Tôi 30 tuổi, lấy chồng được gần ba năm, có bé trai hơn một tuổi. Nhà chồng và nhà đẻ chỉ cách nhau vài cây số. Chồng tôi hiền, chịu khó làm ăn nhưng rất để ý chuyện nội ngoại. Năm ngoái, vợ chồng tôi xây nhà. Đúng lúc ấy tôi mới sinh con, con quấy khóc suốt, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bỉm sữa. Chồng đi xuất khẩu lao động một thời gian để kiếm thêm tiền hoàn thiện căn nhà, mọi việc ở nhà chủ yếu nhờ bố mẹ chồng quán xuyến.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, bị đau lưng nhiều năm, mẹ thì đang chăm bà ngoại bệnh. Dù vậy, hai ông bà vẫn thỉnh thoảng sang xem thợ làm, có hôm còn mang nước, hoa quả cho mọi người. Mẹ còn bảo khi nào tôi bận thì cứ đưa cháu về, ông bà trông giúp để tôi đỡ vất vả.
Nhưng từ ngày đi làm xa, mỗi lần gọi điện cho tôi, chồng đều trách bố mẹ tôi vô tâm. Anh nói bố mẹ vợ chưa từng góp công sức gì cho căn nhà, chỉ biết đứng ngoài nhìn. Tôi giải thích bố mẹ lớn tuổi, sức khỏe yếu, lại ngại va chạm vì nhà đông người nên không tiện qua lại nhiều. Hơn nữa, đây là nhà của vợ chồng tôi nhưng sau này cũng sẽ đón bố mẹ chồng về ở cùng, không thể bắt bố mẹ đẻ phải có trách nhiệm như bên nội.
Chồng vẫn không đồng ý. Anh cho rằng nếu không giúp được tiền thì ít nhất cũng phải có mặt thường xuyên để thể hiện sự quan tâm. Mỗi lần nghe anh nói bố mẹ tôi “không biết nghĩ”, tôi lại thấy chạnh lòng. Tôi không biết phải nói thế nào để chồng hiểu và không nói kiểu đó nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết những dòng này sau khi kết thúc một mối quan hệ mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình dại dột, thế nhưng may mắn đã thoát ra được. Tôi và cô ấy quen nhau trong hoàn cảnh rất bình thường. Ấn tượng ban đầu của tôi về cô ấy là một người tử tế, biết quan tâm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Với tôi, cô ấy còn thể hiện là kiểu phụ nữ có thể đồng hành, hỗ trợ người đàn ông của mình trong công việc lẫn cuộc sống. Tôi từng tin mình gặp đúng người. Càng về sau, tôi càng thấy có điều gì đó không ổn. Sự quan tâm của cô ấy dần đi kèm với việc muốn kiểm soát. Ban đầu là thời gian, các mối quan hệ, rồi dần dần công việc và cả tài chính của tôi. Có những lúc tôi cảm thấy không thoải mái nhưng lại tự trấn an rằng có thể mình đang suy nghĩ quá.
Cho đến khi cô ấy bắt đầu muốn can thiệp sâu hơn vào công ty và tài sản của tôi, tôi mới thật sự giật mình. Khi tôi thể hiện sự không đồng ý, cô ấy lập tức thay đổi thái độ, từ nhẹ nhàng chuyển sang gây áp lực, rồi lại hạ mình. Chính sự thay đổi thất thường đó khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi đã chọn dừng lại nhưng mọi chuyện không đơn giản như đã nghĩ. Sau khi không đạt được điều mình muốn, cô ấy quay sang trách móc, thậm chí tìm cách gây khó dễ. Có thời điểm tôi mất cảnh giác, tin tưởng, đã ký vào giấy tờ liên quan đến khoản nợ mà cô ấy mượn của người khác. Hậu quả là tôi phải gánh một khoản tiền không nhỏ và nhiều rắc rối kéo dài.
Phải mất một thời gian dài tôi mới đủ tỉnh táo và cứng rắn để giải quyết mọi chuyện và chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ đó. Đến giờ, điều khiến tôi trăn trở không chỉ là những gì đã mất mà còn là việc tôi từng bỏ qua trực giác của mình. Tôi đã cảm nhận được sự bất ổn từ sớm nhưng lại chọn tin vào những gì mình muốn tin. Tôi không dám nói cô ấy hoàn toàn xấu, cũng không muốn đổ hết lỗi cho một phía. Nhưng rõ ràng, tôi đã sai khi không biết dừng lại đúng lúc và không đủ tỉnh táo để bảo vệ bản thân.
