.
Thiệt thòi tài chính, sự nghiệp
Việc chăm sóc người già ảnh hưởng lớn đến việc làm và thu nhập của phụ nữ không con. Nếu phụ nữ có con thường bị gián đoạn sự nghiệp ở giai đoạn đầu, nhóm không con lại bị ảnh hưởng ở giai đoạn muộn hơn khi phải chăm sóc thành viên lớn tuổi.
Bà Hamilton cho biết sự gián đoạn này ảnh hưởng đến cơ hội thăng tiến và làm giảm mức tích lũy hưu trí của phụ nữ. Bà Graham cũng nói nhiều người phải làm việc bán thời gian hoặc tạm dừng kinh doanh để chăm sóc người thân.
Môi trường công sở chưa có sự ghi nhận tương xứng. Nhiều phụ nữ cho biết người sử dụng lao động không công nhận nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ già giống như việc nuôi con nhỏ. “Các chủ lao động đặt ra kỳ vọng cao hơn, yêu cầu làm thêm ca hoặc sắp xếp kỳ nghỉ trùng với kỳ nghỉ học của con cái đồng nghiệp”, bà Hamilton nói. Nữ chuyên gia cho rằng việc cân bằng giữa trách nhiệm chăm sóc gia đình và công việc là khó khăn chung của tất cả phụ nữ.
Nguy cơ bị cô lập
Phụ nữ không con còn đối mặt với nguy cơ bị cô lập trong gia đình. Họ có thể bị gạt ra khỏi các sự kiện với lý do “Chúng tôi phải tổ chức tiệc sinh nhật cho con, vì vậy cô hãy đến bệnh viện vì cô không vướng bận”.
Theo bà Graham, mỗi câu nói mang tính đùn đẩy như “Tôi không thể đưa mẹ đi khám vì phải đón con” trở thành lời nhắc nhở về hoàn cảnh cá nhân của họ.
“Sự chăm sóc lẽ ra dành cho con cái giờ được chuyển sang phụng dưỡng người già. Đó là phần mất mát mà những phụ nữ không có con phải trải qua”, bà Graham nói.
Thiệt thòi kép về tài chính và sự nghiệp
Bên cạnh những tác động về mặt tài chính, việc chăm sóc người già cũng ảnh hưởng lớn đến việc làm và thu nhập của phụ nữ không con.
Bà Hamilton chỉ ra, nếu phụ nữ có con thường bị gián đoạn sự nghiệp ở giai đoạn đầu, thì phụ nữ không con lại bị ảnh hưởng ở giai đoạn muộn hơn – thời điểm họ phải tập trung chăm sóc các thành viên lớn tuổi trong gia đình.
“Sự gián đoạn này ảnh hưởng trực tiếp đến số giờ làm việc, cơ hội thăng tiến, đào tạo và các cơ hội nghề nghiệp khác. Nghiên cứu của chúng tôi chứng minh điều này dẫn đến hệ lụy rõ rệt: Giảm mức tích lũy hưu trí của nhiều phụ nữ”, Phó giáo sư Hamilton nhấn mạnh.
Bà Graham cho biết nhiều phụ nữ không con đã phải chuyển sang làm việc bán thời gian hoặc tạm dừng việc kinh doanh riêng để chăm sóc người thân. Tương lai tài chính của họ vì thế trở nên không chắc chắn.
Đáng chú ý, môi trường công sở hiện nay chưa có sự ghi nhận tương xứng đối với trách nhiệm này. Nhiều phụ nữ phản ánh rằng người sử dụng lao động không công nhận nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ già giống như cách họ nhìn nhận việc nuôi con nhỏ.
“Các chủ lao động đối xử như thể họ là những người hoàn toàn không có trách nhiệm gia đình. Họ đặt ra kỳ vọng cao hơn tại nơi làm việc, chẳng hạn như yêu cầu làm thêm ca hoặc sắp xếp kỳ nghỉ hàng năm trùng với các kỳ nghỉ học của con cái đồng nghiệp”, bà Hamilton nói.
Bà thừa nhận việc cân bằng giữa công việc và nuôi dạy con cái là thách thức lớn, nhưng “đây không phải là vấn đề so sánh giữa người có con và người không có con”. Việc cân bằng giữa trách nhiệm chăm sóc gia đình và công việc là khó khăn với tất cả phụ nữ.
