Trận đấu ảnh hưởng lớn đến chức vô địch diễn ra căng thẳng và hấp dẫn, vượt kỳ vọng của người hâm mộ. Man City giành ba điểm quan trọng, để nắm quyền tự quyết khi giải còn năm vòng, qua đó hướng đến chức vô địch thứ bảy trong 10 mùa giải dưới thời Pep Guardiola.
Trước trận, Mikel Arteta đã hứa rằng Arsenal của ông sẽ chơi để thắng, không tử thủ. Họ đã chơi đúng như vậy. Mọi thứ có thể đã khác ở đầu hiệp hai, nếu cú cứa lòng của Eberechi Eze từ rìa vòng cấm đi chính xác hơn chỉ khoảng 15 cm. Thay vào đó, bóng dội mép trong cột dọc, lăn ngang vạch vôi rồi bị phá ra.
Chỉ vài phút sau, Man City lên bóng ở đầu sân bên kia và ghi bàn quyết định. Pha phối hợp khởi nguồn từ thủ môn Gianluigi Donnarumma, rồi Nico O’Reilly bật tường với Jeremy Doku trước khi tạt vào cho Rodri. Hàng thủ Arsenal bị hút về phía tiền vệ Man City và không ai kèm đủ sát Erling Haaland khi bóng bật ra, để tiền đạo Na Uy dứt điểm đưa tỷ số thành 2-1.
Mọi thứ chưa kết thúc sau bàn thắng đó và Arsenal có lẽ sẽ tự nhủ điều tương tự trong cuộc đua vô địch. Dù thua, màn trình diễn của họ tại Etihad sáng sủa hơn những trận kế trước và mang lại hy vọng. Phút 73, Gabriel Magalhaes đánh đầu chạm người đổi hướng trúng cột dọc. Rồi ở những phút bù giờ, sau quả tạt căng của cầu thủ vào sân thay người Leandro Trossard, Kai Havertz không bị ai kèm trước khung thành, nhưng cú đánh đầu của anh lại đi hơi cao.
Ở Etihad hôm 19/4, sự kịch tính hiện diện ở khắp nơi, những màn đối đầu cá nhân diễn ra dồn dập. Tiêu biểu là Haaland với Gabriel, va chạm rất nhiều và luôn tiềm ẩn nguy cơ vượt quá giới hạn. Trong hiệp hai, Gabriel kéo Haaland đến mức làm rách áo tiền đạo Man City. Đến phút 84, khi hai người áp trán nhau sau một pha tranh chấp, Gabriel húc đầu đầy hung hăng với đối thủ.
Gabriel không lấy đà trước, đó là một phần lý do anh chỉ nhận thẻ vàng. Một yếu tố khác giúp anh ở lại sân là Haaland không ngã xuống. Guardiola bên ngoài đường biên đã phản ứng rõ ràng rằng đó phải là thẻ đỏ cho Gabriel. Haaland cũng bị phạt thẻ, một quyết định có phần “cân bằng” nhưng gây tranh cãi.
Trận cầu rực lửa khởi đầu sôi động khi Rayan Cherki đưa Man City vượt lên ở phút 14 bằng một bàn thắng đẹp, trong không gian chật hẹp. Anh đi bóng cắt vào qua Gabriel rồi xuyên giữa Declan Rice trước khi dứt điểm lạnh lùng mở tỷ số.
Bàn gỡ ngay lập tức của Arsenal là một sai lầm tai hại của Donnarumma. Ngay đầu trận, thủ môn Arsenal David Raya suýt bị Haaland cướp bóng khi xử lý bằng chân, nhưng anh thoát hiểm. Trong tình huống tương tự, Donnarumma không thoát được. Khi nhận bóng bên phải khung thành, sát đường biên ngang, pha chạm bóng của anh hơi dài và Havertz lập tức áp sát. Cú tắc bóng thành công biến thành cú sút bay thẳng vào lưới.
Guardiola dự đoán Arteta sẽ điều chỉnh cách tiếp cận, và điều đó đã xảy ra. HLV Arsenal sử dụng Havertz đá số 9, để Viktor Gyokeres trên ghế dự bị, và cú hích trước trận là việc Martin Odegaard trở lại sau chấn thương và có tên trong đội hình xuất phát. Điều này đồng nghĩa Eze chơi lệch trái và Arsenal chơi sòng phẳng hơn ở bóng sống.
