Trận đấu ảnh hưởng lớn đến chức vô địch diễn ra căng thẳng và hấp dẫn, vượt kỳ vọng của người hâm mộ. Man City giành ba điểm quan trọng, để nắm quyền tự quyết khi giải còn năm vòng, qua đó hướng đến chức vô địch thứ bảy trong 10 mùa giải dưới thời Pep Guardiola.
Trước trận, Mikel Arteta đã hứa rằng Arsenal của ông sẽ chơi để thắng, không tử thủ. Họ đã chơi đúng như vậy. Mọi thứ có thể đã khác ở đầu hiệp hai, nếu cú cứa lòng của Eberechi Eze từ rìa vòng cấm đi chính xác hơn chỉ khoảng 15 cm. Thay vào đó, bóng dội mép trong cột dọc, lăn ngang vạch vôi rồi bị phá ra.
Chỉ vài phút sau, Man City lên bóng ở đầu sân bên kia và ghi bàn quyết định. Pha phối hợp khởi nguồn từ thủ môn Gianluigi Donnarumma, rồi Nico O’Reilly bật tường với Jeremy Doku trước khi tạt vào cho Rodri. Hàng thủ Arsenal bị hút về phía tiền vệ Man City và không ai kèm đủ sát Erling Haaland khi bóng bật ra, để tiền đạo Na Uy dứt điểm đưa tỷ số thành 2-1.
Mọi thứ chưa kết thúc sau bàn thắng đó và Arsenal có lẽ sẽ tự nhủ điều tương tự trong cuộc đua vô địch. Dù thua, màn trình diễn của họ tại Etihad sáng sủa hơn những trận kế trước và mang lại hy vọng. Phút 73, Gabriel Magalhaes đánh đầu chạm người đổi hướng trúng cột dọc. Rồi ở những phút bù giờ, sau quả tạt căng của cầu thủ vào sân thay người Leandro Trossard, Kai Havertz không bị ai kèm trước khung thành, nhưng cú đánh đầu của anh lại đi hơi cao.
Ở Etihad hôm 19/4, sự kịch tính hiện diện ở khắp nơi, những màn đối đầu cá nhân diễn ra dồn dập. Tiêu biểu là Haaland với Gabriel, va chạm rất nhiều và luôn tiềm ẩn nguy cơ vượt quá giới hạn. Trong hiệp hai, Gabriel kéo Haaland đến mức làm rách áo tiền đạo Man City. Đến phút 84, khi hai người áp trán nhau sau một pha tranh chấp, Gabriel húc đầu đầy hung hăng với đối thủ.
Gabriel không lấy đà trước, đó là một phần lý do anh chỉ nhận thẻ vàng. Một yếu tố khác giúp anh ở lại sân là Haaland không ngã xuống. Guardiola bên ngoài đường biên đã phản ứng rõ ràng rằng đó phải là thẻ đỏ cho Gabriel. Haaland cũng bị phạt thẻ, một quyết định có phần “cân bằng” nhưng gây tranh cãi.
Trận cầu rực lửa khởi đầu sôi động khi Rayan Cherki đưa Man City vượt lên ở phút 14 bằng một bàn thắng đẹp, trong không gian chật hẹp. Anh đi bóng cắt vào qua Gabriel rồi xuyên giữa Declan Rice trước khi dứt điểm lạnh lùng mở tỷ số.
Bàn gỡ ngay lập tức của Arsenal là một sai lầm tai hại của Donnarumma. Ngay đầu trận, thủ môn Arsenal David Raya suýt bị Haaland cướp bóng khi xử lý bằng chân, nhưng anh thoát hiểm. Trong tình huống tương tự, Donnarumma không thoát được. Khi nhận bóng bên phải khung thành, sát đường biên ngang, pha chạm bóng của anh hơi dài và Havertz lập tức áp sát. Cú tắc bóng thành công biến thành cú sút bay thẳng vào lưới.
Guardiola dự đoán Arteta sẽ điều chỉnh cách tiếp cận, và điều đó đã xảy ra. HLV Arsenal sử dụng Havertz đá số 9, để Viktor Gyokeres trên ghế dự bị, và cú hích trước trận là việc Martin Odegaard trở lại sau chấn thương và có tên trong đội hình xuất phát. Điều này đồng nghĩa Eze chơi lệch trái và Arsenal chơi sòng phẳng hơn ở bóng sống.
