Sáng 17-4, tại trụ sở Tập đoàn FPT (Hà Nội) diễn ra sự kiện VBA Rookie Draft 2026. Đây là hoạt động cuối cùng nằm trong chuỗi tuyển chọn vận động viên trên quy mô toàn quốc của các câu lạc bộ bóng rổ chuyên nghiệp Việt Nam.
Theo kết quả bốc thăm ngẫu nhiên, VBA Rookie Draft 2026 đã chọn ra 6 tân binh (trong số 24 ứng viên) gồm Lâm Bình Duy, Lê Trung Bảo Khang, Nguyễn Hồng Sơn, Trần Minh Tiến, Nguyễn Thế Đăng và Lee Hà Huấn (gốc Hàn Quốc).
Các vận động viên lần lượt đầu quân cho 6 CLB Cantho Catfish, Danang Dragons, Ho Chi Minh City Wings, Nha Trang Dolphins, Saigon Heat và Hanoi Buffaloes.
Sau sự kiện, các CLB và vận động viên có thời hạn 3 ngày để đàm phán và ký hợp đồng thi đấu. Vận động viên được ký hợp đồng sẽ được nhận phần thưởng lên đến 20 triệu đồng.
Bước sang mùa giải thứ 11, VBA tiếp tục sứ mệnh nâng tầm bóng rổ Việt Nam thông qua chuỗi hoạt động tuyển chọn vận động viên đến từ các trường đại học từ ngày 29-3 đến nay.
Quá trình tuyển chọn khắt khe dựa trên kỹ năng, thử thách bản lĩnh thi đấu đã chọn ra 24 vận động viên cuối cùng.
VBA 2026 dự kiến khởi tranh trong tháng 5, chưa công bố giải thưởng.
Năm nay là lần đầu tiên VBA hợp tác với FPT Play trong tổ chức Giải bóng rổ chuyên nghiệp vô địch quốc gia. FPT Play sẽ thí điểm sản xuất các trận VBA chất lượng cao với máy móc, thiết bị đầu tư hiện đại.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Argentina bắt đầu tạo ra một vài đợt tấn công có nét sau quãng thời gian đầu bị chia cắt bởi các pha phạm lỗi. Lionel Messi vẫn chưa để lại nhiều dấu ấn, nhưng vẫn khiến hàng thủ đối phương phải cảnh giác, bởi anh có thể thay đổi cục diện trận đấu chỉ bằng một khoảnh khắc xuất thần.
Sau nửa đầu hiệp, Morgan Rogers và Anthony Gordon là hai cầu thủ chơi nổi bật nhất trên hàng công tuyển Anh. Trong khi đó, Djed Spence tiếp tục duy trì màn trình diễn ấn tượng bên hành lang trái. Chưa có cơ hội rõ rệt nào được tạo ra, khi trận đấu bị cắt vụn bởi các pha phạm lỗi.
Các cầu thủ hai đội tỏ ra khá nóng nảy trong những phút đầu. Kiểu trận đấu giàu va chạm và liên tục có những màn đấu khẩu dường như phù hợp với Argentina hơn là tuyển Anh.
Sau khi Giuliano Simeone rơi vào thế việt vị, thủ môn Jordan Pickford lao ra ngoài vòng cấm để phá bóng trước khi cầu thủ Argentina kịp khống chế. Trong tình huống này, Pickford có va chạm nhẹ bằng vai với cầu thủ Argentina khiến Simeone ngã xuống, nhưng trọng tài không cho rằng đó là pha phạm lỗi.
Trước đó, Morgan Rogers đáp trả bằng cách quật ngã Leandro Paredes sau khi vừa nhận một pha vào bóng quyết liệt từ tiền vệ Argentina. Cùng thời điểm đó, Elliot Anderson và Enzo Fernandez cũng có tình huống ghì kéo nhau khi bóng không ở gần. Không khí trên sân trở nên căng thẳng với những màn va chạm và khiêu khích từ cả hai đội.
