Hôm qua, hai cha con ngồi tâm tình với nhau. Những câu chuyện không chỉ là việc học hành hay công việc trước mắt nữa, mà là về tương lai của con. Tôi chia sẻ nhiều điều và bất chợt nhắc đến con của con – là cháu ngoại của mình.
Tôi khựng lại mấy giây. Trời ơi, danh xưng “ông ngoại” nghe xa xôi lắm mà giờ trở nên rất gần. Nhận ra, mình đã già nên biết được chút gì thì mở lòng chia sẻ với con vậy. Tôi nói với con, làm chuyên gia tâm lý là một nghề quá hữu ích nhưng cũng rất nặng nề.
Mỗi ngày con sẽ sẽ lắng nghe rất nhiều nỗi đau, rất nhiều tổn thương của người khác. Nếu bản thân không đủ bình an thì rất dễ mang những cảm xúc tiêu cực ấy về nhà. Muốn giúp người khác bước ra khỏi bóng tối, trước hết mình phải giữ được ánh sáng bên trong chính mình. Vì vậy, phải sống rất cân bằng.
Giữ đời mình có tối thiểu 5 ngăn kéo: tình yêu, công việc, gia đình, bạn bè và thú vui.
Có thể các ngăn kéo đó đầy vơi khác nhau nhưng đừng để 1 ngăn quá tràn đầy hoặc rỗng không. Và quan trọng nhất, đừng quá bận tâm đến chuyện kiếm thật nhiều tiền. Hãy làm nghề thật tử tế. Khi người ta tin mình, khi mình tạo ra giá trị thật sự, tiền sẽ tự tìm đến.
Tôi cũng nói với con một điều mà có lẽ thế hệ của tôi ngày trước ít ai nghĩ tới: đừng xem việc thuê nhà là thất bại.
Một căn nhà to đẹp là điều đáng quý, nhưng nó không phải thước đo của một cuộc đời thành công. Nếu phải đánh đổi cả tuổi trẻ bằng áp lực trả nợ, bỏ lỡ những chuyến đi, những trải nghiệm, những người bạn và những năm tháng khỏe mạnh nhất, thì cái giá ấy đôi khi quá đắt.
Hãy thấy việc thuê nhà để ở là bình thường. Suy cho cùng, chết cũng không thể mang theo tài sản được. Trong khi đó, tiền thay vì mua nhà, có thể làm được nhiều điều có giá trị.
Tất nhiên, nếu con may mắn có tiền dư dả, thì mua nhà có thể là một quyết định phù hợp. Tiền của con kiếm được không chỉ để tích lũy.
Nó còn để mua trải nghiệm, mua ký ức, giúp đỡ người khác và tạo nên một cuộc đời đáng nhớ. Và đừng cảm thấy có lỗi khi nghỉ ngơi cho dù con mới bắt đầu đi làm. Cuộc đời không phải lúc nào cũng là một cuộc đua marathon mà mình phải cắm đầu chạy. Nghỉ để sống tiếp cũng là một phần của hành trình.
Rồi tôi nhắc con về chuyện học.
Con sẽ còn học lên tiến sĩ. Nhưng bằng cấp, suy cho cùng, chỉ chứng minh rằng mình có một nền tảng chuyên môn nhất định và biết cách nghiên cứu. Điều giữ cho một con người không bị tụt lại phía sau không phải là tấm bằng treo trên tường, mà là khả năng tự học mỗi ngày. Công nghệ đang phát triển mạnh.
Xã hội thay đổi quá nhanh và nghề nghiệp nào cũng cần cập nhật liên tục. Chỉ có người không ngừng học mới luôn giữ được sự tươi mới trong suy nghĩ và niềm vui với cuộc sống.
Hãy thành thật trả lời câu hỏi này mỗi ngày: người ta có thể tìm lời giải đáp vấn đề của họ nhờ AI, vậy tại sao, họ vẫn cần đến mình?
Tôi cũng nói với con một điều mà có lẽ nhiều bậc cha mẹ ít đề cập: ba mẹ không nuôi con để sau này con nuôi lại. Nước mắt luôn chảy xuôi. Con hãy dùng đồng tiền mình làm ra để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Ba sẽ tự lo cho bản thân đến ngày cuối cùng trong cuộc đời mà không cần sự chu cấp gì của con.
Đến lượt con có con, chắc chắn con của con sẽ lớn lên trong một thế giới mà 18 tuổi là tự lập, tự vay tiền đi học, tự xây dựng cuộc đời của mình. Đó là quy luật tự nhiên của một xã hội ngày càng đề cao tính độc lập.
