Cách đây khoảng một thập kỷ, Tổ chức Y tế Thế giới thực hiện một nghiên cứu nổi tiếng. Theo đó, Buenos Aires là một trong những thành phố có mật độ chuyên gia tâm lý cao nhất, đến bất thường, với 222 người trên mỗi 100.000 dân. Trong khi đó, con số tương ứng tại Mỹ chỉ là 30 chuyên gia.
“Xem Argentina thi đấu, người ta phần nào hiểu vì sao”, báo Anh The Athletic bình luận. Sau mỗi trận đấu, người hâm mộ xứ Tango có lẽ thấy mình cần nói chuyện với ai đó, cần kể lại những gì vừa trải qua, rồi tự hỏi: “Bản thân có đang phát điên không? Điều này bình thường không? Làm sao chịu nổi cảm giác này?”.
Khoảnh khắc trước còn tuyệt vọng, cảm thấy mọi thứ sụp đổ. Một tích tắc sau đã vỡ òa sung sướng. Adrenaline lẫn dopamine đến dồn dập, giống như cơ thể tiếp nhận chất kích thích tự nhiên. Không khó hiểu khi người Argentina theo chân đội tuyển đến mọi nơi. Đó không chỉ là lòng yêu nước, mà gần như một cơn nghiện. Ai cũng bảo điều đó không lành mạnh. Chính họ cũng biết nên dừng lại.
Nhưng chẳng có điều gì khác mang đến cảm xúc mãnh liệt như thế, nên họ cứ muốn trải nghiệm, rồi thêm lần nữa, lần nữa. Ở Atlanta hôm 8/7, cảm giác ấy lại bùng nổ.
ĐKVĐ thế giới tưởng như đã bị loại. Một cú sốc khác ở World Cup hiện ra trước mắt. Sau khi bị Cape Verde kéo vào hiệp phụ ở vòng 32 đội, Argentina lại đối mặt hiểm cảnh tại vòng 1/8 khi bị Ai Cập dẫn 2-0 đến tận phút 79. Theo Opta, cơ hội lội ngược dòng của Messi cùng đồng đội lúc đó chỉ còn 0,6%. Họ cần một phép màu.
Kỷ nguyên của HLV Lionel Scaloni cũng vì thế mà tưởng như đã khép lại. Những bài điếu văn dành cho sự nghiệp World Cup của Lionel Messi bắt đầu được soạn.
Đó là kiểu trận đấu mà mọi chi tiết đều chống lại Argentina. Sau khi bị dẫn bàn, Messi đá hỏng phạt đền. Thủ môn Mostafa Shobeir của Ai Cập liên tiếp hóa giải các cơ hội, từ cú sút của Messi cho tới tình huống Alexis Mac Allister hay Julian Alvaraz dứt điểm cận thành. Shobeir chơi cứ như một vị thần, không thể bị đánh bại.
Scaloni cố xoay chuyển tình thế khi tung Lautaro Martinez và Nico Gonzalez vào thay Rodrigo De Paul cùng Nicolas Tagliafico. Nhưng gần như ngay lập tức, Ai Cập phản công và ghi bàn thứ hai. May cho Argentina, trọng tài Francois Letexier xem VAR rồi xác định Lisandro Martinez bị phạm lỗi trước đó và không công nhận bàn thắng.
Điều đó chẳng làm Ai Cập chùn bước. Họ nhận ra sự hoảng loạn bên phía Argentina và vẫn ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0.
Ngay sau bàn thua, Messi ngẩng đầu nhìn lên mái vòm khép kín của sân Mercedes-Benz rồi nhăn mặt bất lực. Khi Lautaro bỏ lỡ cơ hội do chính anh tạo ra ở cột gần, Messi đổ sấp người xuống mặt cỏ. Sau 120 phút căng sức trước Cape Verde với tấm vé đi tiếp đến nhờ một pha phản lưới, nhiều người tin rằng nhà vô địch thế giới đã cạn sạch năng lượng.
