Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
“Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời”, bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
“Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa”, bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là “gia tài” duy nhất của em.
“Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm”, Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: “Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn”.
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen “con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây”.
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
“Tôi không sinh ra nó (Yên Vân – PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi”, bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: “Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ”.
"Một anh trai không rõ danh tính nhưng rất viral. Đi viếng chùa Bà Chúa Xứ núi Sam (An Giang), xuống núi mua 6 tờ vé số ủng ủng. Trúng luôn 12 tỉ đồng!", câu chuyện kèm hình ảnh một người đàn ông tay cầm 6 tờ vé số trúng độc đắc, ngồi cạnh cọc tiền chất chồng đang được dân mạng chia sẻ ào ạt.
Nhiều bài đăng khẳng định người đàn ông trong ảnh là người trúng số. Bên cạnh đó, không ít tài khoản để lại bình luận chúc mừng, "xin vía mạnh" để gặp may mắn tương tự.
Một tài khoản bình luận: "Cái số phải giàu là vậy! Đang yên đang lành 12 tỉ rơi vào đầu! Nghĩ đến việc tiêu tiền mà mệt hết cả người!". "Có khi nào là ảnh AI không?", Elly Nguyễn chia sẻ. Nickname Minh chia sẻ vui: "Anh trong ảnh thiệt đẹp trai! Xin vía!".
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Lê Du ở xã Bà Điểm, TP.HCM (H.Hóc Môn cũ), người đàn ông xuất hiện trong bức ảnh gây sốt mạng xã hội cho biết anh không phải là người trúng số như nhiều người lầm tưởng.
Trên thực tế, anh Lê Du là đại diện của đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh nổi tiếng ở TP.HCM, bức ảnh mà dân mạng chia sẻ là ảnh anh đang đổi thưởng cho vị khách trúng số.
Theo xác nhận từ đại lý, 6 tờ vé số trúng độc đắc mà anh cầm trên tay thuộc sở hữu của một khách nam sống ở xã Bà Điểm. Những tờ vé có dãy số may mắn 981576 trúng xổ số Long An ngày 30 tháng 5.
"Khách cùng người thân đi viếng Bà Chúa Xứ núi Sam ở An Giang, trong lúc ghé trạm dừng chân ở Đồng Tháp, anh đã mua vé ủng hộ người bán dạo và bất ngờ trúng số. Trước đó, tôi cũng có đổi thưởng 2 tờ độc đắc tương tự, cùng dãy số và cùng đài trên cho một khách khác ở Bến Tre cũ (Vĩnh Long), cũng mua ở trạm dừng trong lúc đi núi. Với tôi, đây là trùng hợp thú vị!", anh Lê Du nói.
Có thâm niên nhiều năm kinh doanh vé số, anh Lê Du cho biết đã quen với việc bị hiểu lầm là người trúng số khi thường xuất hiện trong những clip đổi thưởng cho khách. Theo anh, đa phần khách trúng số đều không muốn lộ diện danh tính, hình ảnh.
Thảo hiện là sinh viên năm 3 Trường ĐH Kiến trúc TP.HCM và mới bén duyên với bộ môn leo núi khoảng 2 tháng nay. Việc thường xuyên học tập với bản vẽ, máy tính và áp lực đồ án khiến Thảo cảm thấy căng thẳng. Vì vậy, những hoạt động ngoài trời như đi bộ hay leo núi giúp Thảo giải tỏa tinh thần, phục hồi năng lượng.
Mẹ của Thảo là bà Trần Thị Thảo Trang (44 tuổi), hiện làm việc tại một công ty nội thất. Là người thích sự yên tĩnh, yêu cây cỏ và dành nhiều thời gian chăm lo cho gia đình, bà chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ leo núi.
Theo Thảo, mẹ là người phụ nữ tảo tần, luôn đặt gia đình lên trước bản thân nên đôi khi quên mất những mong muốn riêng. "Gần đây tôi thấy mẹ khá mệt mỏi vì công việc và hay lo nghĩ cho con cái. Tôi chỉ muốn mẹ được nhìn thấy những gì mình từng thấy trên đỉnh núi, cảm giác tự do và rộng lớn ấy có thể giúp mẹ nhẹ lòng hơn", Thảo chia sẻ.
