Bước vào trận chung kết trên sân New York New Jersey, Tây Ban Nha cho thấy đẳng cấp vượt trội và áp đảo trong suốt trận đấu. Theo thông kê, Argentina không tung nổi cú sút nào trong suốt 90 phút và họ chỉ có duy nhất một pha dứt điểm đi vọt xà ngang ở hiệp phụ.
Tây Ban Nha áp đảo về thế trận, nhưng họ dứt điểm không thực sự sắc sảo khi Lamine Yamal, Dani Olmo hay Merino đều không thể đánh bại được thủ môn Emiliano Martinez trong suốt 90 phút, khiến trận đấu phải bước vào hiệp phụ.
Argentina cũng có những tổn thất nhất định, khi trung vệ trụ cột Lisandro Martinez chấn thương và phải rời sân ở phút 44. Đến phút 70, hậu vệ quan trọng khác là Romero cũng không thể tiếp tục thi đấu, khiến HLV Lionel Scaloni phải dùng cặp trung vệ dự bị Medina – Otamendi.
Điểm nhấn của trận đấu đã đến ở phút 90, khi Enzo Fernandez chơi thô bạo với Cubarsi và nhận thẻ đỏ rời sân. Argentina chỉ còn 10 người trên sân trong hiệp phụ và dù Tây Ban Nha áp đảo, sự xuất sắc của Emiliano Martinez đã giúp Argentina giữ được mành lưới.
Tuy nhiên ở phút 107, Nico Williams có tình huống đánh đầu chiến thuật để Ferran Torres ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu, mang về chiến thắng 1-0 cho đại diện châu Âu.
Những nỗ lực vô vọng của Messi và đồng đội ở cuối trận không thể mang đến đột biến. Argentina trở thành cựu vô địch thế giới và Messi không thể lần thứ hai có được danh hiệu World Cup.
Sau 16 năm chờ đợi, Tây Ban Nha lên ngôi vô địch World Cup 2026 đầy thuyết phục. Họ áp đảo Argentina với tỷ lệ kiểm soát bóng hơn 70% và khiến thủ môn Emiliano Martinez đến 11 lần phản xạ cứu thua.
Trận chung kết World Cup 2026 giữa Argentina và Tây Ban Nha sẽ diễn ra lúc 2h sáng mai (20/7, theo giờ Việt Nam) trên sân New York New Jersey (Mỹ). Argentina là đương kim vô địch (ĐKVĐ) World Cup, ĐKVĐ Nam Mỹ (Copa America). Còn Tây Ban Nha là ĐKVĐ châu Âu (Euro).
Có những sự thật thú vị về hai đội trước giờ bóng lăn. Đầu tiên, nếu Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026, họ sẽ tái lập thành tích của chính họ, đó là vô địch Euro (2008) sau đó vô địch World Cup (2010).
Ở sự thật thứ hai, nếu Argentina là đội giành chiến thắng ở trận đấu sắp diễn ra, đội bóng xứ sở Tango sẽ trở thành đội thứ ba trong lịch sử hai lần liên tiếp vô địch World Cup, sau đội tuyển Italy (World Cup 1934 và 1938) và Brazil (World Cup 1958 và 1962). Trong thế kỷ 21, chưa có đội nào thực hiện được điều này.
Thứ ba, Argentina có hàng tấn công thi đấu hiệu quả hơn Tây Ban Nha tính đến trận chung kết sáng mai. Messi và các đồng đội đã ghi được đến 19 bàn thắng (bình quân 2,71 bàn/trận). Trong khi đó, số bàn thắng của Tây Ban Nha tính đến trước trận chung kết là 16 bàn (bình quân 2,28 bàn/trận).
Nhưng ngược lại, ở sự thật thứ 4, đội bóng xứ sở đấu bò lại có hàng phòng ngự chắc chắn hơn hẳn đội tuyển Argentina. Tây Ban Nha mới để thủng lưới một bàn sau 7 trận (bình quân 0,14 bàn/trận). Còn Argentina để thủng lưới đến 7 bàn sau 7 trận (bình quân một bàn/trận). Đặc biệt, tính từ vòng đấu loại trực tiếp, Argentina để thủng lưới đến 6 bàn.
Sự thật thứ 5, hai đội hoàn toàn ngang ngửa về thành tích đối đầu trong quá khứ. Argentina và Tây Ban Nha gặp nhau tổng cộng 14 lần, mỗi bên thắng 6 trận, hai trận còn lại kết thúc với tỷ số hòa.
