Ít ai ngờ rằng, số phận của trận chung kết World Cup có thể đã được gieo mầm trong một lớp học ở Las Rozas, đại bản doanh của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha (RFEF), từ năm 2017.
Khi đó, De la Fuente đứng trên bục giảng với vai trò giảng viên khóa đào tạo bằng HLV UEFA của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha. Còn Scaloni vừa giải nghệ, ngồi dưới lớp với tư cách học viên, chuẩn bị cho sự nghiệp cầm quân sau hơn 15 năm thi đấu chủ yếu tại Tây Ban Nha.
Cả hai đều chưa phải những tên tuổi lớn trong nghề cầm quân. De la Fuente từng khoác áo Athletic Bilbao, nhưng sự nghiệp cầm quân chỉ quanh quẩn ở các hạng đấu thấp trước khi gia nhập RFEF năm 2013. Ông nhanh chóng gây ấn tượng khi giúp đội U19 vô địch châu Âu năm 2015, rồi tiếp tục dẫn dắt nhiều đội trẻ quốc gia.
Scaloni cũng chưa tạo được dấu ấn. Sau khi giải nghệ tại Atalanta năm 2015, cựu hậu vệ Argentina làm trợ lý cho Jorge Sampaoli ở Sevilla, rồi theo nhà cầm quân này lên đội tuyển Argentina.
Trong chương trình đào tạo HLV, De la Fuente phụ trách hai chuyên đề “Sự phát triển của bóng đá” và “Xây dựng tập thể”. Theo nhiều học viên cùng khóa, các buổi học giống các cuộc thảo luận giữa những cựu cầu thủ, chứ không phải chỉ thầy nói, trò lắng nghe.
Cựu thủ môn Leo Franco kể rằng De la Fuente luôn cởi mở, sẵn sàng tranh luận về mọi chủ đề liên quan đến bóng đá. Những gì ông thể hiện trước truyền thông cũng chính là con người thật ngoài đời: gần gũi, tự nhiên và say mê chuyên môn.
Cựu tiền đạo Pier Luigi Cherubino cũng xem De la Fuente là giảng viên hay bậc nhất khóa học. Do từng là cầu thủ, De la Fuente dễ kết nối với học viên, tạo cảm giác như cả lớp đang ở trong phòng thay đồ thay vì giảng đường.
Scaloni cũng dành nhiều lời tri ân cho người thầy trong cuốn tự truyện. Ông nhớ lại rằng mỗi khi bàn về chiến thuật, cả lớp lại ra sân để thử nghiệm các ý tưởng thay vì chỉ học lý thuyết. De la Fuente hướng dẫn chi tiết từ cách tổ chức lối chơi đến xây dựng giáo án tập luyện. Sau giờ học, ông thường nán lại để tiếp tục trao đổi với học viên.
Khóa học kết thúc vào tháng 6/2017 với nhiều cựu cầu thủ như Fernando Redondo, Juan Carlos Valeron, Javier Saviola hay Walter Pandiani. Nhưng chỉ Scaloni sau này trở thành HLV vô địch World Cup.
Một năm sau, Scaloni kế nhiệm Sampaoli dẫn dắt Argentina. Quyết định này khi đó gây nhiều hoài nghi vì ông gần như chưa có kinh nghiệm huấn luyện độc lập. Tuy nhiên, Scaloni nhanh chóng chứng minh năng lực khi xây dựng tập thể giàu tính gắn kết, đưa Argentina liên tiếp vô địch Copa America, World Cup 2022 và nay vào chung kết World Cup thứ hai liên tiếp.
Trong khi đó, De la Fuente cũng từng bước đi lên theo con đường riêng. Ông giúp U21 Tây Ban Nha vô địch châu Âu năm 2019, giành HC bạc Olympic Tokyo, rồi tiếp quản đội tuyển quốc gia sau World Cup 2022. Chỉ trong vài năm, ông đưa Tây Ban Nha trở lại vị thế hàng đầu bóng đá thế giới với chức vô địch Euro 2024, và giờ là chung kết World Cup thứ hai trong lịch sử đội tuyển này.
Hai HLV gặp lại nhau tại Qatar sau khi Argentina vô địch World Cup 2022, trong một hội nghị dành cho các HLV. Scaloni tiết lộ hai người đã trò chuyện dài về chuyên môn. Ông tin rằng những chia sẻ khi đó phần nào hữu ích cho De la Fuente, trước khi HLV Tây Ban Nha xây dựng thành công đội tuyển hiện tại.
