Để phục vụ công tác chuyên môn trước ASEAN Cup 2026, đội tuyển Việt Nam và Myanmar được phép thực hiện tối đa 6 quyền thay người trong thời gian thi đấu. Đây là điều kiện thuận lợi để đội tuyển Việt Nam thử nghiệm đội hình và đánh giá năng lực của nhiều cầu thủ.
Đội tuyển Việt Nam bước vào trận đấu với tâm lý hưng phấn sau chuyến tập huấn thành công tại Hàn Quốc. Thầy trò HLV Kim Sang-sik toàn thắng cả 3 trận giao hữu, ghi 8 bàn và chỉ nhận 2 bàn thua. Quan trọng hơn, nhà cầm quân người Hàn Quốc đã có cơ hội kiểm tra nhiều phương án chiến thuật và nhân sự.
Bộ khung với Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hoàng Đức và Nguyễn Xuân Son tiếp tục được xem là nền tảng trong lối chơi của đội tuyển. Quang Hải đảm nhận vai trò kết nối giữa các tuyến, Hoàng Đức điều tiết nhịp độ, còn Xuân Son luôn là mũi nhọn nguy hiểm trong vòng cấm. Hai biên với Văn Hậu và Tiến Anh cũng hứa hẹn mang đến nhiều phương án tấn công. Chưa kể, đội tuyển Việt Nam cũng sẽ có sự phục vụ của những cầu thủ tài năng như Hoàng Hên, Tài Lộc ở trận cầu với Myanmar.
Myanmar bước vào trận đấu với nhiều kỳ vọng sau khi bổ nhiệm HLV Jorn Andersen. Tuy nhiên, chiến lược gia người Đức mới chỉ có ít ngày làm việc nên rất khó tạo ra sự thay đổi đáng kể về lối chơi. Đội khách vẫn sở hữu những gương mặt đáng chú ý như Maung Maung Lwin, Lwin Moe Aung hay Than Paing, nhưng xét về chất lượng đội hình và kinh nghiệm thi đấu quốc tế, Myanmar vẫn bị đánh giá thấp hơn khá nhiều so với Việt Nam.
Chính HLV Jorn Andersen cũng thừa nhận khoảng cách giữa hai đội vẫn rất lớn. Ông xem đây là bài kiểm tra chất lượng cho các học trò và cho rằng việc để thua Việt Nam cũng không phải điều bất ngờ. Lịch sử đối đầu càng củng cố niềm tin cho đội chủ nhà. Trong 5 lần gặp nhau gần nhất, đội tuyển Việt Nam thắng tới 4 và hòa 1. Ở lần chạm trán gần nhất tại ASEAN Cup 2024, đội tuyển Việt Nam thắng áp đảo Myanmar với tỷ số 5-0.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cứ ghi bàn nhiều nhất giải, bạn sẽ là vua phá lưới, được FIFA trao "chiếc giày vàng"; bất quá có thêm chỉ số phụ để phân cao thấp trong trường hợp số bàn thắng ngang nhau (có nhiều đường chuyền thành bàn, số phút thi đấu ít hơn). Đấy là thành tích trước thanh thiên bạch nhật, không ai có thể tranh luận. Ngược lại, FIFA trao "chiếc găng vàng" cho thủ môn xuất sắc nhất giải, theo kết quả bầu chọn của tổ nghiên cứu kỹ thuật. Người ta sẽ xét đến các tình huống cứu nguy quan trọng, khả năng tổ chức phòng thủ, phong độ trong các trận đấu quyết định, hoàn cảnh áp lực… Tất cả đều không phải là con số rõ ràng.
Danh hiệu bầu chọn khác xa so với danh hiệu đến từ thành tích cụ thể. Có nghĩa, "thủ môn xuất sắc nhất World Cup" chỉ là giá trị mơ hồ. Ai cũng có quyền chọn ra thủ môn xuất sắc nhất, theo quan điểm riêng của mình.