Vì vậy, hãy sống tốt cuộc đời của chính mình.
Tôi cũng mong con sẽ luôn có tình yêu. Bởi vì, tình yêu làm cuộc sống này ấm áp và tươi đẹp. Nhưng đừng bao giờ đánh mất sự độc lập của mình.
Hãy yêu hết lòng, nhưng đừng sống dựa vào một ai. Nếu có một người đồng hành, cuộc đời sẽ nhiều tiếng cười hơn. Nhưng nếu một ngày, không may mắn mà phải chia tay, thì mình vẫn đủ bình tĩnh, bản lĩnh để tiếp tục sống một cuộc đời tử tế, an vui.
Cuối cùng, tôi nhắc con về gia đình.
Ông bà nội của con có hơn mười anh chị em. Đó là những đại gia đình, đông đúc và gắn bó. Đến thế hệ ba, anh em, họ hàng bà con đã ít hơn. Đến thế hệ con, sẽ càng ít hơn nữa, chưa kể mỗi người lại sống ở một thành phố, thậm chí một quốc gia khác nhau.
Thế giới rộng hơn, nhưng gia đình lại nhỏ dần đi. Có lẽ vì vậy mà càng phải trân quý những người thân ít ỏi của mình. Chỉ một cuộc gọi hỏi thăm, tin nhắn chúc mừng sinh nhật hay một lần ghé thăm cũng đủ giữ cho sợi dây gia đình không bị thời gian và khoảng cách làm phai nhạt.
Buổi nói chuyện kết thúc.
Cha và con đều rơm rớm nước mắt dù câu chuyện cũng không có gì lớn. Tôi nhìn con gái và biết rằng, điều mình mong muốn nhất không phải là con thật thành công hay giàu có. Chỉ mong con sống độc lập, tử tế, giữ được sự bình an trong lòng và luôn thấy cuộc đời này đẹp, thú vị.
Còn tôi, quay lại cuộc sống bình thường và chấp nhận – mình sẽ trở thành một ông ngoại xì tin và luôn vui vẻ, hăm hở với đời!
Nước Pháp đang trải qua đợt nắng nóng từ ngày 15/6. Trước đó, đợt oi bức hồi tháng 5 đã xô đổ nhiều kỷ lục nhiệt độ trên một nửa lãnh thổ nước này.
Bà Christelle Robert, chuyên gia cơ quan thời tiết quốc gia Meteo-France, dự báo vùng áp thấp nóng sẽ bao trùm cả nước trong tuần. Nhiệt độ nhiều nơi đạt 37 độ C vào ngày 17/6 và có khả năng lên mức 40 độ C vào Chủ nhật, trùng dịp lễ hội âm nhạc toàn quốc "La Fete de la Musique". Nền nhiệt khu vực Paris cùng các vùng phía đông tăng cao.
Để ứng phó thời tiết, chính quyền Paris cho phép người dân bơi lội tại một đoạn kênh Saint-Martin ở phía đông thành phố từ tối 17/6. Khu vực này có nhân viên cứu hộ giám sát. Tháng trước, nhiều thanh niên tự ý nhảy xuống dòng kênh này để tắm.
Ông Emmanuel Gregoire, lãnh đạo thành phố Paris, cho biết việc huy động lực lượng cảnh sát để ngăn cản người dân bơi lội trong thời tiết 40 độ C là không hợp lý. "Người dân hãy tận hưởng dòng nước giải nhiệt và luôn chú ý an toàn", ông Gregoire viết trên mạng xã hội. Ông nói thêm hành vi nhảy từ trên cầu xuống kênh bị cấm vì có nguy cơ mất an toàn.
Bà Alexandra Cordebard, Thị trưởng quận 10, cho biết việc mở cửa kênh đào sớm hơn lịch trình tháng 7 hàng năm là giải pháp giúp thành phố thích ứng với biến đổi khí hậu.
Người dân thủ đô cũng có thể bơi tại các điểm dọc sông Seine. Mùa hè năm ngoái, giới chức Paris mở cửa dòng sông này lần đầu tiên sau một thế kỷ, sau khi hoàn thành dự án làm sạch trị giá hơn một tỷ euro phục vụ Thế vận hội 2024.
