Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: “TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện”.
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc “trọng đại”.
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ “bằng xương bằng thịt” chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường “tưởng tượng” kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: “Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực”. Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: “Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy”.
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: “Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực…”.
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được “cai” máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: “Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con”. Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã “khoác” lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một “siêu đô thị” hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của “hòn ngọc Viễn Đông” trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn – TP.HCM – cứ thế nhẹ nhàng “gieo” vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau…
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Dương lịch hôm nay là thứ tư, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 132. Theo lịch âm hôm nay 13.5 là ngày 27 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Đinh Hợi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Ngày Bạch Hổ Kiếp. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi "xuất hành, cầu tài được như ý muốn, đi hướng nam và bắc rất thuận lợi". Đó là lý do nhiều người mong gặp may mắn tài lộc khi khởi sự hôm nay.
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 9 đón tiết Lập hạ, tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5 và kết thúc vào ngày 21.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức hơn khi vào hè.
Ở Việt Nam, ngày 13.5 được nhiều người quan tâm vì đánh dấu kỷ niệm 71 năm ngày Giải phóng Hải Phòng (13.5.1955 - 13.5.2026). Ngày 13.5.1955, bộ đội ta tiến vào tiếp quản Hải Phòng.
Cả rừng cờ đỏ sao vàng chiến thắng kiêu hãnh tung bay trên bầu trời Hải Phòng, báo hiệu một trang sử mới bắt đầu. Ngày 15.5.1955, những lính Pháp cuối cùng xuống tàu tại bến Nghiêng rút khỏi Hải Phòng. Hải Phòng được giải phóng khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp.
Trên thế giới, hôm nay là ngày Cocktail thế giới (World Cocktail Day), theo Timenaddate.com. Đây là ngày kỷ niệm quốc tế diễn ra hằng năm vào 13.5, nhằm tôn vinh lịch sử, nghệ thuật và văn hóa pha chế cocktail.
Sự kiện đánh dấu dịp công bố định nghĩa đầu tiên của từ "cocktail" trên báo chí Mỹ vào năm 1806 và hiện được giới pha chế cùng người yêu ẩm thực trên toàn cầu hưởng ứng.
Thức uống cocktail bắt nguồn từ Anh vào thế kỷ 19 và sau đó trở thành một phát minh của Mỹ khi Jerry Thomas, một người pha chế rượu gốc Connecticut, viết cuốn sách “Cẩm nang người pha chế” (The Bartender's Guide). Về cơ bản, “Cẩm nang người pha chế” là một cuốn "bách khoa toàn thư" về cách pha chế đồ uống và các công thức về một số sự kết hợp đồ uống và hương vị ngon nhất.
Ngày Quốc tế Hummus (International Hummus Day) là một ngày kỷ niệm ẩm thực quốc tế được tổ chức hằng năm vào ngày 13.5, nhằm tôn vinh món ăn Trung Đông nổi tiếng - hummus. Ngày này khuyến khích mọi người trên khắp thế giới cùng thưởng thức, chia sẻ và khám phá sự đa dạng của món ăn này.
Hummus là món ăn chủ yếu trong chế độ ăn uống của nhiều người sống ở Trung Đông, nơi đậu gà phát triển mạnh. Trên thực tế, từ "hummus" có nguồn gốc từ tiếng Ả Rập có nghĩa là "đậu gà". Mặc dù có một số tranh luận về việc người Hy Lạp có phải là người phát minh ra hummus hay không, nhưng hầu hết đều tin rằng nó đã lan truyền giữa các thương nhân Hy Lạp và Trung Đông.
Khoảng 15 giờ hôm nay 2.5, cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống nhiều nơi ở TP.HCM khiến nhiều tuyến đường ngập nước nặng như: Linh Đông, Lý Tế Xuyên, Tô Ngọc Vân (phường Hiệp Bình), Đặng Thị Rành, Dương Văn Cam (phường Thủ Đức)…
Tại khu vực phường Hiệp Bình, các con đường như: Linh Đông, Lý Tế Xuyên, Tô Ngọc Vân... chìm trong biển nước. Nước ngập sâu, chảy cuồn cuộn như thác đổ khiến việc đi lại của người dân hết sức khó khăn. Ở giao lộ Tô Ngọc Vân – Linh Đông, nước ngập lên đến yên xe máy (khoảng 1 m) và chảy cuồn cuộn đổ thẳng vào đường Linh Đông. Các phương tiện đến đây đều phải dừng lại, không dám di chuyển vì nước chảy xiết, giao thông hỗn loạn vì nước ngập.
Trên đường Linh Đông, đoạn nước ngập kéo dài khoảng hơn 500 m từ giao lộ Linh Đông - Tô Ngọc Vân đến đường Lý Tế Xuyên. Theo người dân, khoảng 15 phút sau cơn mưa lớn, đường bắt đầu bị ngập sâu. Người dân ở 2 bên đường phải dùng tấm ngăn nước, đắp đê chống nước tràn vào nhà. Tuy nhiên, do dòng nước chảy xiết nên nhiều ngôi nhà bị nước tràn vào, gây ngập nặng. Thời gian ngập tại đây cũng kéo dài từ khoảng 15 - 17 giờ vẫn chưa hết ngập.
