Tiền vệ Argentina bị trọng tài Vincic cảnh cáo vì phản ứng thái quá sau một pha va chạm.
Pedri dứt điểm đưa bóng đi trúng hướng cầu môn trước khi Pau Cubarsi sút xa. Emiliano Martinez suýt bị bất ngờ bởi quỹ đạo bóng nhưng vẫn kịp cản phá.
Tây Ban Nha đã tung ra 10 pha dứt điểm, trong đó có 7 lần đưa bóng đi trúng hướng cầu môn. Argentina thì không có cú dứt điểm nào.
Nico Williams vào thay Dani Olmo, còn Mikel Merino thay Alex Baena. Tây Ban Nha đang tạo sức ép lớn, còn Argentina vẫn chưa tung ra nổi một cú dứt điểm nào khi trận đấu bước sang phút 75. Bầu không khí trên sân cũng như trên khán đài đều rất căng thẳng.
Hung tin đến với Argentina khi trung vệ Romero dính chấn thương, nhường chỗ cho Facundo Medina. Argentina đã mất cả hai trung vệ trụ cột vì chấn thương.
Cùng lúc, Giuliano Simeone vào thay Rodrigo De Paul. Argentina đã thay đủ 5 người trong hai hiệp chính.
Tây Ban Nha thực hiện một bài đá phạt góc quen thuộc. Yamal treo quả bóng thứ hai vào vòng cấm, Ferran Torres bật cao đánh đầu nhưng không đủ khó để gây khó khăn cho Emiliano Martinez.
Sau đó, Cristian Romero nằm sân với vẻ như gặp chấn thương, nên trọng tài cho các cầu thủ nghỉ uống nước. Đây là quãng nghỉ uống nước cuối cùng của World Cup năm nay.
Dani Olmo sút đập đất từ cự ly khoảng 22 mét nhưng Emiliano Martinez đẩy bóng đi hết đường biên ngang. Cú dứt điểm đi đúng vị trí của thủ môn Argentina, song quỹ đạo nảy khiến Martinez giật mình để bóng bật khỏi tay. May cho anh là độ xoáy không đưa bóng vào lưới mà đi chệch cột dọc.
Trước đó một phút, Tây Ban Nha thay hai người. Pedri và Ferran Torres vào sân thay Fabian Ruiz cùng Mikel Oyarzabal.
Những pha phối hợp một chạm giúp các cầu thủ tấn công của Tây Ban Nha thoát khỏi sự kèm cặp của Argentina. Oyarzabal có bóng trống trải trước cấm địa, nhưng chuyền không tốt khiến cơ hội trôi qua. Sau đó ít phút, Cubarsi chuyền xuyên tuyến cho Olmo thoát xuống chuyền sệt vào khu vực 5,5 mét, nhưng Montiel kịp phá bóng giải nguy. Ngay sau đó, Montiel rời sân nhường chỗ cho Molina.
Tiền vệ mới vào sân của Argentina nhận án cảnh cáo vì huých vào lưng Rodri từ phía sau, rồi đẩy ngã Olmo khi hai đội lao vào ẩu đả.
Sau 27 phút nghỉ giữa hiệp, Tây Ban Nha giao bóng. Ngay đầu hiệp hai, Alex Baena đi bóng và dứt điểm ở rìa cấm địa, nhưng thủ môn Emi Martinez bắt gọn bóng.
Sau giờ nghỉ, Argentina thay Nico Gonzalez bằng Leandro Paredes. Ở cuối hiệp một, Otamendi đã vào thay Lisandro Martinez (chấn thương).
Quãng nghỉ 27 phút khiến cơ thể các cầu thủ nguội đi, dẫn đến nguy cơ chấn thương tăng cao.
Trong giờ nghỉ giữa hai hiệp, khán giả được theo dõi “Half time Show” với các màn trình diễn của Madonna, Justin Bieber, Shakira và nhóm nhạc Hàn Quốc BTS.
Madonna, nữ nghệ sĩ có doanh số bán nhạc cao nhất lịch sử, mở màn từ khu vực đường hầm. Hai danh thủ Brazil Ronaldo và Ronaldinho lái chiếc xe điện chở Madonna tiến vào sân. Cả ba xuất hiện trong tiếng nhạc Seven Nation Army của The White Stripes.