Áp lực tâm lý và sự cô lập
Không chỉ chịu thiệt thòi về kinh tế, phụ nữ không con còn đối mặt với nguy cơ bị cô lập trong chính gia đình.
Họ có thể bị gạt ra khỏi các sự kiện gia đình với lý do: ‘Chúng tôi phải tổ chức tiệc sinh nhật cho các con, vì vậy cô hãy đến bệnh viện vì cô không có con’.
Đối với những phụ nữ không có con ngoài ý muốn, những tình huống này càng tạo ra áp lực tâm lý lớn hơn.
Theo bà Graham, mỗi câu nói mang tính đùn đẩy như “Tôi không thể đưa mẹ đi khám vì phải đón con” trở thành một lời nhắc nhở về hoàn cảnh cá nhân của họ.
“Sự chăm sóc lẽ ra dành cho con cái giờ đây được chuyển sang việc phụng dưỡng người già. Đó là một phần của sự mất mát mà những người phụ nữ không có con phải trải qua trong cuộc đời”, bà Graham kết luận.
Cá là thực phẩm giàu dinh dưỡng, đặc biệt chứa nhiều protein chất lượng cao và omega-3 có lợi cho tim mạch, giúp giảm nguy cơ đột quỵ và các bệnh tim mạch. Tuy nhiên, nếu ăn không đúng cách, loại thực phẩm này cũng có thể trở thành "nguồn đưa độc tố vào cơ thể" mà nhiều người không để ý.
Theo chuyên gia dinh dưỡng Trương Ngữ Hy (Trung Quốc), cá vẫn rất tốt cho sức khỏe nhưng cần lựa chọn và chế biến đúng cách. Đáng chú ý, có 3 bộ phận của cá nên hạn chế ăn, thậm chí tránh ăn thường xuyên vì dễ tích tụ độc tố và kim loại nặng như thủy ngân, chì.
Da cá được nhiều người ưa thích nhờ chứa collagen và axit béo không bão hòa, tốt cho da và tim mạch. Tuy nhiên, đây cũng là "lớp lọc" hấp thụ nhiều chất ô nhiễm từ môi trường, đặc biệt là kim loại nặng.
Những loài cá lớn sống lâu trong tự nhiên càng có nguy cơ tích lũy độc tố cao hơn do nằm ở vị trí cao trong chuỗi thức ăn. Vì vậy, ăn da cá thường xuyên có thể vô tình nạp vào cơ thể lượng kim loại nặng đáng kể.
Đầu cá thường được dùng để nấu canh vì vị ngọt béo đặc trưng. Tuy nhiên, khu vực quanh mang cá lại là nơi dễ tích tụ "độc tố" và có nguy cơ chứa ký sinh trùng nếu không được làm sạch kỹ. Nếu chế biến không đảm bảo vệ sinh, đây có thể là nguồn gây hại tiềm ẩn cho sức khỏe.
Nội tạng cá
Nội tạng cá đôi khi được sử dụng trong một số món ăn, nhưng thực tế không mang lại nhiều giá trị dinh dưỡng như nhiều người nghĩ. Ngược lại, đây lại là bộ phận dễ chứa kim loại nặng, độc tố và ký sinh trùng nhất. Việc ăn thường xuyên nội tạng cá có thể làm tăng nguy cơ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.
Để giảm nguy cơ hấp thụ độc tố khi ăn cá, chuyên gia khuyến nghị một số cách đơn giản nhưng hiệu quả:
- Loại bỏ da cá: Lột da cá trước khi chế biến có thể giúp giảm đáng kể lượng kim loại nặng tồn dư.
- Ưu tiên cá nhỏ: Cá kích thước nhỏ thường tích lũy ít độc tố hơn so với cá lớn sống lâu năm.
- Chần sơ trước khi nấu: Trụng cá qua nước sôi giúp loại bỏ bớt máu thừa, mùi tanh và tạp chất.
Cá vẫn là nguồn thực phẩm rất tốt cho sức khỏe nếu được lựa chọn và chế biến đúng cách. Chỉ cần tránh những bộ phận dễ tích tụ độc tố và áp dụng các mẹo đơn giản trên, bạn hoàn toàn có thể yên tâm thưởng thức món cá thơm ngon mà vẫn bảo vệ sức khỏe lâu dài cho cả gia đình.
