Tôi tên Vân, đã kết hôn được 4 năm và có một con nhỏ gần 2 tuổi. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình. Dù điều kiện kinh tế của cả hai khá tốt, đủ khả năng mua nhà ra ở riêng, nhưng vì là con một nên sau khi kết hôn, vợ chồng tôi quyết định sống cùng bố mẹ chồng. Sống chung, chúng tôi sẽ tiện chăm sóc ông bà và có thể nhờ ông bà hỗ trợ trông cháu khi cả hai đi làm.
Tôi cũng không phải kiểu người ngại sống chung với mẹ chồng, nên khi chồng đề nghị ở cùng bố mẹ, tôi đồng ý. Từ ngày về làm dâu, tôi luôn cố gắng vun vén để gia đình hòa thuận và cũng nghĩ bản thân chưa từng làm điều gì sai trái.
Ở chung nhà với bố mẹ chồng, cùng ăn uống, sinh hoạt, sử dụng điện nước, tôi luôn ý thức chia sẻ chi phí. Tháng nào tôi cũng chuyển cho ông bà 7 triệu đồng, gồm tiền ăn tối và điện nước của gia đình nhỏ 3 người. Ngoài ra, mỗi tuần tôi đều đi siêu thị mua đồ ăn về để trong tủ lạnh. Mỗi khi nhà có đình đám, giỗ Tết, tôi đều chủ động đưa tiền cho mẹ chồng sắm sửa. Chồng tôi còn biếu riêng mẹ 3 triệu đồng để bà có khoản chi tiêu, mua sắm theo ý thích.
Từ ngày sinh con, tôi nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ ông bà, đặc biệt là khi hết 6 tháng nghỉ thai sản và quay trở lại làm việc. Ông bà thay nhau trông cháu để vợ chồng tôi yên tâm công tác.
Tôi luôn biết ơn điều đó nên thỉnh thoảng lại mua tổ yến, hoa quả nhập khẩu hay quần áo để biếu ông bà.
Sau giờ làm, tôi cũng cố gắng sắp xếp về sớm để lo cơm nước cho cả gia đình. Những hôm bận, tôi chuẩn bị sẵn thực phẩm từ trước, cất trong tủ lạnh để chiều về chỉ việc chế biến. Trong nhà, tôi chủ động sắm thêm các thiết bị như máy rửa bát, máy hút bụi, máy giặt… nhằm giảm bớt việc nhà để ông bà đỡ vất vả.
Suốt quãng thời gian đó, cuộc sống của vợ chồng tôi với bố mẹ chồng hầu như không có mâu thuẫn hay va chạm nào.
Cho đến một ngày, mẹ ruột tôi bất ngờ phải nhập viện cấp cứu. Em gái đưa mẹ vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán bà bị viêm ruột thừa cấp, có nguy cơ vỡ và phải phẫu thuật ngay trong đêm.
Ở xa, không thể về kịp, tôi lập tức chuyển 20 triệu đồng tiền tiết kiệm cá nhân cho em gái để đóng viện phí. Sau đó, tôi thưa chuyện với bố mẹ chồng, nhờ ông bà trông giúp cháu để vợ chồng tôi về quê xem tình hình của mẹ.
Chồng tôi hỏi có cần gửi thêm tiền không? Tôi nói mình đã chuyển cho mẹ 20 triệu đồng từ khoản tiết kiệm cá nhân, tạm thời như vậy là đủ, nếu cần thêm tôi sẽ báo sau.
Khi nghe tôi nói đã chuyển tiền cho mẹ ruột, sắc mặt mẹ chồng thay đổi. Nhưng lúc đó mọi việc quá gấp gáp nên tôi không để tâm. Gửi con lại cho ông bà, vợ chồng tôi lên xe về quê ngay trong đêm.
May mắn, ca phẫu thuật của mẹ tôi diễn ra thuận lợi. Chỉ sau vài ngày điều trị, bà đã được xuất viện. Vì công việc không thể nghỉ quá lâu, vợ chồng tôi đành gửi mẹ lại cho anh chị em ở nhà chăm sóc rồi trở về thành phố.
Tối hôm trở lại, dù mệt mỏi sau mấy ngày túc trực trong bệnh viện, tôi vẫn cố gắng vào bếp chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình. Trong bữa cơm ấy, điều đầu tiên tôi nhận được không phải là một câu hỏi thăm sức khỏe của mẹ, mà là câu hỏi về tiền viện phí.
