Tôi 38 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng không có kết quả. Tôi công tác tại trường cao đẳng nghề; ngoài giờ làm việc hành chính, tôi còn làm thêm ở ngoài. Nói chung cuộc sống của tôi tạm gọi là ổn. Thời gian gần đây tôi cảm thấy bị áp lực từ gia đình, nhất là mẹ, ngoài ra bạn bè còn bảo tôi người nào đó để lập gia đình nhanh đi vì gần 40 tuổi rồi.
Tôi không trả lời được vì sao mình mãi không tìm được người bạn đời. Nhìn lại bản thân cũng thấy ổn, tuy không xinh đẹp nhưng chẳng khó nhìn. Đặc biệt là tôi biết cư xử, nghĩ sẽ tự tin làm tốt công việc của một người vợ. Hiện tại tôi cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ để tôi có nhiều niềm tin.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh quen nhau qua VnExpress. Từ những cuộc trò chuyện đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy rất hợp nhau. Sau khoảng hai tháng nói chuyện, chúng tôi bắt đầu yêu. Đó là mối quan hệ yêu xa, tôi sống và làm việc ở Hà Nội, còn anh ở miền Trung. Vì khoảng cách địa lý nên hai đứa chỉ có thể gặp nhau khoảng 2-3 tháng một lần. Ít gặp, ít được ở cạnh nhau nhưng tôi từng nghĩ chỉ cần còn thương, mọi thứ rồi sẽ vượt qua được.
Anh đến với tôi không lâu sau khi vừa kết thúc mối tình đầu kéo dài bốn năm. Tôi từng biết điều đó, từng lo lắng về điều đó nhưng vẫn chọn yêu bằng tất cả sự chân thành mình có. Tôi đã cố gắng để trở thành một nơi bình yên cho anh và cũng dần xem anh là chỗ dựa tinh thần của chính mình.
Nhưng hôm nay, chúng tôi chia tay rồi. Điều khiến tôi thấy trống rỗng nhất không chỉ là việc mất đi một người mình yêu, mà là cảm giác bản thân đang phải một mình đi qua mọi chuyện cùng lúc. Tôi có bạn thân nhưng ai cũng đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng và đều ở rất xa. Đến lúc này tôi mới nhận ra hóa ra cảm giác cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là không biết phải gọi cho ai khi lòng mình vỡ vụn.
Tôi thật sự không biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại thế nào, chỉ biết nó rất tệ. Một kiểu nghẹn ở trong lòng, nặng đến mức đôi lúc tôi cảm thấy khó thở. Tôi cứ ước giá như có thể mất trí nhớ một chút, để không phải nhớ những thói quen, những đoạn tin nhắn, những dự định còn dang dở, hay cảm giác từng được yêu thương rồi lại mất đi.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn phải đi làm mỗi ngày. Vẫn phải kiếm tiền để lo cho ba mẹ, cho sức khỏe của bản thân. Vẫn phải tiếp tục những kế hoạch còn chưa hoàn thành. Trớ trêu là đúng lúc công việc của tôi đang gặp rất nhiều áp lực và tôi cần anh nhất, anh lại chọn buông tay.
Có lẽ điều tôi mong lúc này không phải là ai đó nói rằng "rồi sẽ ổn thôi", vì chính tôi cũng biết sau này nhìn lại, chuyện chia tay rồi sẽ trở thành một điều rất bình thường trong cuộc đời. Ngoài kia còn biết bao người đang chịu những nỗi đau lớn hơn thế. Nhưng hiện tại, nỗi đau của tôi vẫn là thật. Nó vẫn ở đây, rõ ràng và nặng nề trong từng ngày tôi thức dậy.
Tôi chỉ ước có một chiếc nút tua nhanh để đi qua giai đoạn này. Đi qua những đêm mất ngủ, những buổi sáng tỉnh dậy với cảm giác hụt hẫng, đi qua cảm giác nhớ một người mà biết rằng từ nay không còn có thể quay lại như trước nữa. Và có lẽ điều khó nhất của trưởng thành chính là dù lòng tôi đang vỡ, tôi vẫn phải tiếp tục sống như thể mọi thứ vẫn bình thường.
Tin Gốc: Vnexpress

Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Vợ bạc tóc vay tiền cứu con ốm, chồng hất tung mâm cơm vì bị gọi về lúc đang nhậu

Chưa bao giờ tôi thấy trống rỗng như hôm nay. Có lẽ tôi quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này. Tôi 40 tuổi, đã trải qua nhiều thăng trầm, tuổi thơ nghèo khổ, bố mẹ ít quan tâm. Nhờ những trang sách, tôi nuôi ước mơ học hành. Trải qua nhiều khó khăn vất vả, giờ tôi đã thực hiện được ước mơ của mình. Điều làm tôi buồn nhất là chồng.
Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, yêu hai năm mới cưới. Sau khi sinh con trai đầu lòng, tôi làm việc ở quê ngoại, chồng về ở nhà nội học và làm, chúng tôi cách nhau 40 km. Chồng trải qua nhiều nghề, học nhiều thứ nhưng chẳng làm việc gì lâu dài. Sau nhiều lần khởi nghiệp thất bại, giờ anh nợ khá nhiều và khó có khả năng trả. Anh vô tâm, không phụ tôi kinh tế và chăm sóc con, hai con ở với mẹ từ nhỏ. Con lớn học cấp 3 về ở với bố.
Gần đây vợ chồng mâu thuẫn ngày càng nhiều. Tôi stress vì nợ, hai con chưa chăm học, con đang tuổi bướng, chồng hay tụ tập bạn bè. Mặc dù tôi đã tâm sự nhiều lần rằng hai con thiệt thòi khi phải xa bố từ nhỏ, con lớn lớp 12 cần bố mẹ đồng hành nhưng chồng không nghe. Bực lên là anh mắng con, không tâm sự hay trò chuyện gì với con. Tôi nhiều lần muốn ly hôn nhưng thương hai con, nhất là bé thứ hai bị ốm. Các con chỉ mong bố mẹ không ly dị.
Khi con thứ hai bị bệnh phải ra Hà Nội chữa, tôi suy sụp và tìm mọi cách cứu con. May mắn cháu đã chữa được bệnh. Ngày ấy tôi trầm cảm vì một mình chăm sóc con, lo vay tiền, vừa cố gắng thi để lấy bằng đại học thứ hai. Chỉ mấy tháng mà tôi bạc gần hết tóc. Giờ tôi chuyển sang việc mới, đang cố gắng dành dụm trả nợ. Chồng tôi vẫn không thay đổi, chỉ thấy tệ hơn. Chữa bệnh cho con tốn kém nhưng anh chỉ góp được 1/5 số tiền. Tối nay, chồng lại đi nhậu. Tôi gọi về thì anh nổi nóng, hất mâm cơm. Tôi nhận ra cuộc hôn nhân này đến lúc kết thúc rồi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

