Cuối tháng 3-2026, trong không gian ấm cúng thuộc Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật huyện Củ Chi (TP.HCM), những đứa trẻ ngồi ngay ngắn, đôi mắt ánh lên sự chờ đợi, và một người phụ nữ đứng trước các em vừa mảnh mai, điềm tĩnh, nhưng đủ sức khiến cả căn phòng lặng đi.
Hoa hậu Trăng khuyết 2025 Nguyễn Thị Minh Tâm (sinh năm 1986, quê Đồng Tháp), cô giáo dạy toán chỉ còn một chân, chậm rãi chia sẻ về dự án học bổng “Hoa hậu Trăng khuyết – Ươm mầm nghị lực, chắp cánh ước mơ”. Thực ra, đó không chỉ là một dự án mà là phần tiếp nối của chính cuộc đời chị.
Ít ai biết người phụ nữ đang đứng trước các em từng có một tuổi trẻ rất đau đớn. Sinh ra lành lặn, mang trong mình ước mơ làm cô giáo, Minh Tâm bước vào đời với những dự định của tuổi trẻ cho đến một tai nạn giao thông năm 23 tuổi đã lấy đi một chân của chị và gần như tất cả những gì chị từng hình dung về tương lai.
“Đó là nỗi đau rất lớn, không chỉ với tôi mà còn với mẹ tôi”, chị kể, giọng trầm xuống. Nhưng rồi chính trong biến cố ấy, một hành trình khác bắt đầu. Không gục ngã, Minh Tâm quay lại với nghề dạy học. Chị đứng lớp, kiên trì từng ngày, vừa dạy chữ vừa học cách sống lại với chính mình.
Đến khi bước lên sân khấu cuộc thi Hoa hậu Trăng khuyết Việt Nam 2025, Minh Tâm không mang theo tham vọng nhan sắc, chị mang theo câu chuyện đời mình – một câu chuyện về việc không chấp nhận dừng lại sau biến cố.
Và khoảnh khắc tên chị được xướng lên ở ngôi vị cao nhất, đó không chỉ là chiến thắng của một thí sinh, mà là chiến thắng của một hành trình vượt qua giới hạn. “Tôi muốn nói với những chị em mang khiếm khuyết rằng chúng ta vẫn đẹp theo cách rất riêng”, chị chia sẻ sau đăng quang.
Ngay sau đăng quang, thay vì xuất hiện dày đặc trên truyền thông, Minh Tâm trở lại những nơi quen thuộc: lớp học, những chuyến đi thiện nguyện, những buổi phát cháo, những suất học bổng nhỏ. Với chị, thiện nguyện không phải là hoạt động “sau đăng quang” mà là điều đã bắt đầu từ hơn 10 năm trước, khi chị sáng lập và dẫn dắt nhóm thiện nguyện Nhất Tâm.
Ở đó, không có những chương trình lớn, cũng không có những con số gây choáng ngợp. Ở đó chỉ có những việc làm đều đặn như một phần ăn cho bệnh nhân nghèo, một ổ bánh mì cho người lao động, một khoản hỗ trợ cho học sinh khó khăn… “Với tôi, thiện nguyện là hơi thở”, Minh Tâm nói.
Có lẽ chính vì vậy, dự án học bổng mà chị khởi động tại Củ Chi không mang màu sắc của một chiến dịch, mà giống như lời hứa dài hơi. Không chỉ trao học bổng, chị và cộng sự còn đặt mục tiêu đồng hành lâu dài với các em khuyết tật, từ việc học, kỹ năng sống đến định hướng nghề nghiệp.
Nghệ nhân quốc gia Nguyễn Đình Phúc – Tổng giám đốc Công ty CP Truyền hình Du lịch Việt Nam, người đứng sau cuộc thi dành cho nữ giới khuyết tật này – cũng nhìn nhận đây là một dự án mang tính bền vững, bởi xuất phát từ chính trải nghiệm của Minh Tâm – một người từng đi qua những giới hạn của cơ thể và hiểu rõ nhất giá trị của cơ hội.
Không dừng lại ở đó, hành trình thiện nguyện của Minh Tâm còn được nối dài qua các hoạt động khác, như kế hoạch tham gia Quỹ Hoa Trà My – nơi hỗ trợ phụ nữ yếu thế tiếp cận nghề nghiệp và kỹ năng sống. Những bước đi ấy đều có một điểm chung, đó là hướng về những người ở phía sau.
