Ngày 10.4, thông tin từ Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết, trong quá trình tuần tra kiểm soát trên tuyến, lực lượng chức năng vừa phát hiện và xử lý một trường hợp xe khách vi phạm nhiều lỗi nghiêm trọng, trong đó có lỗi không có bằng lái.
Theo đó, vào ngày 9.4, trên tuyến cao tốc Cam Lâm – Vĩnh Hảo, tổ công tác kiểm tra xe khách biển số 29F – 049.xx do tài xế M.V.X (42 tuổi, ở Thanh Hóa) điều khiển. Qua kiểm tra, lực lượng CSGT phát hiện tài xế không có bằng lái xe nhưng vẫn chở khách trên cao tốc.
Ngoài lỗi đặc biệt nghiêm trọng này, phương tiện còn vi phạm hàng loạt quy định trong hoạt động vận tải như không ghi đầy đủ thông tin trong lệnh vận chuyển và không chạy đúng hành trình đã được cấp phép.
Với các lỗi trên, tài xế bị xử phạt tổng cộng hơn 21 triệu đồng. Trong đó, riêng hành vi điều khiển phương tiện không có bằng lái bị phạt 19 triệu đồng.
Đáng chú ý, trách nhiệm không chỉ dừng lại ở tài xế. Chủ phương tiện là một doanh nghiệp vận tải cũng bị xử lý do giao xe cho người không đủ điều kiện điều khiển và vi phạm quy định trong tổ chức vận tải. Tổng mức phạt đối với doanh nghiệp lên đến hơn 70 triệu đồng, kèm hình thức tước phù hiệu xe 2 tháng.
Tổng cộng, cả tài xế và chủ phương tiện bị xử phạt hơn 93 triệu đồng. Ngoài ra, chiếc xe khách còn bị tạm giữ trong 7 ngày để phục vụ công tác xử lý.
Theo CSGT, việc tài xế không có giấy phép lái xe nhưng vẫn điều khiển xe khách chở người trên cao tốc tiềm ẩn nguy cơ tai nạn rất lớn, đặc biệt trong bối cảnh lưu lượng phương tiện đông và tốc độ lưu thông cao.
Hiện nay, toàn bộ các tuyến cao tốc đều đã được lắp đặt hệ thống camera giám sát, giúp phát hiện và xử lý vi phạm gần như liên tục. Lực lượng chức năng khuyến cáo người tham gia giao thông cần tuân thủ quy định, làm chủ tốc độ, giữ khoảng cách an toàn và tuyệt đối không chủ quan khi lưu thông trên cao tốc.

Có một thời, nhắc đến miền Tây là nhắc đến một kho tàng cổ vật sống động nằm rải rác trong từng nếp nhà. Đất đai trù phú, đời sống dư dả, người dân nơi đây không chỉ biết làm giàu mà còn biết chơi - mà đã chơi là tới bến.
Ở xứ miền Tây, dấu hiệu sung túc không ở lời nói, mà hiện rõ nơi phòng khách và bàn thờ. Một cặp bình sứ xanh trắng đặt trang trọng, bộ ngũ sự với lư mắt tre, chân đèn da báo… ánh lên dưới lớp khói hương thời gian, chiếc đĩa quả tử, mâm bồng cùng giàn chén kiểu men lam Huế… tạo nên không gian vừa linh thiêng vừa phô diễn gu thẩm mỹ và độ giàu có của gia chủ.
Mỗi nếp nhà, có ít cũng phải một tủ thờ thường cẩn ốc kiểu Nam bộ, với từng mảng ốc lớn, bố cục đăng đối, thể hiện tích truyện cổ như Văn Vương cầu hiền, Tam cố thảo lư. Gia đình giàu có hơn sở hữu bộ bàn ghế Louis - hoặc nhập từ Pháp, hoặc được thợ Việt chế tác lại - đặt ngay phòng khách. Tất cả những chi tiết ấy là sự hòa trộn giữa văn hóa bản địa và ảnh hưởng ngoại lai, tạo nên bản sắc miền Tây: hào sảng, chịu chơi và cũng không kém phần tinh tế.
