Không giống nhiều người theo đuổi âm nhạc từ nhỏ với một ước mơ rõ ràng, Khuất Hoa Xuân (27 tuổi TP. Hà Nội) đến với bộ trống khá tình cờ. Ban đầu, cô chỉ muốn học một loại nhạc cụ. Tuy nhiên, khi được người quen gợi ý: “Môn này đang ít người học, em có muốn thử không?”, Hoa Xuân quyết định trải nghiệm và rồi “dính luôn” với bộ môn này.
Từ một lần học thử, tiếng trống dần trở thành niềm đam mê lớn nhất của Xuân. Thế nhưng, để theo đuổi con đường chơi trống chuyên nghiệp, Hoa Xuân cũng đối mặt với không ít khó khăn.
Xuân nhớ có lần từng gặp định kiến khi theo học nhạc cụ phương Tây. “Có một chú mặc định con gái sẽ học nhạc cụ dân tộc. Lúc đó mình cũng hơi khó chịu vì người ta nghĩ mình không học được”, cô kể.
Không chỉ vậy, việc theo đuổi bộ trống cũng đòi hỏi khoản đầu tư không nhỏ. Mỗi khi có tiền, Hoa Xuân đều ưu tiên mua thêm thiết bị hoặc tiếp tục đóng học phí để nâng cao kỹ năng. “Có bao nhiêu tiền là mình mua trống luôn, không suy nghĩ nhiều. Học phí cũng khá cao nhưng mình vẫn cố gắng duy trì vì thật sự yêu thích bộ môn này”, Xuân chia sẻ.
Bên cạnh áp lực chi phí, tiếng trống vang lên mỗi ngày cũng từng khiến hàng xóm phàn nàn. Tuy nhiên, những điều đó không đủ khiến cô từ bỏ niềm đam mê.
Năm 2021 trở thành cột mốc đáng nhớ khi Hoa Xuân hoàn thành bài cover thần tượng, đạt 9,5 điểm chuyên ngành, mức điểm cao trong khóa học. “Lúc đó mình thấy bản thân ngầu lắm. Đó cũng là khởi đầu cho rất nhiều điều về sau này”, nữ tay trống nhớ lại.
Sau nhiều năm luyện tập, Hoa Xuân dần mở rộng công việc sang biểu diễn, thu âm, giảng dạy và sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
Theo cô, phía sau những video chỉ kéo dài vài phút là cả quá trình luyện tập nhiều năm cùng thời gian chuẩn bị, tìm góc quay để mang đến sản phẩm chỉn chu hơn. “Hay hay không là do người chơi, nên mình chỉ biết luyện tập nhiều hơn nữa”, Hoa Xuân nói.
Điều thôi thúc cô đăng tải các video không phải để nổi tiếng, mà đơn giản là muốn lưu lại hành trình trưởng thành của bản thân. “Mình thích và muốn lưu lại quá trình trưởng thành của mình. Được mọi người khen thì vui lắm. Từ nhỏ mình đã thích được bố khen, nên khi các bạn trên mạng động viên mình cũng rất hạnh phúc”, cô bộc bạch.
Theo hồ sơ cá nhân, Hoa Xuân hiện theo đuổi nhiều dòng nhạc như rock, metal, funk, fusion…, từng biểu diễn tại nhiều lễ hội âm nhạc, tham gia thu âm cho hơn 30 ca khúc và cộng tác với nhiều nghệ sĩ trong và ngoài nước.
Hiện Hoa Xuân hoạt động với vai trò tay trống biểu diễn (session drummer), đồng thời giảng dạy và sáng tạo nội dung về âm nhạc. Với cô, bộ trống không còn là sở thích mà đã trở thành công việc gắn bó mỗi ngày.
Không chỉ thu hút người xem bởi kỹ năng, Hoa Xuân còn tạo dấu ấn với phong cách biểu diễn giàu năng lượng.
Phạm Tuấn Ngọc, ở P.Việt Hưng, TP.Hà Nội cho biết đã theo dõi Hoa Xuân khoảng 3 năm sau khi tình cờ xem một video trên Facebook. Theo anh, điều khiến mình ấn tượng là khả năng phối giữa nhạc Nhật và nhạc Việt trong các bản cover, cùng hình ảnh một cô gái theo đuổi bộ môn vốn ít nữ giới lựa chọn.
Trong khi đó, Trần Quang Đạt, ở P.Trường Vinh, tỉnh Nghệ An nhận xét Hoa Xuân sở hữu kỹ thuật chơi trống chắc tay, giữ nhịp tốt và tạo cảm giác chuyên nghiệp. “Điều khiến mình ấn tượng là bạn có vóc dáng khá nhỏ nhắn nhưng lại ngồi phía sau bộ trống lớn và chơi rất tự tin”, anh nói.
