Tin Gốc: Thanh Niên

Ông Peter và bà Colleen, hiện sống tại Nam Phi, đã cùng nhau rong ruổi suốt gần 10 năm trên những cung đường đạp xe, đi qua nhiều quốc gia châu Phi và châu Âu. Việt Nam là điểm dừng chân đầu tiên của hai người tại châu Á.
Ông Peter và bà Colleen có tình yêu rất lớn với bộ môn xe đạp. Họ không chỉ là bạn đời mà còn là những người bạn đồng hành trên nhiều chặng đường. Trong suốt hành trình đó, cả hai đã đi qua hơn 30 quốc gia và vùng lãnh thổ với tổng quãng đường gần 20.000 km.
Chuyến du lịch Việt Nam lần này mang ý nghĩa đặc biệt, bởi đây là quốc gia châu Á đầu tiên mà họ đặt chân tới. Kế hoạch đã được hai người ấp ủ từ 8 năm trước, nhưng phải tạm hoãn vì dịch Covid-19.
Hành trình tại Việt Nam kéo dài 66 ngày, men theo bờ biển để khám phá cảnh sắc, con người và văn hóa địa phương. Với ông bà, đạp xe trên những con đường làng nhỏ, gặp gỡ người dân bản địa và cảm nhận nhịp sống thường ngày chính là điều đáng mong chờ nhất.
"Mỗi ngày chúng tôi dậy sớm và bắt đầu hành trình lúc 5 giờ 30. Trung bình một ngày, chúng tôi đạp từ 50 - 70 km, có những ngày còn dài hơn. Đến giữa trưa, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, buổi chiều và tối dành để khám phá nơi mình dừng chân", ông Peter chia sẻ.
Xuất phát từ Hà Nội, họ đi qua Ninh Bình rồi men theo những cung đường ven biển, ghé thăm nhiều địa danh nổi tiếng như động Phong Nha và đèo Hải Vân. Hành trình không đi theo tuyến cố định, mà ưu tiên những cung đường yên bình, hạn chế ghé các điểm quá đông khách du lịch.
Khi đến Đà Lạt, hai người tiếp tục sang Phnom Penh (Campuchia) để khám phá trong khoảng 2 tuần. Sau đó, họ quay trở lại Việt Nam, với điểm dừng chân cuối cùng của hành trình là TP.HCM.
Mỗi ngày, bà Colleen đều dành thời gian ghi lại nhật ký chuyến đi và đăng tải lên mạng xã hội. "Mỗi nơi tôi đi qua, mỗi người tôi gặp đều được lưu lại như một cách để giữ gìn ký ức, đồng thời giúp bạn bè theo dõi hành trình đặc biệt này", bà chia sẻ.
Ở độ tuổi này, ông Peter và bà Colleen không tránh khỏi những khó khăn về sức khỏe, thậm chí có lúc nghĩ đến việc dừng lại. Trước đây, bà Colleen từng gặp tai nạn và phải phẫu thuật, khiến thể lực không còn như trước.
Chính vì vậy, hành trình tại Việt Nam trở thành một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của cả hai. Họ đặc biệt ấn tượng với sự thân thiện, cởi mở của người Việt. Trong suốt hành trình, họ gặp gỡ, trò chuyện với nhiều người dọc đường, khiến chuyến đi không còn là câu chuyện của riêng hai người.
Ông Peter và bà Colleen đã có những trải nghiệm khó quên như chinh phục cung đường đèo Hải Vân hay khám phá không gian kỳ vĩ của động Phong Nha. "Phong cảnh Việt Nam thật sự rất đẹp. Đặc biệt là động Phong Nha, nơi chúng tôi đi vòng quanh và cảm nhận không gian mở ra một cách ngoạn mục", ông Peter chia sẻ.
Cả hai còn ấn tượng với nhịp sống giao thông. Theo ông Peter, dù xe cộ đông đúc nhưng mọi người vẫn giữ được sự bình tĩnh, xử lý khéo léo. Khi đã quen, việc đạp xe giữa dòng người lại trở thành một trải nghiệm thú vị.