Khi phong trào sưu tầm cổ vật nổi lên, miền Tây thành điểm đến lý tưởng để "đi sứ". Những món đồ gia bảo, theo năm tháng và biến động kinh tế, dần được bán đi. Từ vật thờ phụng, chúng trở thành hàng hóa, mở ra thời kỳ săn tìm đầy sôi động.
Trong ký ức người "đi sứ" miền Tây, bao giờ cũng là cuộc phiêu lưu thực sự, bất kể thành - bại. Có lần, tôi theo chân thương lái từ chợ đồ cổ Lê Công Kiều (TP.HCM) tìm về cù lao thuộc vùng giáp ranh Cần Thơ - Vĩnh Long, nơi có chiếc đĩa xanh trắng đường kính hơn 30 cm, vẽ kiểu tam lam, tả chuối, bướm, vân mây… Nghe thế, nếu đúng sứ Tàu, và kích cỡ đó thì đúng là báu vật.
Hành trình bắt đầu bằng một chuyến xe dài, rồi qua phà, qua đò, đi tiếp xe máy len lỏi qua những con đường đê, băng qua 25 cây cầu giao thông chênh vênh, bề ngang chừng 6 tấc, nối tiếp nhau, mỗi lần qua là một lần tim thót lại. Khách bám chặt yên xe như thằn lằn ôm cột đình, tay lái xe ôm được nước khoái chí: "Mấy huynh Xì Gòn đâu thấy cái cảnh, quê dzầy mới dzui heng!".
Đến được nơi, trời đã chạng vạng. Cả đoàn mệt nhoài, người dính đầy bùn đất, chỉ mong xem nhanh cái đĩa để kịp quay về. Nhưng gia chủ ung dung như không. Ông mời khách ngồi, sai người bắt cá dưới ao, thản nhiên: "Công xuống đây, lai rai bây ơi, mua bán tính sau". Không ai dám từ chối. Một mâm rượu dựng lên giữa bóng tối nhập nhoạng. Tiếng ếch nhái, tiếng máy ghe, tiếng nước vỗ bờ, tiếng muỗi vo ve hòa thành âm thanh vừa hoang dã vừa mê hoặc.
Cái đĩa, "linh hồn" của chuyến đi, thi thoảng được nhắc đến sau một ly xây chừng, gia chủ khề khà: "Đĩa này hồi đó ông nội quý lắm… Cất kỹ trong tủ heng, tết mới đem dùng, mở ra là cả nhà sáng choang…". Mỗi lời nói như mồi lửa khiến đám "đi sứ" nhấp nhổm không yên. Đêm xuống sâu hơn. Bàn nhậu có thêm 3 ông hàng xóm, nghe tiếng ồn ào, xách đèn pin lội sình kéo sang nhập cuộc. Rượu cứ thế đầy vơi, câu chuyện cứ thế lan dài, khách chìm xuồng tại bến cùng gia chủ và 3 ông hàng xóm. Một đêm quắc cần và làm mồi cho muỗi.
Sớm mơ sau, khi các ban ngành đã tỉnh rượu, chiếc đĩa được mang ra. Đúng là lớn, đúng là cổ, nhưng là đồ Nhựt Bổn vẽ tay, không phải hàng Tàu hay món "độc" như kỳ vọng. Cả đoàn nhìn nhau, cười cầu tài: một chuyến đi "bể kèo", nhưng không có cảm giác buồn bực hay thất vọng nặng nề như những chuyến "đi sứ" ở các vùng miền khác. Bởi thứ còn đọng lại không phải là sở hữu được món cổ vật, mà là cái tình, thứ tình hào sảng, chân chất chỉ có ở miền Tây.
