Ít ai ngờ rằng, số phận của trận chung kết World Cup có thể đã được gieo mầm trong một lớp học ở Las Rozas, đại bản doanh của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha (RFEF), từ năm 2017.
Khi đó, De la Fuente đứng trên bục giảng với vai trò giảng viên khóa đào tạo bằng HLV UEFA của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha. Còn Scaloni vừa giải nghệ, ngồi dưới lớp với tư cách học viên, chuẩn bị cho sự nghiệp cầm quân sau hơn 15 năm thi đấu chủ yếu tại Tây Ban Nha.
Cả hai đều chưa phải những tên tuổi lớn trong nghề cầm quân. De la Fuente từng khoác áo Athletic Bilbao, nhưng sự nghiệp cầm quân chỉ quanh quẩn ở các hạng đấu thấp trước khi gia nhập RFEF năm 2013. Ông nhanh chóng gây ấn tượng khi giúp đội U19 vô địch châu Âu năm 2015, rồi tiếp tục dẫn dắt nhiều đội trẻ quốc gia.
Scaloni cũng chưa tạo được dấu ấn. Sau khi giải nghệ tại Atalanta năm 2015, cựu hậu vệ Argentina làm trợ lý cho Jorge Sampaoli ở Sevilla, rồi theo nhà cầm quân này lên đội tuyển Argentina.
Trong chương trình đào tạo HLV, De la Fuente phụ trách hai chuyên đề “Sự phát triển của bóng đá” và “Xây dựng tập thể”. Theo nhiều học viên cùng khóa, các buổi học giống các cuộc thảo luận giữa những cựu cầu thủ, chứ không phải chỉ thầy nói, trò lắng nghe.
Cựu thủ môn Leo Franco kể rằng De la Fuente luôn cởi mở, sẵn sàng tranh luận về mọi chủ đề liên quan đến bóng đá. Những gì ông thể hiện trước truyền thông cũng chính là con người thật ngoài đời: gần gũi, tự nhiên và say mê chuyên môn.
Cựu tiền đạo Pier Luigi Cherubino cũng xem De la Fuente là giảng viên hay bậc nhất khóa học. Do từng là cầu thủ, De la Fuente dễ kết nối với học viên, tạo cảm giác như cả lớp đang ở trong phòng thay đồ thay vì giảng đường.
Scaloni cũng dành nhiều lời tri ân cho người thầy trong cuốn tự truyện. Ông nhớ lại rằng mỗi khi bàn về chiến thuật, cả lớp lại ra sân để thử nghiệm các ý tưởng thay vì chỉ học lý thuyết. De la Fuente hướng dẫn chi tiết từ cách tổ chức lối chơi đến xây dựng giáo án tập luyện. Sau giờ học, ông thường nán lại để tiếp tục trao đổi với học viên.
Khóa học kết thúc vào tháng 6/2017 với nhiều cựu cầu thủ như Fernando Redondo, Juan Carlos Valeron, Javier Saviola hay Walter Pandiani. Nhưng chỉ Scaloni sau này trở thành HLV vô địch World Cup.
Một năm sau, Scaloni kế nhiệm Sampaoli dẫn dắt Argentina. Quyết định này khi đó gây nhiều hoài nghi vì ông gần như chưa có kinh nghiệm huấn luyện độc lập. Tuy nhiên, Scaloni nhanh chóng chứng minh năng lực khi xây dựng tập thể giàu tính gắn kết, đưa Argentina liên tiếp vô địch Copa America, World Cup 2022 và nay vào chung kết World Cup thứ hai liên tiếp.
Trong khi đó, De la Fuente cũng từng bước đi lên theo con đường riêng. Ông giúp U21 Tây Ban Nha vô địch châu Âu năm 2019, giành HC bạc Olympic Tokyo, rồi tiếp quản đội tuyển quốc gia sau World Cup 2022. Chỉ trong vài năm, ông đưa Tây Ban Nha trở lại vị thế hàng đầu bóng đá thế giới với chức vô địch Euro 2024, và giờ là chung kết World Cup thứ hai trong lịch sử đội tuyển này.