Giữa những hoài nghi về hoạt động từ thiện trong xã hội, Minh Tâm chọn một cách đi khác: minh bạch và kiên định. Chị không nói nhiều về những gì mình làm, cô giáo quê sen hồng cứ lặng lẽ làm, rồi đi tiếp. “Tôi chọn xem áp lực là động lực để sống trách nhiệm hơn mỗi ngày”, chị bày tỏ.
Câu chuyện của Minh Tâm theo chị là một chuỗi những lựa chọn rất bình thường, nhưng với nhiều người quả là không dễ chút nào. Đó là chọn đứng dậy sau mất mát, chọn quay lại với nghề, chọn sống tử tế… ngay cả khi cuộc đời không dễ dàng. Và chọn đi tiếp, không phải cho riêng mình mà cả những người yếu thế hơn hoặc những chị em còn loay hoay chưa đứng dậy được sau nỗi đau, mất mát.
Chia sẻ về ước mơi, chị nói muốn trở thành đại biểu dân cử, để có thể đưa tiếng nói của người khuyết tật vào chính sách. Đó không phải là một giấc mơ xa xôi, mà là một bước tiếp theo của một người đã quen với việc đi chậm nhưng đi rất chắc.
Giữa lòng Bắc Kinh hoa lệ, Tử Cấm Thành hiện lên như một thế giới tách biệt, nơi từng bước chân đều in dấu quyền uy tối thượng của các triều đại phong kiến Trung Hoa. Ẩn sau những bức tường son và mái ngói lưu ly vàng son là vô số cung điện mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, nơi diễn ra những nghi lễ chỉ dành riêng cho bậc đế vương.
Trong gần 300 năm trị vì của triều Thanh, chỉ có 4 vị hoàng đế tổ chức đại hôn ngay trong Tử Cấm Thành. Điều đặc biệt là nơi diễn ra nghi lễ động phòng của hoàng đế và hoàng hậu không phải tẩm cung quen thuộc, mà nằm tại Khôn Ninh cung – một địa điểm mang ý nghĩa nghi lễ quan trọng nhưng cũng ẩn chứa nhiều câu chuyện bí ẩn, theo Sohu.
Điều đáng nói Khôn Ninh cung cùng với Càn Thanh cung và Giao Thái điện là 3 công trình trọng yếu của hoàng cung. Nếu Càn Thanh cung tượng trưng cho "dương", nơi ở của hoàng đế, thì Khôn Ninh cung đại diện cho "âm", gắn liền với hoàng hậu. Tên gọi "Khôn Ninh" bắt nguồn từ quẻ Khôn trong Kinh Dịch, mang hàm ý về sự ổn định, bao dung và yên bình của đất mẹ.
Từ thời nhà Minh, Khôn Ninh cung đã được dùng làm nơi ở của hoàng hậu. Không gian nơi đây lấy màu đỏ làm chủ đạo, tượng trưng cho tình yêu, hôn nhân và sự sinh sôi. Trong các lễ đại hôn, hoàng đế và hoàng hậu sẽ cùng nghỉ tại đây ngay sau hôn lễ với kỳ vọng sớm có người nối dõi.
Thông thường, hoàng hậu sau khi được sắc phong sẽ sinh sống tại Khôn Ninh cung cho đến cuối đời, trừ những biến cố như hoàng đế băng hà hoặc bị phế truất. Tuy nhiên, trái với ý nghĩa tốt đẹp, nơi đây lại gắn với nhiều câu chuyện bi thương trong lịch sử. Thời Minh, một hoàng hậu của Sùng Trinh Đế từng tự vẫn tại Khôn Ninh cung. Sang thời Thanh, 2 hoàng hậu của vua Khang Hi cũng qua đời tại đây, khiến không gian này dần bị gán với những điều không may.
Theo ông Triệu Nghi Bình – nhà nghiên cứu lịch sử triều Thanh, trong quan niệm âm dương của văn hóa phương Đông, "Càn" tượng trưng cho trời, mang tính dương, còn "Khôn" tượng trưng cho đất, mang tính âm.