Song đó cũng là lúc người ta lại quên mất một điều: Argentina vốn rất… “điên”. Đúng lúc tất cả nghĩ đội tuyển này đã rơi vào đường cùng, họ lại tự kéo chính mình trở lại cuộc chơi.
Đó thực ra cũng chính là cách họ vô địch World Cup tại Qatar bốn năm trước. Những trận đấu luôn ở lằn ranh sinh tử: tứ kết với Hà Lan phải phân định bằng luân lưu, chung kết gặp Pháp cũng kéo tới loạt sút cân não. Đồng hành cùng Argentina, người hâm mộ chấp nhận cảm giác như sắp phát điên. Nhưng giữa sự hỗn loạn ấy luôn tồn tại một thiên tài.
Và Argentina lại ngược dòng. Kịch bản ấy điên rồ đến mức huyền thoại bóng bầu dục Tom Brady phải đăng bài trên mạng xã hội X: “Có lẽ trận này còn điên hơn cả màn ngược dòng từ tỷ số 28-3”, nhắc lại trận thắng ngược lịch sử khi New England Patriots đánh bại Atlanta Falcons ở Super Bowl chín năm trước.
Lần này trên sân Mercedes-Benz, đồng hồ chỉ còn khoảng 10 phút. Mess tạt bóng để Cristian Romero đánh đầu hạ Shobeir. Ít phút sau, chính Messi sút dội mép dưới xà ngang rồi bóng đi vào lưới, gỡ hòa 2-2. Định mệnh trận đấu dường như đã được viết sẵn, nhưng cũng như mọi siêu sao vĩ đại, Messi không chờ số phận sắp đặt. Anh tự bẻ cong thực tiễn để sắp xếp kịch bản theo ý mình.
Dẫu vậy, Ai Cập vẫn suýt knock-out Argentina với đòn đánh sau cuối ở phút bù giờ. Leandro Paredes phải xoạc bóng cứu thua xuất thần nhằm ngăn đối thủ ghi bàn quyết định. Ai Cập tưởng như đã tạo nên cơn địa chấn.
Nhưng điều đó không xảy ra. Ở phút bù giờ, Lautaro tạt bóng để Enzo Fernandez đánh đầu ấn định tỷ số 3-2. Người Argentina phát cuồng. Scaloni ôm mặt không tin nổi. Họ lại làm được điều tưởng như không thể.
“Cảm xúc mà một trận bóng mang lại, đặc biệt với người Argentina, không gì có thể sánh được”, Scaloni nói sau trận. “Việc chúng tôi một lần nữa tạo ra những cảm xúc như thế thật khó tin. Tôi làm HLV là để trải qua những khoảnh khắc này. Chúng tôi chưa vào chung kết hay gì cả, song những gì diễn ra hôm nay có giá trị không kém nhiều ký ức lớn trước đây.”
Đây không phải lần đầu Scaloni rơi nước mắt: “Tôi vốn là người rất dễ xúc động. Có người còn gọi tôi là ‘ông HLV mít ướt’ sau khi xem các đoạn video. Chẳng vấn đề gì cả.”
Messi cũng nức nở sau tiếng còi mãn cuộc. Lau khô nước mắt, đội trưởng Argentina nói: “Những gì tập thể này làm được ở vòng knock-out thật điên rồ”.
Và đây dường như cũng là World Cup của những điều điên rồ. Giải đấu liên tục tạo ra những cú sốc, những màn ngược dòng và các trận đấu không thể tin nổi. Người hâm mộ muốn xem thêm những đêm tráng lệ như sự quả cảm của tuyển Anh tại Azteca, hay màn ngược dòng từ 0-2 trong năm phút cuối của Bỉ trước Senegal, hoặc chiến tích Paraguay loại Đức.