Dù vậy, đôi bên chỉ gặp nhau một lần duy nhất ở đấu trường World Cup, cách đây đến 60 năm. Khi đó, Argentina thắng Tây Ban Nha 2-1 ở vòng đấu bảng của World Cup 1966.
Lần gần nhất hai đội gặp nhau là trận giao hữu hồi năm 2018, Tây Ban Nha giành chiến thắng đậm đến 6-1.
Hai bên lẽ ra đã đối đầu với nhau trong trận tranh Cúp liên lục địa (Finalissima) vào ngày 27/3 vừa qua, tại Qatar. Tuy nhiên, trận đấu cuối cùng bị hủy, vì xung đột ở Trung Đông.
Trên khán đài Wembley tối 31/3, khoảng hơn 79.000 khán giả tạo nên bầu không khí sôi động, nhưng cũng không thiếu những tiếng la ó hướng về đội tuyển Anh sau màn trình diễn thiếu thuyết phục. Trái lại, nhóm CĐV Nhật Bản dù chiếm số lượng không lớn, lại trở thành tâm điểm chú ý theo cách khác.
Ngay sau trận, họ nán lại trên khán đài, mang theo những túi rác màu xanh đã chuẩn bị sẵn để thu gom rác xung quanh chỗ ngồi. Các CĐV đội khách nhặt từng chai nhựa, giấy vụn và các vật dụng bỏ lại, sau đó gọn gàng bỏ vào túi trước khi rời sân.
Hành động này nhanh chóng được tài khoản chính thức của sân Wembley đăng tải trên các nền tảng kèm lời nhắn ngắn gọn: "Cảm ơn", rồi gắn thẻ LĐBĐ Nhật Bản và biểu tượng trái tim.
Video thu hút hàng nghìn bình luận khen ngợi từ người hâm mộ trên toàn thế giới. Nhiều ý kiến thán phục trước tinh thần kỷ luật và ý thức cộng đồng của người Nhật. "Đến sân của chúng tôi, đánh bại chúng tôi, rồi còn dọn dẹp giúp chúng tôi. Họ đáng tôn trọng đến kinh ngạc", báo Anh Daily Mail dẫn một bình luận.
Người khác viết: "Chúng ta có thể học được rất nhiều từ họ".
Nhiều ý kiến khác gọi đây là biểu hiện của "đẳng cấp và sự khiêm nhường".
Không phải lần đầu tiên hình ảnh CĐV Nhật Bản nhặt rác gây chú ý. Trước đó, họ từng làm điều tương tự tại các kỳ World Cup như 2018 và 2022. Tại Qatar năm 2022, sau trận thắng Đức 2-1, các CĐV Nhật Bản đã ở lại sân Khalifa International để dọn sạch khu vực khán đài, được FIFA ngợi khen.
Không chỉ người hâm mộ, các cầu thủ và thành viên đội tuyển Nhật Bản cũng tạo dấu ấn riêng. Sau trận đấu tại World Cup 2022, phòng thay đồ của họ được giữ sạch sẽ, gọn gàng, cùng những con hạc giấy origami và lời cảm ơn gửi tới nước chủ nhà. Hình ảnh này từng khiến truyền thông quốc tế ca ngợi như một biểu tượng văn hóa.
Theo các chuyên gia xã hội học, việc dọn dẹp không mang tính tự phát, mà là thói quen được hình thành từ giáo dục. Tại Nhật Bản, trẻ em được dạy tự lau dọn lớp học và khu vực sinh hoạt từ nhỏ, qua đó hình thành ý thức giữ gìn môi trường chung. Giáo sư Scott North của Đại học Osaka từng coi đó cách người Nhật thể hiện niềm tự hào về lối sống và văn hóa.
Chiến thắng trước Anh cũng mang ý nghĩa lịch sử với đội tuyển Nhật Bản. Đây là lần đầu tiên họ đánh bại "Tam Sư" sau ba lần đối đầu trước đó chỉ hòa và thua. Thầy trò Hajime Moriyasu cũng là đại diện châu Á đầu tiên thắng Anh.
HLV Park Hang-seo và Kanchanaburi Power xác nhận ký hợp đồng hai năm, chiều 25/5. Đây là lần đầu tiên nhà cầm quân người Hàn Quốc trở lại với công việc huấn luyện, kể từ khi chia tay đội tuyển Việt Nam vào tháng 1/2023. Càng đặc biệt khi Kanchanaburi Power vừa xuống hạng Nhất (Thai League 2) từ giải vô địch quốc gia Thái Lan (Thai League 1).
