Dành cả thanh xuân để làm đôi chân cho đứa con bại não, bà Trang chưa bao giờ dám mơ về một ngày được cùng con đứng trên bục vinh danh đại học. Thế nhưng, sau 22 năm ròng rã cùng con chiến đấu với nghịch cảnh, người mẹ ấy đã có thể mỉm cười trong nước mắt khi nhìn con cầm trên tay tấm bằng cử nhân. Đây không chỉ là thành quả của một cá nhân, mà là bài ca về tình mẫu tử thiêng liêng và nghị lực sống phi thường.
Trong lễ tốt nghiệp mới đây của Trường ĐH Ngoại ngữ – Tin học TP.HCM, Nguyễn Thành Lâm ngồi trên xe lăn với sự hỗ trợ của mẹ để lên sân khấu nhận tấm bằng cử nhân. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ khiến nhiều người không khỏi tò mò: hành trình phía sau của chàng trai này là gì?
Gặp Lâm sau buổi lễ tốt nghiệp vài ngày, điều gây ấn tượng với tôi không chỉ là sự điềm tĩnh, mà còn là cách chàng trai này nhìn nhận những khó khăn của mình như một điều… bình thường. Bên cạnh Lâm, “người bạn đồng hành” quen thuộc vẫn là chiếc khung tập đi. Dù việc di chuyển có nhiều hạn chế, từng bước đi đều nặng nề, nhưng Lâm vẫn có thể tự chạy xe ba bánh đi học, đi làm.
Lâm kể bản thân chào đời không may mắn như nhiều bạn khác, cậu bị bại não co cứng do sinh ngạt. Lâm tâm sự rằng những năm đầu đời, việc ngồi, bò hay di chuyển là điều tưởng chừng rất xa vời. Đến năm 3 tuổi, Lâm vẫn chưa thể tự ngồi, cơ thể rất yếu. “Gia đình khi đó đã đưa mình từ Tiền Giang (nay là Đồng Tháp) đến Vĩnh Long để tập vật lý trị liệu. Mình và mẹ thuê phòng trọ ở đó cho tiện việc điều trị, còn ba thỉnh thoảng sẽ đến thăm”, Lâm kể.
Sau khoảng thời gian kiên trì, cơ thể Lâm đã có những bước tiến. Thành quả đầu tiên của cuộc đời cậu không phải là điểm số, mà là cái ngồi vững chãi ở tuổi lên bốn. Từ đó đã mở ra hy vọng cho cuộc đời Lâm và cả gia đình.
Lên 7 tuổi, độ tuổi đến trường, gia đình Lâm lại đối mặt với những lời bàn tán như: “Nó bị vậy đi học làm gì” hay “Bị vậy sao không lo tập đi đứng”… Nhưng lúc đó bà Nguyễn Thị Thùy Trang (47 tuổi, mẹ của Lâm) vẫn quyết tâm cho con trai được đi học. “Năm 7 tuổi, mẹ đưa mình về lại nhà và đăng ký cho đi học. Vì đi học muộn nên gia đình xin trường cho miễn học mẫu giáo”, Lâm nhớ lại.
Từ đó, hành trình đến trường của Lâm bắt đầu, dù không hề dễ dàng, nhưng chưa bao giờ thiếu vắng bóng mẹ. Suốt 9 năm ròng rã từ tiểu học đến THCS, mẹ chưa bao giờ để Lâm đơn độc trên con đường đến trường. Lâm nhớ lại, những năm tiểu học, hình ảnh in sâu trong ký ức cậu là người mẹ đứng lặng lẽ ngoài cửa lớp mỗi giờ ra chơi, trên tay lúc nào cũng sẵn đồ ăn vặt cho con.
“Nhờ thời gian tập ở Vĩnh Long, từ lớp 1 mình đã có thể dùng xe lăn lắc tay để đi học. Vì không yên tâm nên mẹ luôn đi bộ theo sau, cũng may là trường gần nhà. Lên lớp 6, trường xa hơn, mẹ chuyển sang đạp xe đi theo. Dù nắng hay mưa, ngày nào mẹ cũng đưa đón”, Lâm xúc động kể.