Đó mới là những chất liệu làm World Cup trở nên đặc biệt, chứ không phải các câu chuyện bên lề về vấn đề thị thực, giờ thi đấu thay đổi rồi lại giữ nguyên, hay chiếc thẻ đỏ bị hủy.
6 tuần của World Cup đủ dài để khiến bất kỳ bộ óc và hệ thống thần kinh nào cũng phải trải qua nhiều lần bị đảo lộn. Argentina chính là hiện thân rõ nhất của trạng thái ấy. Họ sống cùng sự hỗn loạn, chấp nhận và biến điều đó thành bản sắc.
Giờ đây, dường như “cơn điên” ấy đang lây lan sang cả phần còn lại của World Cup. Có lẽ tất cả người hâm mộ bóng đá đều cần nghỉ ngơi một chút.
Nhưng không phải ai cũng được vậy, chẳng hạn như các bác sĩ tâm lý tại Buenos Aires lúc này, chắc hẳn họ đang bận rộn hơn lúc nào hết.
Oman được đánh giá cao hơn khi đang đứng thứ 79 trên bảng FIFA, hơn Indonesia 39 bậc. Lịch sử đối đầu ghi nhận Indonesia từng thắng Oman hai trận vào năm 1987 và 1988, nhưng thua ba và hòa một trong thế kỷ 21. Cuộc đối đầu gần nhất là trận giao hữu vào tháng 5/2021 đã khép lại với chiến thắng 3-1 nghiêng về Oman.
5 năm sau, Indonesia đã trình làng một bộ mặt khác khi bổ sung nhiều cầu thủ mang dòng máu lai, với 14 trong 23 cái tên được triệu tập. 11 cầu thủ cũng đang thi đấu ở châu Âu tại Anh, Pháp, Hà Lan, Đức, Bỉ, Italy. Trong khi đó, Oman chỉ có hai cầu thủ thi đấu ở Cộng hòa Czech.
Phút 13, Indonesia mở tỷ số từ quả phạt trực tiếp biên trái. Nathan Tjoe-A-On treo bóng bằng chân trái vào vòng 5m50 cho Justin Hubner băng cắt đánh đầu cận thành ghi bàn đầu tiên trong màu áo ĐTQG.
Sau đó, Oman lấy lại thế trận và gia tăng sức ép, nhưng sai lầm ở hàng thủ khiến họ trả giá ở phút 27. Cú đánh đầu phá bóng lỗi của hậu vệ đội khách tạo cơ hội cho Ole Romeny dốc bóng vào vòng cấm, rồi dứt điểm chéo góc. Bóng đi không căng và trong tầm kiểm soát nhưng thủ môn Ahmed Alrwahi phản xạ chậm dẫn đến bàn thua.
Hai bàn thua vẫn không khiến Oman đánh mất thế trận. Cơ hội lớn đến ở phút 38 khi Justin Hubner phạm lỗi với Amjad Alharti trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Tuy nhiên, cú sút vào góc trái của Hatem Alrushadi bị thủ môn Emil Audero bắt bài cản phá. Pha cản phá nhận về những tràng vỗ tay và reo hò từ khoảng 40.000 CĐV nhà không kém các bàn thắng. Sau đó, thủ môn đang chơi tại Italy cho Cremonese từ chối thêm hai cơ hội ăn bàn của Oman trước khi vào giờ nghỉ.
Hiệp hai nóng lên ngay phút 46 sau va chạm giữa Amjad Alharthi và Kevin Diks. Đôi bên lời qua tiếng lại rồi có thêm Nathan Tjoe-A-On tham gia dẫn đến xô xát buộc trọng tài phải can ngăn. Một thẻ vàng được rút ra để cảnh cáo người kiến tạo bàn mở tỷ số.