Anh Lê Luận (48 tuổi), người có kinh nghiệm đạp xe đường dài, quen vợ chồng ông Peter vài tháng trước chuyến đi khi họ liên hệ để tìm hiểu về hành trình tại Việt Nam. Anh đặc biệt ấn tượng khi đây là cặp đôi lớn tuổi nhất mà anh từng biết có thể chinh phục những cung đường dài.
Qua trò chuyện và theo dõi trên mạng xã hội, anh Luận nhận thấy hành trình của hai vợ chồng rất thú vị. Dù chưa thể hoàn thành chuyến xuyên Việt trọn vẹn, nhưng mỗi chặng đường đều mang lại những trải nghiệm đáng nhớ, để lại dấu ấn riêng.
Sau tất cả, điều quan trọng không phải là họ đã đi được bao xa, mà là những con người gặp trên đường và những trải nghiệm riêng biệt ở mỗi vùng đất.
Trong tương lai, ông Peter mong có dịp quay lại Việt Nam để chinh phục đường mòn Hồ Chí Minh và đến Sa Pa. Tuy nhiên, kế hoạch còn phụ thuộc nhiều vào sức khỏe của bà Colleen.
Tin Gốc: Thanh Niên

Linh cữu quàn tại thôn Đỗ Hà, xã Khánh Hà (H.Thường Tín cũ), TP.Hà Nội; lễ nhập quan lúc 13 giờ 30 ngày 4.5.2026; lễ viếng lúc 8 giờ ngày 6.5.2026; lễ an táng lúc 8 giờ ngày 7.5.2026; linh cữu được gia đình đưa đi an táng tại nghĩa trang quê nhà;
Đảng ủy, Ban biên tập, Công đoàn, Liên chi hội Nhà báo cùng tập thể biên tập viên, phóng viên, cán bộ, công nhân viên Báo Thanh Niên vô cùng thương tiếc và thành kính gửi lời chia buồn cùng anh Dương Danh Hữu và gia quyến.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Chuyện 4 chiếc nhẫn vàng được giữ kín suốt 26 năm đến ngày xuất hiện trong đám cưới

Một đám cưới ở Ninh Bình ngày 11.5 vừa qua trở thành câu chuyện được chia sẻ rộng rãi, vì một khoảnh khắc khiến cả hội trường xúc động. Người bác 80 tuổi bước lên sân khấu, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Đoạn clip dài gần 10 phút được chị Nguyễn Thị Vân Anh (30 tuổi, ở Ninh Bình) đăng tải lên mạng xã hội vào ngày cưới của anh trai mình - anh Nguyễn Quang Đạt. Chỉ sau một thời gian ngắn, video nhanh chóng thu hút nhiều lượt xem và sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, chị Vân Anh kể, ban đầu chị không có ý định đăng lên mạng xã hội: "Video dài quá, không gửi qua tin nhắn được nên tôi mới đăng lên TikTok để lưu giữ lại kỷ niệm, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm lớn như vậy".
Nhân vật chính trong đoạn clip là anh Nguyễn Quang Đạt (32 tuổi, ở Ninh Bình). Trong ngày cưới, đông đủ họ hàng hai bên, anh bất ngờ khi người bác ruột bước lên, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: "Đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng".
Anh Đạt không phải người dễ khóc. Mười năm đi làm thuê, vào Nam ra Bắc, gặp đủ gian khó, chưa một lần anh để nước mắt rơi. Nhưng ngay trong ngày cưới của mình, đứng trước kỉ vật của bố được bác giữ suốt 26 năm, anh không kìm được nước mắt.
Người bác trai tên Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi, anh ruột của bố anh Đạt) kể: "26 năm trước, khi em trai tôi biết mình không qua khỏi, nó đã nắm tay tôi và gửi lại những chiếc nhẫn này nhờ tôi giữ hộ". Kỉ vật này trong gia đình không ai biết. Suốt 26 năm thầm lặng giữ gìn, ông Miêng chỉ tâm niệm một điều, chỉ khi nào em dâu và hai cháu gặp biến cố, mấy anh em trong nhà không cưu mang được nữa thì mới lấy vàng ra dùng.