Lâm thừa nhận, khó khăn lớn nhất không chỉ nằm ở thể chất mà còn là cảm giác tự ti. Suốt những năm qua, Lâm không tránh khỏi những ánh nhìn khác biệt và lời bàn tán. “Ban đầu mình cũng bị ảnh hưởng, nhưng rồi nghĩ họ nói xong rồi thôi, nếu cứ bận tâm thì chỉ làm mình buồn thêm. Vì vậy, mình chọn tập trung học và phát triển bản thân”, Lâm nói.
Bước ngoặt lớn đến vào những năm THPT, khi Lâm buộc phải tự lập nhiều hơn. Chàng trai kể nhà cách trường 7 km, mẹ không biết chạy xe máy nên một mình đến trường bằng chiếc xe điện 3 bánh. Từ đây, hành trình đến trường không còn bóng dáng mẹ bên cạnh mỗi ngày. Nhưng đổi lại, Lâm có thêm những người bạn đồng hành, bạn bè, thầy cô luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
Không chỉ dừng lại ở việc đến lớp, Lâm còn thi đỗ vào Khoa Công nghệ thông tin, Trường ĐH Ngoại ngữ – Tin học. Lâm kể ngày nhận tin trúng tuyển, cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc. Nhưng niềm vui ấy cũng đi kèm với nỗi lo của người mẹ. “Lúc nó ở gần mà tôi còn lo, phải đi theo sau mỗi lần đến trường, huống chi lên thành phố sống một mình”, bà Trang nói.
May mắn thay, Lâm có người chú ruột ở thành phố hỗ trợ trong suốt khoảng thời gian học đại học. Sau nhiều năm kiên trì đến lớp, Lâm đã có thể cầm trên tay tấm bằng cử nhân loại khá. “Mình muốn cùng mẹ cầm chung tấm bằng đại học vì hành trình này nếu không có mẹ có lẽ đã không có mình ngày hôm nay. Mình biết ơn bản thân vì không bỏ cuộc và cả những người đã luôn bên cạnh giúp đỡ”, Lâm bộc bạch.
Ngày nhìn thấy con trai trưởng thành, bà Trang không giấu được sự xúc động. Người mẹ ấy đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình để chăm sóc con. Từ những ngày thuê trọ xa nhà để tập vật lý trị liệu, đến những năm tháng đưa đón con đi học, từng bữa ăn, bộ quần áo… tất cả đều xoay quanh đứa con trai đặc biệt.
Bà Trang nghẹn ngào chia sẻ: “Thấy con mình như vậy, tôi thương lắm. Hồi nhỏ, tay chân, cơ thể nó đã yếu ớt lại còn bệnh suốt nên cứ ai hỏi tới là tôi lại khóc. Có những lúc rất vất vả, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dừng lại. Tôi chỉ sợ, nếu không cho con đi học thì sau này con biết làm gì để sống. Đến hôm nay, nhìn con trai cầm trên tay tấm bằng đại học, tôi mừng lắm. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày này”.
Bên cạnh Lâm còn có sự hỗ trợ của những người bạn tốt. Trần Tuấn Kiệt, bạn học cùng khoa, người thường xuyên hỗ trợ Lâm trong những năm đại học, chia sẻ: “Những hôm học cùng, Lâm chạy xe đến trường rồi gọi mình xuống hỗ trợ đưa bạn lên lớp. Nhìn bạn đi học đều đặn như vậy, mình thật sự rất nể. Nếu là mình, chắc đã nản từ lâu rồi”.
Hành trình của Lâm là câu chuyện của những nỗ lực lặp đi lặp lại mỗi ngày, từ việc tập ngồi, tập đi, đến kiên trì đến lớp, vượt qua ánh nhìn và cả những giới hạn của bản thân. Lâm bộc bạch: “Ai cũng có những khó khăn riêng, nhưng điều quan trọng là đừng để nó định nghĩa cuộc đời mình. Cứ kiên trì, tin vào bản thân và đừng ngại khác biệt vì đôi khi chính những điều tưởng là điểm yếu lại trở thành sức mạnh”.
Sáng 26.4, tức mùng 10.3 âm lịch, không khí tại đền tưởng niệm các Vua Hùng trong công viên Tao Đàn (tọa lạc tại trung tâm P.Bến Thành, TP.HCM - Q.1 cũ) diễn ra đầy trang nghiêm.
Từ sau 8 giờ sáng, nhiều người về dâng hương, khiến khuôn viên của đền nhanh chóng đông người. Các bậc cao niên, nhiều bạn trẻ xếp hàng để dâng hương, dâng lễ vật với tấm lòng hướng về nguồn cội.
