Có lẽ World Cup chỉ kết thúc trên sân cỏ, bởi trong lòng người hâm mộ, tiếng còi mãn cuộc luôn vang chậm hơn, ngân lâu hơn, để lại dư vị trong nhiều ngày sau đó.
Có cái gì trên sân bóng mà khiến hàng tỉ người say mê nếu không là những đôi chân “nghệ sĩ”, những cú sút như trái phá nhưng hoa mỹ đến mức… điệu đà?
Có người xem ở quán cà phê, có người trực ca đêm vẫn liếc điện thoại, có người dậy lúc ba giờ sáng. Chín mươi phút “máu lửa” trên một sân cỏ xa xôi lan tỏa trên khắp hành tinh với vô số nụ cười, nước mắt.
Tiếng còi mãn cuộc không chỉ kết thúc một trận bóng mà nó còn kết thúc niên hạn của một số cầu thủ tóc hoa râm. Còn khán giả? Có những người “tiêu cực” đến mức nghĩ là mình sẽ không còn được coi kỳ World Cup 4 năm nữa. Và từ cầu thủ đến huấn luyện viên, có người vừa bước vào lịch sử, có người lặng lẽ bước ra khỏi lịch sử.
Tôi nghĩ quả bóng là vật công bằng nhất. Nó không biết cầu thủ giàu hay nghèo, nổi tiếng hay vô danh. Nó chỉ đi theo cú chạm đúng lúc. Bóng đá vì thế vẫn giữ được một vẻ đẹp mà nhiều lĩnh vực khác của cuộc sống không còn giữ được. Nếu trái bóng biết nói, nó sẽ nói tôi luôn tròn. Sự méo mó (nếu có) là từ người điều hành cuộc chơi.
Tôi không nhớ mình đã “thuộc về” bao nhiêu lần World Cup, nhưng tôi nhớ rất rõ ý nghĩ của mình: Trong bóng đá, người hùng và tội đồ chỉ cách nhau vài centimet. Một cú sút chạm cột dọc rồi bóng găm vào lưới là huyền thoại. Nếu bật ra thì thành “tội đồ”. Xét cho cùng, cuộc đời cũng có những khoảng cách mong manh như thế.
Các cuộc thi thể thao nói chung và World Cup nói riêng, là nơi nước mắt được chấp nhận. Đàn ông khóc, phụ nữ khóc, trẻ em khóc, huấn luyện viên khóc, cổ động viên khóc. Thậm chí người già ngồi trước ti vi… cũng khóc. Những giọt nước mắt ấy không làm ai yếu đuối, mà nó chứng minh rằng có những điều đáng để cho mình yêu đến tận cùng.
Giải đấu khép lại, sân vận động tắt đèn. Anh và em không còn lý do nói với cha mẹ, rằng con đi coi bóng đá với bạn, rạng sáng con về. Mà thôi kệ! Tình yêu cũng cần bóng đá, huống chi mình… đang yêu. Cuộc sống trở lại bình thường như chưa từng có World Cup. Nó giống một cơn mưa rào mùa hạ, đi qua rất nhanh nhưng mùi “khét đất” vẫn còn trong tâm tưởng. Người ta không nhớ hết bàn thắng bàn thua, nhưng nhớ cú vô lê, nhớ cú lộn nhào thần thánh, nhớ pha cứu thua, nhớ gương mặt cầu thủ thất thần sau pha “bắn chim” đau đớn. Cái đọng lại không phải là tỷ số, mà là cảm xúc. Tôi cám ơn World Cup về điều này. Khi cảm xúc khô khốc, đừng nói tới tình yêu.
Người quê tôi phát âm World Cup thành “quên cúp”. Nghe tưởng sai mà thấy cũng… đúng. Sau ngày hội, ai cũng phải “quên cúp” để trở về cuộc sống, về với chuyện thường ngày ở… tổ dân phố hoặc ở thôn. Hãy bắt chước hai đội – hai hạt gạo trên sàng, là hãy quên chiến thắng một cách nhanh nhất để tiếp tục khiêm nhường, quên thất bại để tiếp tục hy vọng.