Man City có cơ hội trước khi ngay phút thứ 4, Cherki sút trúng mé trong cột dọc sau khi bóng chạm người Gabriel đổi hướng. Nhưng nửa đầu hiệp một vẫn nghiêng về Arsenal. Chỉ sau 10 phút, họ đã giành lại bóng ở 1/3 sân đối phương nhiều bằng hai lần gần nhất tới Etihad cộng lại.
Arsenal gây áp lực mạnh lên Donnarumma, với Declan Rice và Havertz luân phiên buộc anh phải phất dài, tạo điều kiện cho Gabriel và William Saliba tranh chấp bóng bổng với Haaland. Sau 23 phút, Arsenal đã có 41 lần gây áp lực ở 1/3 sân cuối, so với chỉ 5 của City. Trong bàn gỡ, Havertz đã bắt đầu pressing ngay khi bóng rời Matheus Nunes.
Man City, đội cần chiến thắng, tiếp tục dâng cao sau giờ nghỉ. Haaland sút trúng cạnh ngoài cột dọc từ một quả phạt góc, Semenyo xử lý lỗi ở tình huống đối mặt với Raya, còn Doku cũng thử thách thủ môn Tây Ban Nha.
Arsenal đáp trả mạnh mẽ, khiến sự bế tắc của họ trong tấn công ở những trận gần đây dường như bị lãng quên. Eze và Odegaard tạo ra cơ hội tuyệt vời cho Havertz trong pha phản công, nhưng Donnarumma thắng thế trong pha đối mặt. Sau đó, Eze xoay người dứt điểm nhưng bị cột dọc từ chối, trước khi Haaland định đoạt trận đấu.
Điều khiến Mikel Arteta thất vọng là Arsenal thực ra không làm gì sai nhiều. Thậm chí, họ còn chơi tốt hơn kỳ vọng. Trước trận, “Pháo thủ” chỉ thắng 1 trong 5 trận gần nhất trên mọi đấu trường. Trong khi đó, Man City đang có phong độ rất cao, đánh bại chính Arsenal, Liverpool và Chelsea. Với sự chênh lệch lớn về đà phong độ, đây vẫn là một trận đấu cân bằng và chỉ được quyết định bởi những khoảnh khắc đứng về phía Man City.
Tối 1/6, đội tuyển Australia đã công bố danh sách tham dự World Cup 2026. Trong đó, đáng chú ý có tên của tiền đạo Cristian Volpato. Điều đáng nói, chân sút sinh năm 2003 mới chỉ chuyển quốc tịch sang Australia để tham dự giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Trước đó, Cristian Volpato đã phục vụ cho các đội tuyển trẻ của Italy như U19, U20 và U21. Ở World Cup 2022, tiền đạo đang khoác áo CLB Sassuolo đã từ chối chuyển quốc tịch sang Australia với hy vọng được cống hiến cho màu áo Italy.
Tuy nhiên, trong bối cảnh Italy tiếp tục không được tham dự World Cup 2026, Cristian Volpato không thể chờ đợi hơn được nữa. Anh quyết định “mở lòng” với đội tuyển Australia. Ngay lập tức, anh được HLV Toni Popovic tin tưởng. FIFA đã chấp thuận đề nghị chuyển liên đoàn của Cristian Volpato từ Italy sang Australia. Ngay lập tức, cầu thủ này bay sang Los Angeles hội quân cùng đội tuyển xứ Chuột túi.
Volpato sinh ra và lớn lên tại Sydney (Australia) nhưng có cha mẹ là người Italia. Cầu thủ này trưởng thành từ môi trường bóng đá Italy. Trong sự nghiệp, anh đã khoác áo hai CLB thi đấu ở Serie A là AS Roma và Sassuolo.
Ở mùa giải vừa qua, Cristian Volpato đã ghi 6 bàn thắng và 4 đường kiến tạo thành bàn sau 24 trận ra sân cho Sassuolo. Ở World Cup 2026, Australia sẽ nằm chung bảng D với Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ và Paraguay.
Danh sách tập trung đội tuyển Australia: Patrick Beach, Aziz Behich, Jordan Bos, Cameron Burgess, Alessandro Circati, Milos Degenek, Cameron Devlin, Jason Geria, Lucas Herrington, Ajdin Hrustic, Nestory Irankunda, Jackson Irvine, Jacob Italiano, Paul Izzo, Mathew Leckie, Awer Mabil, Connor Metcalfe, Aiden O'Neill, Paul Okon-Engstler, Mat Ryan, Harry Souttar, Mohamed Toure, Kai Trewin, Nishan Velupillay, Cristian Volpato, Tete Yengi.