Sau màn tri ân tiết mục “chèo thuyền” bằng violin của Na Uy, BTS bước ra sân. Sau đó, Ted Lasso xuất hiện để động viên Justin Bieber trước khi nam ca sĩ trình bày ca khúc Everything Hallelujah phát hành năm 2025, với phần lời được chỉnh sửa để gắn với World Cup.
Shakira và ca sĩ Nigeria Burna Boy tái hợp trên sân khấu với “Dai Dai” – ca khúc chính thức của World Cup.Màn trình diễn giữa giờ kéo dài 20-25 phút, trong đó phần biểu diễn chính theo phong cách Super Bowl kéo dài khoảng 11 phút.
Chương trình được đạo diễn bởi Chris Martin, thủ lĩnh nhóm Coldplay, nhằm gây quỹ cho Quỹ Giáo dục FIFA Global Citizen. Sáng kiến này đặt mục tiêu huy động 100 triệu USD để hỗ trợ trẻ em trên toàn thế giới.
Argentina giành vé vào chung kết sau trận thắng ngược Anh 2-1. Đây là lần thứ sáu đội tuyển Nam Mỹ vào bán kết World Cup và đều thắng cả 6, duy trì thành tích hoàn hảo. Trong khi đó, Tây Ban Nha hạ Pháp 2-0 để lần đầu vào chung kết kể từ khi đăng quang năm 2010.
Trận chung kết giữa Argentina và Tây Ban Nha mang ý nghĩa lịch sử. Đây mới là lần thứ hai họ gặp nhau tại World Cup. Lần đầu diễn ra ở vòng bảng năm 1966, khi Argentina thắng 2-1 nhờ cú đúp của Luis Artime. Sau 60 năm, họ tái ngộ nhưng lần này là ở trận đấu tranh Cup vàng.
Chung kết World Cup 2026 còn đánh dấu lần đầu nhà vô địch Euro gặp nhà vô địch Copa America ở trận tranh Cup. Trong lịch sử, các nhà vô địch châu Âu và Nam Mỹ mới chỉ gặp nhau hai lần tại World Cup trước đây, đều ở vòng bảng. Năm 1962, Liên Xô gặp Uruguay, còn năm 1970 là Italy gặp Uruguay. Vì vậy, đây là lần đầu hai nhà đương kim vô địch của hai liên đoàn mạnh nhất thế giới chạm trán ở vòng knock-out, cũng như ở chung kết.
Đây sẽ là trận chung kết World Cup đầu tiên kể từ năm 1930 có hai đội tuyển sử dụng cùng một ngôn ngữ chính. Tây Ban Nha và Argentina đều nói tiếng Tây Ban Nha, điều chưa từng lặp lại trong 96 năm kể từ trận chung kết đầu tiên giữa Uruguay và Argentina.
U.19 Việt Nam bước vào lượt trận thứ hai bảng A giải U.19 Đông Nam Á 2026, diễn ra lúc 16 giờ hôm nay (4.6) tại Indonesia.
Sau lượt trận đầu tiên, U.19 Việt Nam và U.19 Indonesia cùng song hành trên ngôi đầu với 3 điểm và hiệu số +3. Thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi thắng 3-0 trước U.19 Timor Leste nhờ cú hat-trick của Công Hậu, trong khi U.19 Indonesia cũng hạ U.19 Myanmar với tỷ số tương tự.
Trong chiến thắng đậm trước U.19 Timor Leste, nhưng học trò HLV Yukata Ikeuchi đã bộc lộ cả ưu lẫn nhược điểm.
Trước tiên, điều đáng khen của U.19 Việt là lối chơi tấn công tinh gọn, tập trung vào chất lượng đường chuyền hơn là số lượng. Các cầu thủ có nhiều đường chuyền trực diện, xuyên tuyến, đủ sức tạo nguy hiểm chỉ sau 3, 4 nhịp chạm bóng. Tốc độ triển khai bóng và cường độ pressing đã giúp đội áp đảo toàn diện trước đối thủ "đổ bê tông".
