Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của “Pháo Thủ” năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.
12 năm trước tại Brazil, đội tuyển Mỹ từng thua tiếc nuối trước Bỉ với tỷ số 1-2 ở vòng 16 đội, trong trận đấu mà cựu thủ thành Tim Howard đã lập kỷ lục World Cup với 16 pha cứu thua (đến nay vẫn chưa bị xô đổ). Khi đó, người Mỹ nhập cuộc với tâm thế đội cửa dưới, chơi ngoan cường và thiếu đi những ngôi sao đủ sức xoay chuyển cục diện.
Giờ đây, khi ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh năm 2026 diễn ra trên sân nhà, vị thế của đội bóng xứ cờ hoa đã khác. Lịch sử đối đầu dù nghiêng hẳn về phía Bỉ với 6 chiến thắng trong 7 lần đụng độ trước đây, bao gồm cả trận thua đậm 2-5 trong trận giao hữu hồi tháng 3 năm nay, nhưng niềm tin của người hâm mộ Mỹ dành cho thầy trò HLV Mauricio Pochettino lúc này đang lớn hơn bao giờ hết.
Đội tuyển Mỹ đang trình diễn khá ấn tượng khi đứng đầu bảng D, sau đó đánh bại Bosnia & Herzegovina với tỷ số 2-0 ở vòng 32 đội dù phải chơi thiếu người trong phần lớn thời gian hiệp 2. So với năm 2014, đội bóng xứ cờ hoa lúc này sở hữu lứa cầu thủ tài năng đang khoác áo các CLB ở châu Âu như Christian Pulisic, Weston McKennie, Tyler Adams...
Trong khi đó, đội tuyển Bỉ lại thể hiện một bộ mặt đầy thất vọng trên đất Bắc Mỹ. Đội hình "quỷ đỏ" lúc này vẫn sở hữu những cái tên thuộc thế hệ vàng như Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku, thủ môn Thibaut Courtois, nhưng lối chơi của họ lại khá rệu rã và chậm chạp.
Việc chật vật thoát hiểm trước Senegal tại vòng 32 đội trong tình cảnh bị dẫn 0-2 cho đến tận phút 85 và lội ngược dòng nhờ quả phạt đền gây tranh cãi của VAR ở hiệp phụ là dấu hiệu cho thấy Bỉ rất dễ bị tổn thương.
Bài toán đối với HLV Mauricio Pochettino ở trận này là tổn thất nhân sự trên hàng công. Tiền đạo chủ lực Folarin Balogun đang có phong độ cao, đã bỏ túi 3 bàn, sẽ phải ngồi ngoài do nhận thẻ đỏ trực tiếp ở vòng trước.
Để khỏa lấp khoảng trống này, ông Pochettino nhiều khả năng sẽ sử dụng sơ đồ 3-5-2 linh hoạt, đẩy niềm hy vọng số một Christian Pulisic lên đá cao nhất bên cạnh tiền đạo trẻ Ricardo Pepi nhằm tối ưu hóa các pha phối hợp ở rìa vòng cấm. Sơ đồ chiến thuật này đồng thời phục vụ mục tiêu kiềm tỏa những ngòi nổ nguy hiểm ở hành lang cánh của đội tuyển Bỉ, đặc biệt là Jeremy Doku. Với tốc độ xé gió và khả năng đi bóng đột biến dọc biên, ngôi sao của Manchester City là nhân tố có thể tạo ra sự khác biệt trong trận đấu.
Tóm lại, điểm mạnh của Mỹ nằm ở nền tảng thể lực dồi dào, tính tổ chức chặt chẽ và khát khao thể hiện. Tuy nhiên, hạn chế của đội bóng xứ cờ hoa là thiếu một trung phong đích thực khi Balogun vắng mặt. Trong khi đó, Bỉ là tập thể già rơ và giàu kinh nghiệm. Song, hàng phòng ngự thiếu nhanh nhẹn trong tay HLV Rudi Garcia là "tử huyệt" dễ bị khai thác.
