Tây Ban Nha đã hoàn tất hành trình vô địch World Cup 2026 bằng chiến thắng 1-0 trước Argentina ở chung kết trên sân MetLife, diễn ra rạng sáng 20.7. Chức vô địch của “La Roja” vĩ đại không chỉ vì thắng rất nhiều đội mạnh như Argentina, Pháp, Bồ Đào Nha, Bỉ… mà còn ở chi tiết đắt giá: trận Tây Ban Nha đá hoàn hảo nhất chính là trận chung kết, nơi Rodri cùng đồng đội khẳng định vị thế nhà vô địch toàn năng bậc nhất lịch sử.
Chung kết World Cup 2026 đã trở thành sàn diễn, nơi bóng đá Tây Ban Nha phô diễn những gì tinh túy nhất của nền bóng đá được xây dựng bằng khoa học và tính kiểm soát. Học trò HLV Luis de la Fuente biến từng đường chuyền, từng nhịp di chuyển và dàn xếp cự ly đội hình trở thành nghệ thuật biểu diễn.
Argentina là đội có tinh thần thi đấu tốt nhất, đá 15 phút cuối hay nhất, sở hữu cầu thủ vĩ đại nhất… song, tất cả đều vô nghĩa trên thảm cỏ MetLife, khi rốt cục, Tây Ban Nha đã không để Argentina có bóng để chơi.
60% thời lượng cầm bóng, 878 đường chuyền, 25 cơ hội ăn bàn, Tây Ban Nha bóp nghẹt không gian chơi bóng của Argentina xuống mức cực tiểu. Suốt 8 năm huấn luyện Argentina, HLV Lionel Scaloni tạo nên tập thể pressing khoa học và tấn công đa dạng, biến hóa nhờ những pha xoay bài, hoán đổi vị trí tốt. Thế nhưng, kế hoạch của Scaloni sụp đổ. Argentina chuyền 476 đường, con số không tệ, tuy nhiên phần lớn diễn ra ở phần sân nhà. Lionel Messi cùng đồng đội hầu như không thể chuyền quá 3 đường chính xác khi bước sang phần sân Tây Ban Nha.
Nền bóng đá từng vô địch World Cup và EURO với đội hình 4-6-0 (có lẽ chỉ Tây Ban Nha mới nghĩ ra được ý tưởng bất khả thi đó), nơi từ thủ môn đến tiền đạo đều có nhãn quan chuyền bóng và chạy chỗ siêu việt đã nắm hoàn toàn trận chung kết trong lòng bàn tay, nơi Argentina chỉ có 32% thời lượng chung kết (tương đương 38,4 phút trong) là cầm được quả bóng trong chân, rồi nhanh chóng… mất.
Từng huấn luyện Rodri, Ruiz, Oyarzabal, Yamal… từ khi nhóm cầu thủ này chỉ là những thiếu niên, HLV De la Fuente đã định hình triết lý kiểm soát lên tầm cao nhất, biến Tây Ban Nha trở thành cỗ máy chuyền bóng chuẩn tới từng milimet.
Ở lớp dạy bằng HLV UEFA của Tây Ban Nha, Fuente là giảng viên xuất sắc môn của “tổ chức tập thể” và “phát triển bóng đá”, nơi định hình cho các HLV tư duy xây dựng và vận hành lối chơi. Scaloni là học trò của Fuente, và rõ ràng khi nhìn vào chung kết, HLV người Argentina chưa thể vượt qua cái bóng người thầy. Mọi đường bóng đến chân Messi bị cắt, các pha chuyển đổi trạng thái bị đón lõng hoàn toàn từ khi còn chưa thành hình.
Diễn giải chung kết theo cách đơn giản nhất, thì Tây Ban Nha biết làm gì với quả bóng trong chân, còn Argentina thì không. Rodri cùng đồng đội chỉ tập trung triển khai bóng, còn việc của Paredes, Enzo, Tagliafico hay Simeone là… phá bằng được lối chơi ấy.
Đội bóng Nam Mỹ đã vận dụng mọi thủ thuật tâm lý và “ngón đòn” đường phố, khi khiêu khích, triệt hạ, dẫn dụ Tây Ban Nha vào các cuộc tranh cãi, va chạm.