Khi 4 "chiếc găng vàng" ở 5 kỳ World Cup vừa qua được trao cho thủ môn của đội vô địch, điều đó có nghĩa là nhờ có các thủ môn xuất sắc ấy mà đội bóng của họ đoạt chức vô địch? Hay nên nói ngược lại: nhờ đội bóng của họ vô địch mà các thủ môn ấy được trao "chiếc găng vàng"? Dĩ nhiên, người có lập luận trung dung sẽ nói rằng cả hai vế đều đúng. Còn nếu phải bàn cho đến tận cùng, thì đây là vấn đề con gà và quả trứng, nói mãi cũng không ra được cái nào có trước.
Chỉ có một điều chắc chắn: Lionel Messi (Argentina) đang dẫn đầu giải vua phá lưới, với Kylian Mbappe (Pháp), Erling Haaland (Na Uy) đang bám theo sát gót, trong khi Harry Kane (Anh) vẫn còn hy vọng. Cứ nhìn vào số bàn thắng của họ là đủ. Và cũng vô cùng chắc chắn: các thủ môn xuất sắc như Vozinha (Cabo Verde), Eloy Room (Curacao), Alireza Beiranvand (Iran), Orlando Gill (Paraguay), Diogo Costa (Bồ Đào Nha), Mostafa Shobeir (Ai Cập)… đã chấm dứt hy vọng tranh "chiếc găng vàng". Xét theo phong độ cụ thể tại World Cup này, chưa chắc Mike Maignan (Pháp) hoặc Unai Simon (Tây Ban Nha) đã xuất sắc hơn Room hoặc Vozinha. Nhưng dĩ nhiên, sẽ chẳng ai bỏ phiếu cho Room hoặc Vozinha!
Đây là kỳ World Cup rực rỡ của các siêu sao tấn công như Messi, Kane, Mbappe, Haaland. Nhưng đây còn là kỳ World Cup rất thành công của các thủ môn, chẳng qua sự xuất sắc của họ ít được chú ý hơn. Hiếm khi đấu trường World Cup giới thiệu quá nhiều thủ môn xuất sắc như giải này.
Room cân bằng kỷ lục của thủ môn Mỹ Tim Howard tại World Cup 2014, cứu nguy 15 lần trong một trận đấu. (FIFA ghi nhận Howard có 16 pha cứu thua, nhưng thật ra có một pha bóng đã ra ngoài mà Howard vẫn bắt. Mặt khác, Howard chơi 120 phút, còn Room chỉ chơi 90 phút). Mostafa Shobeir tưởng đã giúp được Ai Cập loại Argentina nhờ tài bắt bóng của mình. Orjan Nyland bắt phạt đền thành công, giúp Na Uy loại Brazil. Vozinha là một trong những biểu tượng của World Cup 2026. Gregor Kobel giúp Thụy Sĩ lần đầu tiên chiến thắng trong màn sút luân lưu… Đấy là chưa kể đến các thủ môn sáng giá hơn đang tranh nhau "chiếc găng vàng" như Simon, Maignan, Emiliano Martinez (Argentina).
Vì FIFA mở rộng World Cup đến 48 đội nên có quá nhiều trận đấu chênh lệch về đẳng cấp, dẫn đến hệ quả là thủ môn của các đội yếu có dịp trổ tài, trong hoàn cảnh mà đội bóng của họ thường chỉ giữ bóng 20%. Sự tiến bộ trong công tác huấn luyện thủ môn là nguyên nhân khác. Kỷ lục kỳ lạ: World Cup này có đến 3 thủ môn với số lần lừa bóng qua người nhiều hơn siêu sao Bồ Đào Nha Cristiano Ronaldo.