Miền Tây từng là thiên đường của dân "đi sứ", nhưng theo thời gian, mọi thứ dần thay đổi. Nguồn cổ vật trong các nhà dân ngày một cạn. Những chiếc bình tu hú, bình đùi dế, bình song tâm… từng xuất hiện dày đặc, nay hiếm hoi vô vàn. Những bàn thờ xưa - từng là "kho báu" - giờ nhìn lại, hiếm chỗ còn lưu dấu đồ xưa.
Cùng lúc đó, công nghệ len lỏi vào từng ngóc ngách. Việc mua bán không cần lặn lội đường xa. Một tấm hình gửi qua điện thoại có thể quyết định giá trị món đồ trong vài phút. Cái thú "đi sứ" dần mất chất phiêu lưu, mất luôn cả những cuộc nhậu thâu đêm và những câu chuyện dài bất tận. Đáng ngại hơn, chính vùng đất từng là thiên đường ấy lại trở thành nơi cài cắm đồ giả. Những kẻ buôn gian bắt đầu đưa đồ mới, đồ nhái về gài vào các gia đình, chờ người thiếu kinh nghiệm sập bẫy. Ngày trước, nhìn vào bàn thờ có thể đoán được giá trị của gia chủ. Còn bây giờ, chính nơi ấy lại có thể là một chiếc bẫy tinh vi.
"Đi sứ" thời nay không còn là hành trình tìm kiếm, mà là cuộc đấu trí. Không còn những chuyến đi ngập tràn tình người, mà thay vào đó là sự dè chừng, tính toán. Dẫu vậy, hoài niệm về những chuyến "đi sứ" ngày xưa vẫn còn nguyên vẹn: những con đường đất, những cây cầu khỉ, những bữa rượu bất tận và những con người hào sảng đến mức quên cả lời lỗ…; mỗi khi gợi lại, luôn là kỷ niệm đẹp của một thời "đi sứ" miền Tây.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Phòng trọ ở TP.HCM như 'lò hầm', người thuê xoay xở đủ cách chống nóng

Tại dãy trọ trên đường Đoàn Thị Điểm (phường Dĩ An, TP.HCM), chị Phạm Thị Thu Thảo (22 tuổi, quê ở Đắk Lắk) bắt đầu một ngày mới sớm hơn thường lệ để tìm cách chống nóng trước khi mặt trời lên cao. Nắng nóng kéo dài làm thay đổi hoàn toàn nhịp sinh hoạt của cô gái trẻ.
Với giá thuê 1,5 triệu đồng/tháng, nơi đây từng là chỗ nghỉ ngơi ổn định của chị Thảo suốt 2 năm qua. Song, đợt nắng nóng kỷ lục từ đầu tháng 4 đã biến căn phòng vốn dĩ quen thuộc thành một "lò hầm" đúng nghĩa. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất, trực tiếp hứng chịu ánh nắng từ mặt trời nên nhiệt độ trong phòng lúc nào cũng cao.
Từ 11 giờ trưa đến 15 giờ chiều là khoảng thời gian khắc nghiệt nhất, khi nhiệt độ trong phòng lên cao đến mức có lúc chị chị cảm thấy lừ đừ. Bên trong căn phòng nhỏ, chị Thảo xoay xở đủ cách để chống chọi với cái nắng nóng.
Chiếc quạt hơi nước trong góc phòng luôn chạy hết công suất. Để mát hơn, chị Thảo để những chai đá lạnh được làm đông từ đêm hôm trước vào khay chứa. "Mỗi mẻ đá như vậy chỉ dùng được khoảng 2-3 tiếng là tan ra hết, phải bỏ mẻ đá lạnh khác vào", chị Thảo chia sẻ.
Muốn căn phòng bớt bí bách, chị nghĩ ra cách treo tạm chiếc áo ngay ô cửa sổ. Vừa giúp cản bớt những luồng nắng gắt dội thẳng vào giường, vừa giữ cho không khí được lưu thông. Đêm xuống, chị mở toang cả cửa chính lẫn cửa sổ để "mượn" chút gió trời cho dễ ngủ, lấy sức đi làm.