Sự tôn trọng giữa hai người luôn được thể hiện công khai. Năm 2024, De la Fuente gọi Scaloni là “một bậc thầy thực thụ”, ca ngợi cựu học trò có sự chuẩn bị và khả năng làm chủ công việc ở mức xuất sắc. Trước bán kết World Cup 2026, ông thậm chí thừa nhận muốn gặp Argentina ở chung kết, một phần vì tình thầy trò với Scaloni.
Đáp lại, HLV Argentina luôn nhắc đến De la Fuente như người thầy đã giúp ông rất nhiều trên con đường trở thành HLV. Sau khi đánh bại Anh ở bán kết, Scaloni khẳng định ông vui mừng khi thấy người thầy cũ thành công cùng Tây Ban Nha. Ông nhận xét De la Fuente tử tế, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, còn lối chơi của Tây Ban Nha là hình mẫu bất kỳ HLV nào cũng muốn hướng tới.
Scaloni còn tiết lộ một chi tiết thú vị trước bán kết. Ông nói chỉ gọi điện cho De la Fuente nếu Argentina thua bán kết, để chia sẻ kinh nghiệm về đội tuyển Anh. Còn nếu vào chung kết, hai người sẽ không liên lạc cho tới khi trận đấu kết thúc.
Điều đó cho thấy sự tôn trọng tuyệt đối dành cho đối thủ, cũng như quyết tâm không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến màn đấu trí quan trọng nhất sự nghiệp.
Trong trận chung kết sắp tới, tình thầy trò sẽ được gác lại trong 90 phút, hoặc lâu hơn nếu cần hiệp phụ và luân lưu. Một người từng truyền đạt kiến thức trong lớp học HLV cách đây chín năm, người còn lại tiếp thu những bài học đầu tiên trên hành trình cầm quân. Giờ đây, cả hai cùng đứng ở đỉnh cao bóng đá thế giới, đối đầu để tranh danh hiệu đáng quý nhất làng túc cầu.
World Cup 2026 không chỉ khép lại bằng việc đội tuyển Hàn Quốc bị loại ngay từ vòng bảng. Chỉ một ngày sau, bóng đá xứ kim chi tiếp tục đón thêm cú sốc khi rơi xuống hạng 32 trên bảng xếp hạng FIFA - mức thấp nhất trong vòng 4 năm rưỡi.
Theo NewsTopia, đội tuyển Hàn Quốc hiện có 1.558,72 điểm và tụt 7 bậc so với vị trí thứ 25 trước World Cup. Đây là thứ hạng thấp nhất của Hàn Quốc kể từ tháng 12.2021, khi đội bóng đứng thứ 33 thế giới. Trong khi đó, Weekly Kyunghyang nhận định thất bại tại World Cup đã khiến khoảng cách giữa Hàn Quốc và Nhật Bản bị kéo giãn đáng kể.
Bài viết trên Weekly Khan dùng từ "màn trình diễn tệ hại nhất trong lịch sử" để nói về 3 trận vòng bảng của đội tuyển Hàn Quốc - nguyên nhân dẫn đến việc tụt hạng FIFA thảm hại thế này.
Nếu Hàn Quốc rơi tự do, Nhật Bản lại tiếp tục khẳng định vị thế số 1 châu Á.
Theo bảng xếp hạng FIFA mới nhất, Nhật Bản đứng thứ 17 thế giới, cao hơn Hàn Quốc tới 15 bậc. Đội bóng của HLV Hajime Moriyasu không chỉ vượt qua vòng bảng mà còn tiến vào vòng 32 đội sau khi vượt qua bảng đấu được đánh giá khó hơn, với sự góp mặt của Hà Lan, Thụy Điển và Tunisia.
Sự đối lập ấy trở thành chủ đề lớn trên truyền thông Hàn Quốc. Weekly Kyunghyang gọi đây là "một sự tương phản rõ rệt", khi Hàn Quốc rời giải từ vòng bảng còn Nhật Bản tiếp tục góp mặt ở vòng knock-out.
Không ít tờ báo cho rằng khoảng cách giữa hai nền bóng đá từng được xem là ngang ngửa đang ngày càng nới rộng. Trong nhiều năm qua, Nhật Bản liên tục đầu tư vào hệ thống đào tạo trẻ, xuất khẩu cầu thủ sang châu Âu và xây dựng lối chơi ổn định. Ngược lại, bóng đá Hàn Quốc liên tục đối mặt với những tranh cãi về công tác điều hành, quy trình bổ nhiệm HLV và chiến lược phát triển đội tuyển.