Đền tưởng niệm Vua Hùng tại công viên Tao Đàn được thiết kế mái ngói, họa tiết trang trí đều mang phong cách đền thờ cổ truyền, tạo nên không gian linh thiêng. Gian chính diện có 3 bức tượng đồng, ở giữa thờ Vua Hùng, bên trái thờ Quốc mẫu Âu Cơ và bên phải thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Phía sau đền hùng là nơi thờ công chúa Tiên Dung và công chúa Ngọc Hoa.
Ngoài ra, khu tưởng niệm các Vua Hùng dựa trên những nét đặc trưng của khu di tích đền Hùng - Vĩnh Phú là quần thể kiến trúc điêu khắc mang tính chọn lọc từ nền văn hóa Văn Lang qua lịch sử khảo cổ và truyền thuyết dân gian như: phù điêu Lạc Long Quân và Âu Cơ, phù điêu Thánh Gióng đánh giặc Ân, phù điêu Sơn Tinh - Thủy Tinh, phù điêu dưa hấu An Tiêm…
Dịp lễ năm nay, những dòng người đổ về các đền thờ Vua Hùng dâng hương không chỉ thể hiện truyền thống "uống nước nhớ nguồn" mà còn gìn giữ các giá trị văn hóa trong đời sống hiện đại, đặc biệt là giới trẻ.
Nguyễn Cảnh Huy, sinh viên Trường ĐH kiến trúc TP.HCM, chia sẻ việc đến đền thờ vua Hùng mỗi dịp mùng 10.3 âm lịch đã trở thành thói quen. "Đây là dịp để tưởng nhớ tổ tiên đã có công lao dựng nước và giữ gìn truyền thống biết ơn từ nhiều thế hệ trong gia đình của mình", Huy nói.
Theo Huy, ấn tượng trước những mâm lễ vật tươm tất được người dân thành kính dâng lên. "Nhìn bàn thờ nghi ngút khói hương với đủ loại lễ vật, mình cảm nhận được tấm lòng của mọi người hướng về cội nguồn vẫn luôn vẹn nguyên. Mình rất xúc động khi thấy rất đông các bạn trẻ cùng trang lứa cũng tìm về đây dâng hương", Huy bộc bạch.
Tranh thủ dịp lễ nghỉ dài ngày để đi tham quan, Trương Đạt Nguyên, học sinh Trường THPT Bùi Thị Xuân, cho biết cùng nhóm bạn đến đền trong dịp Giỗ Tổ Hùng Vương vừa để tưởng niệm, vừa thực hiện bài tập của môn lịch sử.
"Bài học yêu cầu học sinh tìm hiểu và thể hiện lòng biết ơn đối với công lao của các Vua Hùng, nên tụi em chọn đến đây để trải nghiệm thực tế để hoàn thành phần bài được giao. Còn một số bạn trong lớp thì đi địa điểm đền Vua Hùng khác để tìm hiểu về cội nguồn", Nguyên cho biết.
Đã có mặt từ sáng sớm tại đền thờ Vua Hùng để dâng hương, Ngô Thị Khánh Huyền (26 tuổi), nhân viên văn phòng ở P.Hiệp Thành, TP.HCM, cho biết chưa có dịp ra đền thờ Vua Hùng ở Phú Thọ dâng hương, nên thường tìm đến đền tưởng niệm trong Công viên Tao Đàn mỗi dịp lễ.
"Mình biết đến địa điểm này cách đây khoảng 2-3 năm trước. Từ đó, năm nào đến Giỗ Tổ Hùng Vương cũng ghé thắp nhang để bày tỏ lòng thành kính", Huyền nói.
Chiều 25.6, Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026 - 2031 diễn ra phiên làm việc thứ tư - phiên bế mạc.
Phát biểu bế mạc đại hội, anh Bùi Quang Huy, Ủy viên T.Ư Đảng, Phó chủ tịch Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam, Bí thư thứ nhất T.Ư Đoàn, khẳng định đại hội đã hoàn thành toàn bộ nội dung, chương trình đề ra và thành công tốt đẹp, mở ra nhiệm kỳ mới với quyết tâm xây dựng lớp thanh niên Việt Nam phát triển toàn diện, tiên phong đóng góp vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thay mặt Đoàn Chủ tịch Đại hội, anh Bùi Quang Huy trân trọng cảm ơn sự quan tâm, chỉ đạo của các lãnh đạo Đảng, Nhà nước, sự đồng hành của các ban, bộ, ngành, địa phương, các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước cùng đông đảo cán bộ Đoàn các thời kỳ đã góp phần tạo nên thành công của đại hội.
