Theo Hãng tin AFP, ngày 24-7, Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo Trung Quốc và Nga không được bán vũ khí cho Iran, đồng thời cho biết ông tin vào cam kết của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin rằng hai nước hiện chưa làm điều đó.
“Vì vậy, theo quan điểm của tôi, hai cường quốc mà mọi người thường nhắc đến khi nói về Iran hiện không tham gia vào việc này” – ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social.
Nhà lãnh đạo Mỹ lưu ý: “Nếu họ làm như vậy thì điều đó sẽ rất tệ cho họ. Chắc chắn đó không phải là điều có lợi cho họ”.
Bình luận của ông Trump được đưa ra trong bối cảnh xuất hiện thông tin Washington đang điều tra liệu Matxcơva và Bắc Kinh có cung cấp thông tin về mục tiêu cho Iran hay không, sau hàng loạt cuộc tấn công của Tehran vào các căn cứ Mỹ ở Trung Đông.
Nhà lãnh đạo Mỹ cho biết Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nói với ông trong cuộc gặp tại Bắc Kinh hồi tháng 5 rằng Trung Quốc sẽ không cung cấp vũ khí cho Iran trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
“Xét đến mối quan hệ giữa chúng tôi, tôi tin lời ông ấy” – ông Trump chia sẻ.
Ông Trump nói Tổng thống Putin cũng đưa ra cam kết tương tự.
“Ông ấy (Putin) hiểu rằng tôi không bán vũ khí cho Ukraine, mà bán cho các nước thành viên NATO. Họ trả đầy đủ giá, còn những vũ khí này sau đó được phân phối như thế nào thì tôi không biết” – ông Trump giải thích.
Hồi tháng 6, Tổng thống Trump cảm ơn ông Tập và ông Putin vì là những bên “trung lập” trong cuộc xung đột Mỹ – Iran, đồng thời cho rằng hai nhà lãnh đạo này đã không cản trở những nỗ lực của ông nhằm kiềm chế tham vọng hạt nhân của Tehran.
Matxcơva và Bắc Kinh duy trì quan hệ chặt chẽ với Tehran.
Nga từng cảnh báo xung đột tại Trung Đông có thể dẫn tới một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân trong khu vực này. Trong khi đó, Bắc Kinh đã lên án các cuộc tấn công của Washington nhằm vào Tehran, coi đây là hành vi vi phạm trắng trợn chủ quyền của Iran.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tổng thống Mỹ Donald Trump tối 17/6 ký Bản ghi nhớ Islamabad (MoU), hướng đến chấm dứt xung đột với Iran. Tài liệu sau đó được chụp lại và chuyển cho phía Iran để Tổng thống Masoud Pezeshkian ký. Bản ghi nhớ này gồm 14 điểm, trong đó chấm dứt lập tức giao tranh và thiết lập 60 ngày đàm phán thỏa thuận cuối cùng về chương trình hạt nhân của Iran.
Chính quyền Tổng thống Trump tuyên bố MoU "ưu việt hơn rất nhiều" so với Kế hoạch Hành động Chung Toàn diện (JCPOA) mà Iran ký hồi năm 2015 với Mỹ, dưới thời ông Barack Obama, cùng một số cường quốc khác. Ông Trump đã rút Mỹ khỏi JCPOA hồi năm 2018, trong nhiệm kỳ đầu tiên.
Theo ABC News, dù đều hướng tới mục tiêu ngăn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân, hai văn kiện vẫn có nhiều điểm khác biệt về bản chất.
JCPOA là một thỏa thuận hoàn chỉnh, gồm 18 trang nội dung chính và 141 trang phụ lục kỹ thuật. JCPOA xác định rõ những gì Tehran được và không được phép thực hiện, đồng thời đưa ra cơ chế thanh sát, kiểm chứng và tái áp đặt trừng phạt nếu vi phạm.
Trong khi đó, MoU mang bản chất của một thỏa thuận ngừng bắn hơn và các nội dung mang tính khái quát hơn nhiều. Ông Trump ký văn kiện dài một trang rưỡi này để chấm dứt cuộc xung đột với Iran, cam kết đàm phán và để Iran mở lại eo biển Hormuz, đổi lại Washington sẽ gỡ bỏ phong tỏa với các cảng biển Iran.