Khác với trận tứ kết của tuyển Anh tại Miami, nơi các cầu thủ phải thi đấu trong điều kiện nắng nóng khắc nghiệt, trận bán kết này diễn ra trên sân có mái che và hệ thống điều hòa, giúp thời tiết trong sân dễ chịu hơn rất nhiều. Tuy nhiên, không khí của trận đấu thì tương phản với thời tiết. Trong 10 phút đầu, hai đội liên tục va chạm mạnh và phạm lỗi với tần suất dày đặc.
Trận đấu khởi đầu với nhịp độ rất quyết liệt khi các pha tranh chấp liên tiếp xuất hiện. Một tình huống xô xát nhỏ nổ ra gần vòng tròn giữa sân sau pha vào bóng muộn của Enzo Fernandez với Anderson. Tuy nhiên, căng thẳng nhanh chóng lắng xuống và không có sự cố đáng kể xảy ra.
Một phút sau, Enzo Fernandez vung tay trúng vào phía sau đầu Elliot Anderson, khiến Jude Bellingham lập tức phản ứng mạnh. Tuy nhiên, trọng tài không rút thẻ với bất kỳ cầu thủ nào.
Argentina, trong trang phục xanh đen, giao bóng trước.
Trận bán kết với Argentina đánh dấu cột mốc đáng nhớ trong sự nghiệp của Harry Kane khi đây là lần thứ 121 anh khoác áo tuyển Anh. Thành tích này giúp Kane trở thành cầu thủ không phải thủ môn ra sân nhiều nhất trong lịch sử "Tam sư", vượt qua mọi cầu thủ chơi ở vị trí khác. Trong lịch sử tuyển Anh, chỉ còn cựu thủ môn Peter Shilton có số lần ra sân nhiều hơn Kane, với 125 trận.
Tiền vệ Declan Rice là một trong những trường hợp đáng chú ý của tuyển Anh. Trong trận gặp Na Uy tại Miami, nơi thời tiết nắng nóng khắc nghiệt, anh phải rời sân ngay sau hiệp một. HLV Thomas Tuchel tiết lộ Rice bị ốm, "nằm bệt" 3 ngày trước trận, và cũng gặp vấn đề về dây thần kinh ở lưng, kèm theo chấn thương gân kheo.
Nói về tình trạng sức khỏe sau khi bị ốm, Rice khẳng định anh đã hoàn toàn bình phục: "Mọi thứ đã trở lại bình thường. Hôm nay đúng một tuần kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Hiện tại tôi đạt 100% thể trạng, cảm thấy rất khỏe và tràn đầy năng lượng. Tôi đã sẵn sàng ra sân".
Không chỉ Rice, Tuchel còn phải giải quyết hàng loạt vấn đề nhân sự khác. Reece James đá chính nhưng cũng đang gặp rắc rối với gân kheo, trong khi trung vệ Jarell Quansah vắng mặt vì án treo giò, buộc nhà cầm quân người Đức tiếp tục điều chỉnh đội hình.
Kể từ đầu World Cup 2026, Tuchel chưa một lần giữ nguyên đội hình xuất phát qua hai trận liên tiếp. Đáng chú ý hơn, ông cũng chưa từng sử dụng cùng một hàng thủ ở hai trận liên tiếp, cho thấy tuyển Anh liên tục phải thích nghi với những biến động về lực lượng.
HLV Lionel Scaloni chỉ thay đổi một vị trí so với đội hình thắng Thụy Sĩ ở tứ kết. Giuliano Simeone được trao cơ hội đá chính thay Rodrigo De Paul, người được cho là gặp chấn thương.
Đây mới là lần đá chính thứ hai của Simeone tại World Cup 2026, sau lần góp mặt trong chiến thắng 3-1 trước Jordan ở vòng bảng. So với De Paul, Simeone là cầu thủ chạy cánh đúng nghĩa hơn. Vì vậy, HLV Lionel Scaloni nhiều khả năng sẽ sử dụng một hệ thống lệch cánh, với Alexis Mac Allister bó vào trung lộ nhiều hơn ở hành lang đối diện để tạo sự cân bằng trong cách vận hành lối chơi.
Cuộc đối đầu giữa Anh và Argentina luôn được xem là một trong những cặp đấu nhiều duyên nợ của bóng đá thế giới, xuất phát từ lịch sử đối đầu cả trong và ngoài sân cỏ.