Đặc biệt, anh Bùi Quang Huy nhấn mạnh ý nghĩa quan trọng của bài phát biểu chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại đại hội. "Chúng tôi xin nghiêm túc tiếp thu đầy đủ, sâu sắc các ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và xem đó là định hướng chiến lược, là mệnh lệnh từ thực tiễn và là động lực chính trị mạnh mẽ để toàn Đoàn cụ thể hóa thành chương trình hành động thiết thực, khả thi trong nhiệm kỳ XIII", anh Bùi Quang Huy nhấn mạnh.
Theo anh Bùi Quang Huy, đại hội đã thảo luận dân chủ, trách nhiệm và thông qua nhiều văn kiện quan trọng, gồm Báo cáo chính trị, Báo cáo kiểm điểm Ban Chấp hành T.Ư Đoàn khóa XII và Điều lệ Đoàn sửa đổi, bổ sung.
Đại hội cũng đã bầu Ban Chấp hành T.Ư Đoàn khóa XIII gồm 119 ủy viên; Hội nghị lần thứ nhất đã bầu Ban Thường vụ, Ban Bí thư và Ủy ban Kiểm tra T.Ư Đoàn theo đúng quy định, bảo đảm tính kế thừa, ổn định và phát triển của tổ chức Đoàn.
Theo anh Bùi Quang Huy, trong nhiệm kỳ mới, đại hội xác định mục tiêu xây dựng thế hệ thanh niên Việt Nam có lý tưởng cách mạng, lòng yêu nước, bản lĩnh, khát vọng, tri thức, sức khỏe và bản sắc văn hóa Việt Nam, trở thành những công dân toàn cầu mang hồn Việt.
Một trong những điểm nhấn được anh Bùi Quang Huy nhấn mạnh là việc triển khai phong trào "Tuổi trẻ Việt Nam tiên phong trong kỷ nguyên mới", nhằm khơi dậy mạnh mẽ tinh thần xung kích, sáng tạo và khát vọng cống hiến của thanh niên.
Phong trào tập trung vào các nội dung tiên phong trong phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số; khởi nghiệp, lập nghiệp; hội nhập quốc tế; tình nguyện vì cộng đồng; tham gia bảo vệ Tổ quốc.
Song song với đó là chương trình phát triển toàn diện thanh niên về học tập, trí tuệ, thể chất và đời sống văn hóa tinh thần, tạo nền tảng để hình thành lớp thanh niên thời kỳ mới có năng lực hội nhập và cống hiến.
Anh Bùi Quang Huy cũng nhấn mạnh quyết tâm xây dựng Đoàn vững mạnh về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và hành động; nâng cao chất lượng công tác phát triển đoàn viên, giới thiệu đoàn viên ưu tú cho Đảng; chủ động bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, nhất là trên không gian mạng.
Đại hội xác định triển khai hiệu quả 5 nhiệm vụ đột phá, 13 chỉ tiêu trọng tâm và 7 đề án trọng điểm trong nhiệm kỳ XIII.
Giữa cái nắng gay gắt của TP.HCM, bước lên sân thượng nhà anh Lê Minh Quốc (35 tuổi), cảm giác như vừa bước vào một khu vườn nhỏ xanh mát ở vùng quê. Những giàn dưa lưới treo lủng lẳng, xen kẽ là dưa hấu, bầu, mướp, khổ qua, dưa leo cùng các loại rau thơm, xà lách xanh mướt. Một góc khác được phủ kín sắc màu của hoa hồng đang vào mùa nở rộ.
Anh Quốc hiện là CEO của phòng khám da liễu Derma Health Center. Công việc bận rộn nhưng suốt 10 năm qua, anh vẫn duy trì niềm đam mê với cây cối. Tuy nhiên, phải khoảng 2 năm trở lại đây, khu vườn sân thượng mới thực sự cho nhiều thành quả như mong đợi.
“Ngày trước tôi trồng theo cảm tính, thích cây gì là mua về trồng cây đó nên thất bại liên tục”, anh nhớ lại.