Không chỉ vậy, chị còn quyết định dán tấm cách nhiệt lên gác lửng. Nhưng hơi nóng vẫn bủa vây khiến gác không thể là chỗ để nằm. Chị đã tận dụng nơi này làm nơi phơi đồ vì nóng nên đồ khô nhanh.
Khi được hỏi lý do tại sao không lắp máy lạnh, chị Thảo chia sẻ: "Tiền điện là một gánh nặng. Hơn nữa phòng trọ tôi ở gộp chung nhà bếp, nhà vệ sinh và không có vách ngăn. Nếu lắp máy lạnh, mùi thức ăn sẽ ám khắp nơi, không thể thoát ra được".
Giữa căn phòng trọ oi bức, cô gái 22 tuổi vẫn cố gắng tìm cách xoay xở, hy vọng về một ngày có thể chuyển đến nơi ở mới tiện nghi hơn.
Khắc nghiệt hơn là những dãy trọ chỉ được lợp bằng tôn. Những tấm tôn giống như những "tấm pin thu nhiệt", dội thẳng luồng nhiệt hầm hập xuống không gian phòng trọ chật hẹp. Trong những căn phòng thiếu cửa sổ, không khí nóng bị "nhốt" lại không lối thoát.
Men theo lối đi hẹp giữa những dãy nhà lợp tôn sẫm màu ở con hẻm Võ Duy Ninh (phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM), chúng tôi dừng lại trước một căn phòng nhỏ chưa đầy 8 m2. Chừng ấy diện tích với bốn bề vách và mái đều là tôn sẫm màu, là nơi ăn ở, sinh hoạt hằng ngày của ông Đặng Hoài Thanh Phong (50 tuổi).
Làm nghề bán vé số, buổi trưa ông Phong định về ngả lưng nhưng đành bất lực vì phòng quá nóng nực khiến mồ hôi chảy ròng ròng. "Phòng nóng lắm, ở không nổi. Nhiều khi tôi thấy đứng ngoài đường, tìm bóng cây mà trú còn mát hơn ở trong nhà mình", ông Phong than thở. Với ông, những hôm đứng gió, chiếc quạt như thổi thêm hơi nóng từ mái tôn dội xuống, khiến căn phòng chẳng khác nào một lò hầm kín.
Với giá thuê hơn 1 triệu đồng/tháng, phòng trọ đối với ông Phong lúc này chỉ là nơi để đồ đạc. Ông chọn cách trốn nắng ở những góc đường để chờ đợi đêm về, khi cái nóng từ bốn bức vách tôn bắt đầu hạ nhiệt.
Cách dãy trọ của ông Phong không xa, chúng tôi gặp bà Nguyễn Thị Lan (60 tuổi) đang ngồi trước hẻm để "lánh nạn" cái nắng. Căn phòng 15 m2 của bà có thiết kế trần thấp, chỉ cách sàn chừng 2 m, khiến khoảng cách giữa đỉnh đầu người ở và mái tôn trở nên quá gần. Dù căn phòng trọ nằm sát bờ kênh nhưng cũng không mát hơn bao nhiêu.
Để chống chọi, cứ 13 giờ trưa, bà Lan lại phải làm một cuộc "di cư" ra đầu hẻm ngồi hóng gió đến 16 giờ chiều mới dám trở vào phòng. "Buổi trưa ở trong đấy nóng như lò nung, thà ra ngoài đường ngồi hít gió trời còn mát hơn", bà Lan nói. Hằng ngày, bà mặc quần tất dày kín chân để da không bị rát khi ngồi ở ngoài đường.
Giữa những ngày thời tiết khắc nghiệt, việc thích nghi và tìm đủ mọi cách để chống nóng đã trở thành thói quen của người dân, nhằm bảo vệ sức khỏe của bản thân mình.