Theo tờ La Repubblica, đội tuyển Italy đã yêu cầu một khoản tiền thưởng đáng kể trước trận chung kết play-off World Cup 2026 mang tính quyết định với Bosnia và Herzegovina ngày 1/4.
Nhóm cầu thủ này đã ra yêu sách muốn nhận được tổng số tiền thưởng là 300.000 euro (hơn 9 tỷ đồng) để chia đều cho toàn đội, nghĩa là mỗi cầu thủ sẽ nhận được khoảng 10.000 euro (hơn 300 triệu đồng) nếu giành được một suất tham dự giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.
Tuy nhiên, HLV Gennaro Gattuso khi vẫn còn ngồi "ghế nóng" của đội tuyển Italy đã thẳng thắn bác bỏ các yêu sách, đồng thời nhắc nhở các cầu thủ rằng phần thưởng chỉ có được thông qua kết quả. Chiến lược gia người Italy nổi tiếng với tinh thần chiến đấu mãnh liệt khi còn là cầu thủ, đã tỏ ra thất vọng trước sự thiếu tập trung của toàn đội trong một tuần đầy áp lực như vậy.
"Kết cục buồn bã đã chứng minh Gattuso đúng, nhưng nó tóm gọn tâm lý mà một số cầu thủ Italy đã thể hiện trong trận đấu lẽ ra có thể đưa đội bóng áo thiên thanh trở lại World Cup", tờ La Repubblica nhận định.
Sau thất bại đau lòng trong loạt sút luân lưu, các quan chức bóng đá Italy đã cố gắng thuyết phục HLV Gattuso ở lại, nhưng nhà cầm quân sinh năm 1978 vẫn giữ vững lập trường của mình. Ông thông báo với toàn đội rằng ông sẽ không tiếp tục sau thất bại thảm hại trong việc đáp ứng kỳ vọng quốc gia.
Việc lần thứ 3 liên tiếp không giành được vé dự World Cup đã dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống lãnh đạo bóng đá Italy. Sau khi HLV Gattuso từ chức thì lần lượt Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Italy Gabriele Gravina và Trưởng đoàn đội tuyển quốc gia Gianluigi Buffon cũng từ chức.
Liên đoàn bóng đá Italy hiện đang trong tình trạng chuyển đổi toàn diện, buộc phải xây dựng lại từ đống đổ nát sau lần thứ ba liên tiếp bị loại khỏi World Cup. Việc truyền thông Italy tiết lộ về yêu sách tiền thưởng chỉ làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng, với những lời chỉ trích cho rằng thế hệ hiện tại thiếu đi sự khiêm nhường một cách có hệ thống.
Sau khi lỡ hẹn với World Cup 2026, mục tiêu tiếp theo của đội tuyển Italy là giải đấu UEFA Nations League sắp tới, nơi họ cần phải khôi phục lại danh tiếng đã bị hoen ố sau thất bại hôm 1/4.
"Cầu thủ khoác áo đội tuyển Thái Lan nên có dòng máu Thái", trang BallThai dẫn lời bà Lamsam (còn được gọi là Madam Pang). "Cầu thủ nhập tịch không có gốc gác thì sẽ không đại diện cho bản sắc Thái Lan. Việt Nam và nhiều đội tuyển trong khu vực đang theo đuổi mô hình nhập tịch cầu thủ, nhưng Thái Lan sẽ chỉ làm vậy với những cầu thủ mang dòng máu Thái".
Bà nhắc đến đội tuyển Việt Nam gần đây sử dụng những cầu thủ gốc Brazil, như tiền đạo Nguyễn Xuân Son (Rafaelson) hay Đỗ Hoàng Hên (Hendrio). Họ đã mang lại hiệu quả chuyên môn rõ rệt, nhưng không phải con đường phù hợp với bóng đá Thái Lan.
Quan điểm này được củng cố sau khi Thái Lan giành vé dự Asian Cup 2027 nhờ chiến thắng 2-1 trước Turkmenistan ở lượt cuối vòng loại. Dù hoàn thành mục tiêu, truyền thông Thái Lan đánh giá đội tuyển hút chết, khi phải nhờ tới bàn thắng của trung vệ lai Đức Manuel Bihr phút 89 mới có thể đi tiếp. Vì thế, truyền thông đặt ra yêu cầu cải tổ lực lượng trong gần 10 tháng chuẩn bị cho giải đấu tại Arab Saudi.