"Thai League 2 dậy sóng", tờ Goal phiên bản Thái Lan giật tít.
Báo Khaosod thì viết: "CLB xuống hạng gây xôn xao dư luận với HLV Park Hang-seo".
Trong khi đó, Siam Sports - báo thể thao hàng đầu - và Think Curve - fanpage bóng đá lớn bậc nhất Thái Lan - miêu tả rằng không có tin tức nào gây sốc hơn việc Kanchanaburi bổ nhiệm HLV Park Hang-seo.
CLB Kanchanaburi thành lập năm 2017. Họ vô địch Thai League 3 khu vực miền Tây mùa 2022-2023, đứng thứ tư Thai League 2 mùa 2024-2025 rồi giành quyền thăng hạng Thai League 1 sau hai trận play-off.
Tuy nhiên, trong lần đầu dự đấu lớn nhất quốc gia, họ ba lần phải thay HLV nhưng vẫn xếp cuối bảng và xuống hạng. Mở đầu bằng huyền thoại Thái Lan Dusit Chalermsan, rồi đến Joaquin Gomez (Tây Ban Nha), Wasapol Kaewphaluk (Thái Lan) và Lee Jung-soo (Hàn Quốc) - khi ấy vừa hết hợp đồng làm trợ lý cho HLV Kim Sang-sik ở ĐTQG và U23 Việt Nam. Dù vậy, CLB vẫn kiên định với phong cách Hàn Quốc, sau khi chứng kiến Việt Nam thành công cùng Park Hang-seo, Kim Sang-sik, và Indonesia với Shin Tae-yong.
HLV Park Hang-seo vốn là người hùng của Việt Nam. Ông đến vào cuối năm 2017 và lập tức vực dậy nền bóng đá lúc đó đang ở đáy niềm tin sau hàng loạt thất bại ở mọi cấp độ đội tuyển. Dưới thời của ông, Việt Nam giành HC bạc U23 châu Á 2018, vô địch AFF Cup 2018, HC vàng SEA Games 2019 và 2021, lọt vào vòng loại thứ ba World Cup 2022... Việt Nam cũng duy trì vị trí trong top 100 FIFA và dẫn đầu Đông Nam Á suốt thời ông làm việc.
Siam Sports cho rằng việc xuống hạng là kết thúc đau lòng với Kanchanaburi, nhưng việc bổ nhiệm ông Park có thể mở ra một chương mới và phiên bản đáng gờm hơn. Hiệu ứng Park Hang-seo được nhìn nhận từ bốn vấn đề.
Thứ nhất, HLV Park không chỉ xây dựng tập thể dựa trên tài năng, mà còn hun đúc tinh thần quyết liệt và ý chí chiến đấu không chịu khuất phục. Chiến thuật chặt chẽ, ưu tiên kết quả, hàng phòng ngự kiên cố và khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh từ phòng ngự sang tấn công đều đòi hỏi kỷ luật và thể lực ở mức cao nhất.
"Liệu ‘kỷ luật sắt’, vốn là thương hiệu của HLV Park, có thể hòa hợp với cầu thủ Thái Lan", bài viết của Siam Sports có đoạn. "Đây là bài kiểm tra quan trọng để xem CLB có thể thích nghi và phản ứng tốt như thế nào với triết lý bóng đá Hàn Quốc
Tiếp theo là việc Kanchanaburi sở hữu ban huấn luyện được đánh giá mạnh nhất tại hạng Nhất. Park được hỗ trợ bởi hai trợ lý, HLV thể lực, HLV thủ môn và một chuyên viên phân tích. "Việc có các nhà phân tích và HLV thể lực từ Hàn Quốc đồng nghĩa sẽ thấy được sự ứng dụng toàn diện khoa học thể thao, để tối đa hóa tiềm năng cầu thủ ở mọi khía cạnh. Đây là nền tảng cho sự phát triển bền vững và lâu dài", Siam Sports nhận định.
Thứ ba là phát triển công tác đào tạo trẻ. Trước đó, Kanchanaburi đã ký thỏa thuận hợp tác với CLB K-League 1 là FC Seoul. Điều này cũng được phản ánh thông qua bài đăng trên Facebook cá nhân của Chủ tịch CLB Prawat Kithammakunit, khi tin tưởng HLV Park sẽ đặt nền móng mới cho CLB. "Tôi muốn trẻ em trong tỉnh không phải xa nhà để theo đuổi ước mơ, vì chúng tôi đang xây dựng sân khấu ở chính quê hương các em", ông Prawat viết.