Để hiện thực hóa giấc mơ vào tứ kết World Cup lần đầu tiên sau 24 năm chờ đợi, người Mỹ còn có điểm tựa sân nhà khi thi đấu trên thảm cỏ Lumen Field tại TP.Seattle. Sân đấu này được mệnh danh là "thánh địa" ồn ào nhất của thể thao toàn cầu, với thiết kế mái vòm đặc thù giúp giữ lại và khuếch đại âm thanh. Nơi đây từng lập kỷ lục Guinness thế giới về tiếng ồn tại trận đấu thuộc giải bóng bầu dục NFL. Sức ép nghẹt thở từ "cầu thủ thứ 12" hứa hẹn tạo nên bầu không khí bùng nổ để tiếp thêm sức mạnh cho các cầu thủ Mỹ, đồng thời gây áp lực lớn lên đội khách.
Trận này, HLV Alvaro Arbeloa đã gây bất ngờ cho nhiều người khi cho Real Madrid đá 4-4-2 nhưng lại cất Jude Bellingham, Eduardo Camavinga trên băng ghế dự bị.
Thay vào đó, HLV tạm quyền của Đội bóng Hoàng Gia để tiền vệ 19 tuổi Thiago Pitarch Pinar đá cặp với Aurélien Tchouaméni ở khu vực trung tuyến.
Quyết định có phần khó hiểu đó khiến Real Madrid hoàn toàn lép vế trước Bayern Munich về mặt thế trận.
Chơi co cụm phòng ngự và chờ đợi thời cơ tung ra những đường phản công. Real Madrid hoàn toàn trông cậy vào tốc độ, kỹ thuật và khả năng tác chiến độc lập của Vinicius và Kylian Mbappe trên hàng công.
Với thế trận như vậy, cơ hội ghi bàn đến dồn dập. Dayot Upamecano là người sở hữu cơ hội ngon ăn nhất để mở tỉ số cho Bayern Munich. Nhưng trung vệ này lại không thể tận dụng thành công vì quá vụng về.
Trong khi đó, Vinicius là người có cơ hội ngon ăn đầu tiên bên phía Real Madrid. Nhưng cú sút của anh chưa đủ hiểm để đánh bại Manuel Neuer. Trong 45 phút đầu tiên, tâm lý thi đấu của các cầu thủ trẻ bên phía Real Madrid thực sự có vấn đề.
Họ chuyền hỏng khá nhiều, thiếu sự ổn định và nhịp độ trong lối chơi. Thiago Pitarch Pinar suýt hại đội nhà với đường chuyền về bất cẩn nhưng các cầu thủ Bayern Munich không thể tận dụng thành công. Trong khi đó, Álvaro Fernández Carreras (trái) và Trent Alexander-Arnold (phải) liên tục bị Luis Diaz và Micheal Olise qua mặt.
Trước sức ép của Bayern Munich, cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến. Phút 41, Real Madrid mất bóng ở giữa sân tạo cơ hội cho Bayern Munich phản công nhanh. Serge Gnabry tung đường chuyền dọn cỗ cho Luis Diaz thoát xuống đối mặt với thủ môn Andriy Lunin.
Diaz không bỏ lỡ cơ hội tung cú sút tinh tế, làm tung lưới Real Madrid, ghi bàn mở tỉ số trận đấu. Bayern Munich nhân đôi cách biệt ở phút 46 sau sai lầm mất bóng ở giữa sân của các cầu thủ Real Madrid. Lần này, Harry Kane là người trừng phạt Real Madrid với cú đặt lòng đẹp mắt ngoài vòng cấm.
Bị dẫn 2 bàn, HLV Arbeloa buộc phải tung Bellingham (thay Thiago Pitarch Pinar) rồi Brahim Diaz (thay Arda Guler) vào sân. Lối chơi của Real Madrid có sự cải thiện đáng kể khi hàng loạt cơ hội ăn bàn xuất hiện. Tuy nhiên, sự xuất sắc của thủ thành Manuel Neuer giúp Bayern Munich liên tục thoát thua.