Để giảm rủi ro, khi mua cá cần chú ý:
- Quan sát mắt cá: Cá tươi có mắt trong, sáng, không lõm, không đỏ. Mắt mờ, lõm, đục là dấu hiệu cá đã để lâu.
- Xem mang cá: Mang cá tươi có màu đỏ hồng, khép chặt, ít nhớt và trong. Mang xám, nâu, lật ra ngoài là cá không còn tươi.
- Kiểm tra da và vảy: Da cá tươi sáng, sạch, vảy bám chắc. Da nhớt nhiều, xỉn màu, vảy bong tróc là cá đã hỏng.
- Cảm nhận độ đàn hồi: Cá tươi cầm lên chắc tay, thân cứng. Cá mềm nhũn, dính tay thường không còn tươi.
- Quan sát thịt cá: Khi mổ, thịt cá tươi bám chặt vào xương, máu đỏ tươi. Nếu thịt rời rạc, máu sẫm màu, cá có thể đã chết lâu.
Để đảm bảo an toàn thực phẩm và phòng tránh nguy cơ lây nhiễm ký sinh trùng từ cá, bạn cần thực hiện các biện pháp sau:
- Nấu chín cá hoàn toàn: Nấu chín cá là cách hiệu quả nhất để tiêu diệt ký sinh trùng. Hạn chế ăn cá sống hoặc chế biến chưa chín kỹ, đặc biệt là các món như sushi, sashimi, hoặc gỏi cá.
- Đông lạnh cá trước khi ăn sống: Nếu bạn muốn ăn các món cá sống, hãy đảm bảo rằng cá đã được đông lạnh ở nhiệt độ -20°C trong ít nhất 7 ngày để tiêu diệt ký sinh trùng. Đông lạnh là cách hiệu quả để làm suy yếu và tiêu diệt ký sinh trùng mà không làm mất đi hương vị tự nhiên của cá. Đây là cách thường được áp dụng để vô hiệu hóa giun ký sinh trong cá hồi.
- Bảo quản và vệ sinh cá đúng cách: Việc bảo quản cá trong tủ lạnh hoặc tủ đông giúp ngăn chặn sự phát triển của ký sinh trùng và vi khuẩn. Cá tươi nên được bảo quản ở nhiệt độ dưới 4°C và cá đông lạnh ở nhiệt độ -18°C.
Trước khi chế biến, rửa cá sạch dưới vòi nước lạnh để loại bỏ bụi bẩn và các chất cặn bã.
Sử dụng dao và thớt riêng khi chế biến cá sống để tránh lây nhiễm chéo vi khuẩn và ký sinh trùng.
Ẩn mình giữa vùng núi yên bình của Tây Ban Nha, ngôi làng nhỏ này khiến bất kỳ ai đặt chân tới cũng phải ngỡ ngàng. Từ mái nhà, bức tường cho tới những con đường quanh co, tất cả đều được phủ kín bằng một màu xanh nổi bật. Điều đặc biệt hơn cả là toàn bộ người dân nơi đây đều đồng ý giữ nguyên diện mạo ấy suốt 15 năm.
Ngôi làng được nhắc đến là Juzcar, nằm giữa thung lũng Valle del Genal thuộc vùng Serrania de Ronda, Tây Ban Nha. Nhìn từ xa, Juzcar nổi bật như một "ốc đảo xanh" giữa núi đồi, khiến nhiều du khách có cảm giác như đang bước vào thế giới cổ tích của những nhân vật Xì Trum nổi tiếng.
Điều đặc biệt là kể từ năm 2011, toàn bộ nhà cửa, tường đá, đường làng và các không gian công cộng tại Juzcar đều được phủ một màu xanh dương đặc trưng. Không chỉ thay đổi màu sơn, người dân còn trang trí thêm nhiều hình ảnh Xì Trum sinh động, từ tranh tường đến tượng các nhân vật như Papa Smurf hay Smurfette, tạo nên khung cảnh vừa độc đáo vừa đầy vui nhộn.