Facundo Medina đã đấm vào bụng Rodri, khi tiền vệ Tây Ban Nha chạy đến ăn mừng cùng đồng đội. Paredes liên tục vào bóng “ăn chân”, Tagliafico đạp rồi cố tình giẫm lên Yamal. HLV Scaloni hiểu rằng với năng lực có hạn, Argentina không thể đá sòng phẳng và đàng hoàng với Tây Ban Nha. Họ cần những “lưỡi dao trong bóng tối”, cần nghệ thuật hắc ám, biến MetLife thành sàn đấu tâm lý, nơi Tây Ban Nha có thể sập bẫy bởi thiếu kinh nghiệm.
Dù vậy, kẻ mạnh không sợ hãi. Rodri, Yamal, Olmo hay Pedri chỉ tập trung vào thứ tôn giáo duy nhất: chơi bóng. Chính sự tỉnh táo đã giúp tâm trí Tây Ban Nha sạch sẽ, không bị vấy bẩn bởi chiêu trò tâm lý của Argentina. 25 pha phạm lỗi của học trò Scaloni chỉ đổi lấy 6 thẻ vàng, 1 thẻ đỏ, chứ không chặn nổi cỗ máy đếm nhịp chuẩn xác như vòng xoay của chiếc đồng hồ mà Tây Ban Nha kiên trì lắp ráp cả thập kỷ, bên trong những học viện bóng đá luôn dạy cầu thủ phải chơi bóng tử tế và tôn trọng đối thủ, thay vì làm mọi cách để đạt được mục tiêu.
Argentina trở thành đội hiếm hoi trong lịch sử không sút nổi lần nào trong 90 phút chung kết (thậm chí phải chờ tới cuối hiệp phụ thứ hai mới có cơ hội), vì Paredes cùng đồng đội không muốn (có lẽ đúng hơn là không thể) chơi bóng. Argentina chỉ “phá”, thay vì cố gắng “xây” bất cứ điều gì. Tinh thần chiến đấu đã giúp Argentina trụ tới hiệp phụ, nhưng không thể đi xa hơn được nữa.
Chiến thắng của Tây Ban Nha không đơn thuần là chức vô địch thứ hai trong lịch sử cho “La Roja”, mà còn là “chiến thắng của bóng đá”, nơi truyền thụ thông điệp cứng rắn: sự bài bản, kiên trì và tử tế là con đường duy nhất dẫn đến đỉnh cao.
4 năm trước, Argentina là đội bóng như vậy, nhưng ở trận chung kết đêm qua thì không.
Lamine Yamal là trường hợp đặc biệt của đội tuyển Tây Ban Nha. Nếu không tính Alfredo Di Stefano - người sinh ra ở Argentina, nhập quốc tịch Tây Ban Nha nhưng chưa từng dự World Cup, Yamal là cầu thủ tuổi teen hiếm hoi có sức hút lớn cả trong lẫn ngoài sân cỏ.
"Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật của tôi", tiền đạo vừa bước sang tuổi 19 ngày 13/7 mở đầu buổi họp báo tại sân vận động ở Dallas, bang Texas khiến cả khán phòng bật cười.
Trước trận Tây Ban Nha gặp Pháp, HLV Luis de la Fuente là người trả lời báo chí đầu tiên. Tuy nhiên, sự chú ý của truyền thông đều đổ dồn về Yamal. Tiền đạo trẻ xuất hiện trong bộ đồ thể thao màu đỏ bã trầu, chỉnh lại áo khoác trước khi ngồi xuống và đeo một sợi dây chuyền nổi bật.
Khi được hỏi về món trang sức này, anh đáp: "Đó không phải quà tặng, vì tôi tự mua".
Yamal chấn thương cơ đùi sau cuối tháng 4 và phải nghỉ hết mùa giải cấp CLB. Vì thế, anh không đạt thể trạng tốt nhất từ đầu World Cup 2026, mới ghi một bàn- trong trận thắng Arab Saudi 4-0 ở lượt hai bảng H hôm 21/6.