World Cup nhắc chúng ta rằng con người vẫn còn khả năng cùng vui vì một điều không liên quan đến cơm áo. Trong một thế giới đầy biến động, hàng triệu, thậm chí hàng tỷ người vẫn có thể cùng nín thở vì một quả bóng đang lăn. Tôi cho rằng đó là sự chiến thắng lớn nhất của bóng đá. Bởi hiếm có “trò chơi” nào mà khán giả tự nguyện thả trôi cảm xúc của mình theo từng nhịp của trận đấu diễn ra ở xa nửa vòng trái đất.
Chia tay World Cup, những quán cóc vỉa hè không còn ánh đèn lúc nửa đêm về sáng. Trên sân cỏ, có thể có trái bóng bị bỏ quên. Mà thôi, nó vẫn cần được nghỉ ngơi sau khi đã mang lại rất nhiều niềm vui và nước mắt của cả thế giới. Nói đâu xa, từ World Cup, người bán cà phê mang về doanh thu, người bán cờ mang về những tờ tiền lẻ, đứa trẻ mang về thần tượng bóng đá đầu tiên, còn người vợ vui mừng đón nhận một ông chồng bơ phờ vì… thiếu ngủ.
Vào lúc 19h30 ngày 22/4, U17 Việt Nam sẽ bước vào trận bán kết giải U17 Đông Nam Á gặp đối thủ rất mạnh là U17 Australia. Đội bóng xứ chuột túi là đương kim vô địch của giải đấu sau khi lên ngôi vào năm 2024.
Ở giai đoạn vòng bảng, U17 Australia cũng là đội bóng thi đấu ấn tượng nhất. Họ toàn thắng trong ba trận đấu gặp Brunei, Singapore và Campuchia. Đoàn quân của HLV Carl Veart đã ghi tới 15 bàn và chưa thủng lưới bàn nào.
Theo phân tích của siêu máy tính ChatGPT, U17 Australia vẫn được đánh giá nhỉnh hơn so với U17 Việt Nam. Theo đó, cơ hội thắng của U17 Australia lên tới 40%. Con số ấy của U17 Việt Nam chiến thắng là 25%. Khả năng hai đội kết thúc với tỷ số hòa sau 90 phút là 35%.
Theo đánh giá của ChatGPT, U17 Việt Nam cũng là đối thủ đáng gờm khi thắng 2, hòa 1 trong 3 trận đấu ở vòng bảng. Đội bóng cũng nã vào lưới đối thủ 14 bàn và không thủng lưới. Đoàn quân HLV Cristiano Roland được đánh giá cao bởi lối chơi kỷ luật, tổ chức tốt và phòng ngự chắc chắn.
Trong lần gần nhất gặp nhau ở giải U17 châu Á 2025, U17 Việt Nam từng xuất sắc hòa U17 Australia với tỷ số 1-1. Do đó, thầy trò HLV Roland không hề e ngại đối thủ này.
Dự đoán về cục diện trận đấu, siêu máy tính đánh giá hai đội sẽ chơi giằng co, chặt chẽ. Do đó, trận đấu nhiều khả năng sẽ chứng kiến ít bàn thắng. U17 Australia kiểm soát bóng tốt hơn và sẽ cố gắng tận dụng lợi thế bóng bổng để tìm kiếm bàn thắng. Còn U17 Việt Nam có khả năng chịu áp lực tốt và thể lực dồi dào.
Dự đoán về kết quả trận đấu, siêu máy tính ChatGPT cho rằng U17 Việt Nam sẽ hòa U17 Australia với tỷ số 1-1 trong 90 phút. Tuy nhiên, đội bóng xứ chuột túi sẽ thắng 2-1 ở hiệp phụ hoặc loạt sút luân lưu.