Còn về nhược điểm, U.19 Việt Nam vẫn chưa chắt chiu tốt cơ hội. Ngoài 3 bàn thắng của Công Hậu, đội bóng của HLV Ikeuchi còn tạo ra rất nhiều tình huống nguy hiểm, trong đó có tình huống chạm bóng chỉ còn cách cầu môn vài mét của Duy Khang, song vẫn không thành bàn.
So với Timor Leste, bóng đá trẻ Myanmar đáng gờm hơn. Dù thua 0-3 trước U.19 Indonesia trong ngày ra quân, nhưng U.19 Myanmar đã chống trả kiên cường khi tranh chấp rát, pressing liên tục trên toàn mặt sân.
U.19 Việt Nam cần chuẩn bị nền tảng thể lực tốt để "cày ải" dưới nắng nóng, vốn U.19 Myanmar quen thuộc hơn do tập luyện, thi đấu quanh năm dưới điều kiện thời tiết này. Nhiều khả năng tạo ra thế trận áp đảo, nhưng chỉ khi chắt chiu tốt cơ hội, U.19 Việt Nam mới có cơ hội lấy trọn 3 điểm để gây áp lực lên U.19 Indonesia (đội thi đấu sau, lúc 20 giờ cùng ngày) và tiến gần hơn vòng bán kết.
Cách đây khoảng một thập kỷ, Tổ chức Y tế Thế giới thực hiện một nghiên cứu nổi tiếng. Theo đó, Buenos Aires là một trong những thành phố có mật độ chuyên gia tâm lý cao nhất, đến bất thường, với 222 người trên mỗi 100.000 dân. Trong khi đó, con số tương ứng tại Mỹ chỉ là 30 chuyên gia.
"Xem Argentina thi đấu, người ta phần nào hiểu vì sao", báo Anh The Athletic bình luận. Sau mỗi trận đấu, người hâm mộ xứ Tango có lẽ thấy mình cần nói chuyện với ai đó, cần kể lại những gì vừa trải qua, rồi tự hỏi: "Bản thân có đang phát điên không? Điều này bình thường không? Làm sao chịu nổi cảm giác này?".
Khoảnh khắc trước còn tuyệt vọng, cảm thấy mọi thứ sụp đổ. Một tích tắc sau đã vỡ òa sung sướng. Adrenaline lẫn dopamine đến dồn dập, giống như cơ thể tiếp nhận chất kích thích tự nhiên. Không khó hiểu khi người Argentina theo chân đội tuyển đến mọi nơi. Đó không chỉ là lòng yêu nước, mà gần như một cơn nghiện. Ai cũng bảo điều đó không lành mạnh. Chính họ cũng biết nên dừng lại.
Nhưng chẳng có điều gì khác mang đến cảm xúc mãnh liệt như thế, nên họ cứ muốn trải nghiệm, rồi thêm lần nữa, lần nữa. Ở Atlanta hôm 8/7, cảm giác ấy lại bùng nổ.
ĐKVĐ thế giới tưởng như đã bị loại. Một cú sốc khác ở World Cup hiện ra trước mắt. Sau khi bị Cape Verde kéo vào hiệp phụ ở vòng 32 đội, Argentina lại đối mặt hiểm cảnh tại vòng 1/8 khi bị Ai Cập dẫn 2-0 đến tận phút 79. Theo Opta, cơ hội lội ngược dòng của Messi cùng đồng đội lúc đó chỉ còn 0,6%. Họ cần một phép màu.
Kỷ nguyên của HLV Lionel Scaloni cũng vì thế mà tưởng như đã khép lại. Những bài điếu văn dành cho sự nghiệp World Cup của Lionel Messi bắt đầu được soạn.
Đó là kiểu trận đấu mà mọi chi tiết đều chống lại Argentina. Sau khi bị dẫn bàn, Messi đá hỏng phạt đền. Thủ môn Mostafa Shobeir của Ai Cập liên tiếp hóa giải các cơ hội, từ cú sút của Messi cho tới tình huống Alexis Mac Allister hay Julian Alvaraz dứt điểm cận thành. Shobeir chơi cứ như một vị thần, không thể bị đánh bại.