Hai HLV gặp lại nhau tại Qatar sau khi Argentina vô địch World Cup 2022, trong một hội nghị dành cho các HLV. Scaloni tiết lộ hai người đã trò chuyện dài về chuyên môn. Ông tin rằng những chia sẻ khi đó phần nào hữu ích cho De la Fuente, trước khi HLV Tây Ban Nha xây dựng thành công đội tuyển hiện tại.
Sự tôn trọng giữa hai người luôn được thể hiện công khai. Năm 2024, De la Fuente gọi Scaloni là “một bậc thầy thực thụ”, ca ngợi cựu học trò có sự chuẩn bị và khả năng làm chủ công việc ở mức xuất sắc. Trước bán kết World Cup 2026, ông thậm chí thừa nhận muốn gặp Argentina ở chung kết, một phần vì tình thầy trò với Scaloni.
Đáp lại, HLV Argentina luôn nhắc đến De la Fuente như người thầy đã giúp ông rất nhiều trên con đường trở thành HLV. Sau khi đánh bại Anh ở bán kết, Scaloni khẳng định ông vui mừng khi thấy người thầy cũ thành công cùng Tây Ban Nha. Ông nhận xét De la Fuente tử tế, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, còn lối chơi của Tây Ban Nha là hình mẫu bất kỳ HLV nào cũng muốn hướng tới.
Scaloni còn tiết lộ một chi tiết thú vị trước bán kết. Ông nói chỉ gọi điện cho De la Fuente nếu Argentina thua bán kết, để chia sẻ kinh nghiệm về đội tuyển Anh. Còn nếu vào chung kết, hai người sẽ không liên lạc cho tới khi trận đấu kết thúc.
Điều đó cho thấy sự tôn trọng tuyệt đối dành cho đối thủ, cũng như quyết tâm không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến màn đấu trí quan trọng nhất sự nghiệp.
Trong trận chung kết sắp tới, tình thầy trò sẽ được gác lại trong 90 phút, hoặc lâu hơn nếu cần hiệp phụ và luân lưu. Một người từng truyền đạt kiến thức trong lớp học HLV cách đây chín năm, người còn lại tiếp thu những bài học đầu tiên trên hành trình cầm quân. Giờ đây, cả hai cùng đứng ở đỉnh cao bóng đá thế giới, đối đầu để tranh danh hiệu đáng quý nhất làng túc cầu.
Trận đấu giữa Becamex TP.HCM và SLNA (18 giờ ngày 24.5) trên sân vận động Bình Dương là cuộc so tài "nóng" bậc nhất vòng 24 V-League, do cả hai đội đang bị cuốn vào cuộc đua trụ hạng. SLNA cần tối thiểu 1 điểm để an toàn, trong khi chủ nhà phải thắng để gia tăng khoảng cách với nhóm sau.
Khi trận đấu đang trôi về nửa sau hiệp 1, sự cố mất điện đã xảy ra trên sân Bình Dương. Toàn bộ hệ thống đèn điện, biển quảng cáo vụt tắt, khiến cả sân chìm vào bóng tối. Cả hai đội đều không thể tiếp tục thi đấu, phải chờ đội ngũ kỹ thuật khắc phục sự cố.
Nhiều khả năng, sân Bình Dương mất điện do nhảy aptomat. Hiện hai đội Becamex TP.HCM và SLNA sẽ đợi ban tổ chức sân khắc phục vấn đề ở nguồn điện, chạy máy phát để tiếp tục trận đấu vốn dĩ đang căng thẳng.
Sân Bình Dương hiện có hai đội bóng đồng thời sử dụng, đó là CLB Becamex TP.HCM và CLB Công an TP.HCM. Tương tự như sân Hàng Đẫy, sân Bình Dương phải chịu áp lực "cày" liên tục với mật độ hàng tuần.
CLB Becamex TP.HCM hiện đứng hạng 12 với 21 điểm, chỉ hơn vị trí play-off của Đà Nẵng đúng 1 điểm. SLNA đứng hạng 10 với 24 điểm. Cả hai đội vẫn còn nguy cơ xuống hạng.
Vòng tới, Becamex TP.HCM phải làm khách trên sân Hàng Đẫy của CLB Công an Hà Nội, trước khi trở về sân nhà Bình Dương đối đầu HAGL (nhiều khả năng đây là "chung kết ngược" của giải do cả hai đội đều ở tình thế nguy hiểm). SLNA làm khách trên sân Nam Định ở vòng 25, rồi về Vinh đọ sức PVF-CAND trong trận hạ màn V-League.
