Pháp chỉ cần 3 trận vòng bảng toàn thắng để nhắc cả thế giới rằng, họ vẫn là đội bóng thành công nhất World Cup trong 30 năm qua. Trong 7 VCK gần nhất, có tới 4 lần Pháp vào chung kết (1998, 2006, 2018, 2022, đoạt 2 chức vô địch (1998, 2018). Ngay cả Brazil, Argentina hay Đức cũng không lọt vào nhiều trận chung kết hơn Pháp ở cùng khoảng thời gian này.
Màn trình diễn hủy diệt trước Senegal, Iraq hay Na Uy (dù Na Uy dùng đội B) đủ để đội bóng của HLV Didier Deschamps gửi lời thách thức đến phần còn lại. Không sở hữu hàng tiền vệ ấn tượng, nhưng tuyến tấn công của Pháp quá mạnh. Trong tay Deschamps là những mũi công vừa giỏi phối hợp, vừa có thể độc lập tác chiến như rê dắt, sút xa, đột phá ghi bàn.
Đó là Kylian Mbappe, chân sút chỉ cần chưa tới 3 kỳ World Cup để có 16 bàn, vươn lên hạng nhì trong danh sách vĩ đại nhất mọi thời, san bằng thành tích Miroslav Klose nắm giữ. Đó là Ousmane Dembele, đương kim Quả bóng vàng thế giới. Hay Michael Olise, Desire Doue, Bradley Barcola… đều là những mũi sáng tạo hàng đầu châu Âu.
Mbappe tỏa sáng trong 2 trận đầu với 4 bàn thắng. Đến khi chân sút sinh năm 1998 lùi xuống đóng vai trò kiến tạo, đến lượt Ousmane Dembele đóng vai chính với cú hat-trick vào lưới Na Uy. Tuyến tấn công của Pháp quá biến ảo và khó đoán, khi bộ tứ Mbappe, Dembele, Doue và Olise hoán đổi vị trí liên tục, phối hợp ăn ý và đủ tốc độ khoan thủng bất cứ phòng tuyến nào. 7 trận gần nhất tại VCK World Cup, Pháp ghi 20 bàn (trung bình gần 3 bàn/trận), trong đó có tới 5 trận ghi 3 bàn trở lên.
Với hàng công giàu đột biến, cộng với chiến lược gia thực dụng và dạn dày kinh nghiệm World Cup (đã cầm quân 4 VCK) như Deschamps, Pháp là mối đe dọa với bất cứ đối thủ nào. Đặc biệt là đội bóng phòng ngự kém và đã sa sút chóng mặt như Thụy Điển.
Thụy Điển may mắn có vé đá play-off World Cup nhờ thành tích tốt ở Nations League. Còn về thực lực, đội bóng của HLV Graham Potter đã xuống dốc không phanh từ lần gần nhất vào tứ kết (World Cup 2018).
Niềm hy vọng của Thụy Điển giờ đặt vào bộ đôi Victor Gyokeres và Alexander Isak. Tuyến tiền đạo cũng là nơi duy nhất, đại diện Bắc Âu vẫn còn ngôi sao.
Thảm bại 1-5 trước Hà Lan ở vòng bảng đã vạch trận yếu kém của Thụy Điển. Đội bóng của Potter tổ chức phòng ngự kém, tranh chấp không hiệu quả và tấn công tự phát, không có triết lý xuyên suốt. Ở trận gặp Nhật Bản, Thụy Điển cũng đá bế tắc, chỉ có thể ghi bàn nhờ khoảnh khắc vụt sáng của Anthony Elanga.
Với hàng thủ thủng lưới 7 bàn sau 3 trận, Thụy Điển khó chống đỡ sức mạnh tấn công vô hạn của Pháp. Học trò Potter nhiều khả năng phải đá phòng ngự lùi sâu, nhưng ngăn cản ra sao trước khả năng công phá của Mbappe, Dembele hay những đường chuyền sắc sảo của Olise, là bài toán khó giải với Thụy Điển. Với vốn con người và kinh nghiệm ít ỏi, Thụy Điển khó tạo nên bất ngờ.
Trên khía cạnh đối đầu, Pháp chiếm ưu thế với 12 chiến thắng sau 23 lần gặp Thụy Điển, trong khi đối thủ thắng 6 trận và hai đội hòa 5 lần. Dẫu vậy, lần gần nhất gặp nhau ở một giải đấu lớn, Thụy Điển từng đánh bại Pháp 2-0 tại EURO 2012.
Theo Opta, Pháp là đội được đánh giá cao hơn, với tỷ lệ thắng trong 90 phút lên tới 75,1%. Khả năng Thụy Điển kéo được trận đấu vào hiệp phụ là 15,4%, còn cơ hội thắng của đội bóng này là 9,5%.