Trong tuyên bố chung công bố ngày 3/4 thông qua Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp thế giới (FIFPro), hai đội nhận xét Asian Cup nữ vừa kết thúc "có tiền thưởng thấp nhất trong các giải châu lục", bất chấp thành công về chuyên môn và thương mại. Nhật Bản đánh bại chủ nhà Australia 1-0 ở chung kết tại Sydney hôm 21/3, trong trận đấu thu hút hơn 74.000 khán giả, kỷ lục của giải.
Tổng tiền thưởng của Asian Cup nữ 2026 là 1,8 triệu USD, không đổi so với năm 2022. Con số này kém xa mức 14,8 triệu USD của giải nam. Khoảng cách lớn về tài chính trở thành tâm điểm chỉ trích, khi các cầu thủ cho rằng quy mô và sức hút của giải nữ đã thay đổi đáng kể. "Bất chấp thành công của giải đấu, mức thưởng vẫn thấp nhất và sự bất bình đẳng giữa bóng đá nam và nữ vẫn còn tồn tại", tuyên bố của hai đội có đoạn.
Họ cũng cho biết đã gửi đề nghị tới AFC trước giải, kêu gọi hợp tác hướng tới tiền thưởng ngang bằng. Hai đội muốn đảm bảo chia phần doanh thu cho cầu thủ, cũng như cùng xây dựng di sản lâu dài cho bóng đá nữ. Tuy nhiên, những đề xuất này đã bị phớt lờ.
Báo cáo của FIFPro công bố hồi tháng 2 cho thấy Asian Cup nữ 2026 có thể tạo ra doanh thu lên tới 82,4 triệu USD. Trong ba tuần thi đấu, giải thu hút tổng cộng khoảng 350.000 lượt khán giả đến sân. Những con số này được xem là cơ sở để các cầu thủ yêu cầu thay đổi cách phân bổ tài chính, thay vì duy trì mức thưởng thấp như trước.
Nhật Bản và Australia cho rằng việc nâng tiền thưởng có ý nghĩa lâu dài với toàn bộ hệ sinh thái bóng đá nữ ở châu Á. "Tiền thưởng ngang bằng sẽ giúp nâng cao tiêu chuẩn ở mọi cấp độ trong khu vực", tuyên bố viết. "Chúng tôi muốn bình đẳng tài chính lẫn sự tôn trọng và điều kiện thi đấu.
Asian Cup nữ 2026 kết thúc với nhiều vấn đề ngoài chuyên môn. Tuyển Iran gây chú ý khi 7 cầu thủ xin tị nạn sau khi bị chỉ trích ở quê nhà vì không hát quốc ca, trong đó hai người vẫn ở lại Australia. Tuyển Ấn Độ gặp khó khăn khi trang phục thi đấu không phù hợp. Trong khi đó, tuyển Hàn Quốc từng dọa tẩy chay giải vì cho rằng họ bị đối xử kém hơn đội nam.
Nhật Bản và Australia cũng kêu gọi FIFA thực hiện cam kết về tiền thưởng ngang bằng tại World Cup nữ 2027. Họ coi đó là bước đi quan trọng để thu hẹp khoảng cách giới trong bóng đá, đồng thời tạo áp lực lên các liên đoàn châu lục như AFC phải thay đổi.
AFC có trụ sở tại Kuala Lumpur, hiện chưa đưa ra phản hồi chính thức về các chỉ trích từ hai đội.
Theo tờ Athletic hôm nay, Mourinho ký các điều khoản từ tuần trước và sẽ dẫn dắt Real theo hợp đồng có thời hạn đến tháng 6/2029. Thông báo chính thức nhiều khả năng được công bố sau cuộc bầu cử chủ tịch CLB ngày 7/6.
Quyết định này mang đậm dấu ấn của Chủ tịch đương nhiệm Florentino Perez. Lãnh đạo 79 tuổi thúc đẩy quá trình bổ nhiệm Mourinho, khi Real trải qua mùa giải thứ hai liên tiếp trắng tay ở các đấu trường lớn.