Giờ đây, tôi vẫn còn ám ảnh phần nào, cũng trở nên dè chừng hơn trong các mối quan hệ. Tôi không biết mình nên nhìn nhận câu chuyện này như một bài học bình thường hay là một "vết sẹo" cần thời gian để chữa lành. Tôi viết ra đây, mong mọi người cho tôi một lời khuyên: Làm sao để vừa không mất niềm tin vào tình yêu, lại không lặp lại những sai lầm như trước?
Huỳnh Thanh
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-gai-cu-tung-muon-can-thiep-sau-vao-cong-ty-va-tai-san-cua-toi-5057280.html

Tôi 26 tuổi, bạn trai cùng tuổi, là bạn học cấp ba, yêu nhau từ sau khi tốt nghiệp và đến nay đã 7 năm, cũng là tình đầu của nhau. Sau khi ra trường, vì một số lý do, hai đứa chia tay gần hai năm rồi quay lại vào dịp Tết vừa rồi vì nhận ra vẫn còn tình cảm. Nhà tôi ở quê, điều kiện ổn định, bố mẹ đều đã nghỉ hưu. Nhà anh khó khăn hơn, bố mất sớm, mẹ một mình nuôi ba anh em khôn lớn. Bố mẹ tôi không cấm cản nhưng luôn lo sau này tôi sẽ vất vả.
Suốt 7 năm yêu nhau, chúng tôi chủ yếu yêu xa. Hiện tôi làm công chức nhà nước ở quê, công việc đã ổn định. Anh làm xây dựng, công việc nay đây mai đó, thu nhập bấp bênh. Bao nhiêu tiền kiếm được anh đều gửi về trả nợ học hành và lo cho gia đình.
Bố mẹ muốn tôi sớm kết hôn nhưng không ai ủng hộ mối quan hệ này vì hoàn cảnh hai đứa quá nhiều khó khăn. Bản thân tôi cũng áp lực vì còn khoản nợ xin việc từ trước. Tôi thương anh, anh cũng muốn cưới tôi nhưng hiện cả hai chưa có gì trong tay, lại vì công việc mà cách xa hàng nghìn cây số. Anh bảo nếu chờ được, hãy chờ thêm vài năm để anh trả hết nợ và tìm cách về quê. Còn tôi ngày càng mệt mỏi vì áp lực gia đình, tiền bạc và tương lai mờ mịt, nhiều lúc muốn buông tay. Có phải tôi quá thực dụng không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi nhìn chung công việc ổn với mức lương không quá cao (mỗi người hơn 10 triệu đồng). Do mức sống chỗ tôi hơi cao nên đến giờ chúng tôi vẫn đang ở nhà thuê. Gia đình hai bên không mấy khá giả nên không phụ giúp chúng tôi được gì, nhưng chúng tôi luôn tự nhủ với nhau là phải tự cố gắng bằng bản thân mình.
Điều tôi muốn nói ở đây là về tính cách của mẹ chồng. Ban đầu chúng tôi khá hòa hợp, nhưng thật ra là do tôi nhường nhịn và luôn chịu phần thiệt về mình. Bà cứ mãi như vậy khiến tôi ngày càng có ác cảm với bà, đến hiện tại thật sự ghét. Bà không phải người khó khăn, không chửi bới hay hà khắc với tôi nhưng bà thảo mai một cách khiến tôi sợ. Bà luôn nói lời ngọt ngào nhưng toàn làm ngược lại.
Ngày cưới, bà tặng tôi một cây vàng, còn mẹ ruột tôi chỉ tặng 6 chỉ. Bà nói chuyện điện thoại với chồng tôi, vô tình tôi nghe được: "Con gái đi lấy chồng mà tặng gì có 6 chỉ". Nhưng tôi cũng cho qua, giả vờ không nghe thấy. Mẹ tôi cho luôn, còn bà tặng một cây buổi trưa, buổi chiều hôm đó gọi vợ chồng tôi lại và nói cho bà mượn lại vì đang kẹt tiền. Bà bảo ráng tặng vậy là vì nghĩ cho hai đứa, là vì hai đứa chứ không phải vì bà. Bây giờ cho bà mượn, sau này muốn lấy lại chỉ cần nói trước một tháng là bà trả ngay. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa lấy lại được dù đã hỏi nhiều lần và xác định không lấy được nữa.
Hồi em gái chồng cưới, vợ chồng tôi thống nhất cho một chỉ vàng, mẹ chồng nói: "Sao em cưới mà cho gì có một chỉ", trong khi trước đó một tháng, anh trai tôi cưới, vợ chồng tôi cũng cho đúng một chỉ như vậy.