Bên cạnh nhiều lời động viên, nữ tay trống cũng nhận về không ít góp ý từ cộng đồng mạng. Có người đánh giá cao thần thái biểu diễn, trong khi một số ý kiến cho rằng cô nên tiết chế một vài động tác cơ thể để người xem tập trung hơn vào phần trình diễn.
Đón nhận những ý kiến trái chiều, Hoa Xuân cho biết bản thân luôn sẵn sàng lắng nghe các góp ý mang tính xây dựng nhưng không để những bình luận tiêu cực ảnh hưởng quá nhiều.
Hiện ngoài biểu diễn và sáng tạo nội dung, cô còn trực tiếp giảng dạy bộ môn trống với mong muốn truyền cảm hứng cho nhiều bạn trẻ. “Hiện tại mình không nghĩ còn nhiều định kiến về con gái chơi trống nữa. Chơi trống vốn khó và rất ngầu. Nếu yêu thích thì cứ thử thôi, đừng ngại”, Hoa Xuân nhắn gửi.
Có lẽ không thí sinh nào có thể tránh khỏi giai đoạn đuối sức và chán nản khi ôn thi tốt nghiệp THPT, trạng thái thường được gọi là "burnout" (kiệt sức trong học tập hoặc nghề nghiệp).
Đặng Trúc Gia Thảo, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM năm 2025, cho biết "burnout" là khi cơ thể và não bộ muốn "đình công". Cụ thể, sau khi làm việc, luyện đề trong một thời gian rất dài, bỗng nhiên đến một ngày bạn cảm thấy không thể tiếp thu kiến thức mới được nữa. Hay trường hợp mọi người không muốn luyện bất kỳ cái đề nào nữa, vì cảm thấy có cố gắng bao nhiêu cũng không thể nào tiến bộ hơn… Từ đó dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực, hoài nghi về bản thân.
Đây là trạng thái khó tránh khỏi nên thí sinh phải học cách đối diện. Theo Gia Thảo, "burnout" là một tín hiệu của cơ thể báo cần có thời gian để nghỉ ngơi, nạp thêm năng lượng. Vì thế, khi gặp tình trạng này, mọi người không nên vội cầm điện thoại để tìm đến những hình thức giải trí nhanh như lướt mạng xã hội… Vì đó chỉ là giải pháp tạm thời, khi không dùng điện thoại nữa, trạng thái vẫn quay trở về như cũ và mọi người vẫn tiếp tục mắc kẹt trong giai đoạn chán chường.
Vậy làm sao đối diện với "burnout"? Cô bạn thủ khoa gợi ý: "Mọi người hãy học cách khơi gợi để có hứng thú trong quá trình ôn tập. Tức là ngay từ đầu bản thân cần xác định việc luyện đề không phải là một trạng thái ép buộc. Mình biết mỗi bạn đều đặt ra một mục tiêu cho bản thân là đạt được bao nhiêu điểm, đậu vào trường này, ngành kia… Điều này không sai nhưng không nên quá ép buộc bản thân. Thay vào đó phải biết cách tận hưởng cách mọi người làm đề, phải thật sự có niềm hứng thú nhất định đối với việc giải những câu khó… Kiểu như là khi giải được câu khó, vượt qua được một thử thách… cảm giác rất thích và sung sướng".
Tuy nhiên, cách làm sao để tìm được cảm giác này trong lúc đang "burnout" thì không phải thí sinh nào cũng biết. Theo Gia Thảo, hãy tìm những đề thật sự lạ trên mạng, những đề mà bản thân chưa bao giờ gặp và thử giải. Những đề lạ này có thể khơi gợi lại cảm hứng cho bạn, và hãy chú ý thật nhiều dữ kiện cũng như liên kết nhiều kiến thức để giải đề đó. Điều này giúp não bộ có thể tập trung theo kiểu đang trải nghiệm cái mới. "Qua cái mới sẽ giúp kích thích khả năng tư duy mới của não bộ. Từ đó sẽ có cảm giác thích thú, muốn chinh phục đề đó", Thảo nói.
Trong trường hợp với đề mới nhưng mọi người không làm được thì cũng đừng quá lo lắng, Thảo gợi ý cách thứ hai. Đó chính là hãy để cơ thể thật sự nghỉ ngơi, như đi ra ngoài chạy bộ hoặc đi dạo, nói chuyện với bạn bè. Trong quãng nghỉ ngơi đó, không nên bàn chuyện ôn tập hay sách vở, để cơ thể thật sự cảm thấy thoải mái.