Tin Gốc: Thanh Niên

Có người vừa nói "lướt thêm 5 phút thôi" nhưng đến lúc nhìn đồng hồ đã gần 1 giờ sáng. Có người nằm xem hết video ngắn này tới video khác dù sáng hôm sau vẫn phải dậy sớm đi làm. Người khác mở điện thoại chỉ để trả lời vài tin nhắn công việc rồi cuối cùng lại thức trắng cùng mạng xã hội.
Ngoài đường, tiếng xe vẫn vọng lên từ những con đường chưa bao giờ ngủ hẳn. Trong nhiều căn hộ nhỏ giữa thành phố đông đúc, không ít người trẻ vẫn nằm im trong ánh sáng màn hình điện thoại, lướt qua hàng trăm hình ảnh vui vẻ của người khác rồi thở dài vì cảm giác mình vẫn chưa đủ tốt.
"Điện thoại, vật chất, sự lệ thuộc và cảm giác con người đang ngày càng xa khỏi sự bình an", thượng tọa Thích Thiện Quý, Phó trưởng ban Trị sự kiêm Chánh thư ký Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM mở đầu cuộc trò chuyện nhân mùa Phật đản.
Theo thượng tọa, điều dễ thấy trong xã hội hiện nay là con người ngày càng có nhiều điều kiện vật chất hơn nhưng lại dễ rơi vào trạng thái bất an hơn. Người ta luôn nghĩ chỉ cần có thêm tiền, thêm thành công hoặc thêm sự công nhận thì sẽ hạnh phúc hơn, nhưng rồi càng có nhiều lại càng phát sinh thêm áp lực.
"Mọi người đang đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài mà chưa bao giờ thử nhìn lại nơi chính mình. Có thêm tiền thì lại lo giữ tiền, có thêm tài sản thì lại lo bảo vệ tài sản. Nhiều người có rất nhiều thứ nhưng cuối cùng vẫn không ngủ ngon được", thượng tọa chia sẻ.
Những ngày mùa Phật đản, tại nhiều ngôi chùa ở TP.HCM, lượng người trẻ tìm đến đông hơn thường ngày. Không ít người đi chùa không hẳn vì tín ngưỡng, mà đơn giản vì muốn tìm một nơi yên hơn sau nhiều ngày sống quá nhanh.
Có người vừa tan làm vẫn còn đeo thẻ nhân viên trên cổ đã ghé vào chùa ngồi nghỉ một lúc rồi mới về nhà. Có người ngồi ở sân chùa rất lâu nhưng gần như không nói gì. Giữa tiếng chuông, mùi nhang và dòng người đi lễ, nhiều người chỉ muốn có vài phút đầu óc bớt ồn hơn thường ngày.
Giữa thành phố lúc nào cũng đầy thông báo, deadline và áp lực phải theo kịp người khác, nhiều người trẻ bắt đầu thấy mệt vì lúc nào cũng phải cố gắng nhiều hơn.
Mạng xã hội càng phát triển, cảm giác so sánh càng dễ xuất hiện. Người ta nhìn thấy bạn bè đi du lịch, mua nhà, đổi xe, thăng chức hay có cuộc sống đẹp đẽ trên mạng rồi vô tình thấy mình chậm hơn, kém hơn hoặc chưa đủ hạnh phúc.
Có người vừa đăng ảnh check-in quán cà phê đông người tương tác nhưng tối về vẫn thấy trống rỗng. Có người đi du lịch nhưng phần lớn thời gian lại dành để quay video, chỉnh ảnh và chờ phản hồi từ mạng xã hội. Nhiều khoảnh khắc vốn để nghỉ ngơi cuối cùng lại trở thành áp lực phải thể hiện rằng mình đang sống rất vui.
Theo thượng tọa Thích Thiện Quý, nhiều người hiện nay đang sống trong áp lực phải có thêm tiền, thêm thành công, thêm sự công nhận. Nhưng càng cố chạy theo, nhiều người lại càng thấy mệt và khó nghỉ ngơi thật sự.