Ông cho rằng việc bố trí hai cung điện theo trục đối xứng trong Tử Cấm Thành không chỉ đơn thuần là sắp đặt kiến trúc, mà còn thể hiện tư tưởng về trật tự vũ trụ, sự cân bằng giữa quyền lực và hậu cung, cũng như giữa yếu tố nam – nữ trong đời sống cung đình.
Dưới thời nhà Minh, Khôn Ninh cung từng là nơi ở chính thức của hoàng hậu. Tuy nhiên, sang triều Thanh, đặc biệt từ thời vua Thuận Trị, chức năng của cung điện này đã thay đổi đáng kể.
Không còn là nơi sinh hoạt thường nhật, Khôn Ninh cung được sử dụng làm địa điểm tổ chức nghi lễ động phòng của hoàng đế và hoàng hậu – một trong những nghi lễ quan trọng và trang trọng bậc nhất trong cung đình.
Phòng tân hôn nằm ở khu vực phía Tây của Khôn Ninh cung, được bài trí cầu kỳ với rèm đỏ, giường gỗ khảm rồng phượng, lò than đồng, bình phong và các vật dụng mang đậm dấu ấn nghi lễ Mãn Châu, tất cả đều tuân theo quy chuẩn cung đình nghiêm ngặt.
Sau nghi lễ, hoàng đế và hoàng hậu cùng dùng bữa trong Khôn Ninh cung. Sáng hôm sau, họ thực hiện các nghi thức bái yết tổ tiên, thần linh và diện kiến thái hậu trước khi rời cung, trở về nơi ở riêng.
Nhìn từ bên ngoài, Khôn Ninh cung mang vẻ uy nghi với mái ngói lưu ly vàng, tường son đỏ và hành lang đá xanh. Bên trong là không gian trang nhã, thể hiện rõ sự tinh tế và quy chuẩn của hoàng gia.
Theo thời gian, việc không có người sinh sống lâu dài cùng những câu chuyện lịch sử u ám đã khiến Khôn Ninh cung trở nên trầm mặc, tĩnh lặng. Ngày nay, nơi đây vẫn giữ nguyên kiến trúc hoàng gia lộng lẫy nhưng mang một bầu không khí lạnh lẽo.
Ngày nay, Khôn Ninh cung vẫn là một di tích quan trọng trong quần thể Tử Cấm Thành, thu hút sự quan tâm của các nhà nghiên cứu lịch sử cũng như du khách yêu thích văn hóa cung đình Trung Hoa.
Không chỉ cây trồng hay vật nuôi truyền thống, nhiều mô hình chăn nuôi độc đáo trên thế giới đang mang lại nguồn thu lớn cho người nông dân.
Tại Trung Quốc, không ít hộ đã làm giàu nhờ nuôi những loài tưởng chừng ít giá trị nhưng lại được thị trường săn đón. Điển hình là một chủ trang trại ở tỉnh Sơn Đông, thu về gần 8 tỷ đồng mỗi năm nhờ nuôi một loài côn trùng đặc sản có giá bán hơn 3,3 triệu đồng/kg.
Theo Sohu, sơn thủy ngưu là loài côn trùng phân bố chủ yếu ở các tỉnh phía bắc Trung Quốc như Sơn Đông, Sơn Tây và Hà Nam. Chúng thường sinh sống tại các vùng đồng bằng, đồi thấp và được người dân mỗi địa phương gọi bằng những cái tên khác nhau.
Loài côn trùng này có ngoại hình khá đặc biệt với lớp vỏ đen bóng, một số cá thể có những dải màu vàng nâu ở phần bụng. Con cái dễ nhận biết hơn nhờ phần bụng căng tròn vì mang nhiều trứng.
Đối với nhiều người dân miền Bắc Trung Quốc, sơn thủy ngưu gắn liền với ký ức tuổi thơ bởi chúng chỉ xuất hiện sau những cơn mưa đầu mùa hè hoặc đầu mùa thu.
Không chỉ gây ấn tượng bởi hình dáng độc đáo, sơn thủy ngưu còn được xem là món đặc sản nhờ hương vị thơm ngon. Loài côn trùng này có thể chế biến thành nhiều món như chiên giòn, nướng hoặc xào. Đặc biệt, những con cái mang trứng được thực khách săn đón hơn cả bởi phần trứng béo ngậy và có kết cấu hấp dẫn.