Chuyên gia khí hậu Matthieu Sorel cho biết nước Pháp đang đối mặt tình trạng tăng nhiệt với tần suất và cường độ ngày càng cao. Từ năm 1947, Meteo-France (Cơ quan thời tiết, khí hậu Pháp) ghi nhận tổng cộng 51 đợt nắng nóng trên toàn quốc, trong đó 34 đợt xuất hiện từ năm 2000 và 26 đợt tính từ năm 2011. Liên Hợp Quốc cho biết nhiệt độ trung bình toàn cầu sẽ tiếp tục duy trì mức cao trong năm nay và bốn năm tới.
Đợt nắng nóng dự kiến kéo dài sang tuần sau. Mức nhiệt 35 độ C bao trùm lưu vực Paris, thung lũng Loire, khu vực Grand Est, Auvergne và Lyon. Riêng phía tây nam và tây vùng Burgundy, nhiệt độ có thể đạt mức 38 độ C.
Ngày 16-5, Cục Truyền thông Công an nhân dân phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị tổ chức chương trình Ngày hội báo chí, truyền thông Công an nhân dân hướng về cơ sở với chủ đề "Vì bình yên bản làng".
Chương trình được tổ chức tại bản Chiềng Đi 2, xã Vân Hồ, tỉnh Sơn La.
Phát biểu tại chương trình, đại tá Nguyễn Thị Thu Hằng - Phó cục trưởng Cục Truyền thông Công an nhân dân - cho biết "Vì bình yên bản làng" là hoạt động nhằm cụ thể hóa phong trào thi đua Ba nhất: kỷ luật nhất - trung thành nhất - gần dân nhất do Bộ Công an phát động.
Đồng thời thể hiện tinh thần đổi mới, hướng về cơ sở, lấy người dân làm trung tâm trong công tác tuyên truyền, báo chí, truyền thông của lực lượng Công an nhân dân.
Ban tổ chức lựa chọn Sơn La và Vân Hồ bởi đây là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, giàu bản sắc văn hóa và cũng là địa bàn có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng.
"Vì bình yên bản làng còn là không gian kết nối giữa lực lượng công an, chính quyền, báo chí, doanh nghiệp và Nhân dân, là dịp để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của bà con, lan tỏa những câu chuyện đẹp, mô hình hay từ cơ sở", đại tá Hằng nhấn mạnh.
Chương trình diễn ra với nhiều hoạt động như giao lưu văn hóa cộng đồng, giới thiệu sản vật địa phương, tuyên truyền pháp luật, trải nghiệm chuyển đổi số, các hoạt động an sinh xã hội và chương trình nghệ thuật đặc sắc đậm bản sắc dân tộc.
Bên cạnh đó còn có các hoạt động an sinh xã hội, "Gian hàng 0 đồng", vận động giao nộp vũ khí tự chế...
Tại chương trình, người dân cùng cán bộ công an hào hứng, rộn ràng tham gia nhiều hoạt động văn hóa, dân gian đặc sắc như thi giã bánh dày, thi nấu cỗ, tạo nên không khí vui tươi, đoàn kết và đậm đà bản sắc truyền thống.
Người dân thể hiện tài năng vẽ sáp ong lên vải lanh, làm trang phục truyền thống dân tộc Mông, nhiều trang phục thổ cẩm của các dân tộc cũng được bày bán tại chương trình - Ảnh: DANH TRỌNG
Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa - mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.
Tôi từng đứng trước nhiều "bậc thềm" như thế - không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.
Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.
Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.
Nhưng hội trường lại ở tầng 5 - và không có thang máy.
Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp - nhờ sự hỗ trợ của mọi người.
Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.
Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về "xóa bỏ rào cản", nhưng không khỏi chạnh lòng.
Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những "bậc thềm" cần được nhìn lại.
Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.
Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm - ngay từ cơ hội được tham gia.
Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ - và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.
Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.
Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.
Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.
Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.
Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một "bậc thềm vô hình" trong cách nhìn nhận về chúng tôi
Và chúng tôi - cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp - từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những "bậc thềm" phía trước thấp xuống.
Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ "làm cho có" sang "làm để dùng được"; từ "hỗ trợ" sang "trao quyền".
Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.
Những điều đó không lớn - nhưng đủ để một người không phải dừng lại.
Tôi vẫn đang mỗi ngày ghép những mảnh vải nhỏ thành một bức tranh.
Và tôi nghĩ việc xóa bỏ rào cản cũng như vậy.
Bắt đầu từ việc bỏ đi một bậc thềm.
Rồi thêm một bậc thềm nữa.
Để một ngày nào đó, "hòa nhập" sẽ không còn bắt đầu bằng việc phải bước qua một trở ngại, mà là một con đường mở sẵn - cho tất cả mọi người.