Và một điều mà cô bạn thủ khoa cho rằng cũng rất quan trọng là học cách nói chuyện với bản thân. "Tức phải thật sự để bản thân biết rằng mình đang gặp vấn đề gì. Hoặc mọi người có thể chọn cách nói chuyện với người thân và xin lời khuyên, biết đâu người thân có thể giúp bạn vượt qua được vấn đề đó", Thảo gợi ý thêm.
Nhắn gửi đến những thí sinh đang "căng não" trên bàn học để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới, Thảo nói: "Các bạn đừng dành quá nhiều thời gian cho việc luyện đề. Nhồi nhét quá nhiều không phải là cách học hiệu quả, mà hãy học đúng cách, học đúng ý và nhớ đúng câu, cũng như nhớ đúng công thức để có thể áp dụng nhanh nhất khi làm bài thi. Hy vọng các bạn sẽ có một kỳ thi thật suôn sẻ và thành công".
Trong thời gian đi học thạc sĩ, cuối tuần nào cũng vậy, anh Nguyễn Quốc Nghĩa (28 tuổi) lại chạy xe hơn 70 km để đưa vợ là chị Đào Trà My (26 tuổi), cùng ngụ Hà Nội, đến lớp học rồi chờ đón về. Với đôi vợ chồng trẻ, đó không phải sự hy sinh mà là cách cả hai cùng nhau bước tiếp trên hành trình trưởng thành sau khi kết hôn.
Về chung một nhà năm 2025, không lâu sau hai vợ chồng đón con đầu lòng. Chị My kể cuộc sống đảo lộn khi cùng lúc phải thích nghi với vai trò mới, chăm con nhỏ và cân bằng công việc. Trong khoảng thời gian ấy, chị vẫn quyết tâm hoàn thành chương trình thạc sĩ.
Điều khiến chị nhớ nhất không phải ngày nhận tấm bằng thạc sĩ mà là những chuyến xe đều đặn của chồng. Chị tâm sự: "Cuối tuần nào anh ấy cũng chở mình đi học; mưa hay nắng đều vậy, chưa bao giờ để mình tự đi. Có lẽ điều hạnh phúc nhất không phải là tấm bằng, mà là luôn có người âm thầm đứng phía sau ủng hộ mình".
Còn Nghĩa thì cho rằng khi vợ quyết định học tiếp, anh chưa từng nghĩ đó là gánh nặng của gia đình. "Nhìn thấy vợ cố gắng mỗi ngày cũng trở thành động lực để mình tiếp tục học lên. Vợ nhận bằng thạc sĩ trước, năm sau đến lượt mình. Với mình, một cuộc hôn nhân hạnh phúc là khi cả hai cùng đồng hành để trở thành phiên bản tốt hơn", anh chia sẻ.
Trong gia đình nhỏ này, sự đồng hành không chỉ nằm ở những quyết định lớn mà còn hiện diện trong từng việc rất đời thường. Chị My kể dù công việc bận rộn, chồng vẫn chủ động giặt giũ, dọn dẹp, chơi với con để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Ngược lại, những hôm chồng bận, chị lại chủ động quán xuyến nhiều việc hơn.
Yêu nhau từ thời sinh viên, đến năm 2018, anh Nguyễn Bùi Duy Nguyên (36 tuổi) và chị Thạch Lê Phương Thảo (36 tuổi), cùng ngụ Đà Lạt (Lâm Đồng), chính thức về chung một nhà.
Là những người trẻ có công việc riêng để theo đuổi, cả hai đều có những khoảng thời gian bận rộn. Anh Nguyên kể có lúc công việc khiến hai vợ chồng trở về nhà khi trời đã tối muộn, ai cũng mệt mỏi sau một ngày dài. Chính vì vậy, họ thống nhất với nhau một quy ước rất đơn giản: khi bước qua cánh cửa nhà, công việc sẽ tạm gác lại.
"Chúng tôi thường nói vui là về đến nhà thì tắt wifi. Tất nhiên không phải tắt mạng thật, mà là tắt những áp lực ngoài xã hội để dành thời gian cho gia đình. Có chuyện gì của công việc thì để sáng hôm sau giải quyết", anh Nguyên chia sẻ.
Theo chị Thảo, cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng êm đềm. Hai người vẫn có những lúc bất đồng quan điểm, thậm chí tranh cãi. Nhưng điều quan trọng là cả hai đều hiểu rằng mâu thuẫn không phải để phân định ai đúng, ai sai. "Có những lúc nóng giận, mình chọn im lặng một chút để cả hai bình tĩnh rồi mới ngồi nói chuyện. Vợ chồng nếu cứ cố thắng thua thì cuối cùng người thua lại chính là gia đình", chị nói.