Chồng tôi trả lời rằng ca phẫu thuật thành công, mẹ tôi chỉ nằm viện vài ngày rồi được xuất viện. Tổng chi phí điều trị hơn 20 triệu đồng và khoản tiền đó do vợ chồng tôi chi trả.
Nghe vậy, mẹ chồng nhìn tôi rồi nói, nhà chồng thì tháng nào cũng phải tính toán từng đồng. Nhà đẻ vừa có việc là mang cả cục tiền về. Mẹ ở nhà trông cháu từ sáng đến tối mà không được đồng công nào.
Nghe những lời ấy, tôi chết lặng. Mẹ ruột tôi vừa trải qua ca cấp cứu, vậy mà điều mẹ chồng quan tâm lại là số tiền tôi bỏ ra. Không kìm được cảm xúc, tôi đáp đó là mẹ đẻ của tôi. Tiền bản thân kiếm được, tôi gửi cho mẹ mình thì không cần ai phải cho phép.
Từ trước đến nay, mọi khoản ăn ở trong nhà, tôi đều đóng góp đầy đủ. Bản thân từng đề nghị gửi tiền công trông cháu nhưng bà không nhận. Ngoài 7 triệu đồng tiền sinh hoạt của vợ chồng, tháng nào chồng tôi cũng biếu mẹ riêng 3 triệu đồng, bản thân tôi quà cáp vào các dịp lễ, Tết chưa từng thiếu.
Nếu bà thấy việc trông cháu là làm không công thì từ tháng sau tôi sẽ trả tiền công cho bà. Còn nếu mẹ chồng không muốn tôi sẽ thuê người trông con.
Tôi vừa dứt lời, mẹ chồng bật khóc, trách tôi sống bạc bẽo. Bà nói, khi tôi sinh con thì cần bà chăm sóc, đến lúc con cứng cáp lại cãi lời mẹ, còn đòi thuê người ngoài về thay thế. Nói rồi, bà bỏ dở bữa cơm và đi vào phòng.
Điều khiến tôi buồn hơn là phản ứng của chồng. Anh không phân định đúng sai mà quay sang trách tôi nói hỗn với mẹ, rồi yêu cầu tôi phải xin lỗi bà. Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí nặng nề.
Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và bày tỏ mong muốn chuyển ra ở riêng. Tôi đề nghị thuê một căn nhà gần đó để cuối tuần vẫn có thể đưa con về thăm ông bà. Khi bố mẹ cần, vợ chồng tôi vẫn sẽ có mặt để chăm sóc và phụng dưỡng.
Tôi không ngăn chồng báo hiếu hay bỏ mặc bố mẹ. Nhưng sau chuyện này, tôi nhận ra mình không còn đủ thoải mái để tiếp tục sống chung với mẹ chồng nữa.
Thế nhưng, chồng tôi kiên quyết từ chối. Anh cho rằng tôi đang làm mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, trong khi theo anh, đây chỉ là một mâu thuẫn nhỏ, không đáng để phải ra ở riêng. Anh cũng nói mình là con trai duy nhất nên sẽ không bao giờ rời bố mẹ để sống riêng.
Hiện tại, tôi rơi vào trạng thái rất chán nản. Tôi không ngờ mẹ chồng lại có suy nghĩ và cách tính toán như vậy. Nếu chuyển ra ở riêng thì chồng không đồng ý, còn tiếp tục ở chung thì tôi cũng không thể vô tư sống với mẹ chồng như trước.
Tôi thực sự không biết phải làm gì lúc này, mong mọi người cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Loài cá này, có tên khoa học Parakneria thysi, được quan sát tại thác Luvilombo trong các đợt nghiên cứu năm 2018 và 2020, theo trang IFLScience ngày 3-4.
Chỉ những con cá dài khoảng 3,7 - 4,8 cm mới thực hiện hành trình đặc biệt này, thường diễn ra vào cuối mùa mưa. Dù hành vi của chúng đã được người dân địa phương biết đến từ khoảng 50 năm trước, đây là lần đầu tiên được khoa học ghi nhận và phân tích.
Không giống nhiều loài cá khác dùng miệng để bám và leo, Parakneria thysi sử dụng vây.
Các vây ngực và vây bụng của chúng có các mấu nhỏ, giúp bám chặt vào bề mặt đá trơn trượt. Nhờ đó, chúng có thể nhích từng chút một lên vách đá gần như thẳng đứng, chống lại dòng nước chảy xiết.