Giải pháp nhập tịch cầu thủ không có gốc gác Thái Lan đã được nhiều người hâm mộ nhắc tới. Thái Lan chưa có cầu thủ nào như vậy và họ cũng không thu hút những nhân tố đó trong tương lai gần. Một trường hợp được nhiều người nhắc tới là hậu vệ cánh Tristan Do. Anh có ông bà nội là người Việt Nam, sang Thái Lan định cư và sinh ra bố anh ở đó. Sau này, bố anh sang Pháp lấy vợ, và sinh ra anh. Vì thế, Tristan Do vẫn được coi là có gốc gác Thái Lan.
Đội tuyển Thái Lan đang có nhiều cầu thủ lai như Nicholas Mickelson, Jonathan Khemdee, Bihr hay Jude Soonsup-Bell. Nhóm cầu thủ này được đánh giá hòa nhập tốt và thể hiện tinh thần cống hiến, dù không phải ai cũng sử dụng thành thạo tiếng Thái. Những cầu thủ này góp phần nâng cao chất lượng chuyên môn, vừa giữ được yếu tố bản sắc.
HLV đội tuyển Thái Lan, Anthony Hudson được Madam Pang trao thêm thời gian và quyền chủ động xây dựng lực lượng sau vòng loại Asian Cup. Theo kế hoạch, Thái Lan có thể chơi tới tám trận giao hữu trong các dịp FIFA Days từ tháng 6 đến tháng 11, bên cạnh các giải khu vực như ASEAN Cup. Đây là quỹ thời gian để thử nghiệm nhân sự, trong đó có các cầu thủ lai đang thi đấu ở nước ngoài.
Truyền thông Thái Lan cho biết Liên đoàn đã theo dõi và liên hệ với nhiều cầu thủ mang hai dòng máu. Một số đã đồng ý khoác áo đội tuyển, số khác vẫn đang trong quá trình đàm phán. Hậu vệ lai Thụy Điển, Erik Kahl là một trong những cái tên mới được tiếp cận, với khả năng ra mắt trong các trận giao hữu sắp tới.
Trong khi đó, Việt Nam đang áp dụng chiến lược rộng mở hơn với cầu thủ nhập tịch. Ở đợt tập trung tháng 3/2026, HLV Kim Sang-sik triệu tập hai cầu thủ gốc Brazil là Xuân Son và Hoàng Hên. Cả hai đều đáp ứng điều kiện cư trú theo quy định của FIFA, và nhanh chóng trở thành trụ cột trong chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở vòng loại Asian Cup 2027.
Bên cạnh đó, đội tuyển Việt Nam còn có nhiều cầu thủ lai như Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip hay Cao Pendant Quang Vinh. Nguồn cầu thủ không có gốc gác còn trung vệ cao 1,95 m Đỗ Phi Long (Gustavo), nhưng cầu thủ CLB Đà Nẵng chưa đủ điều kiện chơi cho đội tuyển.
Trong đợt tập trung tháng 3/2026, Malaysia gọi ba cầu thủ nhập tịch không có gốc gác, là tiền vệ Ezequiel Aguero (Argentina), Endrick và tiền đạo Paulo Josue (Brazil). Indonesia từng triệu tập những cầu thủ không có gốc gác như tiền vệ Marc Klok, nhưng đợt tập trung vừa qua anh vắng mặt. Hai đội tuyển này cũng còn có 10 cầu thủ trở lên có 25% hoặc 50% dòng máu bản địa trong đội hình.
Một đội tuyển Đông Nam Á khác đã giành suất dự Asian Cup 2027, Singapore cũng có một cầu thủ nhập tịch không có dòng dõi nước này, là tiền vệ Kyoga Nakamura (Nhật Bản) trong đợt tập trung vừa qua. Ngoài ra, Singapore cũng có vài cầu thủ lai như Jacob Mahler và Harhys Stewart.
Madam Pang cho rằng việc bổ sung cầu thủ lai có thể là một giải pháp, nhưng không phải công thức thành công cho Thái Lan. "Điều quan trọng nhất vẫn là nền tảng, từ đào tạo trẻ đến Thai League, để tạo ra nguồn cầu thủ ổn định cho đội tuyển", bà nhấn mạnh.
Trong thời gian tới, Thái Lan dự kiến tiếp tục thử nghiệm lực lượng thông qua các trận giao hữu chất lượng, ưu tiên đối thủ trong top 100 FIFA. Họ cũng sẽ tham dự nhiều giải đấu khu vực để kiểm chứng hiệu quả của quá trình chuyển đổi.