Man City có cơ hội trước khi ngay phút thứ 4, Cherki sút trúng mé trong cột dọc sau khi bóng chạm người Gabriel đổi hướng. Nhưng nửa đầu hiệp một vẫn nghiêng về Arsenal. Chỉ sau 10 phút, họ đã giành lại bóng ở 1/3 sân đối phương nhiều bằng hai lần gần nhất tới Etihad cộng lại.
Arsenal gây áp lực mạnh lên Donnarumma, với Declan Rice và Havertz luân phiên buộc anh phải phất dài, tạo điều kiện cho Gabriel và William Saliba tranh chấp bóng bổng với Haaland. Sau 23 phút, Arsenal đã có 41 lần gây áp lực ở 1/3 sân cuối, so với chỉ 5 của City. Trong bàn gỡ, Havertz đã bắt đầu pressing ngay khi bóng rời Matheus Nunes.
Man City, đội cần chiến thắng, tiếp tục dâng cao sau giờ nghỉ. Haaland sút trúng cạnh ngoài cột dọc từ một quả phạt góc, Semenyo xử lý lỗi ở tình huống đối mặt với Raya, còn Doku cũng thử thách thủ môn Tây Ban Nha.
Arsenal đáp trả mạnh mẽ, khiến sự bế tắc của họ trong tấn công ở những trận gần đây dường như bị lãng quên. Eze và Odegaard tạo ra cơ hội tuyệt vời cho Havertz trong pha phản công, nhưng Donnarumma thắng thế trong pha đối mặt. Sau đó, Eze xoay người dứt điểm nhưng bị cột dọc từ chối, trước khi Haaland định đoạt trận đấu.
Điều khiến Mikel Arteta thất vọng là Arsenal thực ra không làm gì sai nhiều. Thậm chí, họ còn chơi tốt hơn kỳ vọng. Trước trận, “Pháo thủ” chỉ thắng 1 trong 5 trận gần nhất trên mọi đấu trường. Trong khi đó, Man City đang có phong độ rất cao, đánh bại chính Arsenal, Liverpool và Chelsea. Với sự chênh lệch lớn về đà phong độ, đây vẫn là một trận đấu cân bằng và chỉ được quyết định bởi những khoảnh khắc đứng về phía Man City.
HLV Harry Kewell đã hoàn thành 13 trận đầu tiên trên cương vị "thuyền trưởng" CLB Hà Nội. Đó là con số đáng nói, bởi 13 trận bằng đúng chiều dài của nửa mùa giải, là thước đo phù hợp để đánh giá một chiến lược gia có hợp với tập thể mà ông huấn luyện hay không. Dù Kewell đã nức tiếng khi còn chơi cho Liverpool và là huyền thoại bóng đá Úc, V-League vẫn có những thước đo riêng biệt, nơi đôi khi danh tiếng không phải chìa khóa mở cửa danh vọng.
Sau 13 trận, Kewell cùng học trò thắng 8, hòa 1, thua 4, giành 25 trên tổng số 39 điểm tối đa. Đó là điểm số chấp nhận được với nhiều đội bóng, nhưng không phải... CLB Hà Nội. Trước ngày Kewell đến, đội bóng thủ đô đứng hạng 6. Sau 13 trận, đội tăng 2 bậc, nhích lên hạng 4, nhưng vẫn chưa thể vào nhóm 3 đội dẫn đầu như kỳ vọng.
CLB Hà Nội kém hạng 3 của Ninh Bình 4 điểm (33 so với 37). Nếu bại trận trước Ninh Bình ở vòng này, cơ hội có huy chương của thầy trò HLV Kewell xem như không còn. Mà không vào được tốp 3 (lần đầu tiên từ khi lên chơi V-League năm 2008), HLV Kewell coi như thất bại. Bởi đã không lọt vào tốp 3, thì đứng hạng 4 hay hạng 6 có lẽ không khác nhau nhiều.