Ít ai biết rằng trước đây, Juzcar vốn là một "ngôi làng trắng" truyền thống, giống nhiều địa phương khác ở vùng Andalusia. Bước ngoặt xảy ra vào năm 2011 khi hãng Sony chọn nơi đây để quảng bá bộ phim Xì Trum. Phục vụ cho chiến dịch này, toàn bộ ngôi làng đã được sơn xanh đồng loạt và diện mạo đặc biệt ấy được giữ nguyên cho đến tận ngày nay.
Ban đầu, màu sơn này chỉ mang tính tạm thời. Thế nhưng sau khi bộ phim ra mắt, Juzcar bất ngờ trở thành điểm đến nổi tiếng, thu hút lượng lớn khách du lịch đổ về tham quan.
Trong cuộc trưng cầu dân ý sau đó, người dân đã đưa ra quyết định gây bất ngờ: giữ nguyên toàn bộ sắc xanh thay vì sơn lại màu trắng như trước.
Từ đó đến nay, ngôi làng vẫn trung thành với diện mạo đặc biệt ấy. Những con đường nhỏ phủ sắc xanh, các ngôi nhà hình cây nấm và hàng loạt góc check-in đậm chất cổ tích khiến nơi đây trở thành điểm đến độc đáo bậc nhất Tây Ban Nha.
Không chỉ gây ấn tượng bởi màu sắc, Juzcar còn được bao quanh bởi thiên nhiên xanh mát và những cánh rừng yên bình. Du khách đến đây có thể thưởng thức các món ăn địa phương tại những quán nhỏ xinh hoặc mua những món quà lưu niệm mang đậm dấu ấn "làng Xì Trum".
Sau khi "thay áo mới", Juzcar gần như hồi sinh nhờ du lịch. Mỗi năm, ngôi làng đón khoảng 80.000 lượt khách- con số khổng lồ so với quy mô dân số ít ỏi nơi đây. Chính sắc xanh khác biệt ấy đã giúp Juzcar vượt qua giai đoạn suy thoái kinh tế và trở thành một trong những ngôi làng đặc biệt nhất châu Âu.
Say xe luôn là "nỗi ám ảnh" của nhiều người. Say xe thực chất xuất phát từ sự "xung đột giác quan". Khi ngồi trên xe, mắt thường thấy cảnh vật bên trong dường như đứng yên, trong khi tai trong – bộ phận giữ thăng bằng – lại cảm nhận được sự chuyển động. Chính sự mâu thuẫn này khiến não bộ lúng túng, từ đó gây ra cảm giác chóng mặt, buồn nôn, thậm chí là đau đầu và mệt lả.
Theo khảo sát của Science Focus, khoảng 1/3 dân số dễ bị say tàu xe. Khảo sát này cũng cho thấy 46% hành khách xe hơi từng gặp triệu chứng trong 5 năm gần đây, và 59% trong suốt đời. Say xe động ảnh hưởng lớn đến trải nghiệm du lịch, khiến nhiều người ngại di chuyển xa.
Say xe uống gì là thắc mắc phổ biến khi nhiều người gặp buồn nôn, chóng mặt lúc di chuyển. Chọn đúng đồ uống giúp giảm khó chịu, ổn định cơ thể và chủ động kiểm soát tình trạng say xe trong suốt hành trình.
Dưới đây là một số cách chống say xe:
- Uống nước gừng ấm: Gừng là nguyên liệu tự nhiên thường được sử dụng để làm dịu cảm giác buồn nôn. Một số nghiên cứu cho thấy, gừng có thể hỗ trợ giảm co thắt dạ dày và cải thiện hoạt động tiêu hóa. Uống một cốc nước gừng ấm trước khi lên xe khoảng 10-15 phút giúp làm ấm cơ thể, giảm cảm giác đầy bụng. Ngoài ra, hương thơm nhẹ của gừng cũng giúp thư giãn tinh thần và giảm lo lắng khi di chuyển.
- Uống nước chanh pha loãng: Chanh giàu vitamin C rất tốt cho sức khỏe. Nước chanh loãng có vị chua nhẹ, dễ uống và tạo cảm giác tươi mát. Hàm lượng vitamin C tự nhiên trong chanh giúp làm sạch khoang miệng và mang lại cảm giác tỉnh táo. Với người dễ buồn nôn, vị chua dịu có thể giúp giảm cảm giác khó chịu do dạ dày bị kích thích. Tuy nhiên, người có dạ dày nhạy cảm nên pha loãng và uống từng ngụm nhỏ để tránh gây xót.