Thủ môn của cả 8 đội lọt vào tứ kết đều rất xuất sắc. Quá nhiều thì cũng có nghĩa là không có ai xuất sắc một cách vượt trội. Simon đã lập kỷ lục giữ nguyên mành lưới trong 519 phút (và còn tăng nữa). Nhưng xem ra, cứ phải chờ xem đội nào vô địch, để biết thủ môn xuất sắc nhất giải.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đội trưởng tuyển Argentina bước vào World Cup 2026 với dấu hỏi rất lớn về yếu tố thể trạng. Thật vậy, Messi đã 39 tuổi, vừa hồi phục tình trạng quá tải gân khoeo trái và phải tham dự kỳ World Cup dài nhất, nhiều trận nhất trong lịch sử.
Và những gì người hâm mộ được chứng kiến một tháng qua là một cuộc chiến chống lại mọi định kiến về thể trạng của cầu thủ. Hết trận này qua trận khác, làng bóng đá phải ngỡ ngàng khi Messi chơi bền bỉ đến phút 90, thậm chí là phút 120 của trận đấu.
Messi đã chơi 6 trận tại World Cup 2026. Ở trận gặp Jordan, Messi vào sân từ phút 60, tức chỉ chơi 30 phút cuối trận. Nhưng anh lại đá trọn vẹn 2 trận đấu Argentina phải trải qua hiệp phụ, tức bù thêm 60 phút.
Như vậy Messi đã đá gần như tron vẹn 6 trận đấu ở giải - với 530 phút thi đấu gói gọn trong vỏn vẹn 24 ngày. Tức cứ trung bình 4 ngày Messi lại đá 1 trận, mỗi trận góp gần 2 pha lập công (bàn thắng/kiến tạo).
Sự bền bỉ đáng ngạc nhiên của Messi trở thành chủ đề thú vị với giới khoa học thể thao. Trước giải, Inter Miami từng xác nhận Messi bị quá tải gân khoeo trái do mỏi cơ, khiến nguy cơ suy giảm khả năng tăng tốc và tái phát chấn thương càng đáng lưu ý.
Nhưng ngày qua ngày, các đối thủ "chờ mỏi mắt" vẫn chưa thấy Messi chấn thương, thậm chí là suy giảm thể lực. Câu trả lời hợp lý đầu tiên cho sự bền bỉ này là điều mà làng bóng đá thường hay trêu chọc đội trưởng tuyển Argentina: đi bộ.
Theo Opta, chỉ có vỏn vẹn 2 trường hợp có cầu thủ đi bộ nhiều hơn 5km trong 1 trận đấu. Thứ nhất, đó là Messi ở trận gặp Cape Verde - đi bộ 5,2km. Thứ hai, là Messi trận gặp Thụy Sĩ - đi bộ 5,3km.
Dữ liệu vận động cho thấy Messi đang sử dụng năng lượng theo một cách hiệu quả rất riêng biệt. Theo số liệu FIFA được báo AS tổng hợp sau 5 lần ra sân đầu tiên ở World Cup 2026, Messi di chuyển 35,87km, trung bình 6,88km mỗi trận.
Trong đó, bình quân 4,41km được thực hiện ở tốc độ "đi bộ". Messi chỉ có khoảng 23 pha chạy nhanh mỗi trận và tổng quãng đường đạt tốc độ cao mới là 631m. Riêng trận gặp Ai Cập, anh di chuyển 8,28km; trước Áo là 7,9km.
Hai trận đầu vòng bảng cho thấy khoảng 62% quãng đường của Messi nằm trong vùng vận tốc 0-7km/h, được FIFA xếp là hoạt động cường độ thấp.
Cách vận động này phù hợp với phân tích thể chất mà Trung tâm huấn luyện FIFA từng thực hiện ở World Cup 2022.
Theo đó, số lần Messi chạy ở vận tốc trung bình (15-20km/h) và cường độ cao (trên 20km/h) đều thấp hơn mức trung bình của tiền đạo.