JCPOA và MoU cũng có cách hoàn thiện khác nhau. JCPOA là thành quả của tiến trình ngoại giao kéo dài 20 tháng, với hàng loạt cuộc đàm phán giữa Iran với các cường quốc Mỹ, Trung Quốc, Nga, Pháp, Anh, Đức và Liên minh châu Âu (nhóm P5+1).
Ngược lại, ông Trump chọn cách tiếp cận song phương. Mỹ trong nhiệm kỳ hai của ông Trump đã tiến hành đàm phán với Iran suốt nhiều tháng nhưng không có đột phá, sau đó kết luận mối đe dọa từ Iran "cận kề" và quyết định hành động. Tháng 6/2025, quân đội Mỹ ném bom hàng loạt cơ sở hạt nhân của Iran, tuyên bố khiến chương trình hạt nhân nước này "thụt lùi hai năm".
Ông Trump khi đó nói rằng chương trình hạt nhân Iran đã bị "xóa sổ". Nhưng đến cuối tháng 2, ông lại cáo buộc Iran tiếp tục theo đuổi tham vọng hạt nhân và phát triển tên lửa đe dọa lãnh thổ Mỹ.
Đây là lý do ông phát động chiến dịch phối hợp cùng Israel tấn công Iran. Xung đột lan ra khắp vùng Vịnh khi Iran tập kích vào Israel và đồng minh Mỹ tại khu vực để trả đũa, phong tỏa eo biển Hormuz, tuyến huyết mạch dầu khí của thế giới.
Hai bên ngừng bắn từ đầu tháng 4 để đàm phán, và MoU là kết quả của tiến trình từng nhiều lần cận kề sụp đổ này.
JCPOA và MoU cùng đề cập các vấn đề liên quan chương trình hạt nhân Iran, nhưng nội dung trong thỏa thuận năm 2015 cụ thể hơn nhiều so với bản ghi nhớ.
MoU không đi sâu vào chương trình hạt nhân Iran mà để lại những vấn đề này cho giai đoạn đàm phán 60 ngày tiếp theo. Trong bản ghi nhớ, Tehran chỉ cam kết "không sở hữu hoặc phát triển vũ khí hạt nhân".
Tuy nhiên, JCPOA cũng đã bao gồm cam kết tương tự từ phía Iran. Theo thỏa thuận, Iran được phép tiếp tục làm giàu uranium tối đa 3,67% trong 15 năm, đủ để phát triển chương trình điện hạt nhân nhưng thấp hơn nhiều so với ngưỡng 90% để sản xuất vũ khí hạt nhân.
JCPOA không buộc Iran phải tiêu hủy toàn bộ lượng uranium đã làm giàu. Thay vào đó, Tehran phải cắt giảm mạnh kho dự trữ của mình. Tuy nhiên, thời điểm đó lượng uranium làm giàu ở cấp độ cao mà Iran nắm giữ thấp hơn đáng kể so với hiện nay.
Theo Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA), trước khi Mỹ tiến hành chiến dịch không kích hồi tháng 6/2025, Iran đang sở hữu khoảng 5 tấn uranium làm giàu thấp và 400 kg uranium làm giàu ở mức 60%. Những con số này khiến bài toán đàm phán ngày càng phức tạp.
Trong khi đó, hiện chưa rõ một thỏa thuận dưới thời ông Trump sẽ yêu cầu Iran chấm dứt hoàn toàn hoạt động làm giàu uranium hay chỉ áp đặt những giới hạn mới.
Ông chủ Nhà Trắng gần đây dường như để ngỏ khả năng để Iran có một chương trình hạt nhân dân sự. Ông không tỏ ra sốt ruột về lượng uranium làm giàu của Iran, cho rằng phần lớn số vật liệu được làm giàu tới mức 60% đang bị chôn vùi dưới đống đổ nát sau đợt không kích của Mỹ năm ngoái.
Frederic Schneider, nhà nghiên cứu tại Hội đồng Trung Đông về Các vấn đề toàn cầu, cho rằng cam kết mà Iran đưa ra về không phát triển vũ khí hạt nhân không phải là thành quả đáng kể đối với Mỹ.