Đến ngày anh Đạt bước vào ngày trọng đại nhất đời, ông Miêng quyết định đây là lúc hoàn thành tâm nguyện của người em trai đã khuất. Trước mặt đông đủ họ hàng hai bên, ông lần lượt trao lại 4 chiếc nhẫn vàng, mỗi chiếc một chỉ cho 4 người thân nhất của em trai mình. Một chiếc cho bà Đoàn Thị Tâm (mẹ anh Đạt), một chiếc cho anh Đạt, một chiếc cho chị Vân Anh, chiếc cuối cùng, ông trao cho người cháu dâu (vợ anh Đạt).
Trước khoảnh khắc bất ngờ đó, anh Đạt không giấu được sự xúc động: "Lúc bác lên phát biểu, tôi hoàn toàn bất ngờ. Sau đó thì xúc động, tôi nhớ về bố. Đứng trên sân khấu mà tự dưng nước mắt cứ chực trào ra, nhưng không dám khóc nhiều vì đó là ngày vui của mình, tôi phải cố kìm lại".
Có những câu chuyện phải đi qua rất nhiều năm tháng, người ta mới đủ bình tâm để nhắc lại. Anh Đạt kể, bố của anh là ông Nguyễn Quang Công, làm thuyền trưởng tàu viễn dương. Những tháng ngày lênh đênh trên sông nước buồn tẻ, xa vợ xa con, ông bắt đầu uống rượu rồi lâm bệnh. Ông mất khi mới 44 tuổi, để lại người vợ còn quá trẻ và 2 đứa con thơ. Lúc ấy, bà Đoàn Thị Tâm chỉ mới 25 tuổi, anh Đạt 6 tuổi chưa kịp vào lớp 1, còn chị Vân Anh mới hơn 3 tuổi.
Sau biến cố, bà Tâm một mình gồng gánh nuôi 2 con nhỏ. Không nghề nghiệp ổn định, bà đi làm thuê khắp làng, ai thuê gì làm nấy. Kể từ khi chồng mất, bà quyết định không đi thêm bước nữa, lặng lẽ ở vậy, dành trọn cuộc đời để nuôi 2 con khôn lớn.
Thương cảnh mẹ góa con côi, các bác trong gia đình bàn nhau hằng tháng mỗi người góp 10 cân gạo cho bà Tâm và 2 cháu. Ông Miêng nhớ lại: "Ba anh em chúng tôi thống nhất với nhau, mỗi tháng góp 10 cân gạo nuôi các cháu. Tất cả đều là con cháu ruột thịt nhà mình, để cho 3 mẹ con nó đói khát sao đành". Sự sẻ chia ấy không phải ngày một ngày hai, mà kéo dài ròng rã suốt 10 năm trời.
Năm anh Đạt 15 tuổi, ông Miêng lo lắng khi thấy cháu đang ở độ tuổi dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Sợ anh Đạt thiếu người định hướng mà lạc lối, ông quyết định đưa anh Đạt về nhà mình nuôi dạy. Chính quãng thời gian ấy đã trở thành bước ngoặt, giúp anh Đạt dần trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống.
Sau nhiều năm bươn chải, từ người đi làm thuê không có một đồng vốn trong tay, anh Đạt đã gây dựng được xưởng sản xuất cơ khí riêng. Mẹ anh không còn phải đi làm thuê nữa, em gái đã yên bề gia thất. Cái nghèo, cái khổ của những năm tháng cũ đã lùi xa. Cuối cùng, anh Đạt cũng quyết định lập gia đình.
Khi được hỏi anh muốn nói điều gì với bố của mình, anh Đạt lặng đi một lúc rồi trả lời: "Con đã thay mặt bố để gánh vác gia đình mình, cố gắng để phần nào đó bù đắp lại khoảng trống mà bố để lại. Bố cứ yên tâm ở con".
Đám cưới đã qua, nhưng với anh Đạt, khoảnh khắc trên sân khấu hôm đó vẫn chưa thật sự khép lại. "Mấy ngày sau, tôi vẫn mở clip ra xem và khóc như một đứa trẻ", anh Đạt bồi hồi kể.
Tin Gốc: Thanh Niên

