Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn – TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải ‘ăn’ cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là… lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là “gia bảo” quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc “váy bà” – thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống… “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí… Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt – tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài “ngoại” ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác – quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Câu lạc bộ Gia Hòa Runners được hình thành từ những cư dân ở khu chung cư Gia Hòa, phường Phước Long, TP.HCM. Từ việc yêu thích và tập luyện môn chạy bộ, nhiều cư dân có con nhỏ đã tạo thêm một hoạt động hè miễn phí bổ ích với lớp hướng dẫn chạy bộ, rèn thể chất.
Lớp học tổ chức vào 17 - 18 giờ, thứ 7 hằng tuần tại công viên Khang Điền, đường Trịnh Công Sơn, phường Phước Long. Lớp hiện có khoảng hơn 30 học viên nhí tham gia. Trong mùa hè này, câu lạc bộ hoan nghênh chào đón thêm các bé từ 5 - 15 tuổi ở khu vực lân cận đến giao lưu, sinh hoạt.
Anh Phùng Ngọc Hiển (46 tuổi), chủ nhiệm câu lạc bộ Gia Hòa Runners, chia sẻ: "Nhóm chúng tôi ra đời năm 2022, tập hợp hơn 100 cư dân yêu thích chạy bộ, rèn luyện sức khỏe mỗi ngày. Các thành viên hầu hết đều đã lập gia đình, có con nhỏ. Thấy được lợi ích của việc tập luyện thể thao nên phụ huynh cũng muốn khuyến khích con tham gia. Năm ngoái, chúng tôi đã mở một lớp tập luyện cho trẻ vào mùa hè rất thành công".
Lớp học chạy bộ cho trẻ tuy lập ra bởi những cư dân yêu thích chạy bộ nhưng hoạt động bài bản. Các bé tham gia lớp được hướng dẫn trực tiếp bởi anh Trần Ngọc Thạch, huấn luyện viên thể hình đồng thời là vận động viên chạy bộ phong trào.
Các bài tập vận động, chạy bộ được huấn luyện viên tổ chức bài bản, có giáo án riêng phù hợp với lứa tuổi trẻ em.
"Trong khoảng thời gian 1 tiếng, các em được hướng dẫn tập khởi động tăng cường thể lực, chơi trò chơi chạy tiếp sức hoặc chạy 1 - 2 km trong công viên và giãn cơ sau khi chạy", huấn luyện viên Ngọc Thạch cho biết.
Tại đây, các em được hướng dẫn thực hiện những động tác khởi động, giãn cơ, chạy bộ... đúng kỹ thuật. Việc tham gia tập luyện từ sớm, phù hợp với khả năng sẽ giúp các em phát triển thể trạng tốt, hạn chế chấn thương.
Điều đặc biệt ở lớp học này là các em được thấy tấm gương chăm chỉ rèn luyện thể dục thể thao từ cha mẹ. Đến lớp, trẻ không chỉ có không gian vận động thể chất, hạn chế thời gian ở nhà xem ti vi, điện thoại mà còn có thể gặp gỡ nhiều bạn bè.
Trong buổi tập, các bé được cha mẹ chuẩn bị nước suối, nước điện giải và có phần thưởng là kem, bánh... vào cuối buổi.
Chị Võ Hoàng Phương Lam (45 tuổi) có 3 năm tham gia câu lạc bộ. Ban đầu, chị Lam chạy bộ để giảm cân, thấy có hiệu quả nên cũng muốn cho con tham gia để tạo thói quen vận động thể dục thể thao.
"Nhà tôi có 2 bé tham gia lớp học chạy bộ để vận động và giảm cân. Các bạn nhỏ mùa hè ở nhà nhiều nên rất thích được ra ngoài gặp bạn bè. Các khu dân cư, khu phố nếu có được các cộng đồng nhóm nhỏ tổ chức hoạt động hè theo mô hình như thế này rất tốt cho trẻ tham gia vận động và kết nối", chị Lam chia sẻ.
Chị Lưu Ánh Linh (31 tuổi, ở phường Phước Long), có con lần đầu tham gia lớp chạy bộ cho trẻ. Việc tham gia vận động giúp bé nhà chị Linh ăn ngon, ngủ ngon hơn và có được sự dẻo dai.
"Ở khu vực tôi sinh sống chưa có nhiều nơi tổ chức các hoạt động hè miễn phí cho trẻ. Ngoài tham gia lớp này, tôi có cho bé tham gia thêm 1 lớp học vận động tương tự, tổ chức trong tuần. Nếu trong thành phố có thêm nhiều lớp, lớp học, câu lạc bộ dịp hè như thế này thì rất tốt cho các bé", chị Linh nói.
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, ở TP.HCM vào dịp hè có một số nơi tổ chức các hoạt động miễn phí cho trẻ tham gia như ở các phường, xã, thư viện...
Hiện tại phong trào chạy bộ đang phát triển, nhiều phụ huynh ở TP.HCM cũng muốn "lôi kéo" con mình tham gia tập luyện nhưng chưa có nhiều nơi như câu lạc bộ Gia Hòa Runners. Với kinh nghiệm của mình, anh Hiển cho rằng điều quan trọng nhất là đòi hỏi cha mẹ phải chủ động và quyết tâm thì sẽ tạo được sân chơi cho các con.