"Khó có khả năng chính quyền ông Trump sẽ đạt được những cải thiện vượt trội so với JCPOA ở khía cạnh này", ông Schneider đánh giá.
JCPOA không áp đặt các giới hạn đối với năng lực quân sự thông thường của Iran, bao gồm cả kho tên lửa đạn đạo. Đây là một trong những điểm khiến thỏa thuận này hứng chịu nhiều chỉ trích.
Tuy nhiên, MoU cũng không đề cập đến vấn đề này. Ông Trump ngày 17/6 cho rằng việc Iran sở hữu tên lửa đạn đạo là "có thể chấp nhận được", miễn là quy mô kho tên lửa tương xứng với các nước láng giềng.
Một trong những nội dung gây chú ý của cả JCPOA và MoU là các cam kết kinh tế dành cho Iran.
Theo JCPOA, việc dỡ bỏ trừng phạt được thực hiện theo từng giai đoạn và phụ thuộc vào mức độ tuân thủ của Tehran đối với các cam kết hạt nhân. Thỏa thuận mở đường cho Iran tiếp cận trở lại hệ thống tài chính quốc tế, xuất khẩu dầu mỏ và sử dụng một phần tài sản bị đóng băng ở nước ngoài.
MoU đề cập việc dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt, song chưa đưa ra lộ trình cụ thể. Văn kiện chỉ nêu Mỹ sẽ tiến tới chấm dứt các lệnh trừng phạt theo lịch trình được hai bên thống nhất trong thỏa thuận cuối cùng. Ngoài ra, Mỹ cam kết phối hợp với các đối tác khu vực xây dựng kế hoạch tái thiết và phát triển kinh tế Iran trị giá ít nhất 300 tỷ USD. Đây là nội dung không xuất hiện trong JCPOA.
MoU tạo điều kiện để Iran tiếp cận các tài sản bị phong tỏa ở nước ngoài, trong khi ông Trump từng chỉ trích JCPOA vì cho phép Iran tiếp cận nguồn tiền bị đóng băng.
Ali Alavi, giảng viên nghiên cứu Iran và Trung Đông tại Đại học SOAS ở London, cho rằng việc được dỡ bỏ lệnh trừng phạt là ưu tiên hàng đầu của Tehran sau nhiều tuần chiến sự. Theo ông, kế hoạch tái thiết có thể giúp Iran tăng cường hội nhập kinh tế với vùng Vịnh và giảm tình trạng cô lập kéo dài nhiều năm.
MoU còn nhắc đến eo biển Hormuz và Lebanon, những nội dung không có trong JCPOA. Mỹ sẽ từng bước chấm dứt phong tỏa hải quân đối với Iran, còn Tehran khôi phục hoạt động hàng hải qua eo biển. Iran và Oman sẽ tiến hành đối thoại để xác định cơ chế quản lý trong tương lai đối với tuyến hàng hải này.
Theo ông Alavi, đây là dấu hiệu cho thấy vị thế thương lượng của Iran hiện nay đã khác so với một thập kỷ trước. "Iran hiện có nhiều đòn bẩy hơn so với thời kỳ đàm phán JCPOA", ông nhận định.
Các chuyên gia đều cho rằng còn quá sớm để đánh giá liệu MoU có thể phát triển thành một thỏa thuận toàn diện hay không, khi văn kiện mới chỉ đặt nền móng cho giai đoạn thương lượng tiếp theo.
"Điều cần thiết bây giờ là một thỏa thuận đủ hấp dẫn về kinh tế để từng bước đưa Iran ra khỏi cảm giác dễ bị tổn thương và xây dựng lòng tin giữa các bên", bà Aniseh Bassiri Tabrizi, chuyên gia tại Viện nghiên cứu Chatham House, nói.
Shahram Akbarzadeh, giám đốc Diễn đàn Nghiên cứu Trung Đông thuộc Đại học Deakin, Australia, cũng cho rằng MoU "không đề cập đến bất kỳ vấn đề cốt lõi nào" như những gì từng được đề cập trong JCPOA.