Scaloni cố xoay chuyển tình thế khi tung Lautaro Martinez và Nico Gonzalez vào thay Rodrigo De Paul cùng Nicolas Tagliafico. Nhưng gần như ngay lập tức, Ai Cập phản công và ghi bàn thứ hai. May cho Argentina, trọng tài Francois Letexier xem VAR rồi xác định Lisandro Martinez bị phạm lỗi trước đó và không công nhận bàn thắng.
Điều đó chẳng làm Ai Cập chùn bước. Họ nhận ra sự hoảng loạn bên phía Argentina và vẫn ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0.
Ngay sau bàn thua, Messi ngẩng đầu nhìn lên mái vòm khép kín của sân Mercedes-Benz rồi nhăn mặt bất lực. Khi Lautaro bỏ lỡ cơ hội do chính anh tạo ra ở cột gần, Messi đổ sấp người xuống mặt cỏ. Sau 120 phút căng sức trước Cape Verde với tấm vé đi tiếp đến nhờ một pha phản lưới, nhiều người tin rằng nhà vô địch thế giới đã cạn sạch năng lượng.
Song đó cũng là lúc người ta lại quên mất một điều: Argentina vốn rất... "điên". Đúng lúc tất cả nghĩ đội tuyển này đã rơi vào đường cùng, họ lại tự kéo chính mình trở lại cuộc chơi.
Đó thực ra cũng chính là cách họ vô địch World Cup tại Qatar bốn năm trước. Những trận đấu luôn ở lằn ranh sinh tử: tứ kết với Hà Lan phải phân định bằng luân lưu, chung kết gặp Pháp cũng kéo tới loạt sút cân não. Đồng hành cùng Argentina, người hâm mộ chấp nhận cảm giác như sắp phát điên. Nhưng giữa sự hỗn loạn ấy luôn tồn tại một thiên tài.
Và Argentina lại ngược dòng. Kịch bản ấy điên rồ đến mức huyền thoại bóng bầu dục Tom Brady phải đăng bài trên mạng xã hội X: "Có lẽ trận này còn điên hơn cả màn ngược dòng từ tỷ số 28-3", nhắc lại trận thắng ngược lịch sử khi New England Patriots đánh bại Atlanta Falcons ở Super Bowl chín năm trước.
Lần này trên sân Mercedes-Benz, đồng hồ chỉ còn khoảng 10 phút. Mess tạt bóng để Cristian Romero đánh đầu hạ Shobeir. Ít phút sau, chính Messi sút dội mép dưới xà ngang rồi bóng đi vào lưới, gỡ hòa 2-2. Định mệnh trận đấu dường như đã được viết sẵn, nhưng cũng như mọi siêu sao vĩ đại, Messi không chờ số phận sắp đặt. Anh tự bẻ cong thực tiễn để sắp xếp kịch bản theo ý mình.
Dẫu vậy, Ai Cập vẫn suýt knock-out Argentina với đòn đánh sau cuối ở phút bù giờ. Leandro Paredes phải xoạc bóng cứu thua xuất thần nhằm ngăn đối thủ ghi bàn quyết định. Ai Cập tưởng như đã tạo nên cơn địa chấn.
Nhưng điều đó không xảy ra. Ở phút bù giờ, Lautaro tạt bóng để Enzo Fernandez đánh đầu ấn định tỷ số 3-2. Người Argentina phát cuồng. Scaloni ôm mặt không tin nổi. Họ lại làm được điều tưởng như không thể.
"Cảm xúc mà một trận bóng mang lại, đặc biệt với người Argentina, không gì có thể sánh được", Scaloni nói sau trận. "Việc chúng tôi một lần nữa tạo ra những cảm xúc như thế thật khó tin. Tôi làm HLV là để trải qua những khoảnh khắc này. Chúng tôi chưa vào chung kết hay gì cả, song những gì diễn ra hôm nay có giá trị không kém nhiều ký ức lớn trước đây."
Đây không phải lần đầu Scaloni rơi nước mắt: "Tôi vốn là người rất dễ xúc động. Có người còn gọi tôi là 'ông HLV mít ướt' sau khi xem các đoạn video. Chẳng vấn đề gì cả."
Messi cũng nức nở sau tiếng còi mãn cuộc. Lau khô nước mắt, đội trưởng Argentina nói: "Những gì tập thể này làm được ở vòng knock-out thật điên rồ".