Theo anh Quốc, thời gian đầu chỉ dám trồng rau đơn giản vì chưa có kinh nghiệm. Thế nhưng ngay cả rau cũng thường xuyên thất bại do thiếu kiến thức về đất trồng, sâu bệnh hay kỹ thuật chăm sóc.
“Lúc đó tôi nghĩ đơn giản là chỉ cần đổ đất, gieo hạt, tưới nước rồi bón phân là cây sẽ lớn. Nhưng thực tế không phải vậy. Cây nào cũng có đặc tính riêng, phải đúng mùa, đúng kỹ thuật mới phát triển tốt”, anh nói.
Có thời điểm anh gần như “thu về công cốc” sau nhiều tháng chăm sóc. Nhưng thay vì bỏ cuộc, anh bắt đầu lên YouTube tìm hiểu, tham gia các hội nhóm yêu cây và học hỏi kinh nghiệm từ những người đi trước. Dần dần, anh hiểu hơn về cách phối trộn đất, nhận biết sâu bệnh, chế độ dinh dưỡng cho cây ở từng giai đoạn phát triển.
Hiện nay, khu vườn sân thượng cung cấp khoảng 80% lượng rau trái cho gia đình anh. Những loại không tự trồng được, gia đình mới phải mua thêm bên ngoài. “Sau khi có con, tôi càng muốn tự trồng rau trái tại nhà để các bé có đồ sạch ăn dặm. Mình tự trồng dù sao cũng yên tâm hơn và các con cũng rất thích ăn đồ của bố trồng”, anh chia sẻ.
Để làm khu vườn này, anh Quốc đã đầu tư khoảng 100 triệu đồng cho hệ thống giàn, chậu, đất, phân bón và thiết bị hỗ trợ. Vì lượng đất và phân khá lớn, anh còn lắp thêm một chiếc tời để vận chuyển vật tư từ dưới đất lên sân thượng.
Điều khiến nhiều người bất ngờ nhất ở khu vườn của anh Quốc có lẽ là những giàn dưa lưới và dưa hấu sai quả. Những quả dưa treo lủng lẳng, kích thước đồng đều và có lớp vân đẹp mắt đang chờ được thu hoạch.
Anh Quốc cho biết dưa là loại cây khó chăm sóc hơn rau thông thường vì mỗi giai đoạn phát triển đều cần chế độ dinh dưỡng khác nhau.
“Từ lúc cây con đến khi nuôi trái phải thay đổi phân bón liên tục. Giai đoạn đầu tôi dùng thêm phân vô cơ để cây hấp thụ nhanh, sau đó chuyển dần sang phân hữu cơ. Muốn dưa không bị nứt thì phải chọn giống phù hợp, bổ sung canxi-bo để vỏ cứng hơn”, anh chia sẻ.
Theo anh, dưa lưới là loại cây rất ưa nắng nên thích hợp trồng vào mùa khô. Trồng trên sân thượng tuy nóng nhưng lại có ưu điểm là ít sâu bệnh hơn so với trồng dưới đất.
Mỗi ngày, anh dành khoảng 1-2 tiếng đồng hồ để chăm sóc khu vườn. Từ 6 giờ sáng, khi nắng còn chưa quá oi bức, anh đã có mặt trên sân thượng để chăm cây. “Khi nhìn một cái cây lớn lên từng ngày rồi cho trái để mình thu hoạch, cảm giác rất vui và tích cực. Khu vườn giúp tôi cân bằng lại năng lượng sau công việc”, anh nói.
Anh Quốc kể nhiều bạn bè và khách đến nhà cũng bất ngờ khi thấy một khu vườn xanh mướt giữa lòng TP.HCM. “Nhiều người lên sân thượng cứ hỏi sao ở thành phố mà trồng được nhiều dưa như vậy”, anh cười và kể.
Ngoài sân thượng, anh Quốc còn tận dụng khoảng không quanh nhà để trồng thêm hoa, kiểng lá và một khu vườn nhỏ dưới đất. Với anh, để trở thành một “nông dân sân thượng”, điều quan trọng nhất vẫn là sự kiên trì và đam mê.
“Nếu thật sự thích, mình sẽ có động lực để học hỏi và chăm cây mỗi ngày. Trồng cây không chỉ để thu hoạch rau trái mà còn là cách để sống chậm và thư giãn hơn”, anh Quốc nói.