Bàn thứ ba đến với chủ nhà ở phút 55 sau pha dàn xếp bài bản ở biên phải. Dony Tri Pamungkas chọc khe cho Ivar Jenner căng ngang đến trước vòng cấm. Ragnar Oratmagoen băng cắt dứt điểm một chạm bị thủ môn cản phá, nhưng kịp đá bồi để ấn định chiến thắng 3-0.
Chiến thắng này dự kiến giúp Indonesia có thêm 6,56 điểm để tăng 4 bậc trên bảng FIFA. Đội còn một trận giao hữu vào ngày 9/6 gặp Mozambique cũng tại sân Gelora Bung Karno. Đội tuyển thuộc châu Phi đang đứng thứ 101 FIFA.
Hai trận giao hữu là cữ dượt quan trọng để HLV Herdman chuẩn bị cho ASEAN Cup 2026 vào cuối tháng 7. Tuy nhiên, lực lượng của Indonesia dự kiến có nhiều xáo trộn khi nhóm cầu thủ thi đấu ở châu Âu khó lòng được CLB cho về hội quân.
Đội hình xuất phát
Indonesia: Emil Audero, Elkan Baggott, Justin Hubner, Rizky Ridho, Kevin Diks, Nathan Tjoe-A-On, Ivar Jenner, Joey Pelupessy, Beckham Putra Nugraha, Ragnar Oratmangoen, Ole Romeny
Oman: Ahmed Alrwahi; Ahmed Alkhamisi, Amjad Alharthi, Musab Alshaqsi, Yousuf Almalki; Harib Alsaadi, Hatem Alrushad, Abdullah Abdulghafur; Muhsen Alghassani, Nasser Alrawahi, Zahir Alaghbari.
Sau chiến thắng tưng bừng trước "bé hạt tiêu" Curaçao ở trận ra quân, tuyển Đức phải chạm trán đối thủ khó chịu là Bờ Biển Ngà. Tuyển Đức tạm thời xếp nhất bảng E sau lượt đầu với 3 điểm, hơn Bờ Biển Ngà hiệu số bàn thắng bại.
Tại World Cup 2018 và 2022, tuyển Đức đều không vượt qua vòng bảng. Vì thế chiến thắng 7-1 trước Curaçao ở ngày ra quân đã giúp họ cởi bỏ nhiều áp lực. Đoàn quân HLV Julian Nagelsmann thể hiện một lối chơi tấn công đa dạng, giàu tốc độ và đạt hiệu suất ghi bàn đáng nể.
Tuy nhiên Curaçao chưa phải là một thước đo tương xứng. Thử thách khó khăn chỉ bắt đầu ở lượt trận thứ hai, khi Đức đối đầu một Bờ Biển Ngà lì lợm và có tổ chức tốt. Dưới sự dẫn dắt của HLV Emerse Fae, Bờ Biển Ngà cho thấy sự tiến bộ rõ rệt trong lối chơi. Ngoài thể lực, họ thi đấu vô cùng thực dụng và khoa học. Minh chứng rõ nét nhất là chiến thắng tối thiểu nhưng đầy bản lĩnh 1-0 trước Ecuador ở trận ra quân.
Với chiến thắng này, đại diện lục địa đen tiếp tục kéo dài chuỗi phong độ ấn tượng khi thắng tới 9 trong 12 trận gần nhất trên mọi đấu trường. Và họ chỉ để lọt lưới trung bình vỏn vẹn 0,5 bàn mỗi trận.
Tuy nhiên Bờ Biển Ngà bước vào trận đấu này với một tổn thất ở hàng phòng ngự. Cụ thể trung vệ trụ cột Evan Ndicka dính chấn thương gân khoeo, và nhiều khả năng sẽ tiếp tục ngồi ngoài. Việc thiếu vắng chốt chặn đáng tin cậy này sẽ là bài toán đau đầu cho ông Emerse Fae, khi phải đối đầu với hàng công đang thăng hoa của người Đức.
