Chặng đua ngắn và diễn ra trên đường và thời tiết đẹp là điều kiện lý tưởng để các tay đua cống hiến màn cạnh tranh tốc độ đầy hấp dẫn. Các cuộc tấn công tách tốp liên tục nổ ra tạo nên những màn rượt đuổi nghẹt thở trong ngày thi đấu hôm nay (21.4) tại Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026. Nỗ lực của Nguyễn Tấn Hoài (Công an TP.HCM) giúp anh vượt qua các đối thủ, giành chiến thắng ở giải thưởng dọc đường đầu tiên (Sprint 1). Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2) hạng nhì và Nguyễn Văn Hiếu (Kenda Đồng Nai) hạng ba.
“Vua nước rút” Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) lên tiếng tại điểm giải thưởng dọc đường thứ hai (Sprint 2) để cán đích đầu tiên. Cua-rơ của Kenda Đồng Nai đã vượt qua Roman Maikin (Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang) và Ilia Shchegolkov (Nhựa Bình Minh TP.HCM).
Ở vòng đua cuối, đội Kenda Đồng Nai, Võ Đắc Đồng Nai chủ động kéo đoàn đông rượt đuổi tốp đầu nhằm đưa chân nước rút số 1 Marchuk Dzianis về cạnh tranh chiến thắng chặng. Tuy nhiên, các đối thủ “công phá” mạnh mẽ khiến Marchuk Dzianis không có được vị trí rút thuận lợi.
Anton Popov (CLB Thanh Hóa) chớp thời cơ tốt hơn so với các đối thủ cạnh tranh để vươn lên giành chiến thắng chặng, trong khi Roman Maikin (Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang) về hạng nhì, Pawel Szostka (Quân khu 7) hạng ba. Đây là chiến thắng chặng lần thứ 2 của Anton Popov tại Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026.
Đoàn đua về đích với tốp đông, nên các danh hiệu sau 17 chặng không thay đổi. Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) giữ áo vàng danh giá dành cho tay đua có tổng thời gian thi đấu ít nhất. Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) tiếp tục giữ áo cam cho tay đua Việt Nam có thành tích tốt nhất.
Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) giữ áo xanh – vua nước rút. Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) giữ áo trắng – tay đua trẻ xuất sắc. Mugisha Moise (TP.HCM Vinama) giữ áo chấm đỏ – vua leo núi. TP.HCM Vinama giữ vững ngôi nhất đồng đội, Công an TP.HCM hạng nhì và Võ Đắc Đồng Nai hạng ba.
Đoàn đua về đích với tốp đông, nên các danh hiệu sau 17 chặng không thay đổi
ẢNH: KHẢ HÒA
Ngày mai (22.4), các tay đua tranh tài chặng 18 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM từ phường Phan Thiết (Lâm Đồng) đến phường Vũng Tàu (TP.HCM) với cự ly thi đấu 166 km.
Chỉ cách đây vài ngày, huyền thoại bóng đá Argentina Antonio Rattin qua đời ở tuổi 89. Ông chính là thủ quân Argentina trong trận đấu đáng nhớ tại World Cup 1966. Đấy chính là cột mốc lớn đầu tiên kích hoạt hơn nửa thế kỷ thù nghịch giữa hai đội tuyển Argentina và Anh. Lịch sử của những chiếc thẻ phạt trong môn bóng đá cũng xuất phát từ trận đấu kinh điển ấy.
Đấy là một trận tứ kết, Anh thắng Argentina 1-0 rồi thẳng tiến đến ngôi vô địch - chức vô địch duy nhất xưa nay của đội tuyển Anh ở các giải đấu lớn. Rattin bị trọng tài truất quyền thi đấu sau lần cảnh cáo thứ hai, nhưng cụ thể vì lỗi gì thì đấy mãi mãi là một bí ẩn (lời kể của những người trong cuộc hoàn toàn khác nhau). Trọng tài Rudolf Kreitlein là người Đức, không thể nói chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha với Rattin. Ban tổ chức thì kiếm không ra người phiên dịch trong khoảnh khắc ấy. Chỉ biết chắc một điều là Rattin từ chối rời khỏi sân. Rút cuộc cảnh sát phải vào tận sân để áp giải ông ra ngoài.