Ngày tôi sinh con, bà và em chồng (hơn tôi hai tuổi, đã lập gia đình) lên bệnh viện ở lại với tôi hai ngày. Bà cho tôi 5 triệu nhưng mặc định mọi chi phí ăn uống của hai mẹ con bà đều do mẹ tôi lo. Cháu thì hai mẹ con chỉ nựng lúc rảnh, còn thay tã hay chăm sóc đều gọi mẹ tôi. Đêm hai mẹ con ngủ một mạch tới sáng. Mẹ tôi chăm bảy ngày ở viện, mọi chi phí ăn uống và mua lặt vặt đều thanh toán hết. Ban ngày chỉ được vào viện theo giờ quy định nên ba người họ cùng đi ăn bên ngoài nhưng lúc tính tiền, hai mẹ con đều ngồi im và mẹ tôi là người trả.
Sau sinh, mẹ tôi phụ chăm cháu là chính. Tôi nghĩ bà nội ở xa, lại bận buôn bán nên không trách. Nhưng mỗi lần gặp, mẹ chồng lại nói ở quê bà, vợ chồng lấy nhau phải tự lập, đứa đầu nhà ngoại nuôi, đứa thứ hai tự lo chứ ông bà nội không lo gì cả. Tôi nghe mà mệt. Cả năm không gặp cháu nhưng mỗi lần cháu về thăm, ông bà rất hờ hững. Ăn cơm xong là ông đi uống trà, bà vào phòng riêng bấm điện thoại. Nhìn con mà tôi thấy thương vô cùng. Đến nỗi chồng tôi cũng cảm nhận được và buồn nhưng hai vợ chồng không ai nói gì.
Về tiền bạc, dù kinh tế chưa vững, thiếu trước hụt sau nhưng lễ Tết, dịp quan trọng hay ông bà ốm đau, chúng tôi đều gửi tiền về. Có năm còn cho ông bà nội nhiều hơn ông bà ngoại. Trong khi đa số lần cho ba mẹ tôi, ông bà không lấy hoặc lại cho ngược cháu. Tôi không so sánh nhưng mẹ chồng rất hay thể hiện sự không tôn trọng bên nhà tôi. Tết nào ba chồng cũng nhắc bà gọi điện chúc Tết nhà tôi, bà đều bảo quên. Có lần ba chồng nhắc nhiều quá, bà nạt ông ngay trước mặt tôi nhưng sau đó lại bảo ông xuống chúc Tết anh chị sui nhà em chồng vì nhà đó giàu có, bà rất quý.
Mẹ chồng lấy vàng cưới của tôi ngay ngày đầu tiên nhưng em chồng cưới, bà không đụng đến vàng cưới của nó. Tôi biết hết nhưng không nói gì. Bà hay mượn tiền vợ chồng tôi. Lúc đầu chỉ vài triệu, tôi bảo thôi con cho mẹ luôn thì bà phản ứng rất mạnh, nói tính bà sòng phẳng, mượn là trả. Nhưng thực tế bà không trả. Rồi số tiền ngày càng lớn hơn. Có lần tôi còn phải đi mượn giúp vì thấy bà kẹt. Đến hạn bà không trả, cũng không nói gì. Tôi phải nhắc nhiều lần, bà mới đưa lắt nhắt từng ít một. Năm kia, bà còn nhờ chồng tôi vay tín dụng 100 triệu nhưng hai mẹ con giấu tôi, mỗi tháng phải trả 5,5 triệu. Những tháng đầu bà trả đều, sau đó tháng nào cũng trễ, thiếu hoặc trả nhỏ giọt khiến chồng tôi rất mệt mỏi, nhiều lần phải tự bù thêm tiền để trả.
Gần đây ông bà vào ở cùng vợ chồng tôi nhưng bà rất kỳ. Chủ nhật bà dậy sớm nấu ăn sáng nhưng chỉ nấu phần bà. Quần áo phơi ngoài dây, bà chỉ lấy đồ của ông bà vào. Nồi bẩn trên bếp chưa rửa, bà lấy nồi khác nấu rồi rửa đúng nồi của bà, còn nồi của chúng tôi lại để nguyên. Bà chẳng bao giờ giao tiếp với cháu. Có hôm bà đang trong nhà vệ sinh, con tôi mắc đi vệ sinh nên đứng ngoài gọi mãi. Chồng tôi phải bảo con đi vào bô nhưng cháu vẫn đợi. Bà ra khỏi nhà vệ sinh, thấy cháu đứng đó cũng không nói một câu nào, đi thẳng lên phòng.
Giờ tôi rất ghét mẹ chồng, ghét thật sự luôn. Nhiều lúc tôi không biết phải làm thế nào. Nói thì chồng bảo tôi lặt vặt nhưng sống với nhau như vậy quá mệt mỏi. Mà như thế mẹ chồng tôi không lặt vặt sao? Nếu bà không lặt vặt thì sao khi nấu ăn không nấu cho cả nhà, rửa chén không rửa luôn hai cái nồi kia, lấy quần áo vào không lấy luôn cho cháu? Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi sẽ tiếp thu và nhìn nhận lại.
Tin Gốc: Vnexpress