Trong khi đó tuyển Đức đến với World Cup 2026 bằng một phong độ thuyết phục với chuỗi 6 trận thắng liên tiếp ở các giải đấu chính thức. Họ ghi trung bình tới 3,83 bàn và chỉ thủng lưới 0,33 bàn/trận.
Sự cơ động của hàng tiền vệ cùng khả năng áp đặt lối chơi sẽ tiếp tục là chìa khóa để tuyển Đức hướng tới mục tiêu giành trọn 3 điểm. Tuyển Đức sẽ đối diện hệ thống phòng ngự lùi sâu, chực chờ phản công sắc bén của Bờ Biển Ngà. Một kết quả thuận lợi trước Bờ Biển Ngà sẽ là lời khẳng định vững chắc cho tham vọng tiến sâu của tuyển Đức.
Ở trận đấu còn lại của bảng E diễn ra lúc 7h00 ngày 21-6, Ecuador sẽ chạm trán Curaçao. Sau thất bại sát nút 0-1 trước Bờ Biển Ngà ở lượt trận đầu, Ecuador bắt buộc phải giành chiến thắng, thậm chí là một chiến thắng đậm để cạnh tranh tấm vé đi tiếp.
Sự chênh lệch về trình độ và kinh nghiệm là điều có thể thấy rõ. Ecuador với lối chơi giàu thể lực, trực diện và tốc độ được dự báo sẽ kiểm soát hoàn toàn thế trận. Nếu chơi đúng sức và biết cách chắt chiu cơ hội, đại diện Nam Mỹ hoàn toàn có thể giành trọn 3 điểm để nuôi hy vọng trước khi bước vào lượt đấu cuối cùng.
Bàn thắng sớm giúp Phong Phú Hà Nam thi đấu càng thêm hưng phấn. Chỉ 6 phút sau, Cao Thị Linh hoàn tất cú đúp khi bứt tốc vượt qua thủ môn đối phương trước lúc đưa bóng vào lưới trống, nâng tỷ số lên 2-0.
Sức ép liên tục của đội khách khiến hàng thủ Hà Nội II mắc thêm sai lầm. Phút 26, Thùy Linh mang về quả phạt đền thứ hai cho Phong Phú Hà Nam và cũng tự mình thực hiện thành công, đưa cách biệt lên 3 bàn. Chỉ hai phút sau, Lưu Hoàng Vân khéo léo loại bỏ thủ môn rồi ghi bàn, khép lại hiệp một với lợi thế dẫn 4-0.
Bước sang hiệp hai, cục diện trận đấu không có nhiều thay đổi. Phong Phú Hà Nam tiếp tục kiểm soát hoàn toàn thế trận, tạo ra hàng loạt cơ hội nguy hiểm trước khung thành Hà Nội II.
Chiến thắng dễ dàng của các cô gái Phong Phú Hà Nam
Đội khách ghi thêm 3 bàn thắng để hoàn tất chiến thắng 7-0 đầy thuyết phục. Điểm nhấn đáng chú ý là quả phạt đền thứ ba ở những phút cuối trận, khi Lan Anh thực hiện thành công trên chấm 11 m, khép lại ngày thi đấu hoàn hảo của Phong Phú Hà Nam.
Chiến thắng đậm giúp Phong Phú Hà Nam tiếp tục khẳng định vị thế của một trong những ứng viên cạnh tranh nhóm đầu tại giải bóng đá nữ VĐQG – Cúp Thái Sơn Bắc 2026. Đồng thời, kể từ đầu giải, đây cũng là trận đấu có cách biệt lớn nhất.
Theo lịch thi đấu, vòng 5 sẽ tiếp tục diễn ra trong ngày 10.7 với hai trận còn lại. Trên sân Hà Đông, Hà Nội I chạm trán Thái Nguyên T&T lúc 16 giờ, trong khi Than KSVN tiếp đón TP.HCM II trên sân Cửa Ông vào lúc 17 giờ.