Do đó, HLV Kewell hiểu rõ tính chất sống còn của màn thư hùng trên sân Ninh Bình, diễn ra lúc 18 giờ ngày 24.4 ở vòng 20 V-League. Chính Ninh Bình là đối thủ trong trận ra mắt của Kewell trên cương vị "thuyền trưởng" CLB Hà Nội cách đây nửa năm. Dù chơi hay hơn hẳn, nhưng học trò Kewell bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, lại kém duyên khi liên tục sút dội xà cột, sau cùng phải chịu thất bại 1-2 sau... 2 pha bóng nguy hiểm của đối thủ. Trong khi Ninh Bình lì lợm và biết chắt chiu, CLB Hà Nội lại chơi phóng khoáng và không nắm giữ được thời cơ.
Đó cũng là trận đấu khiến HLV Kewell và CLB Hà Nội hoàn toàn thay đổi. Đội bóng thủ đô đá chặt chẽ và thực dụng hơn, với tinh thần trực diện: đưa bóng tiếp cận cầu môn đối thủ càng nhanh càng tốt, sẵn sàng đá bóng bổng và sút xa, vốn không phải "vũ khí" ưa thích của đội Hà Nội trước đây.
CLB Hà Nội vẫn trọng kiểm soát bóng, nhưng tiết chế những đường chuyền thừa, mà biến thời lượng cầm bóng thành sức ép dồn dập, triệt đề, thành những cú "dội bom" mang đến hy vọng có bàn thắng, thay vì chỉ đan bóng đập nhả thuần túy.
Sự chuyển mình về triết lý mới thực sự là giá trị mà HLV Kewell mang lại. Tuy nhiên, bóng đá là câu chuyện của chiến thắng và điểm số. Nếu không vào tốp 3, chưa chắc Kewell được giữ, cũng chưa chắc HLV người Úc được đánh giá là thành công.
HLV Kewell phải thắng, và tốt hơn hết là thắng một đội bóng mạnh như cách hạ CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) trước đây.
So tài với HLV Kewell là HLV Bae Ji-won, người từng là trợ lý thể lực của HLV Park Hang-seo tại U.23 và đội tuyển Việt Nam trong năm 2018.
Ông Bae đã nghỉ đội tuyển quốc gia đầu năm 2019 để theo học bằng HLV. Tham vọng của ông thầy Hàn Quốc là trở thành HLV trưởng, thay vì chỉ đóng vai trợ lý.
Sau thời gian ngắn ở Thể Công Viettel, ông Bae Ji-won sẽ ngồi ghế "lái trưởng" ở đội bóng giàu tham vọng bậc nhất V-League. Nhiệm vụ của HLV Hàn Quốc vẫn là huấn luyện thể lực, còn về chiến thuật, hỗ trợ ông Bae là "bộ não" của giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành, người sắm vai HLV tạm quyền ngay trước khi Bae Ji-won có mặt.
Cuộc đấu sức giữa HLV Kewell và Bae Ji-won dường như... bất cân xứng, khi chiến lược gia Úc đã huấn luyện CLB Hà Nội suốt 6 tháng, còn ông Bae mới "chân ướt chân ráo" đến đất cố đô. Tuy nhiên, ưu thế sân nhà, cộng với dàn sao đã vào phom trở lại với 3 chiến thắng liên tục sẽ là điểm tựa để Ninh Bình thắng trận đấu then chốt. Về tâm lý, Ninh Bình cũng thoải mái hơn với 4 điểm nhiều hơn Hà Nội. Chỉ cần hòa, đội bóng cố đô sẽ giữ được cách biệt an toàn trong cuộc đua danh hiệu. Còn CLB Hà Nội buộc phải dồn lên để thắng.
Giữa một đội bóng đã hết đường lùi, và một đội có tinh thần thoải mái (thậm chí được phép thua), rõ ràng học trò Bae Ji-won đang có lợi hơn. Nếu thắng CLB Hà Nội, HLV người Hàn Quốc sẽ tích lũy đủ tự tin để chèo lái Ninh Bình về đích suôn sẻ.
Sau những ồn ào trước đây, bài toán cấp bách nhất không chỉ nằm ở huy chương. Ông Phạm Quang Long - Chủ tịch Liên đoàn Quyền anh Việt Nam (VBF) thẳng thắn nhìn nhận: “Thách thức lớn nhất lúc này không chỉ là xử lý dư âm của những ồn ào cũ, mà là khôi phục lại niềm tin bằng một cách làm mới, thực chất hơn, minh bạch hơn và gần phong trào hơn”.