Trước World Cup 2026, Hàn Quốc đứng hạng 25 FIFA và được đánh giá đủ sức vượt qua bảng A gồm Mexico, CH Czech và Nam Phi.
Đội bóng của HLV Hong Myung-bo khởi đầu đầy hứa hẹn bằng chiến thắng 2-1 trước CH Czech. Tuy nhiên, hai thất bại liên tiếp trước Mexico và Nam Phi khiến Son Heung-min cùng các đồng đội chỉ xếp thứ ba bảng đấu và không thể chen chân vào nhóm tám đội hạng ba có thành tích tốt nhất để giành vé vào vòng 32 đội.
Theo NewsTopia, FIFA hiện cập nhật điểm số theo thời gian thực sau mỗi trận đấu quốc tế, vì vậy màn trình diễn nghèo nàn tại World Cup đã khiến Hàn Quốc mất lượng lớn điểm xếp hạng.
Đáng lo hơn, nhiều đội từng đứng dưới Hàn Quốc như Canada, Paraguay hay CHDC Congo đều đã vào vòng knock-out. Nếu các đội này tiếp tục tiến sâu, vị trí của Hàn Quốc trên bảng xếp hạng FIFA nhiều khả năng còn giảm thêm trong đợt cập nhật tiếp theo.
HLV Hong Myung-bo đã lặp lại thất bại ở World Cup 2014. Khi đó, ông cùng Son Heung-min dự World Cup Brazil nhưng không thắng trận nào và bị loại từ vòng bảng. Hàn Quốc từng xem Algeria là đối thủ có thể giành chiến thắng, nhưng lại sụp đổ trước đội bóng này, sau đó tiếp tục thua bạc nhược trước Bỉ dù đối thủ phải chơi thiếu người.
Dù vậy, HLV Hong Myung-bo vẫn được trao cơ hội lần thứ hai. Ông là HLV duy nhất trong lịch sử bóng đá nam Hàn Quốc hai lần dẫn dắt đội tuyển dự World Cup.
Hai năm trước, khi nhận lời trở lại, ông từng nói: "Tôi đã suy nghĩ đến mất ngủ. Tôi đã từ bỏ bản thân. Giờ không còn cái tôi nữa. Chỉ còn bóng đá Hàn Quốc. Đó là lý do tôi thay đổi quyết định". Khi ấy, ông nhiều lần phủ nhận khả năng dẫn dắt đội tuyển, nhưng sau sự thuyết phục liên tục của Giám đốc kỹ thuật Lee Im-saeng, ông nói mình nhận lời vì muốn cống hiến cho bóng đá Hàn Quốc.
Nhưng nhiệm kỳ thứ hai của Hong Myung-bo cũng kết thúc trong thất bại. Ông từng nhấn mạnh rằng mọi thứ sẽ khác so với 12 năm trước, nhưng cuối cùng vẫn không thể đưa đội tuyển vào vòng knock-out ở sân khấu quan trọng nhất.
World Cup 2026 không chỉ để lại một thất bại ngắn hạn. Với truyền thông Hàn Quốc, cú rơi xuống hạng 32 FIFA còn là lời cảnh báo rằng bóng đá nước này đang dần đánh mất vị thế ở châu Á, trong khi đối thủ nhiều năm là đội tuyển Nhật Bản vẫn tiếp tục tiến lên bằng một chiến lược phát triển ổn định và bền vững.
Thành tích kể trên diễn ra ở Kim Lặc Phổ, giải đấu danh giá của làng cờ tướng Trung Quốc đầu tháng 5, với sự góp mặt của 2 trong 4 kỳ thủ đứng đầu bảng xếp hạng kỳ đàn đại lục hiện tại là Mạnh Thần và Hoàng Quang Dĩnh.
Trong đó, Mạnh Thần là nhà vô địch thế giới 2023 (đánh bại chính Lại Lý Huynh ở chung kết), mang danh hiệu Đặc cấp đại sư, có phong độ cực cao thời gian qua.
Nhưng rồi Mạnh Thần bất ngờ bại trận trước Trần Hoằng Thịnh, kỳ thủ mà tên tuổi lại gắn liền với những kỷ niệm đáng buồn.
Trần Hoằng Thịnh sinh năm 1992, có thành tích học tập ấn tượng khi tốt nghiệp trường danh giá Đại học Kinh tế tài chính Thượng Hải (xếp hạng 3 trong làng đại học Trung Quốc).