Nhưng tài năng sinh năm 2007 không mấy bận tâm. "Chúng tôi đã trưởng thành rất nhiều và vượt qua những thời điểm khó khăn, như trận gặp Cape Verde. Toàn đội tự hào về điều đó", anh nói. "Tôi không cảm thấy áp lực. Chính các bạn nói rằng tôi không đạt phong độ tốt nhất, vậy thì cũng chẳng cần kỳ vọng quá nhiều ở tôi. Nhưng tôi tin rằng trận đấu với Pháp sẽ diễn ra tốt đẹp".
Trận đấu tại sân AT&T sẽ là lần thứ ba Tây Ban Nha gặp Pháp trong ba năm qua. Tây Ban Nha toàn thắng hai trận trước, với dấu ấn lớn của Yamal. Anh lập siêu phẩm tại bán kết Euro 2024 và cú đúp ở Nations League 2025.
Đó là nguyên nhân gần đây Yamal nói rằng Pháp phải sợ Tây Ban Nha trước bán kết World Cup 2026. "Họ hỏi tôi có sợ Pháp không và tôi trả lời là không", anh giải thích. "Chúng tôi là nhà vô địch châu Âu và không e ngại bất kỳ đối thủ nào. Đây là bóng đá, và ai cũng có thể hiểu câu nói đó theo cách họ muốn".
Dù giành nhiều danh hiệu cùng Barca và Tây Ban Nha, Yamal nhấn mạnh rằng trận bán kết với Pháp sẽ là cuộc đấu quan trọng nhất từ đầu sự nghiệp. "Đây là trận đấu số một, quan trọng nhất mà tôi từng thi đấu. Tất cả chúng tôi đều rất háo hức. Chúng tôi tin mình có thể trở thành nhà vô địch thế giới như đội tuyển Tây Ban Nha năm 2010. Tại sao lại không?", Yamal đặt câu hỏi.
HLV Luis de la Fuente cũng dành nhiều lời động viên cho học trò cưng trước trận. Theo ông, điều quan trọng là Lamine phải giữ sự bình tĩnh và tận hưởng trận đấu. "Đừng để áp lực hay sự lo lắng ảnh hưởng. Tôi tin ngày thi đấu bùng nổ của Lamine tại World Cup rồi sẽ đến và hy vọng đó là ngày mai", ông nói.
Ở buổi phỏng vấn trước đó, HLV Didier Deschamps cho rằng Tây Ban Nha được đánh giá cao hơn Pháp. Đáp lại, De la Fuente cho rằng việc được xem là cửa trên không mang nhiều ý nghĩa. "Điều đó chẳng nói lên điều gì và cũng không quyết định kết quả trận đấu", HLV 65 tuổi nhấn mạnh.
Sau ba trận thắng Chelsea, Brentford và Liverpool, Man Utd đã không thể duy trì mạch thăng hoa khi vắng vài trụ cột. Đoàn quân Michael Carrick cũng chơi không đủ quyết tâm để chọc thủng lưới Sunderland. Trái lại, chủ nhà phung phí nhiều cơ hội, trong đó có cú sút xa của trung vệ Lutsharel Geertruida đưa bóng dội cột dọc.
Trong cơn mưa nặng hạt trên sân The Light, Sunderland nhập cuộc tốt hơn. Phút thứ 7, Noah Sadiki thoát xuống sau pha phối hợp với Brian Brobbey và Enzo Le Fee, nhưng cú sút vào góc thấp của tiền vệ này bị thủ môn Senne Lammens đẩy ra. Thủ thành Bỉ tiếp tục trở thành điểm sáng lớn nhất bên phía Man Utd, với bốn pha cứu thua.
Trong khoảng 20 phút đầu, Man Utd gần như lép vế hoàn toàn. Đội khách chỉ tạo ra một tình huống đáng chú ý khi Bruno Fernandes đá phạt nhanh để Amad Diallo vô-lê chệch cột. Sunderland kiểm soát tuyến giữa tốt hơn nhờ Granit Xhaka và Le Fee, đồng thời liên tục khai thác khoảng trống phía sau Kobbie Mainoo và Mason Mount.
Cựu thủ môn Paul Robinson BBC Radio 5 Live nhận xét Sunderland không cho Man Utd chơi bóng. Trong khi đó, phóng viên Chris Wheeler cho rằng năm sự thay đổi trong đội hình khiến đội khách nhập cuộc chậm chạp và thiếu kết nối.