Nhưng cuối cùng Neuer cũng bị khuất phục ở phút 74 với cú dứt điểm cận thành quá mạnh của Mbappe. Bàn thắng này giúp Real Madrid hưng phấn hơn, tiếp tục gia tăng sức ép và tạo thêm nhiều cơ hội nguy hiểm. Tuy nhiên, các chân sút Real Madrid bất lực trong việc tìm bàn thắng thứ 2, chấp nhận thất bại 1-2 chung cuộc.
Thất bại 1-2 trên sân nhà khiến Real Madrid gặp khó trong việc giành vé đi tiếp vào bán kết Champions League bởi trận lượt về (16-4) diễn ra trên sân của "hùm xám".
Sau Messi, C.Ronaldo sẽ ra quân ở World Cup 2026 khi cùng Bồ Đào Nha đối đầu với CHDC Congo ở bảng K. Trước thềm trận đấu này, Selecao châu Âu được đánh giá cao hơn so với đội bóng châu Phi.
Tờ Sport Mole (Anh) bình luận: “Bồ Đào Nha chưa từng vô địch World Cup trong quá khứ nhưng họ được đánh giá cao ở giải đấu năm nay nhờ dàn ngôi sao hùng hậu. Ở giải đấu gần nhất vào năm 2022, Bồ Đào Nha đã phải dừng bước ở tứ kết sau thất bại trước Morocco.
Thành tích của Bồ Đào Nha trong những năm gần đây thấp hơn khá nhiều so với kỳ vọng. Trong lịch sử, họ chỉ giành được một danh hiệu lớn là Euro 2016. Trước giải đấu, Bồ Đào Nha có sự khởi động tốt khi giành chiến thắng trong ba trận đấu liên tiếp gặp Mỹ, Chile và Nigeria.
Nếu họ không đánh bại được CHDC Congo thì đây sẽ là một trong những cú sốc lớn nhất giải đấu. Trước giải đấu, đội bóng châu Phi đã cho thấy sự khó chịu khi cầm hòa Đan Mạch với tỷ số 0-0. Để tới World Cup 2026, đội bóng này đã loại hai “ông lớn” của bóng đá châu Phi là Cameroon và Nigeria, trước khi thắng Jamaica ở trận play-off liên lục địa”.
Dự đoán về trận đấu, tờ Sport Mole viết: “Bồ Đào Nha quá mạnh so với CHDC Congo. Đội bóng của HLV Roberto Martinez là ứng cử viên sáng giá cho tấm vé đi tiếp ở bảng K. Một chiến thắng dễ dàng cho Bồ Đào Nha”.
Tờ Sport Mole dự đoán Bồ Đào Nha thắng 3-0 trước CHDC Congo.
Tờ Sportkeeda (Ấn Độ) đánh giá CHDC Congo sẽ dựa nhiều vào những pha chuyển đổi trạng thái để gây bất ngờ trước Bồ Đào Nha. Tuy nhiên, đội bóng châu Âu sở hữu nhiều cầu thủ ở đẳng cấp cao nên họ hoàn toàn có thể ngăn chặn khả năng gây bất ngờ của CHDC Congo.
Tờ Sportkeeda dự đoán Bồ Đào Nha đánh bại CHDC Congo với tỷ số 2-0.
Tờ Sports Illustrated (Mỹ) cũng tin tưởng dự đoán vào chiến thắng dễ dàng của Bồ Đào Nha. Họ dự đoán Selecao châu Âu giành chiến thắng 3-1 trước CHDC Congo.
Theo dự đoán của siêu máy tính Opta, Bồ Đào Nha có 54,6% cơ hội giành chiến thắng trong trận đấu này. Khả năng CHDC Congo giành 3 điểm là 23,1%. Khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa là 22,3%.