Ông Triệu Tường Lâm, người chuyên nhân giống và nuôi sơn thủy ngưu tại thành phố Lâm Nghi (tỉnh Sơn Đông), cho biết giá của loài côn trùng này liên tục tăng trong những năm gần đây. Hiện sơn thủy ngưu cái mang trứng được bán buôn khoảng 760 Nhân Dân Tệ/kg (gần 2,94 triệu đồng), trong khi giá bán lẻ phổ biến lên tới 850 Nhân Dân Tệ/kg (khoảng 3,29 triệu đồng).
Theo ông Triệu, ngoài tự nhiên, sơn thủy ngưu chỉ xuất hiện từ cuối tháng 5 đến khoảng tháng 9. Tuy nhiên, nhờ áp dụng mô hình nuôi nhân tạo tại các trang trại ở Sơn Đông và Giang Tô, thời gian cung ứng đã được kéo dài từ tháng 4 đến tháng 9, giúp đáp ứng thị trường trong thời gian lâu hơn.
Mô hình này cũng mang lại nguồn thu đáng kể. Với quy mô hiện tại, trang trại của ông Triệu đạt lợi nhuận gộp khoảng 2 triệu Nhân Dân Tệ mỗi năm, (tương đương gần 7,75 tỷ đồng).
Dù vậy, người tiêu dùng vẫn rất khó mua được sơn thủy ngưu tại các chợ truyền thống. Theo người nuôi, phần lớn sản phẩm đều được thương lái thu mua ngay để cung cấp cho các cửa hàng đặc sản, cửa hàng bán côn trùng hoặc thực phẩm vùng núi, khiến lượng hàng lưu thông trên thị trường không nhiều.
Theo ông Triệu số lượng người nuôi và nhân giống sơn thủy ngưu tại Trung Quốc hiện vẫn còn rất ít. Trong khi đó, quần thể ngoài tự nhiên ngày càng suy giảm, còn nhu cầu tiêu thụ liên tục tăng khiến nguồn cung luôn rơi vào tình trạng thiếu hụt.
Đến nay, ông Triệu đã mở rộng quy mô lên khoảng 600 mẫu, gồm hơn 200 mẫu tự đầu tư và 400 mẫu hợp tác với các hộ nuôi khác. Tuy nhiên, chừng đó vẫn chưa đủ để đáp ứng lượng đơn đặt hàng ngày càng tăng. Ông dự kiến cần thêm ít nhất 3 năm để nâng sản lượng lên mức có thể đáp ứng nhu cầu thị trường.
Cùng dự có Đại tướng Phan Văn Giang - Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Bùi Thị Minh Hoài; Đại tướng Nguyễn Trọng Nghĩa - Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.
Cách đây 80 năm, ngày 29-6-1946, Bộ Quốc phòng quyết định thành lập Đoàn Pháo binh Thủ đô gồm 3 trung đội Pháo đài Láng, Pháo đài Xuân Tảo và Pháo đài Xuân Canh, đánh dấu sự ra đời của Pháo binh Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trải qua quá trình xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, dưới sự lãnh đạo của Đảng, Bộ đội Pháo binh - Tên lửa luôn phát huy truyền thống vẻ vang "Chân đồng vai sắt, đánh giỏi, bắn trúng", lập nhiều chiến công xuất sắc, được Đảng, Nhà nước và quân đội trao tặng nhiều phần thưởng cao quý.
Bước vào giai đoạn phát triển mới, ngày 16-8-2025, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ký Quyết định số 3988 thành lập Bộ Tư lệnh Pháo binh - Tên lửa với chức năng, nhiệm vụ cao hơn, toàn diện hơn.
Trong giai đoạn hiện nay, trước yêu cầu nhiệm vụ ngày càng cao, Bộ Tư lệnh Pháo binh - Tên lửa được tổ chức, xây dựng theo hướng tinh, gọn, mạnh, hiện đại; quy mô, tổ chức lực lượng, chức năng, nhiệm vụ được bổ sung nặng nề hơn; được trang bị nhiều loại vũ khí, phương tiện hiện đại, với thế bố trí chiến lược rộng hơn.