Tôi là tác giả bài viết “Yêu chàng bác sĩ gây mê cách nửa vòng trái đất em chưa từng gặp”. Trước tiên, tôi xin cảm ơn những bình luận của tất cả độc giả đã dành cho bài viết trước của tôi với những lời khuyên rất bổ ích, nhắc nhở tôi phải cảnh giác người đàn ông đó, coi chừng người đó sắp sửa chuyển quà cho tôi. Thành thật mà nói, tôi cũng từng nghi ngờ anh ấy là kẻ lừa đảo và anh ấy cũng nhận ra điều đó vì tôi không che giấu. Tôi từng nói thẳng với anh ấy: đừng gửi quà hay chuyển khoản tiền cho tôi vì tôi sẽ không nhận, nhận quà hay tiền đều đồng nghĩa nhận nợ nên tôi tuyệt đối sẽ không nhận bất cứ điều gì từ anh ấy. Anh ấy đã hai lần muốn chuyển khoản và tôi đều từ chối.
Sau khi anh ấy gửi cho tôi tấm ảnh để chứng minh thân phận bác sĩ cùng họ tên thật vì tôi đề nghị (thay vì dùng nick giả như trước đó), tôi đã thử gõ tên anh ấy cùng danh xưng bác sĩ trên Google thì thấy xuất hiện họ tên của anh ấy. Tôi bấm vào xem, trang cá nhân có hơn 10 nghìn theo dõi (đồng nghiệp là bác sĩ vào tương tác tương đối nhiều). Tôi đã dạo xem hơn 300 video và ảnh mà anh ấy chia sẻ, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh ấy đã gửi tôi. Công việc anh ấy làm là bác sĩ gây mê chứ không phải bác sĩ phẫu thuật và tôi còn phát hiện thêm anh ấy là một sĩ quan không quân qua những tấm ảnh và clip anh đăng lên.
Vốn dĩ anh ấy không muốn tôi biết trang cá nhân vì cuộc sống của anh ấy khá sang chảnh. Nhìn vào lối sống thực sự không phù hợp với người có cuộc sống bình dân như tôi. Ngày còn sử dụng nick ảo, anh ấy cũng nói rõ: muốn tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện nhưng sau đó thì chuyện đã xảy ra ngoài ý muốn. Là một bác sĩ không phải muốn nghỉ là nghỉ được ngay. Bác sĩ phẫu thuật hay bác sĩ gây mê bên nước của anh muốn xin nghỉ phép phải nộp đơn trước 3 tháng; bác sĩ quân y còn khó hơn nữa, nhất là quân đội có những quy định riêng mà sĩ quan phải tuân theo.
Thế nên, tôi không ép anh ấy phải về Việt Nam trong vòng ba hay sáu tháng là vậy. Tôi còn đề nghị cả hai nên dừng lại, không muốn anh ấy về Việt Nam nữa vì anh ấy vốn dĩ đang thuộc sở hữu của Bộ Quốc phòng. Và cuối cùng, hôn nhân là phải có nợ có duyên. Nếu mai này cả hai không đến với nhau cũng chẳng có gì để oán trách. Vốn dĩ, anh ấy và tôi là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau. Yêu cứ yêu thôi, nếu hết duyên thì coi như cả hai không phải một nửa của nhau như cảm nhận ban đầu.
Lời kết, cảm ơn các bạn đã đọc bài viết và đã bỏ thời gian bình luận, tặng cho tôi những lời khuyên vô cùng bổ ích. Xin chúc các độc giả mục Tâm sự nhiều sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống.
Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Vợ chồng tôi mới cưới được hai năm, có con gái 4 tháng tuổi. Vì chúng tôi ở chung cư, cách không xa trường học của các em nên cuối tuần hai em trai vợ và em gái tôi hay ghé qua chơi với cháu. Các em đều đã lớn, là sinh viên đại học. Tuy nhiên, cứ mỗi lần các em qua chơi, vợ tôi kiên quyết không mặc áo lót (bảo để vậy tiện cho con bú) hoặc thay quần áo kín đáo hơn chút, cứ áo thun, quần đùi, thậm chí áo ba lỗ ra ngồi chơi, ăn uống. Có khi vợ tôi còn vô tư cho con bú trước mặt các em. Tôi ngượng vô cùng. Tôi nhắc nhở thì vợ bảo chị em trong nhà có sao đâu. Tôi có quá khắt khe với vợ không?
Tôi là tác giả của bài viết "Ở tuổi 37, tôi chọn đàn ông chưa từng có vợ hay người đã đổ vỡ". Rất cảm ơn những lời động viên và góp ý chân thành từ mọi người. Hôm nay, tôi xin phép được trải lòng rõ ràng hơn về những trăn trở của mình. Sự muộn chồng của tôi đến từ hai lý do: một là cá tính yêu thích tự do, độc lập; hai là tôi đã dành quãng thời gian dài để chăm sóc cháu. Việc quấn quýt bên con trẻ khiến tôi dần quên đi hạnh phúc riêng. Cho đến vài năm nay, khi mẹ cháu đã ở bên cạnh, tôi mới bắt đầu tách riêng để sống cuộc đời của mình.
Có ý kiến cho rằng ở bên tôi đàn ông sẽ "rất mệt". Tôi chưa từng chung sống với người đàn ông nào ngoài gia đình nên không dám khẳng định. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của những người thân thuộc nhất: Mẹ và các chị đều muốn ở cùng tôi khi về già; cháu tôi nói dì rất tâm lý; năm 17 tuổi bố tôi từng bảo: "Ai lấy được con là có phúc". Và đặc biệt, tôi có người em tri kỷ chia sẻ rằng thời gian ở bên tôi là vui vẻ nhất trong đời em ấy...
Tôi sống giản dị, đôi khi bị mẹ trêu là "như bà già 70" vì một bộ quần áo có thể mặc hơn chục năm. Tôi không chạy theo trào lưu mà tin vào những giá trị nội tại. Tôi thừa nhận mình bướng tính, khó bị khuất phục nhưng ở bất kỳ môi trường nào, tôi cũng chọn cách sống lặng lẽ, hòa thuận. Tôi không còn nét tươi mới hay sự nồng nhiệt điệu đà của cô gái trẻ và tôi cũng không muốn gồng mình để trở thành một hình mẫu nào khác.
Về chuyện tình cảm, tôi vẫn giữ tư tưởng của phụ nữ xưa: coi trọng sự "xứng lứa vừa đôi". Tôi không kết nối với người kém tuổi vì cảm thấy rủi ro cao và bản thân cũng không có cảm xúc. Với tôi, đàn ông từng đổ vỡ hôn nhân thường có sự vững chãi và thấu hiểu. Nếu gặp người đang nuôi con, tôi sẵn sàng cùng họ chăm sóc đứa trẻ, vì tôi vốn dĩ rất yêu trẻ con. Có con ruột là phúc, không có thì con nuôi cũng là duyên, miễn chúng ta có sự đồng điệu.
Mong ước của tôi bây giờ chỉ đơn giản là tìm được một người "hợp chuyện". Không nhất thiết phải có tình cảm nam nữ quá dạt dào ngay từ đầu, chỉ cần nói chuyện hợp, nhìn nhau thấy mến, để rồi từ từ thương nhau, biết nấu cho nhau chén cháo khi đau bệnh. Đã có người ngỏ lời nhưng dường như họ chỉ tìm một người để tròn vai làm vợ, làm mẹ theo bản năng mà thiếu đi sự đồng điệu về tâm hồn. Dù 5 năm hay 10 năm nữa, tôi vẫn chọn cách kiên nhẫn chờ đợi. Chờ từ khi tóc còn xanh đến lúc tóc bạc cũng được, miễn là khi ở bên người ấy, tôi được là chính mình, bình an và cùng nhau già đi. Chân thành cảm ơn độc giả đã lắng nghe.