Vợ chồng tôi cùng tuổi, cùng quê, trước khi kết hôn chúng tôi đã có thời gian khá dài tìm hiểu. Chồng tôi là con trai út, trên có hai chị gái; nhà tôi có tôi và chị gái. Bố tôi luôn tự hào có hai cô con gái ngoan ngoãn, không bận tâm việc không có con trai dù ông là trưởng họ. Vợ chồng tôi cưới được 5 năm, có hai con gái 3 tuổi và hơn một tuổi. Lúc biết tin bạn thứ hai là con gái, chồng cũng thẫn thờ vài ngày, nhưng sau đó lấy lại tinh thần bảo với tôi điều kiện nhà mình chỉ đủ nuôi hai con, miễn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn là được.
Chúng tôi đã có nhà ở Hà Nội do hai vợ chồng tự mua, thu nhập của chồng bằng 2/3 tôi, tổng 50 triệu đồng mỗi tháng. Công việc của chồng đi sớm về muộn, hay phải ở lại công ty buổi tối, cuối tuần có việc đột xuất thì phải đi nên việc chăm con, nhà cửa chủ yếu do bà ngoại và tôi phụ trách (ông bà nội yếu nên không phụ giúp được). Tôi nghĩ cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua nhưng không, gần đây chồng hay bóng gió việc muốn có con trai. Lý do anh đưa ra là con trai có thể gánh vác nhiều việc; nhà đất ở quê sau có người hương khói và có con trai thì anh sẽ có “động lực” làm việc nhiều hơn. Anh cũng trách tôi lại “lỡ” có bầu bạn thứ hai mà không đi can thiệp để chọn giới tính.
Khi nghe những lời đó tôi vừa tức giận vừa bàng hoàng. Không ngờ người chồng điềm đạm, hiểu chuyện lại có những suy nghĩ như vậy. Con đâu phải một mình tôi sinh ra. Tôi nói rõ với chồng rằng không có nhu cầu có thêm con, hai con với tôi là đủ. Tôi không muốn con lớn lên sẽ mặc cảm chỉ vì là con gái, nhất là từ những người thân thiết. Thêm nữa nếu sinh thêm sẽ cần thuê giúp việc, mà với điều kiện của nhà tôi sẽ không cáng đáng nổi. Tôi cũng không nỡ để hai ông bà ngoại xa nhau quá lâu như vậy.
Sức khỏe và tâm lý của tôi đều bị giảm sút sau mỗi lần sinh và chăm con, cộng với cơ hội công việc cũng bị ảnh hưởng. Việc chăm con, chồng chỉ làm khi có thời gian chứ không hề cố gắng sắp xếp công việc để về sớm hơn. Chồng tan làm về thì nhà cửa cơm nước đã xong xuôi, anh chỉ chơi với con tầm một tiếng sau khi đi làm về để tôi ăn tối, tắm rửa rồi anh cũng ngủ phòng riêng. Con ốm, sốt, cần đi khám cũng là tôi một mình đưa đi vì anh “không thể” nghỉ phép.
Đã mấy tuần hai vợ chồng không nói chuyện với nhau, đều chờ đối phương hồi tâm chuyển ý. Với tôi, yêu cầu sinh thêm con hết sức vô lý vì người ảnh hưởng chính là tôi và các con. Tôi định sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng để quyết định trước khi bạn lớn tròn 3 tuổi. Tôi thật sự tiếc quãng thời gian vừa qua và những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng; nhưng khi chồng không còn đủ tôn trọng mình thì cũng đến lúc phải mạnh mẽ ra đi. Mong quý độc giả chia sẻ để tôi vượt qua giai đoạn này.
Em 15 tuổi, đang trong giai đoạn ôn thi tuyển sinh vào lớp 10. Hôm nay, 12/04 là ngày sinh nhật của em. Em mong chờ lắm nhưng bố mẹ không nhớ. Em thấy cũng không sao vì em nghĩ ba mẹ lớn rồi, chắc có lúc nhớ lúc quên. Nhưng mẹ lại mắng chửi em không lý do rồi còn nói cho hàng xóm toàn những điều xấu về em cùng với tật xấu của em, có cái thật có cái giả. Em nghe vậy chỉ biết nuốt ngược ấm ức vào trong.
Em áp lực thi cử, mẹ không nói một lời an ủi hay cổ vũ em thì thôi, vào chính ngày sinh nhật của em, mẹ còn mắng chửi, nói em hỗn hào chỉ vì em im lặng khi mẹ chửi. Em thấy mẹ quá đáng nhưng cũng thấy bản thân vô dụng. Bây giờ em cảm thấy bối rối lắm và rất cần lời khuyên của các cô chú, anh chị.