Ngược lại, hoạt động dưới 7km/h cao hơn rõ rệt. FIFA kết luận Messi rất chọn lọc thời điểm tăng tốc để duy trì độ sắc bén về kỹ thuật và chiến thuật; khoảng 70% các pha chạy trung bình hoặc cường độ cao của anh được thực hiện khi đang có bóng.
Chuyên gia Lorenzo Calonge của El Pais phân tích trong bóng đá, tăng tốc, phanh gấp và đổi hướng tạo lượng tải cơ học lớn hơn chạy đều.
Khi giảm tốc, cơ phải co lệch tâm, tức vừa tạo lực vừa bị kéo dài. Hoạt động này dễ gây tổn thương vi thể, đau cơ và mệt mỏi thần kinh - cơ.
Bỏ qua một lần pressing vì vậy không chỉ giúp Messi bớt chạy vài chục mét, mà còn tránh cả chuỗi tăng tốc, hãm người, xoay hướng và tranh chấp.
Trong lúc đi bộ, Messi không hoàn toàn nghỉ. Anh quan sát vị trí hậu vệ, tìm khoảng trống giữa các tuyến và chờ cấu trúc phòng ngự thay đổi.
Argentina cũng tổ chức đội hình để bảo vệ nguồn năng lượng ấy. Rodrigo De Paul, Enzo Fernandez, Alexis Mac Allister và tiền đạo đá cạnh Messi đảm nhận phần lớn nhiệm vụ pressing, thu hồi bóng và chạy xuyên tuyến.
Đó là lý do vì sao mỗi lần trả lời phỏng vấn, Messi đều nói lời cảm ơn sự hy sinh của các đồng đội. Không phải Messi quá khiêm tốn hay "thảo mai", anh chỉ đang nói sự thật.
Về khoa học phục hồi, quản lý gân khoeo đặc biệt quan trọng. Một nghiên cứu năm 2024 cho thấy 72 giờ có thể chưa đủ để sức mạnh, các yếu tố liên quan đến nước rút và cấu trúc sợi cơ gân khoeo trở lại bình thường sau một trận bóng đá.
Vì vậy, giữa các trận, Messi cần được giảm khối lượng tập, duy trì vận động nhẹ và chỉ tiếp xúc có kiểm soát với các bài tăng tốc.
Dinh dưỡng cũng không thể thiếu, dù không có nguồn chính thức công bố thực đơn của Messi tại World Cup này.
Từ năm 2015, chuyên gia Giuliano Poser cho biết Messi đã giảm thực phẩm chế biến và thay bằng ngũ cốc, rau, cá và dầu ô liu. Đây chỉ là nền tảng ăn uống được công bố trong quá khứ, không phải thực đơn cụ thể năm 2026.
Argentina còn chọn một trung tâm huấn luyện tại Kansas City có phòng tập lớn, hồ thủy trị liệu, buồng mô phỏng độ cao và đội ngũ đầu bếp riêng. Những điều kiện này không tạo ra sức bền tức thời nhưng giúp cá nhân hóa việc ăn uống, tập luyện và phục hồi giữa các trận.
Và sau cùng là sự thoải mái tinh thần, với những bữa tiệc thịt nướng asado và những đồng đội thân thiết. Một "ông già" 39 tuổi cứ thế thoải mái phát tiết mọi tinh hoa trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Nhắc đến Quang Hải, người hâm mộ bóng đá Việt Nam không thể quên giai đoạn huy hoàng dưới thời HLV Park Hang-seo. Đó là thời kỳ mà tiền vệ sinh năm 1997 đóng vai trò như một "mũi khoan" xuyên phá hàng thủ đối phương. Những pha đi bóng lắt léo, những cú cứa lòng hiểm hóc từ rìa vòng cấm hay các tình huống xâm nhập vòng cấm đầy bất ngờ đã trở thành thương hiệu.
Chính phong cách thi đấu đó đã đưa Quang Hải lên đỉnh cao danh hiệu cá nhân với Quả bóng vàng Việt Nam 2018, cùng các Quả bóng bạc vào các năm 2019, 2021. Anh không chỉ là một cầu thủ tài năng, mà còn là biểu tượng cho thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam.