Khu vực đường Đặng Thị Rành, Dương Văn Cam cũng bị ngập sâu trong cơn mưa lớn. Sau khoảng thời gian nước ở đây đã rút bớt, tuy nhiên tại các hẻm nhánh nước vẫn còn nước ngập và kéo dài tới chiều tối. Ghi nhận tại hẻm 91 đường Dương Văn Cam, người dân cho biết chỉ sau 15 phút mưa lớn nước đã dâng cao nửa mét và sau 20 phút nước lên đến 1 m.
Ông Nguyễn Tiến Dũng (67 tuổi, phường Tam Bình) sống ở đây hơn 25 năm. Ông cho biết tình trạng đường ngập đều xảy ra mỗi khi mưa lớn. "Chỉ cần mưa lớn tầm 30 phút là nước bắt đầu dâng lên rồi. Thành ra tôi phải chuẩn bị sẵn tấm chắn trước cửa", ông nói.
Theo ông Dũng, những năm trước khi chưa có kinh nghiệm, gia đình từng chịu thiệt hại vì mưa lớn, nước tràn vào nhà. "Hồi đó chưa làm tấm chắn, nước tràn vô nhà hết, đồ đạc, hàng hóa buôn bán hư hỏng sạch", ông Dũng kể.
Clip ghi lại khoảnh khắc người bà giản dị cầm xấp sổ đỏ lần lượt trao cho các cháu trong sự chứng kiến của cả gia đình. Cha mẹ các cháu cũng có mặt để cùng chia sẻ niềm vui khi con nhận món quà ý nghĩa từ ông bà.
Mỗi khi một người cháu tiến lên nhận sổ đỏ, bà đều ân cần dặn dò bằng những lời yêu thương, tình cảm. Sau khi trao quà, các cháu cùng ông bà xếp hàng chụp ảnh lưu niệm, không khí gia đình ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc.
Dưới phần bình luận, nhiều người bày tỏ sự ngưỡng mộ trước tình thương ông bà dành cho con cháu, đồng thời bất ngờ với món quà giá trị mà các cháu nhận được. Nhiều cư dân mạng còn hài hước nhận mình là "đứa cháu thất lạc", mong có cơ hội được nhận món quà đặc biệt như vậy.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Lê Ánh Lài (38 tuổi, ở phường Phú Mỹ, TP.HCM) cho biết người cầm xấp sổ đỏ trao cho các cháu là mẹ chồng chị, bà Nguyễn Thị Kiều (65 tuổi).
Bà Kiều có 5 người con gồm 3 gái, 2 trai và hiện có 10 người cháu. Tất cả các cháu đều được bà trao sổ đỏ. Khối tài sản này gồm nhà và đất nằm quanh khu vực phường Phú Mỹ. Ông bà đã lớn tuổi nên muốn sớm trao lại tài sản cho con cháu làm vốn, có chỗ ổn định cuộc sống.
Ít ai biết rằng để gây dựng được khối tài sản làm chỗ dựa vững chắc cho con cháu như hiện tại, vợ chồng bà Kiều đã trải qua nhiều năm vất vả buôn bán, tích góp. Bà Kiều kinh doanh tạp hóa, đồng thời có nhiều dãy phòng trọ cho thuê. Thời còn trẻ, sau khi dành dụm được chút vốn, ông bà tiếp tục mua thêm đất đai, nhà cửa. Người xuất hiện trong clip cũng là người đồng hành cùng bà gây dựng cơ nghiệp gia đình.
"Trước khi trao sổ đỏ cho các cháu, cả gia đình đã ngồi lại trò chuyện và thống nhất với nhau trong không khí vui vẻ. Mọi người đều hạnh phúc, hài lòng với món quà mà ông bà dành tặng. Tôi cũng dặn các con đây là tài sản quý giá nên phải biết trân trọng và giữ gìn cẩn thận", chị Lài chia sẻ.
Ngoài phần tài sản đã cho các cháu, ông bà vẫn có tài sản riêng để an tâm tuổi già. Dù đã lớn tuổi nhưng vợ chồng bà Kiều vẫn khỏe mạnh, duy trì công việc hằng ngày thay vì nghỉ ngơi hoàn toàn.
"Ba mẹ chồng tôi là những người sống tình cảm, luôn yêu thương con cháu vô điều kiện. Sự chăm chỉ, chịu khó của ông bà cũng là tấm gương để con cháu noi theo", chị Lài nói.
Bà Kiều tâm sự, với bà thì cháu nội hay cháu ngoại đều là máu mủ ruột thịt nên được yêu thương, quan tâm như nhau và ai cũng có phần xứng đáng.