Kylian Mbappe, Erling Haaland, Cristiano Ronaldo và LeBron James chỉ là một vài trong số những cái tên xuất hiện trong quảng cáo "Rip the Script" của Nike dành cho World Cup 2026.
Còn quảng cáo "Backyard Legends" của Adidas cũng đầy ắp dàn sao hạng A với sự góp mặt của Lamine Yamal, Jude Bellingham, Lionel Messi và Zinedine Zidane. Thậm chí cả một phiên bản AI của David Beckham.
Chúng trông giống như những bộ phim "bom tấn" Hollywood hơn là những quảng cáo truyền thống. Và chi phí để mời những ngôi sao đó không hề rẻ. Dù Nike và Adidas đều không tiết lộ chính xác số tiền họ đã chi, nhưng chắc chắn rằng tổng chi phí sẽ lên tới hàng chục triệu USD.
Theo ước tính của các nhà kinh doanh, Adidas đã chi khoảng 66 triệu USD để thực hiện quảng cáo của mình. Ngân sách khổng lồ không phải là điều mới lạ, nhưng năm nay cả Nike và Adidas đều đã đầu tư lớn và táo bạo hơn bao giờ hết.
Nếu chỉ xét về lượt xem trên YouTube, quảng cáo của Nike đã thu hút 76 triệu lượt xem. Trong khi đó, quảng cáo của Adidas chỉ có khoảng 7 triệu lượt xem.
Camilo Andrade, Phó chủ tịch kiêm Tổng giám đốc của Nike Global Football, cho biết: "Với Rip The Script, chúng tôi đã xây dựng một điều rộng lớn hơn: một vũ trụ bóng đá tồn tại cả trên không gian kỹ thuật số và ngoài đời thực.
Với chiến dịch này nói riêng, thành công không chỉ được đo lường bằng số người xem phim. Tác phẩm đang vượt ra ngoài phạm vi quảng cáo và trở thành một phần của văn hóa bóng đá".
Adidas đã gắn bó với World Cup từ năm 1970 khi họ tạo ra quả bóng thi đấu Telstar mang tính biểu tượng cho giải đấu.
Florian Alt - Phó chủ tịch phụ trách truyền thông tiếp thị, thương hiệu và hiệu suất của Adidas - cho biết: "Chiến dịch Backyard Legends của chúng tôi khắc họa một khung cảnh quen thuộc với bất kỳ ai từng chơi bóng đá: một sân bóng địa phương, một đội bóng bất bại và những câu chuyện trở thành huyền thoại.
Với chiến dịch đó, chúng tôi tiếp cận người tiêu dùng ở mọi nơi, dù họ đang xem trên TV, theo dõi các cầu thủ yêu thích của mình trên mạng xã hội, hay tham gia vào văn hóa do bóng đá tạo ra".
Không chỉ Nike và Adidas, nhiều thương hiệu toàn cầu lớn nhất như Brahma, Budweiser, Coca-Cola, Pepsi, Mastercard, Duracell, Gatorade...đã đầu tư một lượng thời gian, công sức và nguồn lực đáng kể để đảm bảo chiến dịch quảng cáo World Cup 2026 của họ xứng tầm với quy mô của sự kiện.
Tại AFF Cup 2024, HLV Kim Sang-sik từng dẫn đội tuyển Việt Nam dự giải với nỗi lo... bị sa thải. "Tôi còn chưa tháo hết hành lý ở nhà", ông Kim kể lại với Báo Thanh Niên. Nhà cầm quân người Hàn Quốc tin rằng nếu thất bại tại AFF Cup, hợp đồng của ông sẽ khép lại.
Tuy nhiên, sau 2 năm, tình thế đã khác với ông Kim Sang-sik. Cựu HLV Jeonbuk Hyundai Motors giúp đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2024, có mặt ở vòng chung kết Asian Cup 2027 và bất bại liền 16 trận.
Tại U.23 Việt Nam, ông Kim còn có thành tích ấn tượng hơn, với 2 chức vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, SEA Games 33 và HCĐ U.23 châu Á 2026. HLV Kim Sang-sik giúp U.23 Việt Nam thắng liền 15 trận, thành tích ngay cả người tiền nhiệm Park Hang-seo cũng không làm được.