Argentina đứng nhất bảng J nên rơi vào nhánh knock-out có phần thuận lợi ở World Cup 2026. Nhà đương kim vô địch lần lượt gặp Cape Verde (đứng thứ 67 FIFA) ở vòng 1/16, Ai Cập (29) tại vòng 1/8 và Thụy Sĩ (19) ở tứ kết. Nhưng, họ không thắng dễ. Đại diện Nam Mỹ cần đến hiệp phụ để hạ Cape Verde 3-2, bị dẫn hai bàn trước khi thắng ngược Ai Cập 3-2. Đến tứ kết, họ tiếp tục bị Thụy Sĩ cầm chân trong thời gian chính thức dù chơi hơn người và chỉ có thể định đoạt trận đấu ở hiệp phụ.
Hành trình vào bán kết của tuyển Anh cũng đầy thử thách, với màn ngược dòng 2-1 trước CHDC Congo ở vòng 1/16, trận thắng đồng chủ nhà Mexico 3-2 trong thế thiếu người trên sân Azteca, rồi vượt qua Na Uy ở hiệp phụ trong điều kiện thời tiết nắng nóng tại Miami.
Tuyển Anh là đối thủ mà Lionel Messi chưa từng gặp trong cả các trận đấu chính thức lẫn giao hữu. Đây cũng là lần thứ ba trong sự nghiệp anh góp mặt ở bán kết World Cup, sau khi giành á quân năm 2014 và vô địch năm 2022.
Ở tuổi 39, Messi vẫn là trụ cột của Argentina khi ghi 8 bàn, dẫn đầu danh sách Vua phá lưới World Cup 2026, bằng Kylian Mbappe. Anh nâng tổng số bàn thắng ở các kỳ World Cup lên 21, trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử giải đấu, và sáng cửa đoạt danh hiệu Cầu thủ hay nhất giải năm nay.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Nhật Bản thắng đậm Tunisia: Giấc mơ vô địch World Cup không còn hoang đường

Khi “cơn sóng thần” dư luận đang tập trung chỉ trích Cristiano Ronaldo, Nhật Bản vẫn khiến tất cả phải nhắc tới mình bằng màn trình diễn hủy diệt Tunisia ở trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. “Samurai xanh” đã tạo nên chiến thắng cách biệt nhất của đội bóng trong lịch sử ở giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Sau trận đấu, HLV Herve Renard, người trước trận đấu đã tự tin có thể thay đổi Tunisia chỉ trong vài ngày, buộc phải thừa nhận: “Chúng tôi đã hy vọng vào phép màu nhưng thật không may, Tunisia đã thất bại quá đậm. Điều này phản ánh sự chênh lệch rất lớn về trình độ của hai đội bóng”.
Ở Monterrey (Mexico), dường như chỉ có một đội chơi bóng, đó là Nhật Bản. Tunisia gần như chỉ biết phòng ngự và chịu trận. Đội bóng Bắc Phi chỉ có 8 lần chạm bóng trong vòng cấm của Nhật Bản và không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Hệ số bàn thắng kỳ vọng của Tunisia chỉ là 0,1 (tức gần như không thể ghi bàn).
Nhật Bản đã làm được điều mà hiếm có đội bóng châu Á nào có thể làm ở World Cup, đó là kiểm soát bóng và bóp nghẹt đối thủ. Đây chính là minh chứng cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của đội bóng xứ mặt trời mọc. Trước nay, ngay cả khi chiến thắng, Nhật Bản hay hầu hết các đội bóng châu Á đều mang tâm lý kẻ chiếu dưới. Không dễ dàng chơi bóng theo kiểu “ông lớn” như vậy.
Tuy nhiên, ngay cả khi thiếu vắng ba ngôi sao lớn nhất là Kaoru Mitoma, Takumi Minamino (không dự World Cup) hay Takefusa Kubo (chấn thương), Nhật Bản vẫn trình diễn thứ bóng đá hủy diệt. Điều đó cho thấy HLV Hajime Moriyasu đã xây dựng một hệ thống để giành chiến thắng, chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào.