Cuối hiệp một, Man Utd bắt đầu cải thiện thế trận. Joshua Zirkzee đánh đầu vọt xà từ quả tạt của Matheus Cunha, trước khi Mainoo sút hụt sau đường chuyền của tiền đạo Brazil. Dù vậy, Sunderland vẫn tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm hơn. Sadiki thêm một lần sút chệch cột sau pha làm tường của Brobbey.
Trong lúc Man Utd loay hoay tìm đường vào khung thành Robin Roefs, Sunderland tiếp tục đe dọa. Phút 63, Brobbey xoay người dứt điểm hiểm hóc sau đường chuyền của Le Fee, nhưng Lammens đổ người cứu thua xuất sắc.
Khoảnh khắc đáng tiếc nhất trận đấu đến ở phút 71. Geertruida phối hợp bật tường với Brobbey trước khi sút chìm đưa bóng dội cột dọc khung thành Man Utd. Khán giả sân chủ nhà đồng loạt ôm đầu tiếc nuối.
Càng về cuối, chất lượng chuyên môn càng giảm. Man Utd thay Zirkzee bằng Patrick Dorgu để đẩy Cunha lên đá trung phong ảo, nhưng vẫn không tạo được nhiều khác biệt. Bruno Fernandes rồi Cunha liên tiếp bỏ lỡ hai cơ hội trong thời gian bù.
Cơ hội tốt nhất của "Quỷ Đỏ" tới ở phút áp chót. Dorgu căng ngang thuận lợi để Cunha sút thoải mái từ khoảng 12 m, nhưng bóng bay đúng vị trí thủ môn Sunderland. Ngay sau đó, Cunha ngã trong cấm địa khi cố kiếm phạt đền và bị phạt thẻ vàng vì lỗi ăn vạ. Sunderland cũng thoát thẻ đỏ cuối trận khi Nilson Angulo vung tay trúng mặt Bruno Fernandes.
Sau trận hòa này, cách biệt giữa Man Utd và các đội đứng sau vẫn là sáu điểm. Thầy trò Michael Carrick chỉ cần một điểm trong hai trận còn lại là đảm bảo vị trí thứ ba. Ở trận cuối cùng trên sân nhà mùa này, "Quỷ Đỏ" sẽ tiếp Nottingham Forest.
Ở lượt về bán kết trên sân Emirates tối 5/5, Bukayo Saka ghi bàn duy nhất giúp Arsenal hạ Atletico Madrid 1-0, giành quyền đi tiếp với tổng tỷ số 2-1. Đây mới là lần thứ hai "Pháo thủ" vào chung kết Champions League, sau mùa 2005-2006 dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Arteta cho biết "không thể hạnh phúc và tự hào hơn" về toàn bộ CLB, từ cầu thủ, ban huấn luyện đến người hâm mộ. Theo ông, bầu không khí trước và trong trận đấu là điều đặc biệt hiếm thấy. "Nguồn năng lượng từ khán đài, cách các CĐV sống cùng từng pha bóng tạo nên một trải nghiệm tôi chưa từng có. Chúng tôi hiểu rõ trận đấu này có ý nghĩa thế nào với họ, và toàn đội đã cống hiến tất cả", Arteta nói sau trận.
Ông cũng đề cập đến tiêu chuẩn mà Arsenal cần duy trì sau cột mốc này, cho rằng bầu không khí cuồng nhiệt và sự kết nối giữa đội bóng với khán giả phải trở thành điều thường xuyên nếu CLB muốn cạnh tranh những danh hiệu lớn một cách ổn định.
Về trận đấu, Arteta đánh giá Atletico là tập thể có khả năng thích ứng với mọi tình huống, đồng thời nhấn mạnh ở cấp độ Champions League, sự khác biệt là rất nhỏ. "Họ có câu trả lời cho gần như mọi điều bạn làm. Đó là lý do họ luôn hiện diện ở đẳng cấp này. Nhưng hôm nay, lợi thế đã thuộc về chúng tôi", Arteta nói.
So với trận thắng Fulham 3-0 ở vòng 35 Ngoại hạng Anh cuối tuần qua, Arteta đã giữ nguyên đội hình xuất phát, trong đó đáng chú ý nhất là tài năng 19 tuổi Myles Lewis-Skelly tiếp tục được đá chính thay Martin Zubimendi ở giữa sân. HLV 44 tuổi cho biết đã cân nhắc rất nhiều phương án chiến thuật, từ thay đổi nhân sự đến các kịch bản điều chỉnh trong trận.