Xét trên tương quan sức mạnh, Iran nhỉnh hơn đáng kể. Đại diện châu Á hiện đứng thứ 20 trên bảng xếp hạng FIFA, trong khi New Zealand xếp hạng 85. Khoảng cách 65 bậc phản ánh phần nào sự khác biệt về trình độ giữa hai đội tuyển. Iran cũng sở hữu đội hình được Transfermarkt định giá khoảng 36 triệu euro, cao hơn đáng kể so với mức 24 triệu euro của New Zealand.
Tuy nhiên, bất ngờ vẫn có thể xảy ra Bởi New Zealand vẫn sở hữu một vũ khí đủ sức khiến nhiều hàng thủ nào phải dè chừng: Chris Wood. Đội trưởng New Zealand vẫn chơi khá ổn trong màu áo Nottingham Forest: 3 bàn ở Premier League và 2 bàn tại Europa League sau 20 lần ra sân. Đó là thống kê không tồi với người đã bước sang tuổi 34.
Với chiều cao 1,91 m, khả năng không chiến và bản năng săn bàn trong vòng cấm, Wood từ lâu đã trở thành biểu tượng của bóng đá New Zealand. Tiền đạo này hiện là chân sút vĩ đại nhất lịch sử đội tuyển quốc gia với 45 bàn và gần như là niềm hy vọng lớn nhất của đại diện châu Đại Dương tại World Cup 2026.
Nếu Wood là biểu tượng của sự bền bỉ, Mehdi Taremi lại đại diện cho hành trình vươn mình của bóng đá Iran. Khác với nhiều ngôi sao châu Á thành danh từ rất sớm, Taremi chỉ thực sự được chú ý khi đã ngoài 20 tuổi. Nhưng sau đó, anh từng bước khẳng định vị thế tại Rio Ave rồi Porto, trở thành một trong những tiền đạo châu Á thành công nhất lịch sử bóng đá Bồ Đào Nha.
Trong nhiều năm qua, Taremi không chỉ là chân sút chủ lực mà còn là thủ lĩnh tinh thần của tuyển Iran. Anh sở hữu kinh nghiệm thi đấu ở Champions League, từng ghi bàn vào lưới nhiều đội bóng hàng đầu châu Âu và là gương mặt quen thuộc của các kỳ World Cup.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai tiền đạo nằm ở phong cách chơi bóng. Wood là mẫu trung phong cổ điển. Anh sống trong vòng cấm, tận dụng bóng bổng, tranh chấp và những cơ hội ít ỏi để ghi bàn. Taremi hiện đại hơn. Tiền đạo Iran có thể lùi sâu kết nối lối chơi, tham gia tổ chức tấn công và tự tạo cơ hội cho bản thân. Anh không chỉ là người kết thúc mà còn là điểm khởi đầu cho nhiều pha lên bóng của Iran. Đó cũng là lý do giới chuyên môn đánh giá Taremi có tầm ảnh hưởng lớn hơn đối với đội tuyển quốc gia.
Trận đấu tại Los Angeles nhiều khả năng sẽ diễn ra theo kịch bản Iran kiểm soát thế trận, còn New Zealand chờ đợi cơ hội phản công. Trong thế trận ấy, cả Taremi lẫn Wood đều sẽ có rất nhiều cơ hội để thể hiện những phẩm chất tốt nhất của bản thân.
Iran đang nuôi tham vọng lần đầu tiên vượt qua vòng bảng sau nhiều kỳ lỡ hẹn. New Zealand lại muốn chứng minh họ không chỉ đến Mỹ để tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Và giữa những mục tiêu ấy, cuộc đối đầu giữa Mehdi Taremi và Chris Wood có thể trở thành chìa khóa định đoạt trận đấu.
Chiến thắng 5-0 trước Uzbekistan ở lượt 2 đã giúp Bồ Đào Nha lấy lại uy danh của ứng viên vô địch, cảm giác ghi bàn dồn dập cùng cảm hứng cho những ngôi sao như Cristiano Ronaldo, Bruno Fernandes. Chỉ trừ một thứ, là ngôi đầu bảng K. Bởi dù không thắng đậm như Bồ Đào Nha, song Colombia lại tiến rất chắc khi hạ Uzbekistan (3-1) rồi thắng Congo (1-0) để lấy ngôi đầu. Với 6 điểm, Colombia chỉ cần không thua Bồ Đào Nha lượt cuối là nắm chắc vị trí nhất bảng.
Colombia không bùng nổ như 8 - 12 năm trước với lối chơi tấn công hấp dẫn đậm chất La tinh, nhưng đấy mới là điểm… đáng sợ của Luis Diaz cùng đồng đội. Đại diện Nam Mỹ đá trận nào cũng chỉ ở mức 7 - 8 điểm, nhưng ổn định và chắc chắn. HLV Nestor Lorenzo đang lồng ghép khéo léo tinh thần chiến đấu máu lửa đặc trưng của Colombia với hệ thống phòng ngự khoa học, chặt chẽ. Trong tay ông Lorenzo là những quân bài độc lập tác chiến và tạo cơ hội tốt như James Rodriguez, Diaz, Jefferson Lerma hay Juan Quintero. Tâm lý chiến cùng tiểu xảo cũng là điểm mạnh của các đội Nam Mỹ, rất khác những đối thủ đá "thuần" như Uzbekistan hay Congo.