Tôi kết hôn được ba năm và có một đứa con. Đã nhiều đêm tôi trằn trọc, tự lừa dối cảm xúc rằng cuộc sống hôn nhân của mình vẫn ổn. Nhưng hôm nay, tôi dũng cảm nhìn nhận lại rằng cuộc hôn nhân này đang bóp nghẹt tim tôi từng ngày. Vợ chồng tôi không chung tài chính, tư tưởng sống. Chồng tôi là người làm ăn, đang trả góp chiếc xe tải khoảng 10 triệu mỗi tháng nên toàn bộ tiền làm ăn, kinh doanh có được, anh đều đổ dồn vào làm vốn và trả góp xe.
Tôi thấy anh có nhiều vấn đề phải lo nên nói để mình lo cho con. Anh có dư chút thì phụ tôi nuôi con. Anh không muốn tôi biết công việc làm ăn của anh. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều gạt đi. Mỗi tháng, khi nào tôi nhắc anh mua cho con hộp sữa, anh mới mua, còn tôi không nói thì anh mặc định tôi là người phải lo những chi phí này. Anh có thể mời bạn nhậu một chầu nhậu mấy trăm nghìn nhưng mua cho con một hộp sữa lại nói không có tiền. Tôi nói anh có tiền rủ bạn nhậu mà không có tiền mua sữa cho con là anh giận, nói tôi không biết thông cảm cho anh đủ điều.
Tôi cảm nhận được nhiều khi bạn của anh còn quan trọng hơn cả mẹ con tôi. Nhiều khi tôi thấy mình có chồng nhưng chẳng khác nào mẹ đơn thân. Tiền tôi để dành, anh cũng nói đưa anh mượn làm ăn, vài hôm anh trả. Nhưng khi tôi cần tiền, nhắn anh trả thì mẹ anh và anh chửi tôi không biết chia sẻ với chồng. Tôi thật sự rất muốn ly hôn. Mọi người cho tôi hỏi là tôi không biết thông cảm cho chồng hay tôi nên ly hôn người chồng vô tâm này?
Tôi có ngoại hình ưa nhìn, 27 tuổi, làm văn phòng, trải qua hai mối tình nhưng không thành, đang yêu một người đàn ông hơn 3 tuổi. Người thứ nhất quen được 5 năm rồi chia tay, người thứ hai quen được một năm rồi phát hiện anh không thành thật nên tôi cũng dựng lại. Với người hiện tại, tôi quen nửa năm rồi, thấy phù hợp và cả hai tính đến chuyện cưới xin. Anh làm xây dựng nhưng bảo một năm trước đã không đi làm vì gia đình chỉ có hai mẹ con, giờ mẹ bán hàng tạp hóa bận quá nên anh ở nhà phụ bán cùng.
Tôi không thích đàn ông suốt ngày quanh quẩn trong nhà, làm những việc vặt vãnh, vì thế chúng tôi thường xuyên cãi nhau về chuyện việc làm của anh. Mỗi lần nhắc đến anh lại ậm ừ rồi lảng sang chuyện khác. Lúc đầu anh nói tìm việc gần nhà cho tiện đi lại với phụ giúp mẹ nhưng chưa tìm được. Tôi lên mạng tìm giúp, có việc anh cũng đi làm nhưng chỉ được vài bữa lại nghỉ. Anh nói ở công ty đó nhiều người toxic, không phải môi trường làm việc tốt nên không muốn tiếp tục.
Anh cứ ở nhà suốt mà chẳng sốt ruột về chuyện việc làm, không hề chủ động tìm việc. Tôi không biết đến bao giờ anh mới tìm được công việc ưng ý. Có lần bực bội quá tôi bảo nếu anh không tìm được việc ổn định thì sẽ không có chuyện cưới xin gì cả. Anh dỗi, bảo tại sao tôi dám mang chuyện cưới xin ra để dọa anh. Tôi cảm thấy bất mãn vì chồng tương lai, anh không hề có chí cầu tiến. Chẳng nhẽ anh muốn cả đời chỉ ở nhà bán tạp hóa?
Tôi phải làm sao để anh hiểu và thay đổi? Chẳng nhẽ tôi lại tan vỡ mối tình thứ ba chỉ vì bạn trai chỉ muốn ở nhà bán hàng tạp hóa? Cuộc sống gia đình về sau tôi nghĩ còn nhiều vấn đề hơn thế nữa, nếu không tìm được tiếng nói chung chắc chúng tôi sẽ chẳng thể giữ được hạnh phúc nhỏ. Mong được các bạn chia sẻ.