Giám sát trọng tài là Ken Aston. Ông luôn trăn trở về cách thức làm sao để khán giả biết rõ cầu thủ nào bị cảnh cáo hoặc truất quyền thi đấu. Trong một lần dừng xe trước đèn giao thông, ông chợt nghĩ ra ý tưởng về chiếc thẻ vàng và thẻ đỏ. Đấy chính là một trong những điều luật đơn giản, hiệu quả, tiện lợi nhất, đã được bổ sung vào luật bóng đá, xuất phát từ sự cố thủ quân Antonio Rattin không chịu rời sân sau khi bị đuổi ở trận tứ kết Anh - Argentina tại World Cup 1966.
Trở lại vấn đề chính: trận đấu vô cùng ác liệt, với rất nhiều pha phạm lỗi thô bạo. Người Argentina gọi đấy là "el robo del siglo" (vụ cướp thế kỷ), vì cho rằng bàn thắng duy nhất mà Geoff Hurst ghi được đã việt vị. Sau trận, HLV đội Anh Alf Ramsey ngăn cản cầu thủ của mình đổi áo với đối thủ. Dĩ nhiên, báo chí Argentina sục sôi phản đối. Linh vật Willie của World Cup 1966 (hình một chú sư tử - đấy chính là mascot World Cup đầu tiên trong lịch sử) được báo chí Argentina đồng loạt khoác lên trang phục cướp biển, thay vì áo đội tuyển Anh.
Đúng 20 năm sau, Anh và Argentina mới tái ngộ ở đấu trường World Cup, và đấy dĩ nhiên là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất lịch sử với tình huống "bàn tay của Chúa" không cần phải giới thiệu lại. Bên ngoài bóng đá, mối quan hệ Anh - Argentina khi ấy cũng đã vô cùng căng thẳng do tranh chấp quần đảo Falkland/Malvinas. Ngay cả trong các trận giao hữu, đôi bên cũng luôn quyết chiến không khoan nhượng. Daniel Bertoni (Argentina) đấm Trevor Cherry (Anh) trong một trận giao hữu tại Buenos Aires năm 1977, rút cuộc cả hai đều bị đuổi khỏi sân.
Cú gian lận nổi tiếng nhất (Diego Maradona ghi bàn bằng tay) và bàn thắng mà FIFA công nhận là đẹp nhất World Cup trong thế kỷ 20 diễn ra cách nhau chỉ 4 phút, ở trận Argentina thắng Anh 2-1 tại tứ kết World Cup 1986. Maradona viết trong tự truyện: "Dĩ nhiên tôi thích bàn đầu (ghi bằng tay) hơn, vì cảm giác thật sự khoái trá. Giống như tôi thò tay vào túi người Anh và móc được chiếc ví vậy. Và giống như chúng tôi đánh bại cả một đất nước, chứ không chỉ thắng một trận bóng đá".
Tại World Cup 1998, David Beckham (Anh) mắc lỡm trước lối chơi rất khó chịu, mang màu sắc gây hấn của Diego Simeone (Argentina). Trong một khoảnh khắc mất bình tĩnh sau pha phạm lỗi của Simeone, Beckham vung chân trả đũa và lãnh thẻ đỏ khi Simeone lăn lộn trên sân. Trận ấy hòa, nhưng Argentina thắng ở loạt sút luân lưu 11 m. Simeone sau đó thừa nhận đã gài cho Beckham phạm lỗi và ăn vạ để đối phương bị đuổi. Ngay kỳ World Cup kế tiếp, Michael Owen (Anh) đã gài lại, khiến Mauricio Pochettino (Argentina) phạm lỗi trong vòng cấm địa. Argentina lãnh phạt đền. Beckham sút thắng. Và Argentina được thừa nhận rộng rãi là đội mạnh nhất trước thềm World Cup 2002 bị loại ngay sau vòng bảng.
Anh và Argentina chống nhau ác liệt kể cả khi đôi bên không gặp nhau. Tại World Cup 2010, giới hâm mộ Argentina nhảy cẫng lên ăn mừng khi Anh thua Đức 1-4 ở vòng knock-out đầu tiên. Ngay vòng kế tiếp, Đức thắng Argentina 4-0. Báo chí Anh giật tít lớn ngay trang bìa: "Hahaha".
Sau 8 năm, đội tuyển Anh đã trở lại bán kết World Cup. Học trò HLV Thomas Tuchel khởi đầu chật vật khi để Na Uy chọc thủng lưới phút 36, sau cú đá góc hẹp khó tin của Andreas Schjelderup. Nỗ lực rướn người dứt điểm chân trái của Jude Bellingham sau đó giúp Anh gỡ hòa phút 45+2.