Tuy nhiên, bóng đá không đứng yên. Khi đối thủ ngày càng hiểu rõ hơn về cách chơi của Quang Hải, khi thể chất và tốc độ không còn là lợi thế tuyệt đối, sự thay đổi trở thành điều tất yếu. Và Quang Hải đã chọn cách hoàn thiện bản thân thay vì bị tụt lại phía sau. Ở CLB Công an Hà Nội (CAHN), anh không còn chơi quá cao hay dồn nhiều vào các tình huống cá nhân. Thay vào đó, Quang Hải lùi sâu hơn, tham gia nhiều hơn vào việc tổ chức lối chơi. Anh trở thành cầu nối giữa tuyến giữa và hàng công, là người giữ nhịp và định hình thế trận.
Sự thay đổi của Quang Hải không phải là sự đánh mất bản năng, mà là nâng cấp về tư duy. Con số 3 bàn thắng và 6 kiến tạo ở V-League mùa này (vẫn còn 5 trận nữa) có thể không quá nổi bật nếu so với quá khứ, nhưng giá trị thực sự nằm ở tầm ảnh hưởng trong lối chơi chung.
Dưới sự dẫn dắt của HLV Alexandre Polking, Quang Hải được trao nhiều trách nhiệm hơn. Anh không chỉ là một cầu thủ tấn công, mà còn là một thủ lĩnh thực thụ trên sân. Khả năng đọc trận đấu, chọn vị trí và tung ra những đường chuyền quyết định giúp anh trở thành "bộ não" của đội bóng.
HLV Polking chia sẻ với PV Thanh Niên: "Quang Hải giờ đã dày dạn kinh nghiệm hơn nhiều rồi. Đó là lý do cậu ấy hiểu trận đấu tốt hơn, tự tin hơn. Cậu ấy là cầu thủ thông minh, luôn biết cách tung ra những đường chuyền, đường kiến tạo thuận lợi cho đồng đội, như cái cách cậu ấy đang làm hiện tại. Tôi thực sự hạnh phúc khi có Quang Hải trong đội hình. Cậu ấy là người đội trưởng tốt, là thủ lĩnh tuyệt vời và đóng góp rất nhiều để CLB CAHN có thể chinh phục các danh hiệu".
Sự thay đổi không làm giảm đi tầm quan trọng của Quang Hải, mà ngược lại còn nâng tầm ảnh hưởng. Trong một tập thể giàu tham vọng như CLB CAHN, anh chính là mắt xích giúp kết nối các tuyến, tạo ra sự cân bằng giữa tấn công và kiểm soát.
Sự nghiệp của một cầu thủ không chỉ được đo bằng những khoảnh khắc bùng nổ, mà còn bằng khả năng thích nghi và duy trì giá trị theo thời gian. Quang Hải của hiện tại có thể không còn khiến người hâm mộ "ồ" lên với những siêu phẩm như trước, nhưng anh lại mang đến sự yên tâm, sự ổn định và chiều sâu.
Nếu như trước đây, Quang Hải là người tạo ra khác biệt bằng những pha xử lý cá nhân, thì giờ đây anh tạo ra khác biệt bằng khả năng quan sát, đọc trận đấu. Đó là bước chuyển mình không dễ dàng, nhưng cần thiết, và Quang Hải đang làm điều đó một cách thuyết phục.
Thậm chí, HLV Polking còn tin rằng Quang Hải xứng đáng nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải. Nhưng hơn cả những danh hiệu, điều đáng ghi nhận nhất chính là hình ảnh một Quang Hải trưởng thành, biết thay đổi để tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới. Và chúng ta đang được chứng kiến một Quang Hải rất khác, nhưng có lẽ cũng là phiên bản hoàn thiện nhất.
Tin Gốc: Thanh Niên