Perez đã kích hoạt bầu cử chủ tịch hôm 12/5 và đang đối mặt sự cạnh tranh từ doanh nhân năng lượng tái tạo Enrique Riquelme. Tuy nhiên, truyền thông Tây Ban Nha đánh giá khả năng Perez tái đắc cử vẫn rất cao. Công tác xây dựng ban huấn luyện và kế hoạch chuyển nhượng hè của Real dưới thời Mourinho cũng đã được triển khai.
Mourinho trở lại Bernabeu khi Real rơi vào khủng hoảng. Xabi Alonso bị sa thải hồi tháng 1/2026, trước khi Alvaro Arbeloa được đôn lên từ đội Castilla để dẫn đội đến cuối mùa. Hôm 22/5, Arbeloa xác nhận trận gặp Athletic Bilbao là lần cuối ông dẫn dắt đội một.
Trong nhiệm kỳ đầu từ 2010 đến 2013, Mourinho giúp Real giành ba danh hiệu quốc nội, trong đó La Liga mùa 2011-2012 với số điểm kỷ lục (100). Ông cũng góp phần chấm dứt giai đoạn lép vế kéo dài của Real trước Barca dưới thời Pep Guardiola, bằng phong cách giàu tính đối đầu và tinh thần chiến đấu quyết liệt.
Nhiệm kỳ đầu của Mourinho tại Madrid cũng khép lại trong căng thẳng. Mối quan hệ rạn nứt với nhiều trụ cột phòng thay đồ cùng các cuộc khẩu chiến liên tiếp khiến ông rời CLB năm 2013.
Vì thế, khả năng Mourinho tái xuất từng bị xem là rất thấp. Đặc biệt hồi tháng 2/2026, trong loạt trận Champions League giữa Real và Benfica, HLV người Bồ Đào Nha gây tranh cãi khi dường như đổ lỗi cho Vinicius Junior trong vấn nạn phân biệt chủng tộc tiền đạo Brazil phải hứng chịu trên nhiều sân đấu Tây Ban Nha.
Dù vậy, Perez vẫn đặt niềm tin vào Mourinho trong giai đoạn Real cần cú hích mạnh về tinh thần lẫn cá tính. Chủ tịch Real tin rằng Mourinho có thể mang lại "niềm tin và sự hiếu chiến" để vực dậy đội bóng giữa lúc nội bộ nhiều bất ổn.
Trước khi đạt thỏa thuận với Real, Mourinho từng được Benfica đề nghị gia hạn hợp đồng. Chính ông xác nhận điều này trong buổi họp báo cuối mùa. Tuy nhiên, HLV 63 tuổi muốn chờ xong trận thắng Estoril 3-1 hôm 16/5 mới đưa ra quyết định cuối cùng về tương lai.
Một số nguồn tin thân cận cho biết Mourinho đã thông báo với vài thành viên Benfica rằng ông sẽ ra đi từ trước đó. CLB Bồ Đào Nha hiện tìm kiếm người thay thế, trong đó Marco Silva được đánh giá là ứng viên hàng đầu, còn Ruben Amorim không mặn mà với công việc này.
Trong quá trình tìm HLV mới, Real cũng cân nhắc nhiều phương án khác như Mauricio Pochettino, Massimiliano Allegri hay Didier Deschamps. Jurgen Klopp cũng nhận được sự ngưỡng mộ từ nội bộ CLB. Dù vậy, Mourinho vẫn là lựa chọn ưu tiên của Perez.
Nhiều chuyên gia hoài nghi về khả năng thành công lâu dài của Mourinho tại Madrid. Nhà báo Dermot Corrigan nhận định màn tái hợp này có thể tạo hiệu ứng tích cực ngắn hạn, khi các ngôi sao Real buộc phải dè chừng một HLV có cá tính mạnh không kém họ. Nhưng kịch bản xung đột và đổ vỡ hoàn toàn có thể lặp lại, giống nhiệm kỳ đầu của Mourinho ở Bernabeu.