Những con cá nhỏ bám vào vách đá để leo thác tại Congo - Nguồn: IFLSCIENCE
Hành trình leo 15 mét vách thác kéo dài trung bình 9 giờ 45 phút song điều đáng chú ý là cá chỉ thực sự di chuyển khoảng 15 phút, phần lớn thời gian còn lại là nghỉ ngơi. Chúng dừng lại trên các gờ đá phẳng, với khoảng 9 lần nghỉ dài (khoảng một giờ) và nghỉ ngắn (khoảng 30 phút).
Trong lúc nghỉ, hàng chục đến hàng trăm con tụ tập lại trước khi tiếp tục leo lên.
Nhóm nghiên cứu cho rằng thời điểm di cư của loài cá này có liên quan đến mực nước và lượng mưa.
Điều kiện thuận lợi để cá leo thác là vào đầu tháng 4, khi mực nước đạt đỉnh. Cá cũng có xu hướng di chuyển vào cuối buổi chiều, khoảng 16h -18h, thay vì buổi sáng.
Mục đích của hành vi này vẫn chưa được xác định chắc chắn. Một số giả thuyết cho rằng chúng tìm kiếm nguồn thức ăn ít cạnh tranh hơn hoặc cố gắng tránh các loài săn mồi như cá da trơn Schilbe intermedius.
Tuy nhiên, môi trường sống của loài cá này đang chịu áp lực từ con người.
Hoạt động đánh bắt, kể cả bằng lưới mịn, cùng với việc khai thác nước cho nông nghiệp có thể làm cạn khu vực hạ lưu và đe dọa quần thể cá.
Nhóm nghiên cứu kêu gọi tăng cường bảo vệ khu vực thác và hệ sinh thái liên quan.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 4 năm, chưa có con. Chồng tôi bằng tuổi, chúng tôi quen nhau qua một nhóm bạn chung.
Ngày mới yêu, tôi thích ở anh sự chín chắn, vui tính và rất biết quan tâm người khác. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi dễ chia sẻ, nói chuyện với nhau như những người bạn, không có cảm giác bị áp lực hay chênh lệch thế hệ như nhiều cặp đôi khác.
Ngay từ khi tìm hiểu, tôi đã biết chồng có một cô bạn thân khác giới chơi với nhau từ năm 15 tuổi. Họ học cùng trường cấp 2, cấp 3, cùng lớn lên, trải qua gần như mọi cột mốc quan trọng của tuổi trẻ. Cô ấy xinh đẹp, học giỏi và mới lập gia đình cách đây không lâu.
Thời điểm mới quen chồng, tôi không hề lấn cấn. Ngược lại còn thấy quý vì nghĩ rằng giữa nam và nữ vẫn có thể tồn tại tình bạn đẹp. Chồng cũng rất thoải mái giới thiệu cô ấy với tôi, không giấu giếm điều gì.
Nhưng sau khi cưới, sống chung và tiếp xúc với gia đình chồng nhiều hơn, tôi mới dần nhận ra mối quan hệ của chồng với cô gái kia thân thiết đến mức nào.
Từ khi về làm dâu, tôi nhận ra bố mẹ chồng rất quý cô ấy. Mẹ chồng gọi cô ấy là "con gái ruột", còn cô ấy thì xưng hô với chồng tôi là "anh trai", được đối xử như anh em trong nhà. Mỗi lần có dịp lễ Tết, cô ấy đều ghé thăm gia đình chồng tôi, hỏi han bố mẹ chồng rất thân tình.
Trong một lần cô ấy sang nhà bố mẹ chồng tôi chúc Tết, tôi mới biết về một câu chuyện thời trẻ, đó là hai người từng đùa với nhau rằng nếu đến 30 tuổi vẫn còn độc thân thì sẽ cưới nhau. Câu nói chỉ mang tính đùa vui thời học sinh, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy khó chịu.
Điều khiến tôi lấn cấn hơn là chồng tôi và bạn thân gần như biết mọi chuyện về nhau. Chồng tôi trong quá khứ yêu ai, trải qua chuyện gì, cô gái kia đều biết. Tất nhiên cô kia cũng vậy. Từ chuyện tình cảm, công việc, thu nhập cho đến những biến cố trong cuộc sống, người đầu tiên cô ấy tìm đến để chia sẻ thường là chồng tôi.
Có lần, bố cô ấy gặp tai nạn, thay vì gọi người thân, cô ấy lại gọi cho chồng tôi trong nước mắt. Chồng tôi cũng lo lắng, sốt sắng như chuyện của chính gia đình mình.
Ngày cưới của cô ấy diễn ra vài tháng trước. Chồng tôi tặng nửa cây vàng dù giá vàng đã tăng lên rất nhiều (4 năm trước khi chúng tôi cưới cô ấy cũng tặng nửa cây vàng).