Nhưng Trần Hoằng Thịnh không theo đuổi lĩnh vực tài chính mà quyết tâm trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp.
Khi còn là sinh viên đại học, tức đang là kỳ thủ nghiệp dư, Trần Hoằng Thịnh gây tiếng vang lớn với thành tích xếp hạng 11 ở Giải vô địch cờ tướng quốc gia, vào năm 2011.
Sau khi tốt nghiệp, Trần Hoằng Thịnh bắt đầu gia nhập làng cờ chuyên nghiệp, là ngôi sao số một của làng cờ tướng tỉnh Phúc Kiến.
Năm 2018, Trần Hoằng Thịnh khiến làng cờ tướng Trung Quốc bất ngờ khi quật ngã Vương Thiên Nhất, cùng một loạt cao thủ khác trên con đường tiến vào chung kết giải toàn quốc.
Nhưng rồi ở chung kết, anh mắc sai lầm, "dâng" chức vô địch cho Uông Dương, bỏ lỡ cơ hội lớn trở thành kỳ vương.
Ngoài thất bại cay đắng kể trên, Trần Hoằng Thịnh còn nhiều lần khác về nhì các giải lớn, tiêu biểu là giải Phúc Kiến mở rộng ngay tại quê nhà.
Chính vì vậy, anh bị gán cho biệt danh mang tính châm chọc "phu quét đường", ý nói Trần Hoằng Thịnh luôn chỉ biết "dọn đường" cho một kỳ thủ khác lên ngôi vô địch.
Vài năm trở lại đây, Trần Hoằng Thịnh vẫn chưa thể bứt lên top đầu Trung Quốc. Trong bảng xếp hạng do Hiệp hội Cờ tướng Trung Quốc công bố hồi tháng 4, anh xếp hạng 33.
Nhưng sau một thời gian dài đóng vai "phu quét đường", Trần Hoằng Thịnh đã chính thức đổi vận ở Kim Lặc Phổ.
Anh đánh bại Mạnh Thần, nhà vô địch thế giới 2023, ở bán kết và không mắc sai lầm nào nữa khi đấu Hoàng Quang Dĩnh ở chung kết.
Theo thống kê của Baidu, không tính những giải nhỏ trong phạm vi tỉnh Phúc Kiến, đây mới chỉ là lần đầu tiên trong sự nghiệp Trần Hoằng Thịnh vô địch một giải đấu danh giá, quy tụ các kỳ thủ tốp đầu CXA.
Hôm nay (15.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra chặng 12 từ Quảng Ngãi đến phường Quy Nhơn (Gia Lai) dài 178 km. Chặng đua chứng kiến nỗ lực đáng khen của tay đua Christoph Janssen.
Trong thế trận các đội đua mạnh kèm cặp nhau, đặc biệt đội TP.HCM New Group và TP.HCM Vinama kiểm soát tốc độ nhằm bảo vệ áo vàng cho Yarash Uladzislau, tay đua Christoph Janssen tách tốp thành công. Do có khoảng cách thời gian hơn 7 phút so với áo vàng Yarash Uladzislau nên ê kíp TP.HCM không rượt đuổi mà chỉ canh tầm.
Christoph Janssen cùng đồng đội Lê Hải Đăng và 6 tay đua khác cùng nhau cạnh tranh ở 3 điểm rút giải thưởng dọc đường. Sau đó tay đua đến từ Thụy Sĩ quyết định một mình một ngựa bứt phá. Bất chấp các đối thủ ở tốp đông rượt đuổi với tốc độ cao trong những km cuối, Christoph Janssen với guồng chân đều đặn cùng ý chí kiên cường đã hoàn tất cú solo ngoạn mục, cán đích đầu tiên tại Quy Nhơn. Đây là thành quả xứng đáng cho nỗ lực không mệt mỏi của Christoph Janssen giúp anh mang về cho đội đua đất sen hồng danh hiệu thắng chặng đầu tiên ở Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026.
Đoàn đông của áo vàng Yarash Uladzislau về đích sau Christoph Janssen, qua đó bảo vệ thành công danh hiệu áo vàng sau 12 chặng. Các danh hiệu khác cũng không thay đổi khi Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) áo cam, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) áo xanh, Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) áo trắng và TP.HCM Vinama nhất đồng đội.
Ngày mai (16.4), các tay đua tranh tài chặng 13 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM vòng đua phường Quy Nhơn với cự ly thi đấu 50 km.