Cuối cùng, Thai League 2 sẽ sôi động hơn nhờ tên tuổi HLV Park. Siam Sports cho rằng điều tất yếu xảy ra là giá trị giải đấu, sự chú ý từ truyền thông, người hâm mộ tăng vọt. Mỗi trận đấu có Kanchanaburi sẽ là trận cầu lớn, và các đối thủ cũng phải nâng cao trình độ để đối đầu.
"Những bài học rút ra từ thất bại sắp trở thành động lực cho tương lai tươi sáng hơn của CLB dưới sự dẫn dắt của ông Park và mô hình Hàn Quốc", bài viết có đoạn. "Điều này không chỉ đơn thuần là cạnh tranh trên sân cỏ, mà còn là xây dựng văn hóa doanh nghiệp và nền tảng bền vững cho tỉnh Kanchanaburi".
Truyền thông Hàn Quốc cũng nhận định đây là "quyết định khôn ngoan" của HLV Park. Thương vụ này nhận được sự chú ý vì tính chất độc đáo, khi HLV Park Hang-seo mang đậm triết lý bóng đá Hàn Quốc muốn chinh phục thị trường Thái Lan - nơi vốn ưa thích phong cách Nhật Bản.
"HLV Park muốn giữ lời hứa bằng cách chọn vùng đất mới thay vì Việt Nam hay Hàn Quốc, nơi ông từng gặt hái thành công", tờ Osen nhận định.
Trong khi đó, Joongang Ilbo viết: "Quyết định đến Thai League 2 là cú tấn công trực diện nhằm tiên phong khai phá thị trường bóng đá Thái Lan – nơi được cho là khó khăn với các HLV Hàn Quốc".
Trận đấu tại sân Đại học Nhà vua Saudi tối 29/4 có ý quan trọng với cuộc đua vô địch, khi Al Nassr đang dẫn đầu với 76 điểm, hơn Al Ahli sáu điểm, khi mùa giải còn năm vòng.
Al Ahli vừa bảo vệ ngôi vương AFC Champions League Elite và sở hữu nhiều ngôi sao từng thi đấu tại châu Âu như cựu tiền đạo Man City Riyad Mahrez, cựu tiền vệ AC Milan Franck Kessie, cựu thủ môn Chelsea Edouard Mendy, cựu hậu vệ Roma Roger Ibanez, cựu tiền vệ Juventus Merih Demiral hay cựu tiền đạo Brentford Ivan Toney.
Nhưng, trước sự cổ vũ của khán giả nhà, Al Nassr thi đấu tốt hơn. Họ kiểm soát bóng 54%, dứt điểm 7 lần với 4 cú trúng đích - so với 4 và 2 của Al Ahli.
Bước ngoặt đến ở phút 76, khi chủ nhà được hưởng phạt góc bên cánh trái. Joao Felix treo bổng vào vòng cấm để đàn anh đồng hương Ronaldo chọn vị trí đánh đầu chéo góc, khiến thủ thành Edouard Mendy chôn chân.
Đây là bàn thứ 970 trong sự nghiệp của Ronaldo. Riêng Saudi Pro League mùa này, tiền đạo người Bồ Đào Nha có 25 bàn, xếp sau Ivan Toney (27) và Julian Quinones (28).
Đến phút thi đấu chính thức cuối cùng, Kingsley Coman vô-lê trong vòng cấm tung nóc lưới đội khách, ấn định tỷ số 2-0. Kết quả này giúp Al Nassr nối dài mạch thắng lên 20 trận và tiến sát ngôi vương Pro League. Họ đang dẫn đầu với 79 điểm, hơn Al Hilal 8 điểm và đá nhiều hơn một trận, khi giải còn bốn vòng.
Al Nassr còn vào chung kết AFC Champions League Two gặp đại diện Nhật Bản Gamba Osaka ngày 16/5. Đây là cơ hội để Ronaldo đoạt những danh hiệu đầu tiên trong màu áo Al Nassr.
Khi Ronaldo đang trả lời phỏng vấn sau trận, nhiều CĐV Al Ahli la ó và khiêu khích anh bằng câu "Chúng tôi có hai lần đăng quang AFC Champions League". Ronaldo giơ năm ngón tay đáp trả, ám chỉ từng giành năm Champions League khi còn thi đấu tại châu Âu, với một lần cùng Man Utd (2008) và bốn cùng Real Madrid (2014, 2016, 2017, 2018).