Khi chồng lên sân khấu tặng quà, hai người bắt tay nhau, rồi cô ấy xúc động bật khóc, nói rằng chồng tôi là người bạn đồng hành quan trọng nhất suốt nhiều năm qua. Nhìn chồng mình cũng rưng rưng nước mắt, tôi ngồi dưới bỗng nhiên sượng sùng, thực sự cảm thấy khó chịu.
Cũng trong tiệc cưới cô bạn đó, tôi mới biết chồng tôi cũng gọi bố mẹ cô ấy là "ba mẹ". Đến nay, dù cả hai đều đã có gia đình riêng, họ vẫn thường xuyên liên lạc, gọi điện hỏi han và cập nhật cuộc sống cho nhau. Mỗi khi tôi bày tỏ sự không thoải mái, chồng lại cho rằng tôi suy nghĩ quá nhiều, rằng đó chỉ đơn thuần là tình bạn tri kỷ kéo dài nhiều năm.
Tuần trước, cô bạn thân của chồng bị lừa mất gần 200 triệu đồng. Trưa đang làm việc, chồng nhắn cho tôi một tin ngắn: "Trưa nay anh không về nhà đâu, xuống gặp bạn một chút". Bình thường, chồng vẫn thường tạt về nhà ăn cơm trưa cùng tôi vì cơ quan gần nhà.
Tôi nghĩ anh chỉ ghé thăm hỏi vài câu rồi về. Nhưng đến chiều tối vẫn không thấy đâu. Gần 5h chiều anh mới về nhà. Sau đó tôi mới biết anh đã dành cả buổi chiều để đưa cô bạn thân ăn, đi cà phê, đi dạo cho khuây khỏa vì sợ cô ấy suy sụp sau cú sốc mất tiền.
Tôi hiểu mất một khoản tiền lớn là chuyện không ai mong muốn. Nhưng hôm đó tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Chồng tôi đi từ gần trưa đến chiều tối để ở bên an ủi một người phụ nữ khác, còn tôi ở nhà một mình đợi cơm.
Tối hôm đó tôi nói mình không thoải mái. Tôi không trách anh quan tâm bạn bè, chỉ là tôi thấy việc dành gần cả ngày bên cạnh một người phụ nữ khác, dù là bạn thân, cũng hơi quá.
Nhưng chồng tôi lập tức nổi nóng. Anh bảo tôi ích kỷ, nhỏ nhen và cố tình kiếm chuyện cãi nhau. "Bạn thân hơn mười mấy năm, giờ nó gặp chuyện lớn như vậy, anh không ở bên động viên thì còn là bạn bè gì nữa?", chồng tôi nói.
Tôi im lặng vì không biết phải trả lời thế nào. Có thể anh đúng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không khỏi tự hỏi nếu người cần được an ủi hôm ấy là tôi, liệu anh có sẵn sàng bỏ cả buổi chiều để ở cạnh tôi như cách anh làm với cô ấy hay không?
Từ hôm ấy đến nay tôi mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu rằng ai cũng có quyền giữ những mối quan hệ thân thiết của riêng mình. Nhưng thú thật, đôi khi tôi vẫn cảm thấy mình như người đến sau trong một mối quan hệ đã gắn bó quá lâu.
Liệu tôi có đang quá nhạy cảm, hay sự băn khoăn của tôi là điều bình thường khi chứng kiến chồng và một người phụ nữ khác thân thiết đến mức ấy? Liệu tôi đang ghen tuông vô lý, hay bất kỳ người vợ nào rơi vào hoàn cảnh của tôi cũng sẽ cảm thấy bất an?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi 24 tuổi, bạn trai hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm, cũng đã tính đến chuyện gắn bó lâu dài.
Tính tôi hơi trẻ con, thích được quan tâm, đi đâu cũng muốn anh báo một tiếng. Thỉnh thoảng tôi còn giận dỗi vô cớ chỉ vì anh mải làm quên nhắn tin. Bạn bè vẫn bảo tôi hơi thích kiểm soát người yêu, nhưng thực ra chỉ vì tôi yêu nhiều nên lúc nào cũng muốn mình là người được anh ưu tiên.
Đổi lại, bạn trai tôi vốn hiền, ít nói, ít giao du ngoài công việc. Từ trước đến nay anh cũng luôn nghiêm túc trong việc cư xử với nữ giới tôi nên tôi chưa từng phải bận tâm chuyện anh thay lòng đổi dạ.