Thảo cho mẹ xem những bức ảnh chụp trong các lần leo núi trước đó rồi nói: "Mẹ đi với con, để thấy mình vẫn còn khỏe, vẫn còn yêu đời và vẫn còn thanh xuân lắm".
Với bà Trang, quyết định đồng ý tham gia chuyến đi không chỉ để thử sức mà còn vì muốn bước vào "thế giới" của con gái. "Tôi muốn trải nghiệm xem con mình thích điều gì, đồng thời cũng muốn thử xem bản thân còn đủ sức khỏe không", bà nói.
Trước ngày khởi hành, hai mẹ con chuẩn bị khá kỹ. Leo núi là hoạt động cần nhiều thể lực, trong khi núi Bà Đen (tỉnh Tây Ninh) cao 986 m, được xem là "nóc nhà Nam bộ". Thảo mua cho mẹ giày leo núi chuyên dụng, gậy hỗ trợ và quần áo phù hợp. Trước chuyến đi, bà Trang cũng tranh thủ tập thể dục nhẹ để cơ thể quen dần với vận động.
Một buổi sáng đầu tháng 3 vừa qua, hai mẹ con xuất phát từ nhà ở xã Củ Chi lúc 4 giờ sáng. Khi đến nơi, họ nhập đoàn cùng nhóm bạn thân của Thảo và bắt đầu chinh phục núi Bà Đen theo cung đường Cột Điện.
Chỉ sau vài trăm mét đầu tiên, bà Trang bắt đầu cảm thấy mỏi chân và thở gấp vì chưa quen leo dốc. "Lúc đó tôi vừa hào hứng vừa lo lắng, không biết mình có đủ sức đi cùng con và các bạn trẻ hay không", bà kể.
Để động viên mẹ, suốt dọc đường, Thảo liên tục trò chuyện và kể đủ chuyện. Đáp lại, bà Trang cũng tâm sự với con gái về thời còn đi học, về những dự định bà muốn làm khi lớn tuổi hơn. Mỗi khi thấy mẹ mệt, Thảo lại nắm tay, dìu bà bước qua những đoạn đá gồ ghề. Nhóm bạn của cô cũng liên tục hát hò, pha trò để không khí bớt mệt mỏi. "Các con đi được thì mẹ cũng đi được", bà Trang vừa cười vừa lau mồ hôi.
Sau khoảng 3 tiếng, người mẹ U.50 cuối cùng cũng chạm tay vào cột mốc trên đỉnh núi Bà Đen. "Tôi không nghĩ ở tuổi này vẫn có thể leo núi bằng chính đôi chân của mình. Đứng trên cao nhìn xuống cánh đồng, những con đường nhỏ và mây trời phía dưới, tôi thấy thiên nhiên VN đẹp quá", bà xúc động nói. Sau chuyến đi, bà Trang cảm thấy bản thân như "trẻ ra 10 tuổi".
Bà cũng hào hứng chụp ảnh kỷ niệm trên đỉnh núi và tận hưởng cảm giác chinh phục được chính mình. "Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy những lo toan thường ngày bỗng nhỏ lại rất nhiều", bà chia sẻ.
Với Thảo, chuyến đi này giúp cô gái nhận ra việc đưa cha mẹ cùng tham gia những trải nghiệm mới là điều rất ý nghĩa. "Nếu cha mẹ bước vào hành trình của con cái, họ sẽ có cơ hội sống lại những năm tháng tươi trẻ của mình. Có những điều người trẻ thấy bình thường nhưng với cha mẹ lại là trải nghiệm rất đặc biệt", Thảo bày tỏ.
Sau chuyến leo núi đầu tiên, Thảo hy vọng sẽ còn nhiều lần được nắm tay mẹ đi trên những hành trình mới. "Mình thấy mẹ vui thì mình cũng hạnh phúc, giống như hồi nhỏ được cha mẹ dẫn đi chơi vậy", Thảo chia sẻ.