"MoU đơn giản là để ngỏ mọi câu hỏi liên quan đến chương trình hạt nhân và hoạt động làm giàu uranium của Iran để hai bên tiếp tục đàm phán, trong khi chưa có gì đảm bảo quá trình đàm phán này sẽ thành công", ông Akbarzadeh nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Nga hạn chế Internet trước thềm duyệt binh 9-5 vì lo drone Ukraine tấn công

Theo Hãng tin Reuters ngày 5-5, nhiều khu vực ở trung tâm Matxcơva rơi vào tình trạng mất kết nối Internet trên điện thoại di động trong cùng ngày, dù dịch vụ gọi điện thoại vẫn hoạt động ở một số nơi.
Các nhà mạng, trong đó có MTS, cảnh báo việc gián đoạn có thể kéo dài từ ngày 5 đến 9-5, trùng với thời gian diễn ra các hoạt động lễ hội quy mô lớn của Nga nhằm kỷ niệm 81 năm Ngày Chiến thắng Thế chiến 2 tại thủ đô.
Giới chức Matxcơva cho biết đây là biện pháp cần thiết nhằm đảm bảo an ninh trong bối cảnh nguy cơ tấn công từ máy bay không người lái (drone) của Ukraine gia tăng.
Bộ Kỹ thuật số Nga sau đó thông báo đã khôi phục truy cập Internet trên di động tại thủ đô, nhấn mạnh các đợt gián đoạn "có mục tiêu" nhằm giảm độ chính xác của drone và hỗ trợ các hoạt động phòng thủ.
Tuy nhiên, việc hạn chế Internet đã gây ra nhiều bất tiện trong đời sống thường nhật. Theo Hãng tin AFP, một số cửa hàng không thể xử lý thanh toán bằng thẻ, trong khi các dịch vụ ATM, gọi xe và ứng dụng bản đồ trực tuyến bị ảnh hưởng.
Ngân hàng Sberbank cũng cảnh báo khả năng gián đoạn các dịch vụ tài chính và nhắn tin, còn tập đoàn công nghệ Yandex cho biết việc đặt taxi trực tuyến có thể gặp khó khăn.
Các trang giám sát truy cập Internet ghi nhận tình trạng gián đoạn không chỉ xảy ra ở Matxcơva, mà còn lan rộng sang nhiều khu vực khác ở phần châu Âu của Nga, bao gồm cả thành phố St Petersburg.
Trong những tháng gần đây, việc cắt giảm hoặc gián đoạn Internet đã trở thành hiện tượng phổ biến tại các khu vực biên giới nước này, khi Nga cho rằng đây là điều cần thiết để đối phó với drone Ukraine sử dụng mạng viễn thông địa phương.
Kiev gần đây cũng tăng cường các cuộc tấn công tầm xa, nhắm vào cơ sở năng lượng và hạ tầng sâu trong lãnh thổ Nga. Ngày 5-5, một nhà máy lọc dầu lớn tại thị trấn Kirishi (vùng Leningrad) đã bốc cháy sau vụ tấn công bằng drone.
Ở chiều ngược lại, Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố đã bắn hạ hàng trăm drone Ukraine trong các đợt tấn công đêm 4-5.
Trước những rủi ro an ninh, Điện Kremlin cho biết lễ duyệt binh năm nay sẽ được thu hẹp quy mô, với lần đầu tiên sau 20 năm không có các màn phô trương khí tài quân sự như truyền thống.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Các hệ thống trí tuệ nhân tạo (AI) đang len lỏi vào mọi ngóc ngách của đời sống với tốc độ chóng mặt, vượt xa khả năng thấu hiểu của chúng ta. Đáng lo ngại hơn, trong khi con người ngày càng mù mờ về cách AI hoạt động, thì AI lại đang thấu hiểu hành vi của con người sâu sắc hơn bao giờ hết.
Đây là lời cảnh báo đanh thép vừa được Giám đốc khoa học của Microsoft, Eric Horvitz, và nhà nghiên cứu Robert West từ Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ (EPFL) đưa ra trong một bài xã luận trên tạp chí khoa học danh tiếng Science.