Thay vì nghĩ rằng chỉ cần cố gắng kiếm tiền là đủ, anh Nguyên nhận ra sự có mặt của mình trong những khoảnh khắc đời thường cũng quan trọng không kém. "Có hôm chỉ cần cùng ăn cơm, cùng đi siêu thị hay đưa vợ đi dạo một lúc cũng khiến cả hai thấy được kết nối. Gia đình không chỉ cần người kiếm tiền mà còn cần người hiện diện", anh nói.
Kết hôn đúng thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, vợ chồng anh Phạm Xuân Tòng (26 tuổi) và chị Nguyễn Thu Cúc (27 tuổi), cùng ngụ Hải Phòng (trước đây là Hải Dương), bắt đầu cuộc sống hôn nhân trong căn phòng trọ nhỏ với đủ nỗi lo cơm áo. Chị Cúc kể, lúc đó công việc của cả hai đều bị ảnh hưởng, thu nhập bấp bênh, có những tháng phải chắt chiu từng khoản chi để trang trải cuộc sống.
Nhìn lại quãng thời gian ấy, chị Cúc cho rằng khó khăn không khiến vợ chồng xa nhau hơn, mà ngược lại là cơ hội để cả hai học cách lắng nghe và đồng hành.
Với chị Cúc, giao tiếp là điều quan trọng nhất để giữ gìn hạnh phúc gia đình. "Mình luôn nói với chồng rằng phải biết lắng nghe bằng cả trái tim; nghe để hiểu, để cảm thông chứ không phải chỉ để phản biện. Sau mỗi ngày làm việc, hai vợ chồng đều cố gắng dành thời gian ngồi lại nói chuyện, có khi chỉ 15 - 20 phút thôi nhưng rất cần thiết", chị chia sẻ.
Ngoài việc trò chuyện mỗi ngày, gia đình nhỏ của anh Tòng còn có một thử thách rất đặc biệt. "Hai vợ chồng gọi vui là "KPI gia đình". Ở công ty ai cũng có chỉ tiêu công việc, còn KPI của gia đình là mỗi ngày đều phải dành thời gian cho nhau và cho con. Có thể là cùng ăn một bữa cơm, đưa con đi dạo hay chỉ đơn giản là ngồi uống với nhau một cốc trà sau khi con ngủ", chị Cúc kể.
Theo anh Tòng: "Nhiều người nghĩ là vợ chồng thì làm gì cho nhau cũng là điều hiển nhiên, nhưng mình lại nghĩ khác. Một câu "cảm ơn", một lời "hôm nay em vất vả rồi" hay "anh làm tốt lắm" tuy rất nhỏ nhưng khiến người kia biết rằng những cố gắng của mình được nhìn thấy và trân trọng.
Từ khi xuất hiện trong đời sống, điện thoại đã trở thành vật bất ly thân của không ít người, việc nghe gọi điện thoại cũng là hình thức liên lạc phổ biến. Dẫu việc cầm điện thoại lên đáp "alo" được xem là chuyện quá quen thuộc, lại có những bạn trẻ hiện nay, họ thừa nhận cảm thấy e ngại, thậm chí có nỗi sợ vô hình với việc thực hiện cuộc gọi.
Tâm sự về điều này, Lê Đăng Hào Huy, sinh viên Trường ĐH Mở TP.HCM, cho biết khá ngại nghe điện thoại, chỉ gọi trong những lúc thật cần thiết. "Nhiều lúc đang yên lành mà gọi điện thoại là tự nhiên thấy hồi hộp. Dù mình cũng biết là nghe máy nói vài câu là xong thôi nhưng vẫn thấy ngại sao đó", Huy giải thích.
Với cậu sinh viên này, nhắn tin đem lại cảm giác an toàn và thoải mái hơn: "Mình thích nhắn tin hơn vì có thời gian suy nghĩ trước khi trả lời. Như vậy cũng đỡ áp lực hơn, còn nghe điện thoại lỡ nói sai thì không sửa được", Huy nói và cho biết thêm nhóm bạn của Huy gần như không bao giờ gọi cho nhau. Cả nhóm đã ngầm quy ước rằng chỉ những chuyện thật gấp mới cần bấm số. "Bỗng dưng giờ mà gọi là thấy có chuyện nghiêm trọng hẳn lên", Huy bộc bạch.