Một đối thủ đa diện như Colombia là mối đe dọa với hàng phòng ngự còn lỏng lẻo của Bồ Đào Nha. Tuy nhiên, muốn vô địch World Cup, Bồ Đào Nha phải thắng hết. Đó là con đường duy nhất. Ronaldo cùng đồng đội không thể đăng quang chỉ bằng cách "bắt nạt" những đối thủ lần đầu dự giải như Uzbekistan, mà phải giải mã đối thủ ít nhất tầm cỡ Colombia để tạo đà cho vòng knock-out.
Ronaldo đã "thông nòng" với cú đúp vào lưới Uzbekistan. Song, quan trọng hơn bàn thắng, là cách siêu sao 41 tuổi tiết chế cái tôi để đóng góp cho tập thể. Không còn những pha rê dắt hay dứt điểm bất chấp cự ly, Ronaldo chạm bóng ít hơn, chịu khó chạy chỗ hút người và chắt chiu hơn trong từng pha vung chân. Khi thủ quân chấp nhận lùi lại, tuyến tiền vệ thuộc hàng tốt nhất giải của Bồ Đào Nha được giải phóng năng lượng. Bruno Fernandes, Joao Neves, Vitinha, Nuno Mendes… đều đã "nóng máy" khi liên tục ghi bàn, kiến tạo ở trận trước.
Chìa khóa thắng thua sẽ nằm ở hai biên, nơi là cội nguồn sức mạnh của cả Bồ Đào Nha lẫn Colombia. Ở cánh phải, Joao Cancelo phải ngăn chặn "cơn lốc" Luis Diaz của Colombia, trong khi Vitinha cùng 2 trung vệ cần phong tỏa tầm ảnh hưởng của James Rodriguez. Đây là cơ hội để HLV Roberto Martinez kiểm tra kỷ luật đội hình của học trò, trước khi Bồ Đào Nha gặp thử thách khó hơn ở vòng sau.
Nếu Colombia chắc chắn "ép chặt" khối phòng ngự và pressing nghẹt thở, đẳng cấp Ronaldo càng có cơ hội thể hiện. Chân sút của Al-Nassr dù đã 41 tuổi, không còn đơn giản để vượt qua những hậu vệ trẻ khỏe hơn như Davinson Sanchez hay Santiago Arias, nhưng vẫn có kho kinh nghiệm thi đấu dày dạn. Chỉ cần đối thủ lơ là một khoảnh khắc, số 7 của Bồ Đào Nha sẽ giáng đòn trừng phạt. Nhãn quan chạy chỗ của Ronaldo vẫn rất ấn tượng. Khi được đá gần cầu môn đối thủ và dồn tối đa năng lượng cho những pha "săn mồi", Ronaldo đủ sức gieo sầu cho Colombia.
Với Ronaldo lúc này, giúp Bồ Đào Nha tiến xa quan trọng hơn lập kỷ lục. Anh không còn gì phải chứng tỏ trên phương diện cá nhân. Chỉ khi giúp đội nhà vươn cao ở World Cup, giá trị của người thủ quân mới được nhìn nhận vẹn toàn nhất.
U20 nữ Việt Nam đối đầu U20 nữ Thái Lan trong khuôn khổ lượt trận thứ 2 Giải U20 nữ châu Á 2026 đang diễn ra tại "xứ chùa vàng".
Ở lượt đầu, U20 nữ Việt Nam thua U20 nữ Trung Quốc 0-3, còn U20 nữ Thái Lan thắng U20 nữ Bangladesh 3-2. Vì vậy, đây là trận đấu rất quan trọng với "Những chiến binh sao vàng" trong việc giành vé vào tứ kết.
Các cô gái trẻ của chúng ta từng bị đối thủ đánh bại dễ dàng với tỉ số 3-1 trong trận chung kết U19 nữ Đông Nam Á 2025 trên sân Thống Nhất (TP.HCM).
Việc phải chạm trán Thái Lan ngay tại sân nhà của họ chưa bao giờ là dễ dàng cho dù ở cấp độ đội tuyển nào.
Dẫu vậy, với cấp độ trẻ thì bất ngờ luôn là điều dễ dàng xảy ra, đặc biệt là ở bóng đá nữ. Ngoài ra, với tính chất buộc phải thắng để nuôi cơ hội đi tiếp vào vòng trong càng khiến U20 nữ Việt Nam quyết tâm thi đấu.