Bãi biển Dốc Lết (phường Đông Ninh Hòa, Khánh Hòa) vừa được tạp chí du lịch Lonely Planet xếp vào top 10 bãi biển đẹp nhất Việt Nam với dải cát trắng mịn dài khoảng 18 km cùng làn nước nông xanh màu ngọc bích.
Nhưng với nhiều du khách lưu trú tại đây, sức hút của vùng biển này không chỉ nằm ở bãi tắm hoang sơ. Ngay trước dãy homestay ven biển còn có một trải nghiệm khiến họ sẵn sàng đặt báo thức từ tinh mơ: phiên chợ cá của làng chài Ninh Thủy.
Khoảng 5 đến 6 giờ sáng, bờ biển làng chài đã vào phiên chợ. Những chiếc ghe sau một đêm đánh bắt trên vịnh Vân Phong lần lượt vào bờ, thương lái và du khách chờ sẵn từ mép nước. Không sạp kiên cố, không bảng hiệu, hải sản được bày ngay trên bờ biển, ghe về đến đâu chợ họp đến đó và chỉ kéo dài chừng vài giờ, khi mặt trời lên cao là chợ vãn.
Anh Đỗ Hữu Thanh, ngư dân địa phương, cho biết hằng ngày anh xuất bến từ khoảng 15 giờ, thả lưới ở vùng biển cách bờ 1 - 2 km rồi đánh bắt xuyên đêm. Đến rạng sáng hôm sau, thuyền cập bờ, cá vừa lên đã được các thương lái chờ sẵn thu mua. Hải sản không qua khâu trung gian, không bảo quản bằng đá dài ngày nên vẫn giữ được độ tươi ngon, trở thành đặc sản mà nhiều chợ trong phố khó có được.
Cảnh nhộn nhịp mua bán ngay mép nước tại chợ cá Ninh Thủy
ẢNH: BÁ DUY
Không chỉ là nơi mua bán hải sản, phiên chợ sớm còn trở thành một trải nghiệm được nhiều du khách đưa vào lịch trình khi đến Dốc Lết. Chị Ly (32 tuổi), tiểu thương bán cá, mực tại chợ, cho biết sáng nào cũng có khách ghé mua mực tươi rồi mang sang quán bánh xèo trước đình làng để chế biến và thưởng thức ngay tại chỗ. "Mực vừa được ngư dân đưa vào bờ nên tươi ngon lắm", chị Ly nói.
Anh Trần Vũ, du khách đến từ phường Nha Trang, cho biết gia đình 5 người mua 1 kg mực với giá 150.000 đồng rồi mang sang quán bánh xèo cạnh chợ làm bữa sáng. "Mực rất tươi, giá lại rẻ hơn nhiều so với trong phố. Vừa ăn bánh xèo, vừa cảm nhận không khí làng chài buổi sớm là một trải nghiệm rất thú vị", anh Vũ chia sẻ.
Chị Đoàn Thị Trang, du khách đến từ Đắk Lắk, cho biết gia đình đã lưu trú tại Dốc Lết ba ngày sau khi xem nhiều chia sẻ trên mạng xã hội về vẻ đẹp còn hoang sơ của bãi biển. "Đến đây rồi mới thấy cảnh đẹp đúng như mọi người giới thiệu. Giá cả ăn uống, lưu trú cũng rất hợp túi tiền nên gia đình tôi rất hài lòng", chị Trang chia sẻ.
Trong khi đó, chị Hồ Thị Phương, du khách đến từ Quảng Ngãi, cho biết đã 5 lần trở lại Dốc Lết. Theo chị, điều níu chân du khách không chỉ là bãi biển dài với làn nước trong xanh mà còn là sự bình yên và nét mộc mạc của người dân địa phương. "Ở đây không quá đông đúc, nhộn nhịp như nhiều điểm du lịch khác. Tôi đã đi nhiều bãi biển nhưng vẫn thích quay lại Dốc Lết", chị Phương nói.
Khi Dốc Lết được thế giới gọi tên, phiên chợ bình minh tại làng chài Ninh Thủy nay trở thành lý do để du khách dậy sớm, và là minh chứng rằng sức hút của vùng biển này không chỉ nằm ở dải cát trắng 18 km, mà còn ở nhịp sống làng chài vẫn nguyên vẹn sau hàng trăm năm.
Lúc 18 giờ 30 hôm nay 3.7, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01531 loại hình xổ số tự chọn Vietlott - xổ số Mega 6/45. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 06 – 20 – 21 – 28 – 30 – 39.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận không có người trúng giải độc đắc nên số tiền cộng dồn là 16.588.587.500.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 19 người trúng giải nhất trị giá 10 triệu đồng; có 1.024 người trúng giải nhì trị giá 300.000 đồng; có 17.947 người trúng giải ba với số tiền là 30.000 đồng.
Trước đó, tối 12.6, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01521 loại hình xổ số tự chọn Vietlott - xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay là: 03 -09 – 17 – 22 – 27 – 32.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn đến 23.970.104.000 đồng. Ngay sau đó, số tiền của giải độc đắc lập tức trở lại với con số ban đầu là 12 tỉ đồng.