Cùng tâm trạng đó, Trần Diệu Ly (26 tuổi, làm việc tại lô I2 đường D1, P.Tăng Nhơn Phú, TP.HCM) mô tả: "Mình thấy mệt và áp lực với việc nghe gọi điện thoại liên tục dù đó là yêu cầu công việc. Có những cuộc gọi mình chuẩn bị trước trong đầu sẽ nói gì nhưng vẫn thấy run", Ly chia sẻ. Với cô, hình thức khác như gửi tin nhắn, email mang lại quyền chủ động về thời gian, trong khi gọi điện luôn kèm theo cảm giác "phải phản ứng ngay lập tức". Ly nói thêm: "Chuông điện thoại reo là mình đã nghĩ ngay đến xảy ra sự cố gì đó nên bắt đầu lo".
Với một số người, chuyện hạn chế liên hệ qua điện thoại còn liên quan đến tâm lý né tránh các chiêu trò lừa đảo. Trường hợp của Nguyễn Lan Đào (30 tuổi, ngụ tại hẻm 428 Chiến Lược, P.Hạnh Thông, TP.HCM) cũng như vậy. "Hiện giờ mình dè chừng vì nhiều cuộc gọi quảng cáo, lừa đảo quá. Giờ có cuộc gọi bất ngờ là mình hay né trước cho đỡ phiền và bớt bận tâm", Đào kể. Cũng theo Đào, việc chủ động gọi cho ai đó với cô gần như là chuyện hiếm, trừ khi thật gấp.
Lý giải hiện tượng này, thạc sĩ tâm lý Võ Minh Thành, giảng viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng đây không đơn thuần là chuyện ngại nghe điện thoại, mà phản ánh một sự dịch chuyển trong thói quen giao tiếp của một bộ phận người trẻ. "Tin nhắn và mạng xã hội cho phép người dùng có thời gian suy nghĩ, chỉnh sửa, chọn biểu tượng cảm xúc, thậm chí trì hoãn phản hồi. Còn điện thoại thì ngược lại, mọi phản ứng diễn ra tức thời, giọng nói, khoảng lặng, sự lúng túng đều khó che giấu. Điều khiến người trẻ căng thẳng là cảm giác mất quyền kiểm soát trong giao tiếp tức thời", ông Thành phân tích.
Theo ông Thành, cần phân biệt rõ giữa một thói quen bình thường và một biểu hiện đáng lo. Ở mức độ nhẹ, không thích nghe điện thoại là chuyện bình thường, vì mỗi người có phong cách giao tiếp khác nhau. "Nhưng nếu một người mất rất lâu để chuẩn bị tâm lý, tim đập nhanh khi chuông reo, dẫn đến làm người ấy thu hẹp đời sống, né tránh trách nhiệm hoặc mất cơ hội kết nối thì cần lưu ý", thạc sĩ Thành nói.
GS.TS. Đặng Nguyên Anh, nghiên cứu viên cao cấp, nguyên Phó chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, xem xu hướng ưu tiên nhắn tin thay vì nghe gọi điện thoại trong thời đại công nghệ số là một bước tiến tất yếu của giao tiếp thế kỷ 21. Theo GS.TS Nguyên Anh: "Một quy tắc ứng xử mới cũng đang hình thành: gọi điện không báo trước đôi khi bị coi là thiếu tế nhị, còn nhắn tin xin phép trở thành chuẩn mực của sự tôn trọng không gian riêng tư, nhất là trong giờ nghỉ ngơi".
Dù vậy, GS.TS. Đặng Nguyên Anh cảnh báo mặt trái có thể hình thành: "Khi các cuộc hội thoại bị thay thế bằng những dòng tin nhắn, khả năng phản ứng trực tiếp của một số người trẻ có thể bị giảm sút, dễ rơi vào lúng túng và mất tự tin do thiếu kỹ năng xử lý. Áp lực chờ đợi tin nhắn hay nỗi lo khi không có tin hồi đáp cũng có thể trở thành một dạng căng thẳng tâm lý mới".
Để có khả năng giao tiếp cân bằng, hiệu quả, GS.TS Đặng Nguyên Anh khuyến nghị: "Rất cần thiết lập sự cân bằng: sử dụng tin nhắn như một công cụ trao đổi thông tin hiệu quả nhưng đồng thời duy trì các cuộc gọi trực tiếp để nuôi dưỡng lòng tin và duy trì được "nhựa sống" trong các mối quan hệ xã hội".
Từ góc độ tâm lý, lời khuyên của thạc sĩ Võ Minh Thành là không nên ép bằng câu "có gì đâu mà sợ", thay vào đó, nên tập dần bằng việc bắt đầu với những cuộc gọi ngắn, liên hệ với người thân quen, chuẩn bị vài ý chính trước khi gọi, rồi có thể tăng tần suất và "độ khó".