Cho đến khoảng vài tháng gần đây. Anh có một nhóm đồng nghiệp khá thân ở công ty. Trong nhóm có một chị khoảng 40 tuổi, hơn anh khá nhiều tuổi nên ban đầu tôi chẳng để tâm. Tôi còn nghĩ chắc chỉ như chị em trong cơ quan. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy giữa họ có những điều khiến mình khó chịu.
Mỗi lần công ty đi ăn nhậu, sau khi chương trình kết thúc, cả nhóm của bạn trai tôi lại hẹn nhau đi chơi tiếp. Nếu không phải xuất phát từ cơ quan, bạn trai tôi thường chạy xe máy qua tận nhà đón chị ấy rồi hai người cùng đến điểm hẹn với mọi người. Lúc tan cuộc, anh cũng là người đưa chị về.
Tôi từng thắc mắc anh thì anh bảo là do tiện đường, khuyên tôi không nên để ý chuyện vặt vãnh.
Cho đến một hôm, vô tình cầm điện thoại của bạn trai để xem album ảnh, tôi nhìn thấy tin nhắn chị đồng nghiệp kia rủ anh đi xem triển lãm cây cảnh. Đó không phải là lời rủ cả nhóm, mà là rủ riêng. Sau đó chị ấy bận việc gấp nên nhắn hẹn dịp khác. Vài ngày sau, bạn trai tôi qua đón chị ta đi xem triển lãm ở nơi cách trung tâm thành phố 20km.
Có thể với nhiều người, chuyện đó chẳng có gì đáng nói. Chỉ là đi xem một triển lãm và hai người đều yêu thích cây cối. Nhưng với tôi thì không.
Suốt hơn 2 năm yêu nhau, bạn trai hiếm khi chủ động lên kế hoạch đưa tôi đi đâu xa vào cuối tuần. Nhiều lần tôi rủ anh đi hội sách, triển lãm, anh đều bảo bận hoặc để hôm khác.
Vậy mà khi chị đồng nghiệp ngỏ ý muốn đến triển lãm cây cảnh tổ chức tại địa điểm cách xa 20km và nhờ anh qua đón, anh lại nhận lời rất nhanh.
Có thể anh chỉ nghĩ đó là giúp đỡ, giao lưu cùng đồng nghiệp. Nhưng với tôi, điều khiến mình chạnh lòng là cảm giác anh sẵn sàng dành thời gian và sự nhiệt tình ấy cho một người phụ nữ khác.
Trong nhóm chat công ty, hai người còn thường xuyên trêu ghẹo nhau rất tự nhiên.
Tôi biết mình hay suy nghĩ. Có khi chỉ cần thấy người yêu thân thiết với một cô gái khác là trong lòng đã thấy khó chịu. Nhưng tất cả điều đó cộng lại khiến tôi không thể giả vờ như không có gì.
Không chịu nổi sự nghi ngờ, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh. Anh bảo giữa hai người hoàn toàn không có gì, chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Anh khẳng định anh xem chị kia là chị gái, chị đó cũng không bao giờ tỏ thái độ vượt quá giới hạn.
Những lời giải thích chưa đủ để tôi yên tâm. Chị kia vẫn còn độc thân. Giữa nam và nữ liệu có tình bạn trong sáng? Tôi vẫn liên tục trách móc, khóc lóc, gây sức ép đến anh ấy. Anh ấy thấy tôi làm căng, liền rối rít xin lỗi vì những câu đùa trong nhóm chat và cả chuyện đi xem triển lãm cây cảnh. Anh hứa từ nay về sau sẽ chú ý hơn trong mối quan hệ với đồng nghiệp khác giới để tôi không phải suy nghĩ.
Tôi muốn tin anh. Nhưng càng cố bỏ qua, tôi lại càng thấy băn khoăn. Không phải vì chị ấy lớn hơn anh 14 tuổi nên tôi đang ghen tuông vô cớ. Tôi hiểu tình cảm đâu liên quan đến tuổi tác.
Tôi lấn cấn cảm giác người yêu mình đang dành sự quan tâm cho một người phụ nữ khác mà trước giờ tôi vẫn nghĩ chỉ nên dành cho người yêu.
Liệu tôi đang quá trẻ con, thích kiểm soát nên mới nghĩ nhiều? Nếu tiếp tục nhắc lại chuyện này, tôi sợ anh nghĩ mình nhỏ nhen, ghen tuông vô lý. Nhưng nếu cứ im lặng, tôi lại không biết làm sao để gạt cảm giác bất an trong lòng.
Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!