Ông Long nhấn mạnh, niềm tin không thể đến từ lời hứa hay phát ngôn mạnh mẽ, mà phải được xây dựng từ hành động cụ thể: “Niềm tin chỉ trở lại khi các địa phương, huấn luyện viên, trọng tài và vận động viên thấy rằng liên đoàn thật sự lắng nghe và giải quyết vấn đề của họ”. Theo quan điểm của tân chủ tịch, liên đoàn không đứng trên phong trào mà phải phục vụ phong trào. Khi các địa phương phát triển, câu lạc bộ vận hành được và giải đấu đảm bảo công bằng, uy tín tổ chức sẽ tự nhiên được khôi phục.
Dù đã đạt nhiều thành tích khu vực và châu lục, boxing Việt Nam vẫn chưa khai thác hiệu quả giá trị thương mại. Các giải đấu trong nước còn nặng tính chuyên môn, thiếu yếu tố trình diễn và chưa tạo được sức lan tỏa với khán giả trẻ. Chủ tịch VBF cho rằng việc đưa quyền anh đến gần công chúng là điều tất yếu, nhưng không thể đánh đổi chất lượng: “Giải trí không có nghĩa là làm nhẹ chuyên môn. Một giải đấu muốn hấp dẫn thì trước hết phải sạch, công bằng và đúng luật”.
Ông cũng thẳng thắn nhìn nhận thực tế nguồn lực: “Chúng ta không thể đầu tư dàn trải như những quốc gia giàu. Phải đi theo cách của "con nhà nghèo", tức là đi chậm mà chắc, lấy hiệu quả làm trọng, lấy nội lực làm nền”. Theo định hướng này, mỗi trận đấu cần được nâng tầm thành một sự kiện văn hóa - thể thao, nơi câu chuyện của VĐV, tinh thần thượng võ và chất lượng tổ chức cùng tạo nên giá trị. “Giải trí, nếu làm đúng, chính là cây cầu để chuyên môn đi tới xã hội”, ông nói.
Ở tầm nhìn dài hạn, mục tiêu ASIAD hay Olympic không thể đạt được nếu thiếu một hệ thống đào tạo bền vững. Ban Chấp hành VBF nhiệm kỳ mới xác định rõ phát triển tuyến trẻ và phong trào địa phương là ưu tiên hàng đầu. Ông Phạm Quang Long nhấn mạnh: “Đào tạo võ sĩ không chỉ là ép cân, luyện đòn, mà là giáo dục toàn diện”. Theo đó, quyền anh Việt Nam sẽ hướng tới việc đưa khoa học thể thao, dinh dưỡng, phục hồi và kỷ luật thượng võ vào các câu lạc bộ cơ sở.
Ông chỉ ra “nút thắt” lớn nhất hiện nay là sự thiếu đồng bộ giữa các mắt xích: nơi có đào tạo tốt lại thiếu thi đấu, nơi có phong trào lại thiếu khoa học thể thao, và sự phối hợp giữa địa phương - liên đoàn - đội tuyển chưa thực sự thông suốt. “Muốn đi Olympic, không thể chỉ trông vào vài tài năng nổi bật. Phải có tầng đáy đủ rộng, từ học đường, câu lạc bộ đến hệ thống giải trẻ”, ông nói.
Một trong những ưu tiên lớn của nhiệm kỳ mới là chấn chỉnh công tác trọng tài và tổ chức giải – vốn từng gây tranh cãi. Theo ông Long, muốn minh bạch phải bắt đầu từ cơ chế: “Không thể chỉ nói chung chung, mà phải rà soát toàn bộ quy trình, loại bỏ những khâu còn phụ thuộc cảm tính”. Các giải pháp được đưa ra gồm chuẩn hóa đội ngũ trọng tài, đào tạo và kiểm tra định kỳ, tăng cường giám sát chéo và từng bước số hóa dữ liệu thi đấu.
Song song đó, VBF hướng tới việc đồng bộ luật với Hiệp hội Quyền anh quốc tế và đưa tiêu chuẩn quốc tế vào hệ thống thi đấu trong nước. Thay vì chỉ đưa vận động viên đi tập huấn, liên đoàn sẽ mời chuyên gia từ các quốc gia có nền quyền anh mạnh như Cuba, Thái Lan sang làm việc trực tiếp.