"Tôi đã thử rất nhiều đội hình trên iPad, nghĩ đến các phương án thay người tùy theo diễn biến. Nhưng cuối cùng, tôi tin vào cảm giác của mình từ trận đấu trước. Dù vậy, quyết định này không hề dễ dàng vì nhiều cầu thủ quan trọng phải ngồi ngoài", ông nói, đồng thời ghi nhận đóng góp của các cầu thủ vào sân từ ghế dự bị là Martin Odegaard, Noni Madueke, Piero Hincapie, Gabriel Martinelli và Zubimendi.
Arteta cho biết khi khoảnh khắc trận đấu khép lại, ông nghĩ ngay đến gia đình, trước khi hướng sự chú ý đến các thành viên CLB và người hâm mộ. "Khi bạn nhìn thấy niềm tự hào và hạnh phúc trong mắt họ, đó là lúc công việc này thực sự có ý nghĩa. Có những thời điểm rất khó để lý giải vì sao mình làm nghề này, nhưng những khoảnh khắc như vậy khiến mọi thứ trở nên xứng đáng", ông chia sẻ.
Ở hai mùa gần nhất, Arsenal lần lượt dừng bước tại tứ kết trước Bayern (2023-2024) và bán kết trước PSG (2024-2025). Mùa này, họ vào chung kết và có cơ hội lần đầu tiên vô địch Champions League.
Arteta nhấn mạnh hành trình vươn tầm châu Âu của Arsenal là phần thưởng xứng đáng của sự đồng lòng, nỗ lực và cả yếu tố may mắn. Ông tin đội bóng xứng đáng với cơ hội tranh chức vô địch tại Budapest ngày 30/5, nơi họ sẽ gặp Bayern Munich hoặc PSG. HLV người Tây Ban Nha cho rằng yếu tố quyết định vẫn nằm ở các cầu thủ, khi ban huấn luyện có thể định hướng, tạo sự rõ ràng và động lực, nhưng việc thể hiện trên sân phụ thuộc vào chính tập thể.
Dù vậy, Arteta giữ sự thận trọng khi nói về phần còn lại của mùa giải. Ông cho rằng toàn đội cần duy trì trạng thái cân bằng, không để cảm xúc vượt khỏi tầm kiểm soát, lập tức hướng tới trận tiếp theo gặp West Ham ở vòng 36 Ngoại hạng Anh ngày 10/5.
Declan Rice thì thừa nhận anh "gần như không nói nên lời" sau một trong những đêm đáng nhớ nhất sự nghiệp tại sân Emirates. Tiền vệ người Anh chơi trọn 90 phút với nguồn năng lượng dồi dào ở tuyến giữa, góp phần giúp đội nhà kiểm soát thế trận trước Atletico. "Thật sự tôi không thể diễn tả được. Đêm nay tại Emirates, với tôi, là tuyệt vời nhất từng trải qua, thậm chí còn hơn cả trận gặp Real Madrid năm ngoái", anh nói.
Tiền vệ 27 tuổi nhấn mạnh vai trò của người hâm mộ, khi bầu không khí cuồng nhiệt đã xuất hiện ngay từ lúc xe chở đội đến sân. "Khi xe chúng tôi đến, bất ngờ phải dừng lại", Rice cho biết. "Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy pháo sáng, thấy CĐV, tất cả nổi da gà. Tôi chưa từng thấy Emirates như vậy. Nguồn năng lượng đó giúp chúng tôi tiếp tục chiến đấu, ngay cả khi đã mệt. Họ đóng vai trò rất lớn trong chiến thắng này".
Về trận chung kết Champions League đầu tiên trong sự nghiệp, Rice bày tỏ: "Thật điên rồ khi nói điều đó. Hãy chờ xem điều gì xảy ra. Budapest, tôi muốn tất cả CĐV Arsenal có mặt. 200.000 người, hãy đến đây! Chúng tôi sẽ cần tất cả sự cổ vũ, năng lượng để biến nó thành một đêm thật đặc biệt".