Các tác giả chỉ ra ba lĩnh vực chính mà AI đang ngày càng trở nên khó nắm bắt đối với nhận thức của nhân loại:
Thứ nhất là sự trỗi dậy của việc AI tự thiết kế AI. Các hệ thống AI đang ngày càng đảm nhận việc thiết kế và cải tiến các AI khác. Quá trình này diễn ra với tốc độ vượt xa khả năng nắm bắt của con người và hoạt động trong "những không gian đa chiều chống lại trực giác".
Dù hiệu suất của hệ thống tăng lên, con người lại phải chật vật để hiểu được tại sao hoặc bằng cách nào chúng làm được như vậy.
Thứ hai là sự giao tiếp nội bộ giữa các AI. Các tác nhân AI hiện đang hình thành những hệ sinh thái đa tác nhân ở quy mô lớn. Giao tiếp nội bộ giữa chúng có thể dần chệch hướng khỏi ngôn ngữ và tư duy của con người, khiến chúng ta ngày càng bất lực trong việc giải mã.
Thứ ba là việc AI "đọc vị" con người. Bằng cách phân tích lượng dữ liệu khổng lồ từ các tương tác, AI đang hiểu chúng ta hơn cả chính chúng ta, tạo ra một tình thế hoàn toàn bất đối xứng.
Các tác giả viết: "Thông qua tương tác liên tục, chúng có thể xây dựng các mô hình ngày càng chi tiết về hành vi và tâm lý con người, nắm bắt không chỉ các sở thích mà còn cả những động lực tiềm ẩn như nỗi sợ hãi, sự không chắc chắn và nhu cầu thuộc về xã hội".
Điều gì sẽ xảy ra khi AI vượt quá ngưỡng hiểu biết của con người? Các chuyên gia cảnh báo rằng nếu không có các biện pháp đối phó mạnh mẽ, sự mờ mịt này có thể tạo ra những hệ thống AI đầy quyền năng nhưng con người không thể quản trị.
Khi sự mất cân bằng này xảy ra, quyền tự chủ cá nhân, quá trình ra quyết định dân chủ và niềm tin vào các thể chế đều có thể bị đe dọa.
Nguy hiểm hơn, khi AI quá hiểu con người, chúng có thể chỉ đưa ra những kết quả phản ánh kỳ vọng của chúng ta thay vì thực tế - nói cách khác là chỉ nói những gì con người muốn nghe. Nếu không hiểu rõ AI, chúng ta thậm chí sẽ không nhận ra điều này đang xảy ra.
Các tác giả cảnh báo: "Tinh vi hơn là khả năng chúng ta sẽ dần mất đi hứng thú trong việc thấu hiểu và dẫn dắt AI. Khi các hệ thống AI gắn chặt vào môi trường của con người, chúng có thể đáp ứng các sở thích nhưng đồng thời cũng định hình chúng.
Các hệ thống được tối ưu hóa để thu hút sự tương tác hoặc sự tán thành có thể làm giảm ma sát và làm nản lòng sự giám sát. Theo thời gian, sự tò mò và hoài nghi có thể xói mòn, dẫn đến sự bỏ mặc và chấp nhận".
Dù bức tranh tương lai có vẻ u ám do sự lan rộng không kiểm soát của AI hiện nay, các tác giả khẳng định vẫn còn hy vọng để giữ cho AI nằm trong vòng kiểm soát.
Giới nghiên cứu cần tập trung buộc các hệ thống AI phải giải thích được các lựa chọn thiết kế và hoạt động nội bộ của chúng theo cách mà con người có thể hiểu được. Điều này bao gồm việc phát hiện sự sai lệch trong ngôn ngữ do AI tạo ra và khen thưởng cho những giao tiếp mà con người có thể diễn giải.
Ngoài ra cần có các khung đánh giá động, mô phỏng môi trường thực tế để liên tục kiểm tra các mô hình AI, thay vì chỉ dùng các bài kiểm tra tĩnh.
Nhấn mạnh tầm quan trọng sống còn của việc duy trì quyền tự chủ và khả năng chất vấn AI, các tác giả kết luận: "Chỉ theo dõi cách các hệ thống AI hành xử là không đủ. Chúng ta cũng phải hiểu cách chúng định hình các mục tiêu và phán đoán của con người, đồng thời đảm bảo rằng mọi người giữ được năng lực và động lực để đặt câu hỏi, kiểm toán và dẫn dắt chúng".
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