Nhờ 2 năm thành công vang dội, ông Kim sẽ bước đến AFF Cup 2026 với hành lý được... tháo toàn bộ. Nhà cầm quân Hàn Quốc đã chứng tỏ xong năng lực ở tầm Đông Nam Á. Nhiệm vụ trước mắt của ông là xây dựng lực lượng và định hình triết lý chơi cho giải đấu tầm châu Á, như Asian Cup 2027. Những giải đấu như AFF Cup hay FIFA ASEAN Cup trong thời gian tới chỉ thuần túy là bước đệm. Sức ép vẫn có (điều hiển nhiên với mọi HLV), dù vậy, vị thế ông Kim sẽ không lung lay chỉ bởi thành bại ở một giải đấu.
Song, những chiến lược gia của Thái Lan hay Indonesia sẽ không "dễ thở" như thế.
2 năm trước, Thái Lan và Indonesia cùng dự AFF Cup với những HLV quen thuộc. Người Thái trọng dụng Masatada Ishii, như một phần trong kế hoạch "Nhật hóa". Indonesia có Shin Tae-yong, "công thần" đã đưa Indonesia vào đến vòng loại thứ ba World Cup 2026.
Thế nhưng, cả hai không còn tại vị. Ishii bị Liên đoàn bóng đá Thái Lan (FAT) sa thải hồi tháng 10.2025, nhường chỗ cho HLV Anthony Hudson. Shin Tae-yong cũng rời ghế nhường chỗ cho Patrick Kluivert, sau đó chính Kluivert cũng bị sa thải bởi không giành vé đến World Cup. John Herdman được chọn thay thế.
AFF Cup 2026 là màn ra mắt của cả hai HLV Hudson (Thái Lan) và Herdman (Indonesia) ở giải Đông Nam Á.
Hai tân chiến lược gia của Indonesia và Thái Lan đều có "CV" xịn. Ông Herdman từng dẫn dắt đội tuyển nữ New Zealand (2006 - 2011), đội tuyển nữ Canada (2011 - 2018), đội tuyển nam Canada (2018 - 2023) và Toronto FC (2023 - 2024), trước khi bén duyên Indonesia. Trong khi đó, HLV Hudson từng làm HLV Bahrain (2013 - 2014), New Zealand (2014 - 2017) và Mỹ (tạm quyền năm 2023). Đầu năm 2025, HLV người Anh được chọn dẫn dắt BG Pathum. Khi mùa 2024 - 2025 kết thúc, ông làm giám đốc kỹ thuật FAT.
Song, để thành công ở Đông Nam Á, bản hồ sơ ấn tượng là chưa đủ. HLV Akira Nishino đã thất bại ở Thái Lan, dù ông từng dẫn dắt Nhật Bản đá World Cup 2018 và là "tượng đài" trong làng huấn luyện xứ mặt trời mọc. HLV Patrick Kluivert dạn dày kinh nghiệm ở châu Âu, vẫn không thể đưa dàn cầu thủ gốc Hà Lan của Indonesia đến World Cup.
Ngược lại, ông Kim Sang-sik lại thành công vang dội dẫu trước khi đến Việt Nam, "trọn gói" sự nghiệp huấn luyện chỉ dừng lại ở Jeonbuk. Hay HLV Park Hang-seo viết nên lịch sử, bất chấp dẫn dắt đội tuyển Việt Nam ở giai đoạn bị nhìn nhận là xuống dốc, hết thời.
Điều quan trọng là sự phù hợp và kiên trì. Bóng đá Thái Lan hay Indonesia đều có tiềm lực ấn tượng. Tiền bạc, cầu thủ giỏi... chưa bao giờ là trở ngại với FAT hay PSSI. Thế nhưng, có lẽ chính việc thiếu kiên nhẫn đã khiến những HLV như Shin Tae-yong hay Ishii phải chia tay theo cách không trọn vẹn.
Để giờ đây, áp lực đổ dồn lên vai Herdman và Hudson. Hai chiến lược gia mang hơi thở châu Âu khó giữ được ghế nếu Indonesia, Thái Lan chơi kém tại hai giải Đông Nam Á tới đây.