Thượng tọa Thích Thiện Quý phân tích, ngày trước điện thoại chỉ đơn giản để nghe gọi nên con người cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nhưng khi điện thoại trở thành nơi chứa công việc, thông tin, mạng xã hội và các mối quan hệ, áp lực cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
"Ngày xưa trong túi áo chỉ có vài thứ đơn giản nên cảm giác rất nhẹ nhàng. Bây giờ mang theo điện thoại, rồi tin nhắn, thông báo, công việc cứ chạy theo mình suốt ngày nên tự nhiên thấy lòng mình cũng nặng hơn. Có lúc mình tưởng đang sử dụng điện thoại, nhưng thật ra lại bị điện thoại dẫn đi lúc nào không biết", thượng tọa chia sẻ.
Theo thượng tọa, điều đáng lo không nằm ở bản thân công nghệ mà ở việc con người đang dần lệ thuộc quá nhiều vào nó.
Nhiều người hiện nay gần như không còn khoảng thời gian thật sự tách khỏi màn hình điện thoại. Đi cà phê nhìn điện thoại, ăn cơm nhìn điện thoại, nằm trên giường cũng nhìn điện thoại. Có người mở mắt ra là kiểm tra thông báo, đến khuya vẫn tiếp tục lướt mạng dù cơ thể đã mệt rã rời.
"Mọi người ngồi chung một bàn nhưng không ai nói chuyện với ai, ai cũng nhìn điện thoại của mình. Mình tưởng đang nghỉ ngơi nhưng thật ra đầu óc chưa bao giờ được nghỉ", thượng tọa nói.
Vừa qua, thượng tọa có chuyến công tác ra Trường Sa nhiều ngày không có sóng điện thoại. Sư thầy cho biết đó là khoảng thời gian hiếm hoi đầu óc thật sự nhẹ đi vì không ai gọi, không ai nhắn tin. Nhưng khi trở lại đất liền, hàng loạt thông báo và công việc lại lập tức kéo cảm giác áp lực quay trở lại.
Không chỉ người lớn, nhiều người trẻ và cả các tiểu trong chùa cũng đang bị cuốn vào không gian mạng. Theo thượng tọa, có những đêm các tiểu đã tắt đèn đi ngủ nhưng vẫn tiếp tục dùng điện thoại trong chăn đến khuya.
"Hồi xưa đóng cửa là ngủ. Bây giờ đóng cửa rồi nhưng chưa ngủ, vì còn điện thoại. Cái khó không phải mình không biết điều đó có hại, mà là mình chưa đủ quyết tâm để dừng lại", thượng tọa nói.
Theo thượng tọa Thích Thiện Quý, ý nghĩa của mùa Phật đản không chỉ nằm ở nghi lễ hay việc đi chùa cầu an. Điều quan trọng hơn là mỗi người có dịp nhìn lại cách mình đang sống.
Nhiều người hiện nay không thiếu điện thoại mới, quần áo đẹp hay những buổi gặp gỡ cuối tuần. Nhưng cảm giác ngủ ngon, ăn một bữa cơm không cầm điện thoại hay thật sự thấy lòng nhẹ đi lại trở thành điều khó có được.
Giữa nhịp sống ngày càng nhanh, nhiều người tìm đến chùa không hẳn để cầu xin điều gì lớn lao. Có người chỉ muốn ngồi yên một lúc, nghe tiếng chuông chùa hay nhìn khoảng sân nhiều cây xanh để đầu óc chậm lại.
"Mình tưởng cầm điện thoại để nghỉ ngơi, nhưng nhiều khi càng cầm lại càng mệt", một người trẻ ngồi ở sân chùa nói rồi cất điện thoại vào túi.
Ngoài đường, tiếng xe vẫn vọng vào sân chùa như thường lệ. Nhưng nhiều người trẻ vẫn ngồi lại thêm một lúc rồi mới đứng dậy ra về.
Tin Gốc: Thanh Niên