Minh chứng rõ nhất cho lối chơi của Nhật Bản chính là bàn thắng thứ ba. Ayase Ueda chỉ mất một nhịp chạm bóng đã loại bỏ hàng thủ Tunisia để cho Junya Ito thoát xuống ghi bàn. Đó là pha phối hợp chỉ xuất hiện ở những nền bóng đá ở trình độ cao ở châu Âu.
Trong quá khứ, bóng đá Nhật Bản chỉ thành công trong… truyện tranh. Họ đã tạo ra nhiều bộ truyện vẽ nên viễn cảnh như mơ khi “Samurai xanh” vô địch World Cup như Tsubasa. Thế nhưng, giờ đây, họ đang thực sự bước ra từ truyện tranh, với giấc mơ “hoàn toàn có thể thành sự thật”.
Biết bao thế hệ cầu thủ Nhật Bản đã lớn lên với những giấc mơ vô địch World Cup. Ý chí, khát khao của họ cùng những chiến lược đúng đắn của những người làm bóng đá Nhật Bản đã góp phần tạo nên thành công của hôm nay. Ở thế hệ đầu tiên tham dự World Cup 1998, HLV Takeshi Okada đã triệu tập toàn bộ cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở trong nước.
Sau đó, HLV Troussier xuất hiện với những kế hoạch cải tổ điên rồ. Chiến lược gia người Pháp dẫn dắt Nhật Bản ở World Cup 2002 với đội hình bắt đầu cuộc “viễn chinh” xuất ngoại. Thời điểm ấy, có 4 cầu thủ “Samurai xanh” chơi bóng ở nước ngoài. Nhưng chỉ có duy nhất Hidetoshi Nakata là đặt dấu ấn.
Hơn 20 năm sau những ngày ấy, Nhật Bản đã biến thành “đội bóng châu Âu” thực thụ. Chỉ có hai gương mặt trong đội hình tham dự World Cup 2026 thi đấu ở trong nước. Thậm chí, nếu Mitoma hay Minamino không vắng mặt, đội bóng xứ mặt trời mọc hoàn toàn có thể triệu tập đội hình gồm 100% cầu thủ thi đấu ở châu Âu.
Việc xuất ngoại không chỉ giúp các cầu thủ phát triển sự nghiệp mà vô hình chung, nó còn giúp các cầu thủ Nhật Bản “ngấm” tư duy chơi bóng hiện đại của châu Âu. Vì lẽ đó, đội tuyển Nhật Bản mang hình hài đội bóng châu Á nhưng lại có tư duy chơi bóng ở châu Âu hiện đại.
Gần đây, cuốn truyện tranh Blue Lock đã trở thành hiện tượng ở Nhật Bản. Nội dung cuốn truyện ấy kể về câu chuyện “siêu tưởng” khi tập hợp đội bóng gồm 11 tiền đạo trên sân, để tạo nên đội hình “quái vật”. Dù mang tính hư cấu nhưng Blue Lock phản ánh khát vọng xây dựng một đội tuyển có tư duy tấn công mạnh mẽ.
Màn trình diễn của Nhật Bản ở World Cup 2026 đang mang dáng dấp đó. Trong số 6 bàn thắng của Nhật Bản, có 1 bàn được ghi bởi hậu vệ, 2 bàn từ tiền vệ, 2 bàn từ trung phong, 1 bàn từ cầu thủ chạy cánh. Trong đó, người ghi nhiều bàn nhất của Nhật Bản là Daichi Kamada (2 bàn) vốn là tiền vệ trung tâm.
Vào tháng trước, tác giả cuốn truyện tranh Blue Lock, Muneyuki Kaneshiro, chia sẻ: “Chúng tôi đang chờ đợi màn trình diễn đầy tham vọng, với những con người sẵn sàng đặt mục tiêu vô địch World Cup”. Trước giải đấu, HLV Hajime Moriyasu cũng không ngần ngại đặt mục tiêu lên ngôi ở đấu trường số một hành tinh.
Điều đó cho thấy Nhật Bản không còn hài lòng với cái mác “ngựa ô”. Họ sẵn sàng đóng vai “kẻ chinh phục”. Ngay cả khi không thể lên ngôi ở World Cup 2026 nhưng đó hoàn toàn có thể là nền móng cho thành công của “Samurai xanh” trong tương lai.
Tin Gốc: Dân Trí