Hai đội tạo ra thế trận cân bằng trong hiệp 2, rồi kéo nhau vào hiệp phụ. Để rồi ở thời khắc quyết định, bản lĩnh đã giúp Anh đi tiếp. Phút 93, Morgan Rogers tung cú sút xa uy lực. Thủ môn Orjan Nyland cố gắng bắt dính, nhưng lại để bóng tuột khỏi tay, vào đúng vị trí Bellingham chọn sẵn. Tiền vệ mang áo số 10 xuất hiện đúng lúc dứt điểm cận thành ấn định chiến thắng 2-1 cho Anh, khép lại hành trình đáng nhớ của Na Uy tại đây.
Anh sẽ gặp đội thắng trong cặp Argentina/Thụy Sĩ tại bán kết. Dù đưa "Tam Sư" lọt vào vòng 4 đội mạnh nhất, nhưng HLV Thomas Tuchel vẫn không hài lòng.
"Tôi không hạnh phúc với màn thể hiện của đội tuyển Anh, trên mọi khía cạnh. Chúng tôi đã gặp may", HLV Tuchel nhấn mạnh. Sự bế tắc đã bao trùm Anh suốt hiệp 2. Cho đến những phút cuối, "Tam Sư" chỉ có một cú sút trúng đích duy nhất, là bàn thắng của Bellingham. Nhà vô địch World Cup 1966 còn may mắn tránh được một bàn thua, khi bóng dội xà ngang cầu môn Jordan Pickford từ quả đánh đầu của cầu thủ Na Uy.
"Đương nhiên tôi không vui được. Cầu thủ Anh đã chơi quá cẩu thả, mắc nhiều sai sót kỹ thuật", HLV Tuchel phân tích thêm. "Điều này không xuất phát từ tâm lý thi đấu. Đội tuyển Anh phải cải thiện điều này".
Chiến lược gia người Đức nhấn mạnh, đội tuyển Anh đã tự làm khó mình. "Chúng tôi tự khiến mọi thứ trở nên trắc trở hơn. Anh đã vào bán kết nhưng phải cố gắng hơn nhiều", ông khẳng định.
Trong khi đó, người hùng Jude Bellingham của Anh nhấn mạnh: "Đây là chiến thắng của cả đất nước, chứ không của riêng chúng tôi".
Bellingham đã ghi 4 bàn trong 2 trận gần nhất, gồm những cú đúp vào lưới Anh và Mexico. Tiền vệ của Real Madrid cùng với Harry Kane là "nguồn sống" của Anh ở World Cup 2026.
Ca sĩ diện trang phục phom dáng corset trắng, kết hợp boots cùng tông. Xung quanh cô, các vũ công cầm đạo cụ là các mô hình giấy, in hình những biểu tượng gắn với thành phố Los Angeles như cây cọ, vòng đu quay Santa Monica, ván lướt sóng - môn thể thao được yêu thích ở nơi đây. Trên các diễn đàn thể thao, nhiều fan khen Lisa gợi cảm, giàu năng lượng.
Goals do nhóm Tropkillaz của Brazil sản xuất, được miêu tả là sự kết hợp của âm nhạc quốc tế, hòa trộn nhiều phong cách để tạo nên một ca khúc sôi động. Dự án theo đuổi cách tiếp cận đa văn hóa, nhấn mạnh sự giao thoa giữa các khu vực, qua đó tôn vinh tinh thần toàn cầu của bóng đá.
Trước đó, Tyla và Future biểu diễn Game Time, ca khúc truyền thông điệp về quyết tâm, khát khao chiến thắng và tinh thần thi đấu hết mình. Bài hát hòa trộn chất Afropop, amapiano và R&B đặc trưng của Tyla với phong cách hip-hop, trap của Future.
Lễ khai mạc của nước chủ nhà Mỹ diễn ra ngắn gọn trong 16 phút. Ngoài điểm nhấn là các phần trình diễn của Lisa, Tyla, chương trình không để lại nhiều ấn tượng. Ngôi sao nhạc pop Katy Perry không xuất hiện ở phần đầu như thông báo của FIFA. Các fan dự đoán cô hát trong thời gian nghỉ giữa giờ trận đấu giữa tuyển Mỹ và Paraguay.
Trước đó vài tiếng, Michael Bublé, Elyanna và Jessie Reyez, Nora Fatehi, Sanjoy và Vegedream, Alessia Cara hát trong buổi lễ ở Canada. Ngày 11/6, Shakira, Bruna Boy, J Balvin xuất hiện trong sự kiện mở màn ở Mexico. Năm nay, World Cup lần đầu có đến ba lễ khai mạc do ba nước đồng chủ nhà tổ chức.