Và đây dường như cũng là World Cup của những điều điên rồ. Giải đấu liên tục tạo ra những cú sốc, những màn ngược dòng và các trận đấu không thể tin nổi. Người hâm mộ muốn xem thêm những đêm tráng lệ như sự quả cảm của tuyển Anh tại Azteca, hay màn ngược dòng từ 0-2 trong năm phút cuối của Bỉ trước Senegal, hoặc chiến tích Paraguay loại Đức.
Đó mới là những chất liệu làm World Cup trở nên đặc biệt, chứ không phải các câu chuyện bên lề về vấn đề thị thực, giờ thi đấu thay đổi rồi lại giữ nguyên, hay chiếc thẻ đỏ bị hủy.
6 tuần của World Cup đủ dài để khiến bất kỳ bộ óc và hệ thống thần kinh nào cũng phải trải qua nhiều lần bị đảo lộn. Argentina chính là hiện thân rõ nhất của trạng thái ấy. Họ sống cùng sự hỗn loạn, chấp nhận và biến điều đó thành bản sắc.
Giờ đây, dường như "cơn điên" ấy đang lây lan sang cả phần còn lại của World Cup. Có lẽ tất cả người hâm mộ bóng đá đều cần nghỉ ngơi một chút.
Nhưng không phải ai cũng được vậy, chẳng hạn như các bác sĩ tâm lý tại Buenos Aires lúc này, chắc hẳn họ đang bận rộn hơn lúc nào hết.
Rạng sáng 24.6 (giờ Việt Nam), Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) xác nhận HLV Didier Deschamps sẽ không thể tiếp tục đồng hành cùng đội tuyển trong những ngày tới. Nhà cầm quân 57 tuổi đã hay tin mẹ mình qua đời và ngay lập tức được Chủ tịch FFF Philippe Diallo chấp thuận trở về Pháp để ở bên gia đình.
"HLV Didier Deschamps sẽ không thể chỉ đạo các buổi tập trước trận đấu giữa Pháp và Na Uy. Ông ấy cũng sẽ vắng mặt trên băng ghế huấn luyện trong trận đấu cuối cùng vòng bảng", thông báo của FFF cho biết.
Trong thời gian HLV Deschamps vắng mặt, FFF cho biết trợ lý lâu năm Guy Stephan sẽ đảm nhận vai trò dẫn dắt "Les Bleus". Đây là gương mặt quá quen thuộc với bóng đá Pháp, người đã sát cánh cùng HLV Deschamps suốt nhiều năm qua và đóng vai trò quan trọng trong chức vô địch World Cup 2018.
FFF cũng kêu gọi giới truyền thông và người hâm mộ dành sự tôn trọng tối đa cho gia đình chiến lược gia 57 tuổi trong thời điểm đau buồn này.
Đây là mất mát lớn với HLV Deschamps. Trước đó, ông cũng từng chịu cú sốc khi cha qua đời vào năm 2022, thời điểm đội tuyển Pháp chuẩn bị cho UEFA Nations League.
Dù đã sớm giành vé vào vòng 32 đội sau các chiến thắng 3-1 trước Senegal và 3-0 trước Iraq, đội tuyển Pháp vẫn còn mục tiêu quan trọng là giữ vị trí số 1 bảng I.
Hiện "Les Bleus" và đội tuyển Na Uy cùng có 6 điểm sau hai lượt trận, nhưng đội bóng áo lam nhỉnh hơn về hiệu số bàn thắng bại (+5 so với +4). Vì vậy, cuộc đối đầu trên sân Boston vào ngày 27.6 được xem như trận "chung kết bảng", quyết định đội nào sẽ bước vào vòng knock-out với vị thế thuận lợi hơn.
Sự vắng mặt của HLV Deschamps chắc chắn là tổn thất lớn về mặt tinh thần đối với đội tuyển Pháp. Nhà cầm quân sinh năm 1968 đã dẫn dắt đội tuyển quốc gia từ năm 2012, đưa Pháp vô địch World Cup 2018, giành vị trí á quân World Cup 2022 và trở thành một trong những HLV thành công nhất lịch sử bóng đá nước này.