Tôi 31 tuổi, cưới chồng được gần hai năm, chưa có con. Công việc của chồng tôi bận rộn, đi sớm về khuya và hay phải đi công tác. Chúng tôi sống cùng bố mẹ chồng. Ngoài ra, cháu gái của anh chị chồng học lớp ba cũng ở đây vì bố mẹ cháu đi làm xa. Tôi làm hành chính nhưng khá bận, sáng đi sớm, chiều tối mới về nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều đến tay. Mẹ chồng hơn 60 tuổi, khỏe mạnh, sáng đi bộ với bạn, chiều đánh cầu lông, tối xem phim. Thế nhưng từ bữa cơm, rửa bát, quét nhà đến giặt giũ đều chờ tôi về làm.
Nhà có trẻ nhỏ nên khá bừa bộn nhưng ông bà không bao giờ dọn hoặc bảo cháu dọn, cứ chờ tôi về làm. Ba mẹ muốn tôi làm nhưng không nói rõ luôn hoặc nhờ tôi một câu mà hay nói kiểu: Đồ chơi bừa bộn quá, sàn nhà bẩn quá, giẻ lau chân bẩn hôi quá rồi, trời sắp mưa mà quần áo còn chưa lấy vào,… Tôi rất khó chịu nhưng cố nhịn, không nói lại.
Tôi từng nói với chồng muốn ra ở riêng nhưng anh không đồng ý, bảo là bố mẹ chỉ có mình anh là con trai. Tôi thực sự rất mệt mỏi, nhiều lúc chỉ muốn ly hôn rồi dọn đi cho nhẹ đầu. Chẳng biết tôi còn chịu đựng được tới khi nào.
Chồng thì vô tư cứ đòi sinh con, bố mẹ chồng cũng bóng gió chuyện cưới lâu mà chưa có con. Năm đầu là do chúng tôi kế hoạch, nhưng năm thứ hai này là do tôi tự tránh thai vì cảm thấy cảnh sống chung này quá ngột ngạt, khó chịu nên chưa muốn có con. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tôi 38 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng không có kết quả. Tôi công tác tại trường cao đẳng nghề; ngoài giờ làm việc hành chính, tôi còn làm thêm ở ngoài. Nói chung cuộc sống của tôi tạm gọi là ổn. Thời gian gần đây tôi cảm thấy bị áp lực từ gia đình, nhất là mẹ, ngoài ra bạn bè còn bảo tôi người nào đó để lập gia đình nhanh đi vì gần 40 tuổi rồi.
Tôi không trả lời được vì sao mình mãi không tìm được người bạn đời. Nhìn lại bản thân cũng thấy ổn, tuy không xinh đẹp nhưng chẳng khó nhìn. Đặc biệt là tôi biết cư xử, nghĩ sẽ tự tin làm tốt công việc của một người vợ. Hiện tại tôi cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ để tôi có nhiều niềm tin.
Tôi là nữ, 36 tuổi. Ở độ tuổi mà bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, tôi vẫn là một cô gái độc thân đúng nghĩa, chưa từng có một mối tình thực sự nào trong đời. Sức khỏe và sinh lý của tôi hoàn toàn bình thường. Trong thâm tâm, tôi chưa bao giờ từ bỏ ước mơ về một mái ấm, được cùng người mình thương xây dựng gia đình. Thế nhưng, giữa ước mơ và thực tế của tôi lại là một khoảng cách dài vô tận mà chính tôi cũng bất lực không biết phải tháo gỡ từ đâu. Mỗi khi có cơ hội quen biết một ai đó, mối quan hệ của tôi luôn dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu. Tôi nhận ra giữa mình và họ không thể phát triển thành một mối quan hệ sâu sắc, dài lâu nên chủ động kết thúc.
Thực tế, đã có vài người đàn ông có kinh tế vững vàng, có nhà cửa ổn định và nghiêm túc muốn cưới tôi làm vợ, nhưng cảm xúc trong tôi đối với họ hoàn toàn là số không tròn trĩnh. Chính vì vậy, vài năm trở lại đây, tôi không còn tham gia vào bất kỳ cuộc hẹn hò nào nữa. Vấn đề lớn nhất của tôi có lẽ nằm ở lối sống và sự kiệt sức. Sau mỗi ngày làm việc, tôi trở về nhà với một cơ thể mệt mỏi và chỉ muốn đóng cửa nằm lười. Tôi cực kỳ ngại việc phải sửa soạn, trang điểm để ra đường. Thay vì gặp gỡ, tôi chỉ thích nhắn tin qua bàn phím. Tôi sống một mình, thế giới giải trí thu mình lại trong chiếc điện thoại, khiến không gian giao lưu xã hội ngày càng bó hẹp.
Ngay cả đối với nhu cầu sinh lý, tôi cũng chọn cách xem phim và "tự xử" đôi lần một tháng. Tôi cảm thấy giải pháp này mang lại sự vui vẻ, an toàn và tiện lợi hơn rất nhiều so với việc phải ra ngoài hẹn hò hay phát sinh quan hệ xác thịt với một người bạn trai. Nhiều đêm nằm một mình, tôi tự hỏi có phải tâm lý mình đang có vấn đề? Tôi thèm khát một gia đình, nhưng bản thân lại tự tạo ra một chiếc kén quá an toàn và lười biếng để rồi đẩy mọi người ra xa.
Tôi thực sự đang mâu thuẫn với chính mình. Tôi viết dòng tâm sự này, không biết có ai từng trải qua cảm giác giống tôi không? Tôi phải làm sao để khơi dậy cảm xúc, chiến thắng sự mệt mỏi của bản thân mà mở lòng ra với thế giới ngoài kia. Rất mong nhận được lời khuyên và sự chia sẻ từ mọi người. Tôi xin chân thành cảm ơn.