Tiếp quản vị trí trong giai đoạn nhiều biến động, áp lực là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, tân Chủ tịch VBF cho rằng đây không phải câu chuyện cá nhân mà là trách nhiệm của cả tập thể. Trong 100 ngày đầu, ưu tiên không phải là tạo dấu ấn bề nổi mà là xây nền vận hành: rà soát bộ máy, lắng nghe địa phương, chuẩn hóa tổ chức giải, chấn chỉnh trọng tài và mở hướng xã hội hóa. “Tôi không tin vào sự thay đổi bằng khẩu hiệu. Tôi tin vào những bước đi nhỏ nhưng thật”, ông Long khẳng định.
Ronaldo sẽ có kỳ World Cup thứ sáu trong sự nghiệp khi cùng tuyển Bồ Đào Nha tham dự giải đấu mùa hè này tại Bắc Mỹ. Bồ Đào Nha cũng là đồng chủ nhà World Cup 2030 cùng Tây Ban Nha và Morocco.
Trong cuộc phỏng vấn với đài Cadena Ser, khi được hỏi về khả năng Ronaldo thi đấu ở World Cup 2030 trên sân nhà, Martinez đáp: "Không ai nên nghi ngờ điều đó. Cậu ấy xứng đáng. Chúng tôi muốn truyền lại hình mẫu của Cristiano Ronaldo cho các cầu thủ trẻ Bồ Đào Nha vì cậu ấy là một tấm gương".
Ronaldo ra mắt đội tuyển Bồ Đào Nha năm 2003, hiện giữ kỷ lục ghi 143 bàn qua 226 trận. CR7 từng giúp đội tuyển đoạt ba danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử, gồm Euro 2016 và Nations League 2019, 2025, nhưng chưa từng vô địch World Cup. Cựu ngôi sao Man Utd và Real Madrid đang giữ kỷ lục ghi bàn ở 5 kỳ World Cup (2006, 2010, 2014, 2018 và 2022). Trong đó, thành tích tốt nhất của anh và đồng đội là vị trí thứ tư năm 2006.
Cuối năm 2025, tiền đạo 41 tuổi xác định World Cup 2026 sẽ là giải vô địch thế giới cuối cùng trong sự nghiệp.
Ở tuổi 41, Ronaldo vẫn duy trì phong độ cao với 28 bàn, góp công lớn giúp Al Nassr vô địch Saudi Pro League. Đây là danh hiệu chính thức của siêu sao Bồ Đào Nha kể từ khi chuyển tới Arab Saudi năm 2022 và cũng là danh hiệu cấp CLB đầu tiên kể từ Cup Italy 2021 cùng Juventus.
Martinez cho biết điều khiến ông ấn tượng nhất ở Ronaldo là tinh thần và khát khao thi đấu khác biệt so với nhiều ngôi sao lớn. "Cristiano không chơi bóng chỉ để giành một danh hiệu cụ thể", ông nói. "Cậu ấy không được định nghĩa bởi những gì ăn uống hay sinh hoạt, mà bởi sự khát khao bên trong. Dù đạt được gì, ngày hôm sau cậu ấy vẫn giữ nguyên động lực để tiến bộ. Tôi từng làm việc với nhiều cầu thủ vô địch Champions League hoặc giành Quả bóng Vàng, nhưng sau đó họ mất đi động lực. Ronaldo là ví dụ cho một tâm lý hoàn toàn khác biệt".
Martinez cũng từ chối trả lời khi được hỏi về khả năng kế nhiệm Alvaro Arbeloa tại Real Madrid. Tương lai của Martinez đang là dấu hỏi lớn, khi ông chỉ còn hợp đồng với Liên đoàn bóng đá Bồ Đào Nha (FPF) đến hết World Cup 2026.
"Ở Bồ Đào Nha không có mạng lưới truyền hình nào cả", Martinez bông đùa. Ông cũng cho rằng, dù có những thay đổi ở cấp lãnh đạo Real và sự ổn định của FPF, đây không phải là chủ đề phù hợp để bàn trước giải đấu lớn như World Cup.